Mấy câu đó chua đến nỗi răng Tạ Dung đau nhức, nhưng cũng may là nước cờ hiểm này đi không nhầm.
Trầm Nghiên trầm mặc một hồi, mới nói: "Trong triều, bệ hạ ngày nào cũng đều có thể gặp mặt thần, có chuyện gì mà phải để thần tiến cung mới có thể nói?"
Hắn không chút để ý mà nâng chung trà lên, khẽ nhấp một ngụm. Hương trà thanh tao đạm nhã tràn ngập trong khoang miệng, hắn nếm thử, không nhịn được mà thầm than, quả nhiên là tinh phẩm đều ở trong cung.
Khoé mắt hắn lướt qua Tạ Dung, ngược lại muốn nghe xem tiểu hoàng đế này còn có lý do gì để thoái thác.
Tiểu hoàng đế sâu kín nặng nề mà nhìn chằm chằm vào hắn, nói ra kinh thiên chi ngữ*: "Trẫm muốn thoái vị."
*kinh thiên chi ngữ: Lời nói làm kinh động đến tận trời.
Trầm Nghiên sặc một ngụm trà trong cổ họng, suýt nữa thì phun ra ngoài.
Hắn không nghĩ tới sẽ nhận được câu trả lời như thế này, khuôn mặt khó có thể kiềm chế được mà lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại dáng vẻ tích thủy bất lậu*.
*Tích thủy bất lậu (滴水不漏 - dī shuǐ bù lòu) : Một giọt nước cũng không để nhỏ ra ngoài, hình dung lời nói, việc làm vô cùng cẩn mật, không có chút sơ hở nào.
Trầm Nghiên hơi thẳng lưng lên, tò mò mà nhìn lại: "Bệ hạ có ý gì?"
Chút kinh ngạc thoáng qua kia không thể tránh khỏi mắt Tạ Dung.
Cuối cùng cũng phá vỡ được hết tất cả thái độ và hành động bình thản ung dung của Trầm Nghiên, Tạ Dung lấy lại bình tĩnh, thi triển tối đa kĩ thuật diễn xuất vụng về của y: "Gần đây trẫm cảm thấy rất chán nản."
Y cân nhắc lời nói, khuôn mặt lộ ra vẻ uể oải, nhỏ giọng nói: "Trong cung trống vắng, chán muốn chết, làm hoàng đế mà vô dụng như này, trẫm không làm cũng thế."
Thấy Trầm Nghiên không trả lời, Tạ Dung do dự một chút, lớn mật thử tiến thêm một bước nữa: "Hay là Thừa tướng thay trẫm lên.."
"Bệ hạ cẩn thận lời nói."
Lúc này Trầm Nghiên dứt khoát làm y ngậm miệng lại, lông mày nhướn lên, ánh mắt sắc bén: "Không biết là thần đã đắc tội bệ hạ chỗ nào, mà bệ hạ phải dùng tru tâm chi ngôn* để thử thần? Nếu bệ hạ không tin tưởng thần, thần sẽ lập tức dâng sổ con từ quan."
*Tru tâm chi ngôn: Dùng để chỉ những lời chỉ trích hoặc thảo luận ngầm vạch trần ý định và động cơ của người khác.
Thôi xong, thử hơi quá rồi.
Tạ Dung nuốt nửa câu còn lại xuống, đi qua một bên, làm ra vẻ chán nản rã rời mà dựa trên nệm giường, nhắm mắt giả chết.
Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Trẫm nói linh tinh, Thừa tướng đừng để trong lòng."
Trầm Nghiên không lên tiếng.
Trong lòng Tạ Dung loạn hết cả lên, con ngươi dưới mí mắt mỏng đảo nhanh một vòng, dựng tai lên nghe ngóng động tĩnh của Trầm Nghiên.
Trầm Nghiên đứng dậy.
Trầm Nghiên đi tới.
Một cỗ lãnh hương thoang thoảng bay tới, Tạ Dung không biết đó là mùi gì, chỉ cảm thấy rất dễ ngửi. Y hít nhẹ một hơi, đang định mở mắt nói gì đó, kết quả mí mắt vừa nâng lên liền vừa vặn đối diện với một khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc.
Tạ Dung: "--!"
Trái tim Tạ Dung bị dọa cho gần như nhảy ra ngoài, y nuốt xuống câu kinh hô về đấng sinh thành mà suýt nữa đã buột miệng thốt ra, giơ tay đẩy Trầm Nghiên sắp tiến đến trước mặt ra, ngồi thẳng lưng lên, hô hấp có chút không ổn định: "Ngươi muốn hù chết trẫm sao!"
Trầm Nghiên bị y đẩy lùi về phía sau hai bước, sau khi đứng vững lại, mới yên lặng mà nhìn chằm chằm vào y, ôn hòa nói: "Nếu bệ hạ ngại trong cung quá trống trải tịch mịch, không bằng đem đạo thánh chỉ kia thực hiện đi."
Trái tim đang đập dồn dập của Tạ Dung còn chưa trấn tĩnh lại, theo bản năng mà tiếp lời: "Thực hiện cái gì?"
Trầm Nghiên thoáng mỉm cười, ngữ khí mơ hồ, đầy ẩn ý mà nói: "Nạp thần vào hậu cung."
* * *
Trầm Nghiên xuất cung vào giờ Tuất.
Xe ngựa đã đợi sẵn ở ngoài của cung, hai người hầu thấy hắn đi tới, liền cung kính hành lễ, một người thay hắn vén màn cửa xe lên, một người duỗi tay muốn đỡ lấy đèn cung đình trong tay hắn: "Chủ tử."
Trầm Nghiên xoay cổ tay, tránh đi tay của người hầu.
Chiếc đèn này là trước khi đi tiểu bạo quân kêu người hầu thân cận đưa cho hắn.
Nghĩ đến tiểu bạo quân đáy mắt mang theo vẻ kinh ngạc chói lóa, còn ra vẻ bình tĩnh mà sai người lấy đèn cho hắn, biệt nữu* mà nói với hắn buổi đêm đường tối cầm đèn cho dễ đi hơn một chút.
*Biệt nữu: Theo như tui hiểu thì là những người có tính cách kiểu na ná giống khẩu thị tâm phi, cụ thể là hay tỏ ra khó chịu, ghét bỏ hoặc cáu gắt, tại vì có cái tôi rất cao, vậy nên không bao giờ muốn làm những trò ngu ngốc hoặc tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo. Thích che giấu ý nghĩ thật sự trong nội tâm bằng thái độ, hành động đi ngược với điều mình nghĩ. Thuật ngữ này thường xuất hiện trong
đam mỹ.
Cuối cùng Trầm Nghiên vẫn không đưa đèn cung đình ra, mang theo vào trong xe ngựa.
Bức màn buông xuống, lắc lư theo những cú xóc nảy, tiếng vó ngựa lộc cộc, không nhanh không chậm mà trở lại tướng phủ.
Trong xe ngựa, Trầm Nghiên nhắm nghiền hai mắt, lười biếng mà dựa vào thành xe, trong đầu đảo qua một lần những chuyện đã xảy ra trong hôm nay.
Trước buổi trưa hôm nay, hắn thậm chí còn không phải là người của triều đại này.
Trầm Nghiên bắt đầu lên làm Nhiếp Chính Vương từ năm hai mươi tuổi, năm hai mươi lăm tuổi đã hoàn toàn trút bỏ hoàng quyền lưu danh sử sách-- đương nhiên là lưu lại bốn chữ "nịnh thần tặc tử" to đùng.
Cả phe hoàng đế đều hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể chặt hắn thành tám khúc rồi ăn thịt hắn.
Trầm Nghiên không quá quan tâm đến phản ứng của bọn họ.
Hắn đã từng mang thân phận ti tiện bị người người dẫm đạp, sống không bằng heo chó, sau này khi hắn đem tất cả dẫm dưới chân, lại cảm thấy rất vô vị.
Vì thế một ngày nọ rảnh rỗi nhàm chán, hắn tùy tay mua một cuốn thoại bản từ thư quán bên đường về xem.
Kết quả không thể ngờ được, không biết là người nào to gan lớn mật, lại dám dùng tên của hắn để viết một câu chuyện xưa.
Tên tác giả vô danh cũng còn biết cách thu liễm, không dùng triều đại hiện tại làm bối cảnh, ngược lại bịa ra một triều đại bạo quân, còn hắn trở thành thừa tướng văn nhược.
Vì sở hữu một dung mạo tuyệt đẹp, bị bạo quân nhìn trúng, cưỡng ép vào cung làm cấm luyến, bị giam giữ trong thâm cung, đón chịu dục vọng dưới thân bạo quân, làm một vô danh tiểu tốt tầm thường cả đời.
Sơ lược trên sử sách, cũng chỉ để lại mấy chữ đế vương cấm luyến ít ỏi, rồi không còn dấu vết.
Trầm Nghiên càng xem càng chán ghét, không phải là chán ghét thân phận "Trầm Nghiên" trong thoại bản, mà là chán ghét "Trầm Nghiên" này quá mức vô dụng.
Thân là thần tử mà không thể nắm quyền.
Thân là cấm luyến mà không thể khuynh quốc khuynh thành.
Chậc.
Hắn tiện tay ném thoại bản sang một bên, bưng chén trà lạnh trong tay lên nhấp một ngụm, cân nhắc ngày mai khi thượng triều thì nên làm gì cho phù hợp với thân phận nịnh thần.
Nhưng còn chưa nghĩ xong thì đã cảm thấy trong bụng đột nhiên đau đớn kịch liệt.
Trầm Nghiên ngẩng đầu ho khan khi vươn tay chạm vào môi, đầu lưỡi đã nếm được mùi máu tanh nồng nặc.
Trước khi hôn mê, hắn nhìn thấy khuôn mặt của người hầu đã theo hắn năm năm, là người được hắn trọng dụng nhất.
Trầm Nghiên chợt mở mắt, từ từ lấy lại tinh thần từ trong trí nhớ, hạ tầm mắt xuống, dừng ở trên chiếc đèn cung đình tinh xảo trước mặt.
Ánh nến đã bị thổi tắt, đại khái là thói quen của tiểu hoàng đế, ngọn nến kia được thêm hương liệu, thoang thoảng hương thơm.
Trầm Nghiên chậm rãi thở ra một hơi, tiếp tục sắp xếp lại chuyện kế tiếp.
Tỉnh lại sau khi trúng độc bỏ mình, hắn liền ở chỗ này. Theo như hắn phân tích, đại loại là đã xuyên vào một thế giới trong thoại bản.
Thành vị thừa tướng văn nhược sắp bị tiểu bạo quân cường thủ hào đoạt nạp vào hậu cung.
Một sự việc không thể tưởng tượng, lại thực sự đã xảy ra.
Trầm Nghiên chỉ cần dùng mười lăm phút để tiếp nhận sự thật này, nói thật thì hắn cũng không quá kháng cự với thân phận hiện tại này, thậm chí còn có chút động tâm.
Cái danh nịnh thần tặc tử hắn đã gánh đến phát ngán, đúng lúc có thể đổi mấy biện pháp tiêu khiển.
Nhưng dựa theo thoại bản viết lại, đêm nay hắn nên bị tiểu bạo quân ép buộc ở lại, là cái gì khiến cho tiểu bạo quân đột nhiên thay đổi ý định?
Trầm Nghiên cân nhắc một hồi, vẫn không nghĩ ra được cái gì, khóe môi hắn cong lên, chậm rãi nở nụ cười.
Nhưng cho dù có nói gì, tiểu bạo quân muốn thoái vị? Tưởng bở.