Mưa rơi lất phất trên cửa kính phòng công chứng, làm nhòe đi ánh đèn neon từ tòa nhà đối diện. Tô Nhã Đình ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi, mắt dán vào bản hợp đồng dày cộp đặt trước mặt.
Hợp đồng hôn nhân giữa Vệ Dịch Thần và Tô Nhã Đình. Thời hạn: Hai năm. Điều khoản một: Bên B (Tô Nhã Đình) đồng ý kết hôn danh nghĩa với Bên A (Vệ Dịch Thần) để phục vụ mục đích kinh doanh và xã giao..
Cô đọc đến dòng thứ ba thì dừng lại, không phải vì không hiểu, mà vì tay cô đang run.
Ba tỷ. Con số ấy đủ để cứu công ty của bố mẹ cô khỏi bờ vực phá sản, đủ để trả hết những khoản nợ đang treo lơ lửng như lưỡi dao trên đầu gia đình cô suốt nửa năm qua. Và đổi lại, cô chỉ cần làm một việc: Trở thành vợ của người đàn ông đang ngồi đối diện.
Vệ Dịch Thần.
Anh mặc vest đen, dáng ngồi thẳng đến mức lạnh lẽo, những ngón tay dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ với nhịp điệu đều đặn như đang tính toán một điều gì đó chẳng liên quan gì đến cuộc hôn nhân sắp diễn ra. Đôi mắt anh không nhìn cô, mà nhìn xuyên qua cô, như thể cô chỉ là một điều khoản khác trong bản hợp đồng.
"Cô đọc xong chưa?" Giọng anh trầm, không cảm xúc.
"Rồi." Nhã Đình đặt bút xuống dòng ký tên. "Nhưng tôi muốn hỏi một câu."
Anh khẽ nhướng mày, ra hiệu cô tiếp tục.
"Tại sao lại là tôi?"
Có một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra, ánh mắt Vệ Dịch Thần dao động. Nhưng chỉ một giây sau, nó lại trở về vẻ lạnh nhạt thường thấy.
"Vì cô cần tiền, và tôi cần một người vợ trên giấy tờ để ổn định tình hình cổ đông. Đơn giản vậy thôi." Anh đẩy cây bút về phía cô. "Đừng nghĩ nhiều. Đây là giao dịch, không phải hôn nhân."
Nhã Đình mím môi, cúi xuống ký tên. Nét chữ cô hơi loạng choạng, nhưng cô không để lộ ra rằng tim mình đang đập nhanh đến mức nào.
Không phải hôn nhân. Cô tự nhắc mình câu đó, như một lời thề.
Đêm tân hôn diễn ra không hoa, không nến, không một câu chúc phúc chân thành nào. Chỉ có một bữa tiệc nhỏ tại biệt thự nhà họ Vệ, với vài vị khách là đối tác làm ăn, và ánh mắt dò xét của báo giới đứng ngoài cổng.
Tô Nhã Đình đứng trong chiếc váy cưới trắng đơn giản, tay khoác tay Vệ Dịch Thần, mỉm cười với ống kính máy ảnh một cách gượng gạo. Cô cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay anh, nhưng nó lạnh đến mức khiến cô rùng mình - không phải vì nhiệt độ, mà vì sự trống rỗng trong cái nắm tay ấy.
Khi khách khứa đã về hết, hai người đứng trong phòng ngủ chính của biệt thự - căn phòng rộng đến mức tiếng bước chân cô vang vọng lại từ những bức tường xa xăm.
"Phòng cuối hành lang là của cô." Dịch Thần cởi cà vạt, giọng không chút do dự. "Chúng ta chỉ là đối tác, đừng mơ mộng."
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Nhã Đình, dù cô chưa từng mơ mộng điều gì. Nhưng có một thứ gì đó trong lòng cô vẫn nhói lên, âm thầm và khó gọi tên.
"Tôi hiểu." Cô đáp, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. "Tôi sẽ không làm phiền anh."
Anh nhìn cô một lúc lâu, như thể muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng chỉ quay người bước vào phòng tắm, để lại Nhã Đình đứng một mình giữa căn phòng xa lạ, trong bộ váy cưới của một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Đêm đó, không ngủ được, Nhã Đình lặng lẽ đi dạo quanh biệt thự. Cô không có ý định tò mò, chỉ đơn giản là không quen với sự tĩnh lặng đến rợn người của nơi này. Bước chân cô vô tình dừng lại trước phòng làm việc của Dịch Thần - cánh cửa khép hờ, để lộ một khe sáng mờ từ chiếc đèn bàn chưa tắt.
Cô định quay đi, nhưng ánh mắt lại vô tình rơi vào chiếc két sắt đặt cạnh bàn làm việc, cánh cửa két hờ mở, có lẽ do anh vội vàng ra ngoài tiếp khách mà quên khóa lại.
Trong một phút bốc đồng mà sau này cô cũng không lý giải nổi, Nhã Đình bước đến, khẽ kéo cánh cửa két ra thêm một chút.
Bên trong không có nhiều thứ - vài xấp giấy tờ quan trọng, một chiếc đồng hồ cũ, và.. Một khung ảnh nhỏ đặt ở góc trong cùng, như thể được cất giữ cẩn thận hơn tất cả những gì còn lại.
Cô cầm khung ảnh lên, và tim cô như ngừng đập trong tích tắc.
Người phụ nữ trong ảnh đang cười rạng rỡ, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt cong cong đầy sức sống. Và gương mặt ấy.. Giống cô đến kỳ lạ. Không phải giống thoáng qua, mà là giống đến mức nếu ai đó không để ý kỹ, có thể nhầm lẫn hai người là một.
Tay Nhã Đình run lên. Cô vội đặt khung ảnh lại đúng vị trí cũ, đóng két lại, rồi rời khỏi phòng làm việc như một cái bóng.
Nhưng hình ảnh người phụ nữ ấy đã in sâu vào tâm trí cô, cùng với một câu hỏi cứ vang vọng mãi không thôi:
Rốt cuộc, cô là ai? Và tại sao Vệ Dịch Thần lại cất giữ bức ảnh của cô ấy cẩn thận đến vậy trong khi anh đang đứng trước mặt một người phụ nữ mang gương mặt gần như giống hệt, gọi là "vợ"?