65
0
Giận Nắng, Nhớ Mưa
Tác giả: Vong Xuyên Bỉ Ngạn
Thể loại: Thơ tự do
Bài tham gia cuộc thi: Nét Bút Tuổi Xanh (liên tuần 9, 10, 11)
Chủ đề: Trời nóng thế này, yêu đương nữa không?
Đôi lời tâm sự: Ở đây có ai từng ôm mong chờ vào một mùa hè rực cháy, kết quả dưới cái nắng cháy thịt cháy da bản thân lại hoài niệm về mùa đông, hoài niệm về cái không khí mát mẻ có mưa và có gió. Nhưng khi chính thức trải nghiệm cái cảm giác lạnh buốt như kim châm vào da thịt đó thì bản thân lại trở ngược khao khát được những tia nắng ấm áp của mùa hè bao bọc? Có không? Có nắng quá thì muốn mưa, có mưa quá thì muốn nắng? Dù rằng cả hai cảm giác trải nghiệm chẳng hoàn toàn hoàn hảo, nhưng vẫn không nhịn được mà kì vọng, mà đặt để sự mong chờ. Để rồi chẳng biết từ lúc nào vòng tròn khó hiểu này đã duy trì trật tự việc lập lại suốt ngần ấy năm, chưa từng đứt đoạn.
Đạp thời gian, anh đến cùng nắng gió
Em yếu lòng, ngây ngốc ngỏ lời yêu.
Một tiếng yêu, hai tiếng cũng yêu nhiều
Vốn những tưởng đến sao vời chẳng đổi.
* * *
Biết gì đâu anh đổi thay quá vội
Lúc mơ màng, anh đổi vội sang trang
Nét chang chang ai mua đâu, anh bán.
Khắp thế gian như một cánh đồng vàng.
* * *
Vàng cháy lá, vàng hoen cây cỏ
Vàng gốc phố, vàng gốc nhỏ ngoài hiên
Em ảo giác mình như bánh chuối chiên
Còn anh đấy, chảo dầu sôi sục nóng.
* * *
Chảo dầu nóng, giúp bánh kia vàng óng
Chuối đặt vào, vặn lửa nhỏ, chính vừa êm
Chẳng có gì, nếu không thành chuối bóng đêm
Mà do anh, thêm dầu châm quá lửa.
* * *
Em nhớ lắm, làn da trắng hôm bữa
Em nhớ lắm, mái tóc dài năm xưa.
Vì em mãi chạy theo ánh ban trưa
Nên tóc cháy, làn da sần sạm bóng.
* * *
Mặt trời nóng, thiêu đi điều mong ngóng
Cháy cả lòng, cháy xém mảnh tình ta.
Nắng kia ơi, sao nắng mãi lân la
Ướp tình ta toát ra mùi biển cả.
* * *
Hoài niệm quá, thốt lên trời tiếng "giá"
"Giá" như mình.. Gặp lại bóng hình xưa,
Không rực rõ, có ánh ban trưa
Nhưng có gió, có mưa về ngang cửa.
* * *
Có gió kia, chẳng cần siêng tắm rửa
Một gàu nước rọt rửa giữa mùa đông
Tiền điện, tiền nước, nhẹ tựa như không
Cuối tháng khỏe, không xoay vòng chong chóng.
* * *
Gió thổi nhẹ, mưa phập phồng bong bóng
Áo quần dài mặc vội, thế là xong
Không tốn công như khi đi mùa nóng
Mập một vòng nhưng ấp áp, rất được lòng.
* * *
Đánh lọng cọng, cũng không sợ phấn đọng
Gió hay hay, tóc dài khỏe bay bay.
Make chấp vá nhưng chưa làm gì cả
Thì anh đã.. Giúp em xoa má hồng.
* * *
Tiếng vợ chồng đồng lòng không bỏ ngỏ
Hết nắng rồi, sờ mó cũng dạng tay
Chẳng cần tranh, mồ hôi động lại tay
Nó của ai, do ai mà nhễ nhại.
* * *
Nói tóm lại, em đây.. Xin dừng lại.
Dừng chuỗi ngày tự tại để yêu anh,
Vắng em rồi, bầu trời vẫn trong xanh,
Nhưng không anh, đời em.. Là tiên cảnh.
* * *
Thế nên thương, anh ơi, xin hãy tránh,
Tạm rạch ròi duyên phận, cảnh tình xa
Để em hưởng được một chút xa hoa
Giữa thế gian ngàn hoa, đầy mới lạ.
* * *
Chút nhớ thương chỉ là "vươn" của lạ
Xin anh đừng vu vạ phủ phàng anh
Tất cả vì nhiệt độ cứ tăng nhanh
Em nóng quá, thế nên đành trốn tránh.
* * *
Em phải lánh, lánh đến qua mùa lạnh.
Lánh đến mùa mưa đổ gió thổi nhanh
Cây trổ xanh, em sẽ nhớ đến anh
Như hôm nay tương tư mùa đông lạnh.
* * *
Thế nên anh hãy quen dần hiu quạnh
Tháng ngày dài, chớp mắt sẽ trôi nhanh.
Đến lúc đó, em sẽ gặp lại anh
Ta viết tiếp, một tình yêu dài lành mạnh.
Tác giả: Vong Xuyên Bỉ Ngạn
Thể loại: Thơ tự do
Bài tham gia cuộc thi: Nét Bút Tuổi Xanh (liên tuần 9, 10, 11)
Chủ đề: Trời nóng thế này, yêu đương nữa không?
Đôi lời tâm sự: Ở đây có ai từng ôm mong chờ vào một mùa hè rực cháy, kết quả dưới cái nắng cháy thịt cháy da bản thân lại hoài niệm về mùa đông, hoài niệm về cái không khí mát mẻ có mưa và có gió. Nhưng khi chính thức trải nghiệm cái cảm giác lạnh buốt như kim châm vào da thịt đó thì bản thân lại trở ngược khao khát được những tia nắng ấm áp của mùa hè bao bọc? Có không? Có nắng quá thì muốn mưa, có mưa quá thì muốn nắng? Dù rằng cả hai cảm giác trải nghiệm chẳng hoàn toàn hoàn hảo, nhưng vẫn không nhịn được mà kì vọng, mà đặt để sự mong chờ. Để rồi chẳng biết từ lúc nào vòng tròn khó hiểu này đã duy trì trật tự việc lập lại suốt ngần ấy năm, chưa từng đứt đoạn.
Đạp thời gian, anh đến cùng nắng gió
Em yếu lòng, ngây ngốc ngỏ lời yêu.
Một tiếng yêu, hai tiếng cũng yêu nhiều
Vốn những tưởng đến sao vời chẳng đổi.
* * *
Biết gì đâu anh đổi thay quá vội
Lúc mơ màng, anh đổi vội sang trang
Nét chang chang ai mua đâu, anh bán.
Khắp thế gian như một cánh đồng vàng.
* * *
Vàng cháy lá, vàng hoen cây cỏ
Vàng gốc phố, vàng gốc nhỏ ngoài hiên
Em ảo giác mình như bánh chuối chiên
Còn anh đấy, chảo dầu sôi sục nóng.
* * *
Chảo dầu nóng, giúp bánh kia vàng óng
Chuối đặt vào, vặn lửa nhỏ, chính vừa êm
Chẳng có gì, nếu không thành chuối bóng đêm
Mà do anh, thêm dầu châm quá lửa.
* * *
Em nhớ lắm, làn da trắng hôm bữa
Em nhớ lắm, mái tóc dài năm xưa.
Vì em mãi chạy theo ánh ban trưa
Nên tóc cháy, làn da sần sạm bóng.
* * *
Mặt trời nóng, thiêu đi điều mong ngóng
Cháy cả lòng, cháy xém mảnh tình ta.
Nắng kia ơi, sao nắng mãi lân la
Ướp tình ta toát ra mùi biển cả.
* * *
Hoài niệm quá, thốt lên trời tiếng "giá"
"Giá" như mình.. Gặp lại bóng hình xưa,
Không rực rõ, có ánh ban trưa
Nhưng có gió, có mưa về ngang cửa.
* * *
Có gió kia, chẳng cần siêng tắm rửa
Một gàu nước rọt rửa giữa mùa đông
Tiền điện, tiền nước, nhẹ tựa như không
Cuối tháng khỏe, không xoay vòng chong chóng.
* * *
Gió thổi nhẹ, mưa phập phồng bong bóng
Áo quần dài mặc vội, thế là xong
Không tốn công như khi đi mùa nóng
Mập một vòng nhưng ấp áp, rất được lòng.
* * *
Đánh lọng cọng, cũng không sợ phấn đọng
Gió hay hay, tóc dài khỏe bay bay.
Make chấp vá nhưng chưa làm gì cả
Thì anh đã.. Giúp em xoa má hồng.
* * *
Tiếng vợ chồng đồng lòng không bỏ ngỏ
Hết nắng rồi, sờ mó cũng dạng tay
Chẳng cần tranh, mồ hôi động lại tay
Nó của ai, do ai mà nhễ nhại.
* * *
Nói tóm lại, em đây.. Xin dừng lại.
Dừng chuỗi ngày tự tại để yêu anh,
Vắng em rồi, bầu trời vẫn trong xanh,
Nhưng không anh, đời em.. Là tiên cảnh.
* * *
Thế nên thương, anh ơi, xin hãy tránh,
Tạm rạch ròi duyên phận, cảnh tình xa
Để em hưởng được một chút xa hoa
Giữa thế gian ngàn hoa, đầy mới lạ.
* * *
Chút nhớ thương chỉ là "vươn" của lạ
Xin anh đừng vu vạ phủ phàng anh
Tất cả vì nhiệt độ cứ tăng nhanh
Em nóng quá, thế nên đành trốn tránh.
* * *
Em phải lánh, lánh đến qua mùa lạnh.
Lánh đến mùa mưa đổ gió thổi nhanh
Cây trổ xanh, em sẽ nhớ đến anh
Như hôm nay tương tư mùa đông lạnh.
* * *
Thế nên anh hãy quen dần hiu quạnh
Tháng ngày dài, chớp mắt sẽ trôi nhanh.
Đến lúc đó, em sẽ gặp lại anh
Ta viết tiếp, một tình yêu dài lành mạnh.
Chỉnh sửa cuối:
