Ngày hai mươi tháng ba năm năm trăm ba mươi sau lập quốc, trấn Thanh Hải thuộc huyện Phi Thanh, nằm giáp vịnh Nhĩ Lô, phía đông của Trung Biên địa.
Trời ít mây nắng gắt. Giữa dãy nhà thấp bè bằng gạch phết vôi trắng nằm san sát nhau, một chiếc xe ngựa gỗ sơn vàng xa hoa, được kéo bởi hai con ngựa nâu đi chầm chậm trên con đường đá loang lổ, trên nóc xe còn treo một lá cờ màu xanh dương sọc trắng ngang, ở giữa có hình mặt trời màu vàng bắt mắt- Quốc kỳ của Đại Hạo.
Trong xe có hai người đàn ông, một già và một trẻ, người thanh niên trẻ, tóc xoăn đen, trên người mặc áo khoác dài màu tía được trang trí bằng họa tiết vàng, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng tinh, quầy tây đen ôm sát chân làm tôn lên dáng người cao ráo, anh chống cằm lên thành xe, vừa quan sát cảnh vật xung quanh vừa trề môi chê bai:
- Nhìn nãy giờ không thấy chỗ nào bán đồ ăn có thể chấp nhận được, chỗ thì dơ, chỗ thì ồn ào hết mức.
Người đàn ông già, râu tóc bóng mượt màu muối tiêu, dáng người đầy đặn, mặc áo đuôi tôm màu xám tro, nghe anh thanh niên nói vậy liền bỏ tách cà phê trên tay xuống, lấy khăn lau kính mắt rồi chầm chậm nói:
- Xin thiếu gia hãy kiên nhẫn, chúng ta còn một chút nữa là đến nơi, tôi cũng đã nhờ hạ nhân đem đồ ăn từ điền trang tới sau buổi lễ rồi. - Ông ta đeo kính lên, cất khăn tay vào người rồi nói tiếp:
- Thiếu gia có bài phát biểu mà Quản sự huyện gửi chưa? Nghe nói người ta gom hơn năm mươi người đến xem, còn có ký giả tới ghi chép đăng báo.. - Ông ta dừng lại, lấy tay phủi đi lớp bụi từ nóc xe rơi xuống vai thiếu gia mình, ông nói tiếp:
- Tên ngoại quốc đó là dịp may hiếm gặp, thiếu gia phải hết sức cố gắng, biết đâu Nam tước đọc báo, cảm thấy hài lòng rồi đưa thiếu gia về thủ đô?
Anh thanh niên nghe thế thì lập tức cau mày, ngồi ngay ngắn lại trên ghế, vắt chân lên, vớ hũ bánh quy lấy ra vài miếng, anh vừa ăn vừa nói:
- Ông coi ta là nít ranh mà dạy hả? Hỗn láo! Ta tự biết phải làm gì!
Lão già nghe thế thì tự tát miệng mình một cái rồi cúi đầu nói:
- Là lỗi của tôi thưa thiếu gia.
Hắn ta không nhìn ông nữa mà vớ lấy cây gậy chống bằng bạc- vật tiêu chuẩn trong lễ phục quý tộc Đại Hạo- Gõ mạnh vào thùng xe quát:
- Quất ngựa nhanh lên thằng kia! Tính để ta ngửi cái mùi bẩn thỉu của cái ổ chuột này đến bao giờ?
Tên quản ngựa đang ngáp ngắn ngáp dài nghe thế thì giật mình, ngay lập tức nắm chặt dây cương mà quất mạnh, tên nhỏ con ngồi kế bên cầm lấy cây roi mây dài nhảy xuống xe, dùng hết sức lực chạy trước xe ngựa, vừa quất roi loạn xạ vừa hét lớn:
- Tránh đường cho bề trên qua!
Cùng lúc đó ở bên ngoài cổng bệnh xá của trấn Thanh Hải, đám đông tầm chưa tới một trăm người đang đứng lặng im, không ai xì xào hay bàn tán gì, tất cả chăm chú hướng mắt về người đàn ông to béo đang đứng trên thùng gỗ nhỏ ở giữa cổng bệnh xá, ông ta mặc áo đuôi tôm màu xanh dương, trên ngực áo có cài hai đóa hoa cúc được phết sơn cam lên, cái quần tây trắng dường như sắp bung chỉ mỗi khi ông ta quay người qua lại, đầu đội chiếc mũ chóp màu đen có buộc dải lụa màu trắng.
Ông ta vừa la lối vừa chỉ trỏ bằng cây gậy sắt dài cỡ bắp đùi có quấn mấy sợi len đỏ:
- Chia ra hai bên đứng đều! Chừa khoảng giữa rộng ra để lát nữa trải thảm! Trải dính chân đứa nào tao trừ nát điểm! Đến lúc đó tha hồ thồn bánh dưỡng chất nghe chưa!
Trong lúc ông ta la lối chửi bới thì xung quanh tầm ba mươi viên cảnh sát mặc đồng phục kaki xanh và mũ bê rê cùng màu đang dẫn từng người chỉnh đốn hàng ngũ. Đám đông không có một chút hỗn loạn, không ai cười cũng không ai quấy phá, cảnh sát lẫn người dân mặc mày cả đám đều trung tính đến đáng sợ.
Tầm mười phút sau, ông ta bước xuống thùng gỗ, quơ cái gậy vài cái lên không trung ra hiệu để cho năm người đang đứng trước cửa bệnh xá trải một tấm thảm da cừu màu đỏ viền chỉ vàng ra đến trước cổng, có ba người trong số họ chạy theo, kéo tấm thảm lôi đến ngoài lề đường, hai người còn lại cầm thanh gỗ dài bằng chiều cao họ ép từ đầu đến cuối tấm thảm cho thẳng tắp.
Ông ta nhìn đám người làm việc mà hài lòng gật gù vài cái, trong khi một nhóm khác dựng sân khấu ở phía bên trái cổng và lấy mấy miếng chanh lau chùi cái khây đồng và ba huân chương gì đó bằng bạc đến sáng chói.
Thời gian trôi thêm nửa tiếng thì từ đằng xa có một chiếc xe ngựa màu vàng bắt mắt dần hiện lên, một tên cảnh sát chạy từ hướng đó tới thì thầm với ông ta, rồi quay sang ngoắc tay với tầm mười người, mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây trắng, bên ngoài mặc áo khoác màu vàng đậm, trên vai mang cầu vai màu đỏ cùng một huy hiệu bằng đồng hình mặt trời chín tia trên ngực, bọn họ vội vã vớ lấy chiếc mũ shako màu đen có sợi dây vàng bện xung quanh vành mũ, đứng xếp thành hai hàng thẳng tắp đối diện nhau trước sân khấu được trải vải trắng tinh, nâng súng ngang ngực nghiêm người.
Người đàn ông to béo thì lấy khăn lau mồ hôi nhễ nhại trên mặt, rồi chạy tới trước lề đường vừa lén chỉnh trang y phục vừa chờ xe ngựa tới, đám đông xung quanh tay ai cũng cầm cờ xanh dương sọc ngang trắng có hình mặt trời vàng ở giữa, người thì nhìn về phía chiếc xe, người thì nhìn trời, người thì cúi gầm mặt, không ai cười hay khóc, trông thê lương như một đám tang chứ không phải buổi chào đón một vị quý tộc.
Nhưng tất cả thay đổi khi chiếc xe tới cách đám đông tầm hai mươi bước chân, bất ngờ tất cả đều hò hét và cười rất tươi, tay phải thì liên tục phất cờ lia lịa, tay trái thì liên tục vẫy chào, có người thì cầm hoa xé từng cánh hoa ném khắp nơi, có người thì lấy khăn tay vẫy hệt như mấy ả đào.
- Xin kính chào công tử đến tệ xá này. - Ông to béo nói khi mở cửa xe ra, cúi thấp người xuống.
- Trưởng sự không cần khách sáo. - Một giọng nói vọng ra từ trong xe.
Giọng vừa dứt thì tên Trưởng sự vươn tay tính dắt người trong xe xuống nhưng bị gạt đi, ông ta nhìn tay mình một lúc rồi lùi lại tầm ba bước, Cao Hành Sương bước xuống, tên Trưởng sự cúi người xuống rồi nói:
- Xin ra mắt công tử, hạ thần là Hạ Văn Khiêm, Trưởng sự của trấn Thanh Hải.
Tên thanh niên gật đầu nhẹ, liếc mắt nhanh về phía đám kí giả đang quỳ ở gần đó, người thì lia lịa ghi chép, người thì ngón tay đen thui vì cầm cây bút chì cụt lủn ký họa. Tên thanh niên đáp:
- Hân hạnh được gặp ngài! Tôi là Cao Hành Sương, dòng dõi Cao tước Nam ở đạo Á Nghi.
- Vinh hạnh là của hạ thần. Ông ta đáp trong tiếng hò reo và vỗ tay nồng nhiệt của đám đông, rồi làm tư thế mời Hành Sương bước vào trong.
Cao Hành Sương sải bước trên tấm thảm da cừu, vừa bước vừa vẫy tay với đám đông đang tươi cười hò hét xung quanh, đến khi tới sân khấu, hắn giơ tay chào kiểu nhà binh với mấy tên binh sĩ đang đứng nghiêm từ nãy đến giờ, một tên hét lớn:
- Nghiêm!
Tất cả đều im ắng nhanh chóng, tên đó hét tiếp:
- Về hướng cờ! Quay!
Đồng loạt tất cả đều hướng cả người về phía chiếc cờ lớn giữa sân bệnh xá, duy chỉ có lão Kain, nãy giờ ngồi trong phòng ở tầng hai lén lút nhìn xuống, đang tỏ vẻ khó hiểu.
- Chào!
Tiếng la vừa dứt lời thì tất cả đều đặt tay phải trên ngực trái của mình rồi đều như một cái máy giơ tay phải từ từ ra, duỗi thẳng bàn tay hướng chếch lên trời, tay trái lại đặt lên ngực, mặt mày ai đấy đều nghiêm trang, bầu không khí mới hồi còn tỏ ra tươi vui thì bây giờ đặc quánh như nồi cháo lòng.
- Quốc tụng!
Tiếng la vừa tắt thì tầm một giây sau, mọi người bắt đầu rì rào đọc bản Đại Hạo thánh tụng- bài tụng chính thức của quốc gia, bắt buộc mỗi đầu tuần hoặc tất cả buổi lễ phải đọc.
Ban đầu tiếng nhỏ nhưng khi đã bắt được nhịp của nhau thì tiếng rất to, rất đều, rất rõ:
- Thiên đạo hoàng hoàng, địa cương mộc mộc.
- Đế mệnh nhất thống, đức diệu tứ lục.
- Dân tâm vi tòng, nghĩa luật vi trục.
- Ngôn hành hữu tự, thượng hạ vô nhục.
- Thư tàng thánh đạo, pháp hộ thánh phong.
- Tử tôn bất đọa, quang thống vạn chung.
- Ninh khí khu cốt, bất nghịch vương trung.
- Hạo tâm chiếu thế, đại đạo trường đồng.
Khi kết thúc thì tất cả giơ hai tay lên bầu trời hô lớn:
- Vì Đại Hạo! Vì Hoàng gia! Kỷ luật! Thịnh vượng!
Hạnh phúc!
Bọn họ hô xong mà tay vẫn giữ nguyên tư thế như vậy, không ai động đậy nhúc nhích gì, hệt như đống tượng cẩm thạch vô hồn.
- Thôi!
Một tiếng hô lớn vang lên, tất cả mọi người đều từ từ thả lỏng cơ thể mình, đứng nguyên tại chỗ, trên mặt vẫn còn sự nghiêm trang kỳ lạ.
Rồi đồng loạt nổi lên tiếng vỗ tay, ai nấy tự nhiên lại cười lớn, quay về phía sân khấu. Kain, chứng kiến tất cả từ lầu hai, vội vàng co chân leo lên giường lấy chăn đắp mình lại, giữa hai đầu chân mày ông hơi nhíu như đang suy tư gì đó.
- Kính thưa công tử!
Hạ Văn Khiêm phá vỡ sự kỳ dị đang lan tỏa khắp nơi cất tiếng nói, dắt anh đến gặp một hàng ba người cảnh sát đang đứng xếp hàng ngay ngắn trên sân khấu trải vải trắng muốt, đến trước mặt người đầu tiên ông ta chỉ cây gậy sắt vào người đó rồi nói tiếp:
- Vào đêm ba ngày trước, trời mưa bão dữ dội, ở bãi biển phía Bắc của trấn, vị cảnh sát này, Trần Đức Nghĩa, đã may mắn tìm thấy một xác tàu đắm, đồng thời đã không quản ngại khó khăn cứu giúp một ông lão đánh cá người Túc Dao còn sống sót, cõng ông ấy giữa thời tiết khắc nghiệt đến bệnh xá để chạy chữa kịp thời.
Cao Hành Sương nghe xong, lén vươn tay chỉnh tóc mình vào nón rồi bắt tay người đối diện:
- Xin vinh danh sĩ quan! Hoàng gia, chính quyền và nhân dân Đại Hạo cực kỳ tôn vinh hành động anh hùng của sĩ quan. Sĩ quan chắc chắn sẽ được tưởng thưởng bằng điểm và nâng ngạch hạng.
Nói rồi anh ta quay sang lấy từ khay đồng được một người dâng hai tay kế bên anh ta ra một tấm huy chương tròn xoe bằng bạc tinh xảo, trên đó khắc hình mặt trời chín cánh cùng dòng chữ: Vì lòng dũng cảm hạng năm.
Cao Hành Sương đeo lên cổ người kia, bắt tay một hồi rồi theo chân Hạ Văn Khiêm quay sang hai người còn lại, ông ta nói:
- Còn đây, thưa công tử, là cảnh sát Lý Cảnh Nghiệp và Hồ Đức Duy, hai người này đã tiếp nhận ông lão kia, trấn tĩnh con người tội nghiệp ấy bằng ngôn ngữ quê hương, và cam đoan bằng tiếng Túc Dao tự học rằng lão sẽ được quốc gia chúng ta đón tiếp nồng hậu, thậm chí còn xung phong ở lại chăm sóc cho lão cho đến ngày hôm nay.
Cao Hành Sương nhìn lén xuống vạt áo, lấy tay vuốt nhẹ cho thẳng, rồi khi ông ta dứt lời thì cười lớn, đặt hai tay lên vai hai người kia rồi nói:
- Quả không hổ danh là lực lượng cảnh sát của Đại Hạo chúng ta! Hoàng gia, chính quyền và nhân dân Đại Hạo cực kỳ tôn vinh hành động ân cần của sĩ quan. Sĩ quan chắc chắn sẽ được tưởng thưởng bằng điểm và nâng ngạch hạng.
Rồi anh ta lại quay sang, lấy hai cái huân chương tròn xoe, cũng vẫn bằng bạc, có hình mặt trời chín tia cùng dòng chữ: Vì quốc thể hạng bốn. Anh ta lần lượt đeo lên cổ rồi bắt tay từng người. Anh ta sải bước tới cuối hàng, hô lớn:
- Kính thưa các thần dân yêu dấu của Đại Hạo! Quốc gia chúng ta có vĩ đại hay không, có thịnh vượng hay không, không thể chỉ dựa vào những lời sáng suốt từ Hoàng đế hay những quyết định đúng đắn của Nghị viện, mà còn phải xuất phát từ các hành động táo bạo cùng tinh thần hy sinh quên mình vì chính nghĩa của các bạn, các bạn đừng bao giờ quên, các bạn chính là máu thịt của Đại Hạo, máu thịt không tinh khiết, thì dù bộ não có cố gắng đến đâu, cơ thể ấy cũng sẽ chết mà thôi! Xin được tôn vinh các bạn!
Tất cả mọi người có mặt tại đó, trừ đám ký giả đang bận rộn ra thì đều vỗ tay nồng nhiệt, huýt sáo và hô hào hai từ anh hùng vang vọng khắp cái trấn nghèo nàn này.
Giữa những tiếng hò reo đinh tai nhức óc ngoài kia thì Kain, với cái bụng đang đánh trống vì đói, ngồi thừ ra trước bàn, trong phòng bệnh ngập tràn mùi tanh ngòm của tảo biển thối rữa, trố mắt nhìn cái bánh xám hình hộp dài đang cứng đầu không chịu tan ra trong ly thủy tinh đựng nước nóng mà lão lén lấy từ phòng ăn.
Dưới chân lão có ba bịch giấy gói thứ gì đó vuông dài, một bịch bị mở tung ra, trên cả ba bịch ghi: Bánh dưỡng chất, ngon miệng, dành cho công dân hạng cảnh báo và tiêu thụ đại trà, sản xuất tại nhà máy thuộc khu công nghiệp Kim Liên, đạo Diêu, tập đoàn chế biến Vạn Mai.