Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,357 ❤︎ Bài viết: 3587 Tìm chủ đề
Đọc: 8,054 Tìm: 2
Có những ngày lòng bỗng trở nên trống rỗng chỉ vì một người đã rời đi. Có những đêm thức trắng, mở lại những tin nhắn cũ rồi tự hỏi vì sao một chuyện tình từng đẹp đến thế lại kết thúc. Thất tình là cảm giác mà hầu như ai trong chúng ta cũng từng trải qua ít nhất một lần trong đời.

"Góc tâm sự dành cho những ai đang thất tình" là nơi để bạn tìm thấy sự đồng cảm, chia sẻ những nỗi niềm khó nói và nhận ra rằng mình không hề cô đơn trên hành trình chữa lành trái tim. Đôi khi, chỉ cần một câu chuyện giống mình, một lời an ủi từ người xa lạ hay một dòng tâm sự chân thành cũng đủ giúp chúng ta có thêm sức mạnh để bước tiếp.

Nếu hôm nay bạn đang buồn, đang nhớ một người, đang chật vật để quên đi một mối tình đã cũ, hãy cho bản thân một khoảng lặng để lắng nghe những câu chuyện, những cảm xúc và những bài học từ tình yêu. Bởi sau những tổn thương, chúng ta sẽ học được cách yêu thương bản thân nhiều hơn và tin rằng, hạnh phúc rồi sẽ lại gõ cửa vào một ngày không xa.
 
Chỉnh sửa cuối:
86 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề

Ta chia tay lâu rồi​


Ta đã chia tay lâu lắm rồi anh à. Anh không cần cứ vài ba tháng là nhắn tin hỏi thăm sức khoẻ, và cuộc sống của em đâu.

Anh biết không, sau chia tay mỗi khi nhận được tin nhắn của anh là em đau lắm! Em chẳng vui, chẳng thản nhiên như bên ngoài của em.

Ta chia tay trong êm đẹp anh nhỉ, anh nói chia tay rồi vẫn là bạn. Vẫn có thể quan tâm, hỏi han về cuộc sống của nhau.. Lúc đó em chỉ nghĩ anh nói cho có, nhưng không ngờ từ ngày chia tay đến giờ cũng đã hơn hai năm rồi, vậy mà anh vẫn giữ thói quen hỏi thăm em khi anh có thời gian.

Anh biết không, những tin nhắn hỏi han đó.. Đối với anh là quan tâm, còn với em là sự bận lòng và làm phiền.

Chia tay rồi em phải tập quên anh, nhưng mỗi lần sắp quên được anh thì anh lại xuất hiện. Anh nhắn tin, gọi điện hỏi han cuộc sống em, thậm chí anh còn xuất hiện trước mặt em. Anh làm tất cả với tư cách một người bạn, còn em đón nhận mọi thứ với tâm thế đơn phương người cũ..

Em xin lỗi, nhưng thật sự là vì em còn yêu. Anh biết đó, lí trí sao có thể thắng nổi trái tim!

Lí trí của em nói là không sao đâu, không thể yêu thì có thể làm bạn được mà. Anh là một người tốt cớ gì lại từ chối làm bạn với một người tốt.

Trái tim của em thì bắt em là phải cắt đứt, cắt đứt với anh đi. Nếu không, em mãi sẽ không quên được anh.

Em phải làm sao đây? Nghe lí trí hay nghe trái tim của mình! Hay em chọn cách phó mặc cho thời gian, để từ từ rồi thời gian sẽ làm tình cảm trong em dần nhạt phai, và nguội tàn như lúc mà ta chưa từng gặp gỡ.

Chẳng lẽ anh thật sự nghĩ chia tay rồi, người ta vẫn có thể làm bạn?

Chẳng lẽ anh thật sự không biết, em còn yêu anh?
 
Last edited by a moderator:
277 ❤︎ Bài viết: 13 Tìm chủ đề
Chia tay còn vẫn làm bạn?

Tham sao tham quá, độc mang trong lòng!

Muốn người phải nhớ-đợi trông.

Chẳng cho quên lãng, để lòng vấn vương!

Người vậy, sao phải nhớ thương?

Đánh rồi xin lỗi, có dường sao không?

Yêu rồi xem vẻ như không!

Nói là làm bạn, có không thật tình?

Bắt người luôn phải nhớ mình.

Chảng cho người được kiếm tình mới thay!

Trai nào ác độc như này?

Vết thương sắp dứt, đọa đày muối thoa!

Bắt người phải nghĩ đến Ta.

Giả danh lam bạn, để mà dõi theo.

Loài ích kỷ đó mè nheo!

Đáng gì cho bạn nghĩ theo trong đời?

Gương lành đã vỡ sau rơi.

Lấy là dán lại coi đời mới nguyên?

Cảm tình của bạn, xin khuyên:

Nên là dứt khoát, thoát thuyền cô đơn!

Tâm hắn ích kỷ, dỗi hờn.

Tình kia không đặng, ai mơn man vào?

Mấy lời góp ý thấp, cao:

Mong là bạn hiểu, dứt đau tháng ngày!
 
86 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
Chia tay còn vẫn làm bạn?

Tham sao tham quá, độc mang trong lòng!

Muốn người phải nhớ-đợi trông.

Chẳng cho quên lãng, để lòng vấn vương!

Người vậy, sao phải nhớ thương?

Đánh rồi xin lỗi, có dường sao không?

Yêu rồi xem vẻ như không!

Nói là làm bạn, có không thật tình?

Bắt người luôn phải nhớ mình.

Chảng cho người được kiếm tình mới thay!

Trai nào ác độc như này?

Vết thương sắp dứt, đọa đày muối thoa!

Bắt người phải nghĩ đến Ta.

Giả danh lam bạn, để mà dõi theo.

Loài ích kỷ đó mè nheo!

Đáng gì cho bạn nghĩ theo trong đời?

Gương lành đã vỡ sau rơi.

Lấy là dán lại coi đời mới nguyên?

Cảm tình của bạn, xin khuyên:

Nên là dứt khoát, thoát thuyền cô đơn!

Tâm hắn ích kỷ, dỗi hờn.

Tình kia không đặng, ai mơn man vào?

Mấy lời góp ý thấp, cao:

Mong là bạn hiểu, dứt đau tháng ngày!

Hi cảm ơn đã đọc và góp ý cho mình.

Nhưng tình là chuyện khó giải bày mà, ng ta cũng kg tệ lắm. Chỉ là nếu kg làm bạn thì chẳng còn tư cách j để quan tâm nhau!
 
178 ❤︎ Bài viết: 175 Tìm chủ đề
Gửi cho những ai đang thất tình!

Hôm nay tròn một ngày tôi với người yêu cũ chia tay. Là một ngày cũng như bao ngày khác, một ngày trời xanh mây trắng lá vàng rơi.

Tôi ngồi trong một góc của gian phòng nhỏ, không có ánh sáng thường ngày của bóng điện, không có người khác làm phiền, trùm chăn và bắt đầu rơi nước mắt..

Tình yêu thực sự là một thứ thuốc độc, một thứ thuốc độc mà không có thuốc giải, chỉ vì nó xuất phát từ trái tim. Nhiều người hỏi sao tôi không quen một người khác, hoặc là có nhiều người khuyên hãy tìm một người mới, bởi họ nghĩ rằng người mới sẽ khiến chúng ta quên đi người cũ.

Nhưng thực tế chứng minh điều đó chẳng đúng gì cả. Tìm một người mới chỉ vì để bản thân quên đi người cũ? Thực buồn cười. Trái tim con người nếu dễ dàng thay đổi đến thế thì sẽ chẳng thể nào bị tổn thương.

Nếu như ai đó đã từng yêu thật lòng và đọc được bài viết này, tôi tin họ sẽ hiểu. Thứ khiến chúng ta không cầm được nước mắt, thứ khiến chúng ta mỗi giây mỗi phút đều không thể buông được không phải là người cũ, mà là kỉ niệm.

Kỉ niệm về mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn, mở mắt ra là chào buổi sáng nhắm mắt lại sẽ được chúc ngủ ngon, một hành động tưởng chừng như vô cùng đơn giản nhưng lại trở thành thói quen trong vô thức. Hay mỗi hành động quan tâm của người cũ, những tháng ngày đã từng cùng nhau trải qua biết bao nhiêu là điều tốt đẹp nay đã chỉ còn là kí ức.

Đừng bao giờ bắt đầu một mối quan hệ mới khi bản thân chúng ta chưa sẵn sàng. Có thể trong một phút bồng bột, hoặc có thể là vì cô đơn mà đi tìm một người khác trong khi bản thân vẫn chưa buông được đoạn tình cảm kia nhưng hãy nghĩ rằng người mới cũng giống chúng ta, biết tổn thương và vô cùng nhạy cảm. Đừng vì sự ích kỷ của bản thân mình mà khiến cho một người khác phải đau khổ, càng không nên tìm một người mới để xoa dịu vết thương lòng.

Sau khi chia tay, tôi cảm tưởng như cả thế giới của mình bỗng chốc sụp đổ. Nếu tình yêu khiến chúng ta lạc quan yêu đời hơn, thì sau khi nó đi sẽ mang theo tất cả những niềm vui đó. Nhiều người nói yêu đừng lụy, phải dùng lí trí, nhưng nếu như để lí trí chi phối cảm xúc của con tim thì đó đã không còn gọi là tình yêu nữa.

Tôi tự hỏi tại sao nhiều người không biết trân quý bản thân mình, suy sụp mãnh liệt khi chia tay, thậm chí có người còn có ý định muốn tự sát. Không phải người ta ngu ngốc, mà là người ta thực sự muốn tìm một lối thoát cho bản thân. Bởi vì tình yêu trong lòng họ quá lớn, họ bị chi phối quá nhiều, tổn thương quá sâu nên khi gặp một cú sốc lớn như vậy họ vốn dĩ không chịu nổi.

Khoảng thời gian sau chia tay của tôi thực sự rất thê thảm, mỗi ngày đều chỉ nằm trên giường trùm chăn, sau đó đọc lại tin nhắn với người yêu cũ, hoặc là xem những tấm hình mà chúng tôi chụp chung. Có lúc đờ đẫn ngồi trước màn hình điện thoại một tiếng đồng hồ chỉ để nhìn thấy chấm xanh của anh ấy. Hay thậm chí mỗi ngày đều nghe những bản nhạc thất tình rồi tự làm mình tổn thương.

Bạn thân nói tôi thật thê thảm, tôi cũng thấy chính mình vô cùng thê thảm, không biết đã tốn bao nhiêu nước mắt trong đoạn tình cảm đó, tôi của bây giờ nghĩ lại cảm thấy có lẽ chấm dứt được cũng là một loại kì tích.

Đừng cô gái nào dại dột làm đau bản thân mình, bạn đau thì bố mẹ bạn xót, người ta có biết không? Đừng cô gái nào coi việc chia tay là buồn khổ, cuộc đời này vẫn còn rất nhiều người trân trọng bạn, sao có thể chỉ vì một người làm tổn thương mình mà dừng bước.

Con gái chúng ta sinh ra đã thiệt thòi hơn so với con trai, chính vì vậy chúng ta cần được yêu thương chứ không phải bị tổn thương. Bố mẹ sinh ra chúng ta, nuôi chúng ta khôn lớn, cho chúng ta được hưởng những gì tốt nhất trên đời chứ không phải sinh ra để bị người khác làm tổn thương. Mới có thất tình mà đã suy sụp thì làm sao đối diện được với những khó khăn còn lớn hơn trong cuộc sống?

Tôi nhớ sau khi chia tay, mỗi ngày đều lao đầu vào học, điên cuồng học, mỗi ngày đều học tiếng anh, trau dồi thêm những kiến thức mới từ bên ngoài, sau đó cải thiện bản thân mình mỗi ngày vực dậy một chút niềm tin và lí trí. Ai cũng vậy, chia tay xong thì hãy có một khoảng thời gian chăm sóc và yêu quý chính mình, đừng để người khác thấy rằng mình yếu đuối, cũng đừng để bọn họ biết rằng mình sống không tốt.

Hãy để cả thế giới thấy rằng bạn là cô gái vô cùng mạnh mẽ, họ sẽ không thể làm tổn thương bạn. Chúng ta hãy coi đoạn tình cảm đó như một kinh nghiệm sống, để đến khi gặp được người thực sự yêu thương mình sẽ không gặp phải những sai lầm giống như trước nữa.

Nhiều người đến với người mới nhưng trong lòng vẫn không quên được người yêu cũ của bản thân. Chỉ có một lí do thôi, người mới không đủ tốt.

Đừng làm tổn thương người đến sau, bởi vì bọn họ cũng là những người yêu bạn thật lòng. Đừng vì một phút bốc đồng mà đánh mất người mình yêu nhất, bởi vì có những thứ khi đã mất đi rồi sẽ chẳng bao giờ có thể tìm lại được. Tình yêu cũng vậy, bản thân cũng vậy.

Chia tay chúng ta có thể tìm được một người khác, nhưng đánh mất chính mình thì sẽ rất khó để bắt đầu một cuộc sống mới. Chia tay chưa chắc đã là xấu, bởi vì đó là một kết cục tốt nhất cho cuộc tình đã đi vào ngõ cụt, mà nếu như không thể cứu vãn được thì hãy giải thoát cho nhau.

Đừng bao giờ nghĩ xấu về người cũ, bởi vì đó là người mà chúng ta từng yêu sâu đậm. Hãy quên đi những kí ức đau buồn, chỉ giữ cho nhau những gì tốt đẹp nhất. Không phải là cao thượng, mà là để khi gặp lại có thể vô tư chào hỏi, nói với người ta hai chữ thôi: ' Em ổn.'

Bạn không cần phải chứng minh với cả thế giới điều gì cả, bạn là con gái cơ mà, có quyền yếu đuối có quyền được rơi nước mắt, đừng vì một lời nói của người khác mà suy nghĩ xong rồi âm thầm tổn thương. Mạnh mẽ lên, cuộc đời còn ở phía trước, một tương lai rất dài đang chờ đón bạn, đừng vì một chút tổn thương mà suy sụp.

Chỉ cần bạn còn muốn đứng dậy, mọi chuyện không khó như bạn nghĩ.
 
4 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Họ hỏi đã bao lâu rồi em chưa thất tình?

Em không biết nữa, khá lâu, em đã sống một cuộc sống êm đềm mà quên mất nhiều thứ.

Họ hỏi thất tình thật sự quá kinh khủng đúng không em?

Em nhớ lại một chút, không tệ đến thế đâu.

Thất tình em thả mình trôi dạt cùng cảm xúc, em mặc kệ hết mọi thứ trên đời này, khóc cười gì cũng được, em lại kiếm một vài đứa bạn nhảy múa hát ca xong lại kiếm chút rượu.

Rồi thì em trêu ghẹo bất kì ai mà em muốn, em lã lơi em kiêu kì rồi đêm về em lại thả mình trôi dạt với cái cảm xúc không tên rõ ràng kì lạ đó.

Em thất tình như một cuộc dạo chơi.

Đôi khi thấy nhớ một chút gì đó.

Nhưng thôi, cuộc đời này họ nói em hạnh phúc nhất rồi.

a4f1b9fc7d4b0afcbe52a3265dfcad6d.jpg
 
18 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Thất tình à? Cảm giác tồi tệ lắm!

Ai trải qua rồi mới biết. Có đau, có xót!

Đôi khi bẵng qua một thời gian ta thấy có sự tiếc nuối. Tiếc nuối vì chuyện tình đôi ta chẳng thể đi xa hơn được nữa. Ngày đó mưa buồn mà tuôn rơi như từng giọt nước mắt của em. Phải chăng anh đã hết yêu khi trong em còn bao tơ tưởng? Tình đẹp rồi cũng tàn. Nhưng có thế ta mới vững vàng và trưởng thành. Biết thế nào là yêu một người đến quay cuồng và điên loạn. Nhưng đến bây giờ, cuộc sống em tốt hơn nhiều. Cám ơn anh là một phần thanh xuân của em
 
40 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
fWfHyOo.jpg


Hôm qua tôi thất tình.

Tôi gửi tới một tin nhắn chúc ngủ ngon như mọi ngày. Dù rằng mấy ngày nay họ chẳng lấy một câu đáp lại. Có khi đã xem hoặc không xem. Tôi hơi buồn một chút, thật sự hơn thì tôi thấy khó chịu nhưng vì ngày trước họ có bận như thế nên tôi tự mình hiểu chuyện, ngược xuôi để bao dung và tỏ vẻ chẳng có gì to tát. Chẳng có gì phải bận lòng quá mức. Với lại cũng yêu xa, mọi thứ sẽ đứt thôi nếu kéo dây quá căng.

Vậy sau những ngày như thế thì tôi nhận được tin nhắn đáp lại. Chẳng phải một lời chúc ngủ ngon.

- Mình dừng lại đi

- Em tìm người khác đi.

* * * Tôi biết khi đã nhắn ngủ ngon rồi thì sẽ vội đi ngủ, vì một ngày dài cũng đủ làm tôi mệt mỏi mà chợp mắt đi. Thế hôm qua tôi ngủ rồi mà một tiếng sau đó lại thức dậy. Mở tin nhắn ra chỉ để đón nhận một câu không còn cảm giác muốn ngủ nữa.

Đọc tin rồi, tôi bủn rủn tay không sao để bấm từng phím chữ để trả lời dù nước mắt tôi không hề rơi. Ngập ngừng hồi lâu tôi nhắn hỏi lí do tại sao. Họ trả lời tôi rất nhanh sau đó: Lí do muốn dừng lại từ lâu rồi, em còn nhớ không?

Tôi biết, tôi nhớ chứ nửa năm rồi họ nói muốn dừng lại và lí do sau còn tốt với tôi chỉ là không muốn tôi buồn. Mà thôi.

Tôi cũng không biết nói như thế nào với lòng rối bời. Những tháng tưởng chừng như bình yên đấy hóa ra lại là bắt đầu cho một cơn dông bão thật sự. Tôi lại chẳng biết họ không muốn tôi buồn bằng cách nửa như người yêu nửa như kẻ lạ đấy. Họ đã cố gắng đến mức nào, chắc họ cũng rất khó xử và cũng rất mệt mỏi. Để sau cùng khi đến lúc, họ chỉ cần nói xin lỗi và im bặt từ ngày đó thì có nghĩa đã hoàn thành xong trách nhiệm của một người giả vờ lòng cao thượng. Rằng không muốn "..."

Buồn nên cố cầm nắm và giả vờ thương tôi. Dù rằng không giống lắm, khi có thất vọng nhiều hơn và khiến tôi chẳng biết mối quan hệ đó tôi là gì đối với họ.

Nói ra lúc đấy, tôi mới biết vị trí của mình bao lâu nay. Hóa ra lại thật tốt, tốt đến mức tôi lại gom đủ những thất vọng. Việc họ nói dừng lại, lòng tôi đau mà nước mắt tôi không rơi. Bao lâu họ kề cạnh tôi, chỉ cho tôi những điều không phải của kẻ yêu nhau nhiều đến mức tôi lúc nào cũng thất tình. Điều duy nhất tôi nhận được chính là từ từ rời xa họ. Có lẽ thế, khi họ nói dừng lại. Tôi không lấy làm xa lạ. Dù tôi không muốn thì điều đó cũng xảy ra rồi.

Nửa thật tốt, nửa thật tàn nhẫn đến lạ. Tôi phải chấp nhận cũng phải thật vui vẻ. Hôm qua ấy, còn đó chút ít hi vọng thế mà sáng mở mắt ra đã chẳng còn gì. Sạch bong sau một từ "anh xin lỗi". Tuy chẳng thể nào xin tất cả trở về như vị trí ban đầu. Dù mọi thứ dừng lại như một mớ hỗn độn thì sự chấm hết cũng chỉ toàn ở từ xin lỗi.

Những ngày sau, tôi biết sẽ có những ngày mưa lớn và dĩ vẵng ướt nhẹp. Vào nắng trời tôi lại đem phơi. Coi mọi chuyện như lẽ thường tình.. nhưng mà khoảng bao lâu thì tôi sẽ bình thản nhìn vết thương đau trong tim và nhìn họ hạnh phúc bên cạnh người mới đây? Khoảng bao xa thì hết nỗi nhớ?

Tôi xa họ quá mức, cùng một thành phố hay một nơi lớn lên cũng không hề. Có lẽ là đơn giản thôi, cũng giống như mất đi một người, vinh viễn sẽ không một lần lấy một giây chạm mặt.

Có lẽ như vậy việc quên sẽ thật nhanh, dĩ vãng sẽ mau nhạt nhòa và cảm xúc cũng tê liệt khi không có một giây nào chạm tới nỗi đau..

Và chỉ cần không biết tin gì về họ lần nữa tới sau này. Chắc chắn gợn sóng sẽ ngủ yên.

Nào ai biết được nhỉ, tôi hi vọng chỉ có thế thôi. Cảm giác mất mát quá đỗi nhiều rồi.

Mới hôm qua và hôm nay thôi, còn nhiều ngày phía trước.. Sao thấy quá dài..

[Kon Rẫy 6.21]
 
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Tôi thất tình rồi..

Tôi với cậu ấy bên nhau 5 năm. Chúng tôi là bạn bè cùng lớp cấp 3, bắt đầu yêu nhau từ lúc lớp 10. Hai đứa chúng tôi bắt đầu yêu đương vào lúc chúng tôi học lớp 10, đến lúc lên đại học thì mỗi đứa 1 nơi, bởi vậy chúng tôi yêu xa. Tính ra cũng rất lâu không gặp nhau rồi, chắc đến giờ cũng gần nửa năm rồi. Mọi người ai cũng nghĩ rằng đến cuối cùng chúng tôi sẽ kết thúc bằng một cái đám cưới thật đẹp, nhưng không, mọi thứ chấm dứt rồi..

Mọi người biết không, người đề nghị chia tay là tôi đấy. Có lẽ mọi người sẽ thấy bình thương nhưng thực ra, tất cả những người quen biết hai đứa chúng tôi đều cảm thấy không hề bình thường chút nào. Mọi người đoán là vì sao? Haha, bởi vì mọi người đều thấy rằng tôi là người yêu nhiều hơn trong mối quan hệ này, là người hi sinh nhiều hơn, cứng đầu và cố chấp nữa nên khi mọi người biết rằng tôi với cậu ấy chia tay rồi và tôi đề nghị thì chả ai tin cả.

Tình cảm của chúng tôi lạ lắm. Mọi người đều nói rằng chúng tôi chả giống người yêu chút nào, đến chính tôi cũng cảm thấy vậy. Chúng tôi ngoài những tin nhắn ra thì chả có lấy nổi 2 bức ảnh chụp chung, cả năm chả có một cuộc điện thoại, không đi ra ngoài hẹn hò với nhau. Chắc là ngoài những tin nhắn "yêu anh", "yêu em" ra thì chả còn j để có thể chứng minh rằng chúng tôi yêu nhau cả. Điều này khiến cho rất nhiều những người bạn chung của chúng tôi cảm thấy rằng cậu ấy còn chả xứng với tôi, cậu ấy quá lạnh lùng, quá vô tâm nên mọi người đều cảm thấy khó hiểu khi chúng tôi yêu nhau.

Bên nhau 5 năm, người đề nghị chia tay là tôi bởi vì tôi không còn cảm thấy tình cảm của cậu ấy dành cho tôi nữa, cũng chẳng hề thấy một cái ý định hay kế hoạch tương lai nào của cậu ấy mà có tôi cả. Tôi cảm thấy rằng bản thân như chỉ là một sự lựa chọn của cậu ấy. Tôi luôn hoài nghi cậu ấy nói yêu tôi nhưng mà có thực sự yêu tôi không, có nhớ tôi không. Để rồi cuối cùng tôi nhận ra là, cậu ấy hình như chỉ coi tôi như một thói quen thôi, dường như chẳng còn tình cảm với tôi nữa rồi..

Và thế là tôi đề nghị chia tay rồi!

Tuần đầu tiên sau chia tay, ngoại trừ 2 ngày đầu khóc lóc và đơ người, cảm thấy vô cảm với mọi thứ thì còn lại những ngày khác tôi đều thấy bản thân rất ổn, rất vui vẻ, mọi người nhìn tôi như vậy cũng đều thấy vui vẻ vì có lẽ tôi đã sáng mắt rồi. Đến chính tôi cũng cảm thấy hình như thực sự mình cũng chẳng còn tình cảm với cậu ấy rồi hay sao mà lại có thể nhạt nhẽo và phản ứng bình tĩnh như vậy.

Tuần thứ hai sau chia tay, lại bắt đầu với 1 ngày chỉ với 1 bài hát hot trên TikTok và nó khiến tôi nhớ cậu ấy. Tôi tự hoài nghi chính mình rằng tôi đã đúng hay đã sai? Tôi thấy tiếc 5 năm tuổi trẻ của mình, cảm thấy ấm ức vì mình đã yêu người ta như thế, chấp nhận những thứ cậu ấy không thích như gọi điện, chụp ảnh, đi chơi nhưng để rồi đổi lại là một sự lạnh lùng, thờ ơ và tàn nhẫn của cậu ấy. Tôi khóc, khóc rất nhiều, đến mức tôi cảm thấy rằng tôi không thể tự vượt qua được nên đã tìm tới bạn thân của tôi để có được một chút gì đó an ủi từ cậu ấy. Rồi nhờ sự giúp đỡ của nó, tôi vượt qua ngày đầu tiên của tuần thứ 2, nhưng những ngày sau đó tôi luôn tỏ ra thật vui vẻ, luôn cười tươi hạnh phúc với mọi người xung quanh, thậm chí có thể nói có chút gì đó hơi trap girl, luôn nói rằng mình quên người ta rồi. Thế nhưng, tôi cảng hiểu ra rằng, hình như tim tôi đã mất cảm giác rồi. Mỗi khi có một mình, nếu không làm việc gì đó, tôi sẽ chỉ ngồi đơ người ra, không nghĩ gì, chỉ nhìn vào một điểm, để kệ thời gian trôi. Dù cười nói vui vẻ là thế, nhưng thực tế tôi chả có cảm giác gì là vui vẻ hay buồn sầu nữa, tôi cảm thấy thật máy móc và mọi thứ khiến tôi cảm thấy nhạt nhẽo, vô vị, không hứng thú với bất cứ thứ gì. Tôi cứ như một con robot lặp đi lặp lại những hành động hàng ngày vậy, ban ngày thì đi học đi làm, tỏ ra vui vẻ hạnh phúc nhưng khi ở 1 mình thì lại vô cảm, thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Hình như tôi bắt đầu không ổn rồi.. Đôi khi, những hành động hàng ngày của tôi cũng khiến tôi nhớ về cậu ấy. Tôi luôn vô thức cầm điện thoại lên, tính nhắn để kể chuyện gì đó với cậu ấy rồi nhận ra hai đứa kết thúc rồi, đặt điện thoại xuống và tự thuyết phục bản thân rằng: "Mình không nhớ cậu ấy, mình quên cậu ấy rồi!".

Cho đến hôm qua, cũng là ngày đầu tiên của tuần thứ 3 sau chia tay, tôi nói chuyện với một người bạn nam khác cùng lớp và chung nhóm làm bài với tôi. Cậu ấy nhiệt tình, thoải mái, hào phóng, vui vẻ, yêu đời nhưng khi nói đến chuyện yêu đương, tôi chợt nhận ra, cậu ấy có những hành động và suy nghĩ quá giống người yêu cũ của tôi. Tôi sợ rồi, tôi thực sự nhớ cậu ấy rồi. Người bạn ấy không làm gì sai cả, cậu ấy chỉ đang nói về bản thân thôi nhưng tôi lại thấy người đó thông qua cậu ấy. Người đó không muốn chủ động vậy nên tôi là người tỏ tình trước, cậu ấy muốn được yêu thương và tôn trọng vậy nên tôi luôn cố gắng kệ bản thân và chiều theo sở thích của cậu ấy dù tôi chả vui vẻ chút nào, cậu ấy quá bận rộn nên tôi trở nên hiểu chuyện hơn, không còn nhắn quá nhiều làm phiền cậu ấy nữa.. Tôi đã làm mọi thứ rồi, nhưng mà tại sao cậu ấy vẫn không thể yêu tôi nhiều hơn mà ngược lại chỉ có càng ngày càng thờ ơ với tôi hơn? Tôi nhận ra rằng, tôi còn yêu cậu ấy nhiều hơn tôi nghĩ rất rất nhiều, tôi nhớ cậu ấy vô cùng và không có cậu ấy, tim tôi thực sự như đã bị khoét đi một mảnh rồi..

Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện uống bia rượu dù trước đó tôi là người không thích bia rượu bởi tôi muốn say để không còn nhớ tới cậu ấy nữa. Tôi đã có những suy nghĩ thật sự quá bê tha đến mức khi nói với bạn tôi, cậu ấy đã nói tôi rằng tôi nát rượu, tôi thật tệ, tôi không còn là tôi nữa. Những câu nói của bạn cùng nhóm kia thực sự đã khiến tôi nhận ra rằng tôi không ổn chút nào, thực sự không ổn chút nào cả. Tôi không quên được người ấy, tôi quá nhớ người ấy và tôi của ban ngày chỉ là đang cố gắng mà thôi, chứ thực sự tôi không ổn một chút nào..

Xin lỗi mọi người vì những dòng tâm sự đầy không ổn này. Tôi muốn viết ra để tự giải tỏa cho chính mình thôi, vậy nên nếu như bài này được duyệt, mọi người đọc được thì hãy cứ coi như một câu chuyện tầm phào thôi nhé, đừng tiêu cực hay không vui. Tôi mong rằng mọi người hạnh phúc và luôn vui vẻ, yêu đời! Nếu những lời này mà làm ảnh hưởng tới tâm trạng mọi người thì tôi xin lỗi mọi người rất nhiều nhé!

Cảm ơn mọi người, cũng cảm ơn chính tôi. Mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn!
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back