Sáng thứ bảy, bầu trời trong xanh không một gợn mây.
Sau bữa sáng, Lục Đình Kiêu đặt tách cà phê xuống bàn, kéo Dư An tới đặt ngồi lên đùi mình, anh xoa nhẹ dáy tai của cậu, nói: "Hôm nay quân khu có ngày mở cửa. Nếu em không bận, đi cùng anh."
Đôi mắt Dư An lập tức sáng lên: "Chỗ anh làm, em đến nữa có phiền không ạ?"
Lục Đình Kiêu khẽ bảo "không" Còn bổ sung thêm cho cậu đỡ ngại: "Có rất nhiều gia đình
quân nhân, không chỉ riêng em."
Dư An mỉm cười: "Vậy... em đi." Cậu ngày càng dính anh, anh không biết cậu muốn theo anh như cái đuôi nhỏ như thế nào đâu.
...
Chiếc xe màu đen lăn bánh qua cánh cổng lớn của quân khu. Khắp nơi đều náo nhiệt hơn ngày thường.
Trên sân huấn luyện, các chiến sĩ đang chuẩn bị biểu diễn võ thuật và đội hình nghi lễ.
Khu vực phía sau còn bày rất nhiều gian hàng nhỏ dành cho người thân đến tham quan.
Vừa bước xuống xe, một chiến sĩ trẻ chạy tới: "Chào thiếu tướng!"
Sau đó nhìn sang Dư An, anh chàng ngượng ngùng gãi đầu: "Chào... tẩu tử."
Dư An hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu đáp lại: "Chào cậu."
Chưa đầy vài phút, mấy chiến sĩ khác cũng lần lượt chạy tới, tíu tít vây quanh Tạ Dư An.
"Tẩu tử, em là Lâm Viễn."
"Em là Trần Hạo."
"Em là..."
Cả nhóm thi nhau giới thiệu, còn khen Tạ Dư An ngày càng xinh đẹp, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Lục Đình Kiêu đứng bên cạnh, khẽ ho một tiếng: "Luyện tập xong rồi?"
Cả đám lập tức đứng nghiêm: "Dạ... chưa."
"Vậy còn đứng đây?"
"Rõ!"
Chưa đầy ba giây, đám người đã chạy mất.
Đình Kiêu lại ghen rồi, thật đáng yêu quá, Dư An bật cười, nói: "Anh làm họ sợ a Đình Kiêu."
"Không đâu." Lục Đình Kiêu bình thản bảo: "Họ quen rồi."
...
Đúng lúc ấy, Tần Mặc và Sở Minh Viễn cũng đi tới. Sở Minh Viễn nhìn cảnh tượng vừa rồi, không nhịn được cười: "Đình Kiêu, cậu đúng là, ngay cả lúc ghen với mấy cậu lính trẻ cũng không chịu nhận."
"Tôi không ghen."
"Ừ. Không ghen, chỉ đuổi người ta đi thôi."
Lục Đình Kiêu bình thản liếc anh một cái. Sở Minh Viễn lập tức im miệng.
Dư An đứng bên cạnh lại cúi đầu cười rất khẽ.
...
Buổi biểu diễn nhanh chóng bắt đầu, tiếng hô vang dội khắp sân huấn luyện, các động tác đều mạnh mẽ và dứt khoát.
Dư An chăm chú theo dõi, trong ánh mắt đầy vẻ khâm phục.
Đúng lúc ấy, một tiếng sủa quen thuộc vang lên: "Gâu!"
Dư An quay đầu: "Hắc Phong!"
Chú chó chăn cừu Đức to lớn đang chạy như bay về phía họ, sau lưng còn có một chiến sĩ trẻ vừa chạy vừa gọi.
"Hắc Phong!"
"Đứng lại!"
Nhìn thấy Dư An, Hắc Phong vui mừng đến mức vẫy đuôi liên tục. Nó lao tới muốn nhào vào người cậu.
Dư An theo bản năng dang tay, chân lùi về sau nửa bước, xớn xác thế nào cậu lại trẹo chân mất thăng bằng muốn ngã ngửa ra.
"A..."
Trong khoảnh khắc ấy, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo cậu, kéo mạnh về phía trước. Dư An chưa kịp phản ứng, đã ngã gọn vào lòng Lục Đình Kiêu. Bàn tay người đàn ông ôm rất chắc, hoàn toàn không để cậu bị va chạm dù chỉ một chút.
Xung quanh lập tức im bặt, mấy chiến sĩ đứng gần đó mở to mắt, mồm o.
Một người thì thầm: "Thiếu tướng... Ôm tẩu tử luôn rồi."
Người bên cạnh huých vai anh ta: "Nhỏ tiếng! Muốn chạy mười cây số à?"
Sở Minh Viễn đứng cách đó không xa, khóe môi cong lên đầy thích thú: "Tôi đã nói rồi, tảng băng này, sớm muộn gì cũng tan."
Lục Đình Kiêu cúi đầu nhìn Dư An: "Em có đau không?"
Dư An mặt đỏ bừng khi được anh ôm ở chốn đông người, mọi ánh mắt đều dồn về phía mình, cậu xấu hổ muốn chết, cậu lắc đầu khẽ nói: "Em không sao"
Lúc này, Lục Đình Kiêu mới chậm rãi buông tay.
Hắc Phong ngồi ngay trước mặt hai người, nó nghiêng đầu, đôi mắt như đang vô cùng khó hiểu. Nó chỉ muốn chào Dư An thôi mà, sao chủ nhân lại ôm người ta mất rồi?
Sau phút xấu hổ, nhìn chú chó bự đang vẫy đuôi nhè nhẹ, Dư An cúi xuống, xoa đầu nó: "Hắc Phong, có phải nhớ anh không?"
Hắc Phong lập tức dụi đầu vào lòng bàn tay cậu, đuôi vẫy mạnh đến mức sắp quét sạch lá khô trên sân.
Lục Đình Kiêu nhìn một người một chó, khóe môi bất giác cong lên. Đó là nụ cười rất nhẹ nhưng đủ khiến mấy chiến sĩ gần đó trợn tròn mắt.
"Thiếu tướng...Cười kìa..."
"Chụp lại!"
"Muốn chết à?"
...
Buổi trưa, quân khu tổ chức tiệc buffet ngoài trời. Dư An vốn không quen nơi đông người, cậu ngại nên chỉ lấy rất ít thức ăn.
Lục Đình Kiêu nhìn khay của cậu, thoáng nhíu mày, nhưng không nói gì, mà gắp thêm thịt, cá và rau sang đĩa của Dư An, động tác vô cùng tự nhiên như đã làm vô số lần, phải rồi, ở nhà anh chăm cậu thế đó, nhờ vậy mà cậu mới lên cân.
"Nhiều thế..." Dư An phụng phịu.
Đình Kiêu muốn nhéo cái mặt đang làm nũng của cậu, nhưng nhịn xuống, bảo: "Ăn hết." Giọng nói nghiêm túc như đang giao nhiệm vụ.
Dư An chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Tần Mặc vừa ngồi xuống bàn, nhìn thấy cảnh ấy, liền ôm trán than thở: "Thiếu tướng, anh chăm vợ còn kỹ hơn chăm lính."
Lục Đình Kiêu bình thản đáp: "Lính khỏe. Dư An gầy."
Chỉ năm chữ, lại khiến cả bàn cười ồ lên. Dư An xấu hổ đến mức hai má đỏ bừng. Cậu cúi đầu ăn cơm, nhưng khóe môi lại lặng lẽ cong lên thành một nụ cười ngọt ngào.
Lần đầu tiên, cậu cảm thấy... được người mình yêu thương quan tâm chăm sóc trước mặt mọi người, là một cảm giác hạnh phúc đến vậy.