Bạn được Congtyytuong mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,857 ❤︎ Bài viết: 450 Tìm chủ đề
Chương 21: Vương gia tới

Edit: -Jenny-

Sở Uyển Nhược thay y phục và trang điểm, búi tóc đã được thay thế bằng một cây trâm rực rỡ lóa mắt, vừa tinh tế lại ma mị, thoa lên gương mặt một chút son phấn, trong gương đồng liền xuất hiện gương mặt xinh đẹp ma mị của ả.

Sở Uyển Nhược mắt hơi chuyển bỗng lóe sáng lên, ả nhớ tới trước khi gả vào vương phủ ả có mang theo một món đồ. Sâu trong ngăn tủ Sở Uyển Nhược ôm ra một bảo tráp bằng vàng gọi là khổng tước mẫu đơn, khẩn trương mở ra một mùi hương thơm mê người tỏa ra, ả lại nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, ả vừa hít vào linh hồn giống như muốn bay lên, cực kỳ thoải mái, ả ta vô cùng yêu thích mùi hương làm say mê lòng người này.

Sở Uyển Nhược nâng túi thơm lên, làn khói giống như hoa đào nhuộm đầy sắc xuân, lẩm bẩm tự nói: "Nương nói, nếu có một ngày Vương gia chán ghét ta, ngươi có thể giúp ta được Vương gia sủng ái, ngươi thật sự thần kỳ như vậy sao?"

Bùi Thủy chân trước che mũi lại, dường như làm như vậy sẽ dễ chịu hơn.

Nàng chuyển động thú nhãn, quan sát hết tất cả nhất cử nhất động của Sở Uyển Nhược vào trong mắt, nội tâm nghi hoặc, cái túi thơm kia thật sự thần kỳ như vậy sao? Không phải là mê hồn dược đi!

Xong rồi!

Lần này Phượng Cửu Mộc tới đây chắc chắn sẽ bị nữ nhân này mê hoặc sau đó "ăn tươi nuốt sống" hắn.

(*) chính văn là "làm", nhưng mình thấy như vậy hợp hơn ^. ^

Nói đi cũng phải nói lại, Phượng Cửu Mộc muốn tới đây thật sự cũng là vì nó, tại sao trong lòng nó không có gì gọi là hổ thẹn, còn xúc động đến nỗi muốn cười to ba tiếng?

Nàng thực sự mong chờ a! Rất muốn nhìn thấy biểu cảm Phượng Cửu Mộc sau khi bị "ăn"!

Nhất định sẽ cực kỳ xuất sắc.

Sở Uyển Nhược khẽ nhếch cổ lên, lấy túi thơm nhẹ nhàng ấn lên trên vài cái, sau đó lại kéo ra xiêm y ấn xuống vài cái, ngay cả nơi bị cắn cũng không buông tha.

"Phu nhân, Vương gia tới."

Bên ngoài truyền đến giọng nói của Thập Mai.

Sở Uyển Nhược hết hồn, tay run lên một cái, thiếu chút nữa đã làm túi thơm rơi xuống, ả vội vàng đem túi thơm ném vào trong tráp, luống cuống tay chân mang tráp nhét vào ngăn tủ.

Tiếng bước chân trầm ổn càng ngày càng gần.

Trái tim Sở Uyển Nhược giống như bị kích thích mạnh, bang bang nhảy.

Bùi Thủy nhìn thấy ả ta giống như bị dọa mất hết hồn vía, chạy đến mép giường đem xiêm y cởi ra, chui vào trong chăn nhưng cảm thấy không ổn, lại đem chăn kéo thấp xuống, lộ ra cái cổ mảnh khảnh.

Đúng lúc này, cửa bị mở ra.

Phượng Cửu Mộc đi vào, triều phục chưa đổi, trước ngực hắn là ngũ trảo thần long được thêu bằng vàng, ngay cả hai vai cũng có hành long, đây sự cao quý thiên gia, sinh ra đã có sẵn.

Mộc Vương chiến công hiển hách, một thân kim long triều phục này do chính tay Hoàng Thượng ban cho.

Sở Uyển Nhược nghe được tiếng bước chân, trái tim không chịu khống chế kịch liệt run rẩy, hơi nghiêng sườn mặt, khóe mắt mang theo ánh sáng nhìn Phượng Cửu Mộc đi vào, hô hấp ả ta dần cứng lại.

Phượng Cửu Mộc dung sắc tuyệt thế, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam tử của thiên lân quốc, cả người giống như toát ra tiên khí, lại là Mộc Vương quyền cao chức trọng.

Thế gian này, không có bất kỳ nam nhân nào có thể so với Phượng Cửu Mộc.

Hôm nay, không biết đã có bao nhiêu phương hoa khuê nữ muốn gả cho Phượng Cửu Mộc.

Sở Uyển Nhược này từ lúc sinh ra cho đến nay, kiêu ngạo nhất chính là được gả cho Phượng Cửu Mộc, tuy rằng ả không phải từ cửa chính tiến vào vương phủ, Phượng Cửu Mộc cũng không bái đường với ả, nhưng như vậy thì có làm sao?

Ả không phải cũng đã vào Phượng phủ? Còn không phải đã thành phu nhân của Phượng Cửu Mộc sao?

Những tiểu tiện nhân ngoài kia cho dù đầu thai cũng không có cơ hội vào được Phượng phủ.

"Vương gia."

Sở Uyển Nhược giọng nói mang theo vẻ ủy khuất, hơi đổi lưu sóng chứa đầy tình yêu dành cho hắn.

Bùi Thủy nhìn cảnh này ghê tởm suýt nữa đã ói ra, nàng không hề lên tiếng, không kêu Phượng Cửu Mộc mà là lẳng lặng nhìn hắn đi đến giường của nữ nhân kia.

Kiếp trước nàng không thấy qua cảnh lộ liễu như vậy, dù sao hiện tại không có ai xem nó là người, nó sẽ rất nguyện ý xem "Cự vô bá" đại chiến Phượng Cửu Mộc trên giường.

Bùi Thủy nhìn dáng người thẳng tắp của Phượng Cửu Mộc, bụng phẳng như vậy, nhưng nào ngờ bên trong là vơ bụng săn chắc tinh tráng hữu lực, loại này điển hình cho thân thể tràn ngập năng lượng, phương diện nào đó cũng rất hung mãnh.

Với lại, tướng mạo của Phượng Cửu Mộc ăn đứt mấy nam nhân kia, "Cự vô bá" cũng đẹp như thiên tiên, hiện trường phát sóng trực tiếp như này, hình ảnh thực sự quá mỹ.

Bùi Thủy trong ánh mắt xuất hiện gợn sóng, bên miệng xuất hiện "nước miếng".
 
Chỉnh sửa cuối:
2,857 ❤︎ Bài viết: 450 Tìm chủ đề
Chương 26: Cảm giác kỳ lạ

Edit: -Jenny-

Mắt Phượng Cửu Mộc đen sâu giống như hàn băng ngàn năm, âm trầm đầy gió tuyết, đến quỷ cũng phải ai oán mà kêu, bão tuyết dồn nén một lúc làm cho người ta cực kỳ sợ hãi.

Lúc này.

Môi mỏng hắn hé mở, phảng phất giống như đang phán sổ sinh tử, chỉ một câu thôi cũng có thể đưa nó xuống địa ngục.

"Lăn." Âm thanh mang theo vẻ âm lãnh.

Hả?

Thanh Dật ngơ ngác, chủ tử kêu tiểu thú lăn? Không giết nó, chỉ là kêu nó lăn?

Thanh Dật bỗng nhiên phát hiện, ánh mắt không có độ ấm của Phượng Cửu Mộc thế quái nào lại nhìn về phía cậu?

Còn có tiểu thú kia, giống như đã ăn phải xuân dược, đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Ánh mắt Phượng Cửu Mộc càng thêm lạnh lẽo: "Đừng để bổn vương nói lại lần thứ hai."

Thanh Dật ý thức được chủ tử chính là đang nói với cậu, cả người run lên: "Thuộc hạ lập tức lăn."

Cậu lăn nhanh ra ngoài, trái tim đập kịch liệt giống như bị bóp nghẹn, vừa hoảng loạn vừa bất an. Ánh mắt khi nãy của chủ tử không mang theo một tia ấm nào thật sự vô cùng đáng sợ, nếu chậm một bước cậu sợ rằng mình phải "đầu lìa khỏi cổ"?

Kỳ lạ.

Sắc thú đại nghịch bất đạo, dám khinh bạc chủ tử, nó còn có thể bình yên vô sự?

Cũng vào lúc này, trong phòng.

Bùi Thủy rất bất mãn nhìn mỹ nam.

Lớn lên cao đẹp, tiểu tỷ tỷ hôn có hai cái cũng không cho?

Quỷ hẹp hòi!

Bùi Thủy thèm nhỏ dãi dưới sắc đẹp của Phượng Cửu Mộc, nhưng phiền là người ta quá cường tráng, nàng bị hắn ấn vào trong lòng, không thể động thủ a!

Mỹ nam chính là thích làm ra vẻ.

Đã ôm nàng chặt như vậy, còn e lệ cái rắm!

Phượng Cửu Mộc khuôn mặt âm trầm nhìn tiểu thú trong lòng ngực đột nhiên bộc phát thú tính. Mắt đen trầm như huyền thiết, ánh mắt của nó không hề mang theo vẻ đứng đắn, giống như ánh mắt của những người trong thanh lâu, nhìn thấy người xinh đẹp liền muốn ngay lập tức nuốt vào bụng.

Phượng Cửu Mộc nghĩ đến ánh mắt tiểu thú nhìn chằm chằm vào Thanh Dật, cũng là kiểu gấp đến không chờ nỗi nữa muốn thương thương, hạ lưu đến cực điểm.

Gương mặt tiên khí của Phượng Cửu Mộc giống như được kết một tầng băng sương, lạnh lẽo đến nỗi làm cho người khác phải sợ hãi.

Hắn không thích ánh mắt háo sắc của tiểu thú khi nhìn Thanh Dật. (kaka có được xem là ghen hem ta :)) .

Mỗ thú giãy giụa kịch liệt nhưng vẫn không thoát khỏi ma trảo của Phượng Cửu Mộc, nó đành từ bỏ xoay đầu lại, nhìn thấy bàn tay trắng như ngọc đang ấn tren lưng nó, trong mắt một trận nhộn nhạo, không kiềm chế được vươn đầu lưỡi, liếm liếm.

Lúc này, nàng đột nhiên lại nhớ đến một ca khúc thiếu nhi: Chúng ta hãy chèo thuyền cùng nhau..

Đầu lưỡi mềm mại ướt át, lông xù xù và miệng vô cùng bất đồng, khác nhau rất lớn, đầu lưỡi hoạt động càng giống người.

Phượng Cửu Mộc tay run run, bỏ qua cảm giác kỳ lạ kia, hắn nhìn nó với ánh mắt lạnh, thả nó vào lồng sắt.

Đường đường là Vương gia, bị một con sắc thú ăn hết đậu hủ, còn ra thể thống gì?

Nhưng sắc thú đâu chịu?

Nó không chịu về lồng, bốn chân nó sử dụng cùng lúc ôm chặt lấy tay của Phượng Cửu Mộc.

Mỹ nam không được vứt bỏ tiểu tỷ tỷ.

Phượng Cửu Mộc thoát khỏi sắc thú, đem nó khóa vào trong lồng sắt, ngón tay và mu bàn tay đều đã dính đầy nước miếng của nó.

Không nỡ nhìn!

Hắn nên sinh khí, nên đem sắc thú chết tiệt này thiên đao vạn quả.

Sắc thú lại dùng ánh mắt ai oán nhìn hắn, giống như hắn là người rất tàn nhẫn, lãnh khốc lại vô tình.

Gương mặt Phượng Cửu Mộc giống như tiên nhân, đối với sắc thú hừ lạnh một tiếng, phất tay áo mà đi.

Sắc thú dùng chân trước đặt lên ổ khóa lồng sắt, nhìn bóng dáng mỹ nam tiên khí phiêu phiêu rời đi, nó đột nhiên kêu lớn.

Mỹ nam không được đi, tiểu tỷ tỷ sẽ thương ngươi a!

Nhưng trong miệng âm thanh phát ra từ miệng lại biến thành: "Chi chi chi.."

Đây là cái quỷ gì?

Tiểu thú nâng chân nhỏ lên, nhìn thấy tiểu trải hoa mai lông xù xù, nó trong gió hỗn độn.

Cái gì!

Tiểu tỷ tỷ biến thành thú..

Ngày thứ hai tỉnh lại, tiểu thú nằm bò ra cái gì cũng không muốn ăn, đôi mắt ửng đỏ chứa nước mắt, giống như bệnh nặng cảm thấy đầu nặng chân nhẹ.

Đùi gà ngày thường nó yêu thích nhất, đưa đến trước mặt nó, tiểu thú cũng chỏ hờ hững nhìn nó rồi thôi, không có ý định ra ăn.

"Tiểu gia, thú là sắt cơm là thép, ngươi chắc là đói rồi mau ra ăn chút đi!" Thanh Dật có ý tốt khuyên nó, thấy nó bất động, còn cố ý đem đùi gà đưa đến bên miệng nó, phục vụ tốt như vậy, cũng coi như là phá lệ lần đầu.

Bùi Thủy ngửi được mùi thức ăn vô cùng nồng, dạ dày liền bài xích có cảm giác muốn nôn, vươn một chân nhỏ mềm mềm đẩy đùi gà bên miệng đẩy ra. Thời điểm thu hồi chân nhỏ còn thuận tiện khép cửa lồng sắt lại.

Nàng nhắm hai mắt lại, không muốn để ý tới bất luận kẻ nào.

Thanh Dật khó hiểu nhìn nó, không phải hôm qua nó mới bộc phát thú tính khinh bạc chủ tử, tự nhiên hôm nay lại héo úa như này? Chẳng lẽ bị chủ tử giáo huấn một trận?

Thanh Dật đồng tình nhìn mỗ thú, ai một tiếng, nói: "Vương gia phong thần tuấn lãng, thiên nhân chi tư (*), thiếu nữ ái mộ Vương gia ở thiên lân quốc nhiều vô số kể. Ngươi cùng Vương gia sớm chiều ở chung, cũng khó trách ngươi sẽ nổi lên tám tư không nên có với Vương gia. Nhưng tiểu gia, ta cũng phải cho người biết, người và thú vốn khác nhau, ngươi yêu Vương gia cũng sẽ không có kết quả. Hiện tại ngươi còn hữu dụng với Vương gia, ngươi nghe ta khuyên một câu, về sau ngươi đừng làm những chuyện ngu ngốc như tối hôm qua nữa."

(*) Tư đây muốn chỉ tư sắc: Ý nói dáng vẻ ông vương gia như thiên nhân

Lỗ tai gục xuống của Bùi Thủy bỗng nhiên dựng thẳng lên, đôi mắt cũng mở to ra, ai đối với Phượng Cửu Mộc có tâm tư không nên có? Ai yêu Phượng Cửu Mộc? Thái giám chết bầm mắt ngươi bị mù hả?

Đêm qua?

Đêm qua nó làm cái gì?

Đà nàng nặng muốn mệnh, tứ chi vô lực, giống như đã trải qua bệnh nặng, có thể làm ra chuyện ngu ngốc gì?

Bùi Thủy không thể nhịn được nữa giơ chân nhỏ về phía Thanh Dật, chỉ chỉ ngoài cửa.

Thanh Dật xem xét nhìn chân nhỏ của nó, không rõ nó muốn làm gì?

Một lúc sau, cậu dường như đã hiểu, mở lồng sắt ra, cầm chân nhỏ nó, vui mừng nói: "Ngươi cũng không cần quá cảm kích ta, ngươi có nghĩa khí với ta, ta cũng sẽ có nghĩa khí với ngươi, chúng ta cùng ở trong vương phủ, giúp đỡ với nhau cũng là đương nhiên."

Tiểu thú này tối qua không cáo trạng cậu trước mặt Vương gia, trong lòng Thanh Dật trong rất cảm động, mặc kệ nói như thế nào, Vương gia đem tiểu thú giao cho hắn, thân thể tiểu thú xuất hiện vết thương, cậu cũng không thể khoái thác được trách nhiệm.

Huống chi, ngày hôm qua cậu còn vô ý đem nó đang bị thương ấn vào trong nước..

Ai mẹ nó, thật cảm kích ngươi?

Bùi Thủy thở phì phì, rút chân ra khỏi bàn tay cậu, lại chỉ chỉ ra cửa, đại ca, ta thỉnh ngươi đi ra ngoài a!

Thanh Dật lại cầm móng vuốt nó, nhẹ nhàng vuốt ve, kỳ quái nói: "Bàn chân ngươi sao lại mập như vậy?" (thiệt, đập trán với lối suy nghĩ của Dật ca)

Bùi Thủy: "..."

Chân ngươi mới mập, chân cả nhà ngươi đều mập.

Bùi Thủy mở hàm răng lộ ra răng nanh nhọn nhọn, a ô cắn một miếng, Thanh Dật bị dọa rút tay về.

"Tiểu gia, chúng ta không phải đã hóa thù thành bạn, hòa hảo như lúc ban đầu sao? Ngươi làm gì vậy nha!"

Ai cùng ngươi hòa hảo như lúc ban đầu?

Ngươi mẹ nó mới gặp lão tử, liền đem lão tử nhốt vào lồng sắt, dùng bồi bổ cho Phượng Cửu Mộc, còn không biết xấu hổ nói với lão tử hóa thù thành bạn?

Bùi Thủy trong lòng rít gào, nó hiện tại không muốn nghe cậu nói chuyện, nó muốn cậu lăn xa một chút, thái giám chết bầm chỉ số thông minh kém Phượng Cửu Mộc cũng quá xa.

Nàng cùng Phượng Cửu Mộc ở chung mấy ngày, hắn đã có thể hiểu được nàng muốn nói gì.

Nàng biểu đạt cho Thanh Dật rõ ràng như vâyh, nhưng Thanh Dật vẫn không hiểu.

Phượng Cửu Mộc a! Phượng Cửu Mộc! Ngươi làm sao lại có cấp dưới ngu như vậy?

"Nó kêu ngươi đi ra ngoài." Ngoài cửa truyền đến giọng nói.

Thanh Dật quay đầu lại, nhìn thấy người đi vào ánh mắt sáng lên, sung sướng cười nói: "Loan muội muội."

Thanh Loan lập tức đi đến trước lồng sắt, liếc mắt nhìn Thanh Dật một cái, nói: "Ngươi có thể đi rồi, về sau tiểu thú này sẽ do ta chăm sóc."

***​

Chương dài lém á! Đọc đã luôn, kaka
 
Chỉnh sửa cuối:
2,857 ❤︎ Bài viết: 450 Tìm chủ đề
Chương 27: Khám bệnh cho tiểu thú

Edit: -Jenny-

Nụ cười trên mặt Thanh Dật đột nhiên cứng đờ: "Hả? Ta chăm sóc nó khá tốt.."

Bùi Thủy trong lòng hừ hừ, tốt cái lông.

Thanh Loan không kiên nhẫn đánh gãy lời cậu: "Đây là mệnh lệnh của Vương gia."

Thanh Dật: "..."

Thanh Dật rời khỏi, trong phòng liền khôi phục an tĩnh, tiểu thú lại tiếp tục ghé vào lồng sắt mí mắt dần dần rũ xuống.

Thanh Loan nhìn thấy tiểu thú uể oải ỉu xìu khẽ nhíu mày lại, vừa rồi không phải còn tốt sao, mới chớp mắt sao lại héo nữa rồi? Chẳng lẽ nó bị bệnh?

Tiểu thú nhắm mắt lại, ngón tay mãnh khảnh của cô chạm vào chớp mũi nó, ở mũi có hơi ngứa tiểu thú liền hắt xì một cái, thú nhãn chứa đầy sương mù nhắm lại, Thanh Loan đáy mắt trầm trầm.

Quả nhiên là bị bệnh, cũng là trách Thanh Dật.

Thanh Loan gọi người đi mời đại phu, đại phu này trong thành cũng có chút danh khí, nhưng vừa nhìn thấy "người bệnh" khám cũng không khám liền phất tay áo mà đi. Thanh Loan dưới tình thế cấp bách tăng tiền khám bệnh lên tới ngàn lượng, lão đại phu thẳng thừng nói đây là ở vũ nhục ông ta, xém chút Thanh Loan đã bị hòm thuốc đập vào đầu.

Đành phải mời người khác.

Lần này là một đại phu tuổi trẻ, không có ngoan cố như lão đại phu danh khí, người này bị tiền khám bệnh ngàn lượng mê hoặc chịu xem bệnh cho tiểu thú, nhưng mạch của thú khác với mạch của người, đại phu tuổi trẻ cũng không khám ra tiểu thú bị bệnh gì.

Lại phải mời người khác.

Lăn qua lộn lại, lăn lộn đến khi Phượng Cửu Mộc hồi phủ.

Phượng Cửu Mộc đứng ở ngoài cửa liền thấy tiểu thú ghé vào trong lòng ngực nam nhân xa lạ, nam nhân xa lạ kia còn động tay động chân với tiểu thú của hắn.

"Vương gia." Thanh Loan nhanh chóng nhận ra Phượng Cửu Mộc đứng ngoài cửa, muốn nói việc tiểu thú bị bệnh là cô tự làm chủ mời đại phu to khám, lời còn chưa nói, Thanh Loan đã bị khí lạnh trên người Phượng Cửu Mộc tỏa ra dọa sợ.

Nam nhân vừa nghe "Vương gia" trong lòng kinh hỉ không thôi, chính chủ vương phủ đã trở lại, gả nào có tâm tư tiếp tục khám cho súc sinh này? Đầu óc gả đang nghĩ nên làm sao có thể bâm vào quý chủ quyền thế.

Nhưng ai cũng không ngờ tới, lúc Phượng Cửu Mộc đi đến trước mặt nam nhân trước mặt, bàn tay tôn quý vươn ra dễ dàng ôm lấy tiểu thú trong ngực gả. Không đợi nam nhân kích động đứng dậy hành lễ, chớp nhoáng một cái, nam nhân ngạc nhiên kinh hô, cả người gả và ghế dựa đều bị vứt ra khỏi phòng. (Ta nói cả lu giấm chua chứ chả ít :))

Ghế dựa chia năm xẻ bảy, nam nhân kia bị ngã mạnh xuống đất, đau đớn kêu la thất thanh.

Khuôn mặt Thanh Loan dần mất đi huyết sắc, máu trong thân thể đều đọng lại thành băng lòng bàn chân và tay từng đợt phát lạnh, là cô làm sai, cô không nên mang đại phu vào phòng Vương gia.

Phượng Cửu Mộc ôm tiểu thú, ngón tay thuận thuận xoa xoa lông trên lưng nó, lúc xoa xuyên qua lông chợt nhớ đến trên người nó đang bị thương, động tác trên tay vô cùng nhẹ nhàng, lòng bàn tay cố gắng tránh không đụng vào da nó.

Tiểu thú mềm mại ghé trong lòng ngực hắn, không hề ngẩng đầu giống như còn chưa tỉnh ngủ, đem mặt cắm vào khuỷu tay hắn.

Phượng Cửu Mộc nhìn biểu hiện khác thường của tiểu thú, ánh mắt thảnh lãnh khác thường. Đột nhiên nghiêng mặt qua nhìn vào Thanh Loan.

Thanh Loan lạnh run cả người, không dám nhìn thẳng vào mắt Phượng Cửu Mộc quỳ xuống nhận tội: "Là Thanh Loan tự làm chủ mời đại phu tới xem bệnh cho tiểu thú, Thanh Loan nguyện ý chịu phạt."

Xem bệnh?

Nam nhân kia tới xem bệnh cho nó?

Sắc mặt lạnh băng của Phượng Cửu Mộc hòa hoãn một chút, mi đen nhíu lại, tiểu gia hỏa này đúng là ốm yếu bệnh tật.

"Mời Khổng thái y tới đây."

Bộ dáng Thanh Loan dại ra, Vương gia không phạt cô, còn lệnh cô đi mời Khổng thái y?

Thanh Loan đột nhiên hoàn hồn, bò dậy nói: "Vâng, nô tỳ lập tức đi."

Thanh Dật dùng ngân phiếu hai ngàn lượng chặn đại phu miệng kêu ngao ngao, phân phó hạ nhân đại phu bị quăng ngã nâng lên đi ra ngoài, đi theo xe ngựa cùng Thanh Loan đi vào hoàng cung.

"Loan muội muội, Khổng thái y không dễ mời đâu! Lần trước ông ta đã nói qua, không bao giờ đến phượng vương phủ."

"Ta có biện pháp."

Thanh Loan giọng nói đều đều, cô không lo việc Khổng thái y không đi phượng vương phủ, cô lo lắng nhất là Khổng thái y giống với những đại phu mà cô mời đến, không khám ra bệnh của tiểu thú.

Người nuôi thú rất nhiều, nhưng trên đời này không có thú y.

Khổng thái y đi vào vương phủ, một lần nữa nhìn thấy tiểu thú kia. Ông ta mặt già xanh mét bắt mạch cho tiểu thú, ông tựa như đã chịu khuất nhục nào đó, ngón tay bắt mạch hơi run run.

"Nó không có bệnh." Buông chân nhỏ tiểu thú ra, Khổng thái y ngay cả một câu cũng không muốn nhiều lời với Phượng Cửu Mộc, cõng hòm thuốc lên liền đi.

Lời này nói với Phượng Cửu Mộc vào nửa canh giờ trước không chừng hắn sẽ tin. Khổng thái y là đệ nhất thái y đức xao vọng trọng trong cung, ông nói không có bệnh, đó chính là không có bệnh.

Nhưng hiện tại, tiểu thú vẫn nằm im trong lòng Phượng Cửu Mộc, giống như bị sương đánh cà tím, hắn mở mí mắt tiểu thú ra, đôi mắt đều mất đi ánh sáng nên có, biến thành ảm đạm không chút ánh sáng. Phượng Cửu Mộc không chút nghi ngờ, lần này nó không có giở trò, là thật sự bị bệnh.

Phượng Cửu Mộc khinh phiêu phiêu nói: "Y thuật của Khổng thái y bất quá cũng chỉ như thế."

Khổng thái y vừa đi tới cửa liền dừng chân, nắm chặt hòm thuốc tay già một trận run rẩy, ngay cả Hoàng Thượng còn chưa từng nghi ngờ y thuật của ông, đây là điều ông lấy làm tự hào, bản lĩnh thần thánh không thể xâm phạm.

Khổng thái y xoay người, sắc mặt đặc biệt khó coi: "Mộc Vương ngươi đừng khinh người quá đáng, y thuật của lão phu là tiên phụ cùng tổ tiên trăm năm truyền lại, nhiều năm qua chưa từng xuất hiện lần nào khám sai."

Phượng Cửu Mộc cười khẽ: "Phải không?"

Khổng thái y tức muốn chết, ánh mắt trào phúng của Phượng Cửu Mộc, phảng phất giống như đang đang chê cười hắn khẩu xuất cuồng ngôn (*).

(*) đại khái là nói điều không chính xác

Khổng thái y một khắc cũng không muốn ở đây, chính xác hơn là ông không nên tới.

Chân trước Khổng thái y bước ra cửa phòng, giọng nói thanh lãnh của Phượng Cửu Mộc lại vang lên.

"Thanh Loan, Thanh Dật, các ngươi đều đã nghe được, Khổng thái y nói ông ấy chưa bao giờ khám bệnh xuất hiện sai lầm. Nếu tiểu thú bệnh không dậy nổi hoặc là bị bệnh chết, các ngươi liền đem lời của hắn truyền ra ngoài cho bổn vương.

Thiên lân quốc thành mấy năm nay quá yên bình, tiên sinh thuyết thư (*) cũng thiếu chuyện xưa mới mẽ, về sau nếu bọn họ biết được sẽ rất nguyện ý thêm mắm thêm muối thuật lại đoạn chuyện xưa này." (ông vương gia quá nham hiểm)

(*) người kể chuyện

Khổng thái y xém chút trợt chân lảo đảo đi ra ngoài, tốt là còn Thanh Dật ở ngoài cửa đỡ ông, bằng không gương mặt già này sẽ không giữ được trọn vẹn.

Thanh Loan và Thanh Dật nhịn cười, đáp: "Vâng, Vương gia, thuộc hạ nhất định sẽ truyền ra."

Thanh Dật lại bồi thêm một câu: "Ta biết trong thành này có tới mười ba tiên sinh thuyết thư, trong đó năm người đã thuyết thư ở thanh lâu nổi danh nhất, còn lại phân bố ở quán trà. Ta còn biết có mấy người thư sinh không bảng nghèo túng nhàn nhã tới xem không có việc gì liền viết dã sử, bọn họ thích nhất đi quán trà nghe chuyện xưa.. Khổng thái y, ngài còn ổn không?"

Khổng thái y tức đến sắp hộc máu, có thể ổn sao? Hắn dùng sức ném ra tay Thanh Dật run rẩy chỉ vào Thanh Dật và Phượng Cửu Mộc, thanh âm cũng già nua vài tuổi: "Các ngươi.. Các ngươi chính là chủ tử và nô tài vô sỉ, dùng loại thủ đoạn đê tiện khi dễ một lão nhân gia như ta, ta phải bị các ngươi làm cho tức chết rồi."

Thanh Dật khẩn trương nói: "Khổng thái y, ngài cũng không thể tức chết, ngài bị tức chết rồi, tiên phụ và tổ tiên hai đời anh minh của ngài toàn bộ sẽ bị hủy trong tay ngài a! Ai, ngài đừng kích động, đừng kích động. Ngài xin bớt giận, thay Vương gia ta khám lần nữa cho tiểu thú, Vương gia nhà ta chỉ hiếm lạ tiểu thú kia, nếu ngài khám tốt nó, chúng ta đều sẽ rất cảm kích ngài."
 
Chỉnh sửa cuối:
2,857 ❤︎ Bài viết: 450 Tìm chủ đề
Chương 33: Tiểu gia hỏa này là con cái?

Edit: -Jenny-

Sở Uyển Nhược nghĩ đến ánh mắt làm cho người khác sợ hãi của Phượng Cửu Mộc với những lời nói lạnh như băng kia, ả ủy khuất khóc lớn, oán giận nói: "Còn không phải bởi vì túi thơm mà mẫu thân đã cho con, nó không có giúp con được sự sủng ái của Mộc Vương, ngược lại còn đem con đẩy vào còn vạn kiếp bất phục. Hắn phát hiện ta túi thơm sau đó cầm túi thơm đi, nếu như hắn phát hiện ra bí mật của túi thơm, con thật sự không còn cơ hội nào bước chân vào Phượng phủ."

Nghĩ đến việc mình không thể trở về Phượng phủ sẽ bị tất cả mọi người chế giễu, Sở Uyển Nhược bỗng nhiên cảm thấy hận Sở phu nhân đã cho ả túi thơm, nếu không có túi thơm kia, ả vẫn là nữ chủ nhân Phượng phủ.

Làm sao lại lưu lạc ra nông nỗi như bây giờ?

Sở phu nhân thấy Sở Uyển Nhược mất đi lý trí, giơ lên tay tán mạnh vào mặt ả, tức giận nói: "Con câm miệng cho ta."

Sở Uyển Nhược bị đánh đến ngốc, mẫu thân chưa từng có đánh ả, càng không nói đến đánh nhẫn tâm như vậy.

Sở Uyển Nhược không dám khóc.

Sau khi Sở phu nhân đánh xong liền hối hận, hài tử dù sao cũng là miếng thịt rớt ra trên người bà, bà ta đối với nó có rất nhiều rất hy vọng, đứa nhỏ này cũng không phụ hu vọng của bà, vào được Phượng phủ.

Phượng Cửu Mộc tay cầm binh quyền, ở trong triều lại có thế lực rất lớn, ngay cả Hoàng Thượng cũng không dám đắc tội Mộc Vương. Sở phu nhân trông cậy vào Sở Uyển Nhược sau khi được Phượng Cửu Mộc sủng ái có thể giúp đỡ hai ca ca của nó đứng vững trong triều.

Sở Uyển Nhược có hai người ca ca giỏi võ nhưng lại không có công huân chỉ có thể dựa vào quan hệ, một người làm chức thủ lĩnh trong cấm vệ quân, một người khác cơ trí hơn làm Binh Bộ Thị Lang.

Hai chức quan này nhìn vào tuy không nhỏ, nhưng hai người ca ca của Sở Uyển Nhược lại không thể phục chúng, một bước khó đi. Ngày thường luôn trở về càu nhàu, nói mình chỉ là thủ lĩnh rỗng, thị lang rỗng, còn không bằng một phó thủ lĩnh, Binh Bộ quyền thế đều bị Binh Bộ Thượng Thư khống chế, làm nghẹn khuất một kẻ Binh Bộ Thị Lang.

Sở phu nhân nghĩ đến hai người nhi tử của mình, quyết tâm nói với Sở Uyển Nhược: "Ta đã nói với con, cho dù gặp chuyện gì cũng phải thật bình tĩnh, con không giống những người đàn bà đanh đá ngoài kia, chỉ biết trách oán làm mọi chuyện càng thêm tồi tệ."

Sở Uyển Nhược cắn môi, nước mắt rơi xuống.

Sở phu nhân trách Sở Uyển Nhược không khôn khéo, tiến Phượng phủ lâu như vậy cũng không đem Phượng Cửu Mộc "bắt lấy", còn bởi vì một cái túi thơm bị đuổi ra Phượng phủ.

Nhìn Sở Uyển Nhược không ngừng rơi nước mắt, bà lại không đành lòng ôn nhu nói: "Đừng khóc, trước tiên con đem ngọn nguồn nói cho mẫu thân, mẫu thân giúp con nghĩ cách."

Phượng phủ.

Bùi Thủy vượt qua một đêm trên chiếc giường mềm mại. Thời điểm nàng tỉnh dậy tứ chi duỗi thẳng, eo lười hoạt động. Không gian trên giường rất lớn so với lồng sắt, vô cùng thoải mái.

Bùi Thủy mở to mắt ra không nhìn thấy Phượng Cửu Mộc, mà lại nhìn thấy một "lão già", nhìn chằm chằm vào nàng bằng ánh mắt kì quái khó hiểu.

Bùi Thủy bị dọa sợ, lão già này từ đâu đến vậy?

"Tiểu gia hỏa ngươi đừng sợ, ta tới để xem bệnh cho ngươi." Khổng thái y lộ ra nụ cười hiền từ, hắn từ Thanh Dật chỗ biết được, tiểu gia hỏa này có thể nghe hiểu tiếng người.

Khổng thái y cảm thấy Thanh Dật đang phóng đại, ông tin động vật có linh tính, chẳng hạn như con chó có thể nghe hiểu mệnh lệnh đơn giản của von người, tiểu gia hỏa này nhiều nhất cũng giống như một con chó.

Bùi Thủy không biết trong lòng Khổng thái y đã nghĩ nó là chó. Nếu nàng biết, khẳng định sẽ thăm hỏi cả nhà Khổng thái y.

Bùi Thủy không thể để Khổng thái y xem bệnh, nếu lão già này trị hết bệnh cho nàng, làm sao có thể gây tai họa cho Phượng Cửu Mộc?

Khổng thái y cười tủm tỉm vươn đôi tay khô gầy già đời về tiểu thú.

Bùi Thủy nằm ngửa không nhúc nhích, thời điểm bàn tay Khổng thái y vươn tới, nàng bỗng nhiên nghiêng người móng vuốt bay nhanh cào lên mu bàn tay của Khổng thái y xuất hiện vết máu.

"Gừ.. Gừ.."

Lông tiểu thú dựng thẳng lên, giống như dã thú đang tức giận, trong miệng phát ra âm thanh quái dị cảnh cáo Khổng thái y.

Nàng không có địch ý với Khổng thái y, nhưng Phượng Cửu Mộc tên tra nam kia thì lại có, còn nhiều là đằng khác, ai trở ngại nàng gây tai họa cho Phượng Cửu Mộc người đó chính là kẻ địch của nàng.

Khổng thái y kinh ngạc rút tay về, máu trên miệng vết thương đã nhanh chóng chảy ra thấm vào cả lòng bàn tay.

"Tiểu súc sinh này giống hệt với chủ nhân của nó, không phải là người lương thiện gì."

Khổng thái y lấy dược và vải, băng bó lại vết thương của mình, miệng vết thương không sâu chỉ là có chút đau.

Sau khi Phượng Cửu Mộc vào triều, Khổng thái y liền muốn đi gặp tiểu thú, Thanh Loan nói Phượng Cửu Mộc đã phân phó qua, phải đợi tiểu thú tỉnh lại mới có thể bắt mạch cho nó.

Khổng thái y vẫn luôn ngồi chờ tiểu thú tỉnh lại, dùng gương mặt mặt hiền từ tươi cười chào đón nó.

Tiểu súc sinh lại cho ông một móng vuốt.

Thanh Loan bưng đồ ăn của tiểu thú tiến vào, nghe được lời Khổng thái y nói, mày cô nhíu lại: "Khổng thái y vẫn là không nên nói xấu sau lưng chủ tử nhà ta, ta sợ ta sẽ khống chế không được đưa ngài ra ngoài."

Nói dễ nghe là đưa ra ngoài, nói khó nghe, chính là đuổi ra ngoài.

Khổng thái y hừ hừ: "Ngươi không cần đưa lão phu cũng sẽ tự đi. Ngươi có đi cầu lão phu tới, lão phu cũng sẽ không tới."

Khổng thái y thở phì phì rời khỏi, thuận tiện ông còn cầm theo túi thơm buổi sáng Phượng Cửu Mộc đã giao cho ông.

Phượng Cửu Mộc hạ triều, hắn liền nhanh chóng trở lại Phượng phủ, Thanh Dật liền chạy tới bẩm báo có việc xảy ra.

Buổi sáng liệp ưng đi bắt bồ câu, bắt được một con bồ câu cái, đè ở dưới thân không ngừng làm ra hành đọng không thể miêu tả thành lời. So với trước đây tính tình nó càng hung hơn.

Liệp ưng không thích động vật chết.

Bồ câu cái bị "làm" chết, nó liền đổi con khác, sáu con bồ câu cái đều bị nó "làm" chết, lúc này nó mới ngừng lại.

Bồ câu bị bắt, bồ câu đực vô cùng phẫn nộ, bồ câu cái bị dọa, nhưng lại không dám cứu những con bồ câu được buông tha.

Phượng Cửu Mộc nhíu mày, hôm qua Thanh Dật cho nó ngửi mùi hương trên người Sở Uyển Nhược. Hôm nay liền điên cuồng giết chết sáu con bồ câu cái, vậy còn tiểu thú không ngừng ngửi túi thơm..

Phượng Cửu Mộc ánh mắt lạnh lẽo, môi mỏng hắn mím lại, đi nhanh về phòng.

Tiểu thú ở trong phòng trông rất tốt, không có ốm yếu, nhìn thấy Phượng Cửu Mộc trở về còn vẫy đuôi với hắn.

Tối hôm qua Phượng Cửu Mộc đem nó lên giường ngủ, nhìn thấy trên giường bị nó làm cho lộn xộn cả lên, hắn hơi nhíu mày nhưng cũng không có trách tội nó. Đi đến ôm nó vào trong lòng, cẩn thận nhìn một vòng, khí sắc tiểu thú trông bình thường, mắt thú không mơ hồ, ngón tay hắn di chuyển qua cổ nó, tiểu gia hỏa này liền nâng lên chân trước mềm mụp lên ấn vào lòng bàn tay đem tay hắn đẩy ra

Bùi Thủy tỏ vẻ không thích bị chạm vào cổ.

Nàng sẽ có cảm giác nguy hiểm.

Phượng Cửu Mộc không so đo với nó, ngón tay vuốt ve trên lưng nó, lẳng lặng nghe Thanh Loan bẩm báo những việc xảy ra trong phủ khi hắn vào triều.

"Túi thơm đâu?" Phượng Cửu Mộc chờ Thanh Loan bẩm báo xong, hắn hỏi.

Thanh Loan ngây ngẩn cả người, lúc Phượng Cửu Mộc vào triều rất sớm, không nói với cô về túi thơm, nhưng Thanh Dật có nói qua với cô, cô nghe xong cũng bỏ qua một bên không để ở trong lòng.

Thanh Loan nghĩ tới, túi thơm kia ở trong tay Khổng thái y. Lúc ông đi còn thuận tay cầm đi, không có để lại.

Sắc mặt Thanh Loan trở nên khó coi, khó trách Khổng thái y tàn nhẫn nói đi không sợ hãi. Túi thơm ở trên tay ông, Vương gia cũng sẽ chủ động đi tìm ông.

"Túi thơm ở trong tay Khổng thái y, nô tỳ lập tức tiến cung đem túi thơm về."

Thanh Loan muốn đi vào cung tìm Khổng thái y, Phượng Cửu Mộc lại lên tiếng ngăn cô.

Nếu Khổng thái y thích, vậy tạm thời đặt ở lão ta chỗ đó đi! Có lẽ không lâu nữa, Khổng thái y có thể chế ra giải dược, Phượng Cửu Mộc không sợ Khổng thái y không cho hắn giải dược.

Đều vì tiểu gia hỏa này.

Phượng Cửu Mộc nhớ đến những miêu tả của Thanh Dật về liệp ưng, hắn lại đau đầu.

Liệp ưng là con ưng đực do hắn nuôi ba năm, cũng là con ưng duy nhất ở Phượng phủ, không nuôi ưng cái bởi vì Phượng Cửu Mộc cảm thấy nuôi ưng cái rất phiền toái, có ưng đực ràng buộc, không thích hợp cùng hắn ra chiến trường.

Ưng không phải người, vừa hung mãnh vừa có linh tính, cũng chỉ có thể nghe hiểu mệnh lệnh đơn gian là, nó không giống những người chiến sĩ trên chiến trường, chỉ có thắng lợi mới có thể trở về, chỉ có chiến thắng địch nhân mới có thể lập chiến công, mới có thể thêm công tiến tước, cho người nhà cùng hậu nhân có được cuộc sống được nhiều người tôn trọng.

Súc sinh chính là súc sinh.

Không hề nghĩ được nhiều như vậy, cũng không cảm thấy thẹn tâm, phát tình liền làm trò trước mặt người khác, có thể "làm" chết sáu con bồ câu cái.

Phượng Cửu Mộc bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Thời điểm tiểu gia hỏa này phát tình cũng chỉ hôn hắn, si mê nhìn hắn, cho nên tiểu gia hỏa này là con cái sao?
 
Chỉnh sửa cuối:
2,857 ❤︎ Bài viết: 450 Tìm chủ đề
Chương 36: Sắc thú

Edit: -Jenny-

Tỉnh nha.

Thanh Dật trừng lớn mắt, cậu không nghe lầm chứ?

Tại sao cảm giác lời nói của chủ tử có ẩn ý? Còn có hơi ghen ghét?

Nhất định Thanh Dật bị váng đầu, cậu mới xuất hiện ảo giác.

Chủ tử nhà cậu sao phải ghen ghét? Đối tượng còn là một con tiểu súc sinh?

Hiện tại, tình cảm Phượng Cửu Mộc đối với tiểu thú không khỏi có chút đặc biệt. Nó là địa linh, ở bên cạnh hắn, lại còn hôn hắn. Sự thân mật giữa nó và Phượng Cửu Mộc không thể so sánh với bất kỳ ai, đối với Phượng Cửu Mộc mà nói đây chính là loại tồn tại đặc biệt.

Tính cách sạch sẽ của hắn, sẽ không cho phép "đồ vật" của mình bị người khác chạm vào.

Tiểu thú cũng đâu phải vật vô tri vô giác, nó hương phấn như vậy cũng là bị Phượng Cửu Mộc làm hại a! Nếu hắn không đem nó ôm gần mụ yêu tinh Sở Uyển Nhược kia, nó sẽ hít hương thơm kia được chắc?

Giờ phút này, tiểu thú không biết túi thơm của Sở Uyển Nhược lợi hại ra sao? Nó càng không biết, vào lúc phát tác nó còn không biết rằng nó hôn vào miệng Phượng Cửu Mộc.

Đêm đến, mọi thứ chìm trong yên tĩnh.

Tiểu thú ngủ bên cạnh Phượng Cửu Mộc xuất hiện khác thường, chân nó gãi lên lông trên người, hô hấp dồn dập. Dường như muốn tránh thoát những trói buộc trên người, để xua tan cái khô nóng đang bùng phát kia.

Bùi Thủy còn đang trong giấc mộng, ý thức mơ hồ. Nàng không biết sao lại khó chịu như vậy, bản thân lại không biết mình muốn gì?

Nàng liếm lên miệng khô khốc, yết hầu giống như bị lửa đốt, nóng đến nỗi sắp lan ra toàn thân.

Bùi Thủy theo bản năng tới gần Phượng Cửu Mộc, ống tay áo hắn có hương thơm thanh thuần, tựa như gió lạnh trên hồ băng thổi tới, có thể xua đi khô nóng trong người nó. Bốn chân Bùi Thủy ôm lấy cánh tay Phượng Cửu Mộc, cái mũi nho nhỏ không ngừng ngửi mùi hương trên người hắn.

Phượng Cửu Mộc ngủ không sâu, động tĩnh rất nhỏ cũng sẽ làm hắn tĩnh. Động tĩnh của tiểu thú lớn như vậy, từ sớm hắn đã tỉnh lại.

Không có ánh nến chiếu sáng, trong phòng chỉ là một mảnh đen. Mắt đen Phượng Cửu Mộc lóe sáng như sao trời, đem bộ dạng tiểu thú, thu vào trong mắt không sót gì.

Phượng Cửu Mộc vừa nhìn thấy liền ghét bỏ. Lúc tiểu thú vươn đầu lưỡi định liếm cánh tay hắn, Phượng Cửu Mộc không thể nhịn được nữa lung lay cánh tay, đem nó hắt sang một bên.

Tiểu thú này coi hắn là gì? Đối tượng dùng để giải khát sao?

Khi hắn không ở đây, Thanh Loan cũng có thể trở thành đối tượng giải khát, bất luận kẻ nào cũng có thể trở thành đối tượng giải khát của nó.

Giường rất mềm, tiểu thú cho dù bị ném cũng không đau, lông nhung trên thân chạm vào giường nó từ từ mở mắt, mơ hồ nhìn một mảnh đen thui, khô nóng trong cơ thể dần dần sôi trào, bên mũi là hương thơm lạnh lẽo dễ ngửi.

Bùi Thủy lại tới gần Phượng Cửu Mộc.

Cái mũi nho nhỏ hít lấy hít để, Phượng Cửu Mộc nhìn nhìn liền nhíu mày, Bùi Thủy lại giống như phát hiện ra thứ mới mẽ, sắc mị nhếch môi, miệng treo nước miếng vừa lòng cười.

Bùi Thủy híp mắt ôm chặt lấy cánh tay Phượng Cửu Mộc. Phượng Cửu Mộc tránh như tránh dịch, lui ra phía ngoài, Bùi Thủy ôm không được, nàng bất mãn đứng lên nhe răng trợn mắt, lộ ra biểu tình hung hãn, lại đi tìm hương thơm lạnh lẽo của Phượng Cửu Mộc.

Ngón tay bạch ngọc tinh tế duỗi ra, búng vào trán tiểu thú, làm nó bay ra. Dường như sợ chạm vào nhiều sẽ dính nước miếng và vi khuẩn của nó.

Giường Phượng Cửu Mộc có màn lụa được làm từ tơ tằm thượng đẳng, thân thể tiểu thú bay ra đụng vào màn lụa, lại bị dội trở về, không hề có cơ hội đến bên cạnh Phượng Cửu Mộc, cách hắn không xa lại bị búng bay về giường.

Bùi Thủy máu thú dâng trào đầy phấn khích, cái mũi ngửi ngửi xác định phương hướng, nàng đột nhiên nhào tới, Phượng Cửu Mộc đau đầu duỗi tay cản lại, đột nhiên nàng chui từ dưới cánh tay hắn bổ nhào vào ngực ôm chặt lấy cổ hắn, cái mũi nho nhỏ cham vào môi mỏng của hắn, đầu lưỡi ướt át liếm lên cằm hắn.

Mũi Bùi Thủy có chút ngứa, không ngừng phun ra nhiệt khí vào môi hắn. Toàn bộ hơi nước trên mũi Bùi Thủy đều phả vào môi hắn.

Phượng Cửu Mộc ngơ ngẩn, đòng tử đen như mực mất đi tiêu cự, có chút mờ mịt.

Cằm bị liếm lần nữa liền đem Phượng Cửu Mộc kéo về thực tại. Hắn đột nhiên đẩy ra đè trên người tiểu thú, không biết có phải tức giận hay không, gương mặt đẹp đẽ đỏ lên bất thường.

Bùi Thủy giống như đánh hăng không chịu lùi bước, một mực nhào tới, Phượng Cửu Mộc đành phải giơ bàn tay lên đẩy mặt tiểu thú đi.

Hắn đường đường là chiến vương, lại bị một con tiểu thú cơ khát hết lần này đến lần khác chiếm tiện nghi, con thú này thật sự giẫm đạp lên tôn nghiêm của hắn.

Hắn sao có thể chịu đựng được?

Thời điểm bàn tay rơi xuống, lướt qua gương mặt tiểu thú, không có một chút thương xót hắn đem tiểu thú bắt lấy ấn ở trên giường, không cho nó lại gần hắn. Lăn lộn một hồi hắn dứt khoát điểm huyệt nó, nhìn nó ở đó không thể động đậy, mắt háo sắc quay tròn nhìn lộ ra ủy khuất nhìn hắn, lại chọc cho Phượng Cửu Mộc cười to.

Xứng đáng.

Phượng Cửu Mộc làm để nó nằm yên đó, đôi tay nhàn nhã gối lên cái ót, thoải mái nhắm mắt lại.

Bùi Thủy lăn lộn đến bây giờ cũng đã mệt mỏi, hơn nữa nàng đã bị điểm huyệt, làm ầm ĩ cũng không thể động đây, khô nóng trong cơ thể dần dần biến mất, nàng buồn ngủ ngáp dài mơ màng muốn ngủ.

Không lâu sau.

Bùi Thủy đã ngủ, Phượng Cửu Mộc giải huyệt đạo cho nó, nhưng vì an toàn lúc sắp ngủ, Phượng Cửu Mộc lại điểm vao huyệt ngủ của nó.

Ngày tiếp theo.

Tiểu thú bị tiếng ồn ào đánh thức, ngoài cửa có người tự xưng "vi thần" rồi ngươi một lời ta một lời tranh chấp, âm thanh rất lớn hoàn toàn không màng đến nó đang ngủ.

Bùi Thủy rất tức giận, nàng muốn đuổi mấy người cứ xưng "vi thần" kia đi.

Nàng vừa mở cửa thú nhã vừa duỗi thẳng bốn chân, lại duỗi eo một cái, đầu lông xù từ trong "chăn" chui ra, vừa lộ đầu ra, nhìn thấy đau đầu tiên lại là một bàn tay tuyệt mỹ, nó xoay đầu, nhìn thoáng qua người ôm nó.

Thịnh thế mỹ nhan.

Chắn do Phượng Cửu Mộc ăn mặc triều phục, làm hắn có vẻ trang trọng lại phá lệ trắng tinh, độ cung trên môi hắn cũng rats đẹp nha!

Bùi Thủy đang miên man suy nghĩ bỗng nhiên bị tay hắn đè đầu đẩy mạnh vào trong tay áo.

Bùi Thủy lắc lắc đầu, nàng không thích bị người khác ấn đầu, huống chi bàn tay hắn còn lớn như vậy, một chưởng là có thể đem đầu nó nắm ở lòng bàn tay, cảm giác bị người khống chế Bùi Thủy cảm thấy không tốt.

Phượng Cửu Mộc cũng không ép nó nữa, lúc buông đầu nó ra, ngón tay viết hai chữ trước mắt nó.

Ánh sáng không tốt, lúc hắn viết cũng không thông báo với nó, tiểu thú không biết hắn viết cái gì? Nó chỉ nhìn thấy một chữ cuối là.. Nháo.

Bùi Thủy lại nghe được "vi thần" nói chuyện, còn có một người tự xưng "Trẫm".

Bùi Thủy cả kinh, đã đoán ra Phượng Cửu Mộc đưa nó vào hoàng cung.

Ngọa tào.

Đây là hoàng cung!

Phượng Cửu Mộc xác định muốn nó nháo sao?

Đại náo hoàng cung a!

Không, đây là đại náo triều hội, so với đại náo hoàng cung còn ác liệt hơn.

Bùi Thủy tức khắc nhiệt huyết sôi trào.

Phượng Cửu Mộc, ta kính nể ngươi là một hán tử, ta liền nghe theo ngươi, đại náo triều hội.

Bùi Thủy lẳng lặng ghé vào cánh tay hắn, an phận bất động, Phượng Cửu Mộc cho rằng nó đã hiểu chữ hắn viết, trong mắt hiện lên kinh diễm. Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve đầu khen ngợi nó, lấy tay đỡ lấy nó, làm cho tiểu thú bò trong tay áo càng thoải mái hơn.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,857 ❤︎ Bài viết: 450 Tìm chủ đề
Chương 37: Thú nháo triều hội

Edit: -Jenny-

Phượng Cửu Mộc thích người thông minh, tất nhiên cũng thích thú thông minh. Ngoại trừ không thích nó háo sắc, hắn vẫn rất vừa lòng đối với nó.

Nghĩ đến tiểu thú háo sắc, cũng không phải xuất phát từ chủ ý của nó, mà là do túi thơm của Sở Uyển Nhược, lạnh lẽo trong mắt Phượng Cửu Mộc cũng dịu đi một chút.

Lần này hắn mang nó tới hoàng cung chính là muốn chữa khỏi cho nó.

Khổng thái y không muốn tới Phượng phủ, hắn liền mang tiểu thú tiến cung.

Nhưng Phượng Cửu Mộc nằm mơ cũng không nghĩ tới, tiểu thú này hiểu lầm ý của hắn.

Chút nữa hắn sẽ hối hận vì mang nó tiến cung.

Bùi Thủy an phận không đến ba phút, đợi đến lúc Phượng Cửu Mộc không phòng bị, bỗng nhiên chui từ trong tay áo ra, chân sau dùng sức giẫm giống như mũi tên bắn lên trên người lão thừa tướng ở bên phải Phượng Cửu Mộc.

"..."

Lão Thừa tướng bị tiểu thú tập kích bắt ngờ dọa mất hồn, sắc mặt trắng bệch ra, đôi tay run rẩy không ngừng, hiển nhiên bị sợ hãi: "Đây.. Đây là thứ gì?"

Ở tuổi này của lão Thừa tướng, động tác cũng không thể nhanh nhẹn như mấy người trẻ tuổi, tiểu thú rất thuận lợi mượn lực từ cánh tay leo lên bờ vai của lão, lại nhảy tới trên người đại thần phía sau.

Đây là một đại thần trung niên, lúc ông ta cử động tay không cẩn đã đánh trúng đầu tiểu thú.

Tiểu thú quay đầu cắn ông ta một cái, sau đó bỏ chạy.

"A~tay của ta, tay của ta." Đại thần trung niên cầm lấy bàn tay đang chảy mấu, có thể thấy trên bàn tay kia bị mất một miếng thịt nhỏ. Ông ta là văn thần, một vết thương nhỏ thôi cũng đã đủ làm ông ta vô cùng kinh sợ.

Phượng Cửu Mộc vẻ mặt âm u nhìn Bùi Thủy làm loạn triều hội. Bùi Thủy cũng cảm nhạn được ánh mắt sắc bén ở phía sau, nâng chân lên chạy, nàng chạy có kỹ xảo nha. Cố ý từ vai đại thần này nhảy đến đỉnh đầu đại thần kia, lại từ đỉnh đầu đại thần kia nhảy đến cánh tay của đại thần khác.

Triều hội ở triều đình, các đại thần thường sẽ đứng rất gần nhau, khoảng cách cũng không quá một bước. Trong đó một người loạn tất nhiên sẽ kéo theo những người còn lại, có mấy đại thần tới giúp đỡ bắt nó, nhưng không giúp được gì trái lại còn tạo cơ hội đào tẩu trước mắt Phượng Cửu Mộc.

Bùi Thủy thuận lợi chạy ra ngoài, cấm vệ quân canh giữ ngoài cửa không được tham gia triều hội, chức trách của bọn họ chính là bảo vệ an toàn cho Hoàng Thượng và các đại thần. Bên trong động tĩnh quá lớn, cấm vệ quân cho rằng có thích khách, bỏ qua tiểu thú đào tẩu, chạy nhanh vào, chính vì vậy cũng thành công cản Phượng Cửu Mộc đang đuổi theo.

"Hộ giá, hộ giá, bảo vệ Hoàng Thượng." Thủ lĩnh cấm vệ quân cao giọng quát một tiếng, tất cả cấm vệ quân đều đi lên vây quanh.

Phượng Cửu Mộc ánh mắt lạnh lẽo nhìn tiểu thú biến mất, phẫn nộ vung tay áo, thủ lĩnh cấm vệ quân liền bị khí lực đẩy lùi.

"Không có thích khách, tất cả cút hết."

Phượng Cửu Mộc rất ít tức giận, bởi vì hắn không cần giận chỉ cần thần sắc cũng làm cho mọi người sợ hãi.

Thủ lĩnh cấm vệ quân cực kỳ hoảng sợ, trên mặt dần dần mất đi huyết sắc. Sau khi gã cúi thấp cơ thể cung kính lui ra ngoài, cả người đều không ngừng run rẩy.

Vừa rồi Mộc Vương tức giận, gã cảm giác đầu đã không còn trên cổ, cái loại cảm giác này thật đáng sợ.

Hoàng Thượng đối Phượng Cửu Mộc vô cùng kiêng kị, Mộc Vương tay cầm binh quyền thống soái tam quân, nếu hắn muốn mưu phản y cũng vô lực chống cự. May mắn Phượng Cửu Mộc không để ý đến ngôi vị hoàng đế, còn tận tâm tận lực giúp y mở rộng giang sơn.

Hoàng Thượng cảm thấy chỉ cần không chạm vào nghịch lân (vảy ngược) của Phượng Cửu Mộc. Hắn vĩnh viễn sẽ giúp sức cho y, là một thanh kiếm sắc bén trong tay để giết địch, ổn định đất nước, mở rộng lãnh thổ, Phượng Cửu Mộc không gì không làm được.

Hoàng Thượng bước xuống ngai vàng Cửu Long, quan tâm nhìn Phượng Cửu Mộc: "Mộc Vương, ngươi có sợ hãi không?"

Các đại thần khác sợ hãi, Hoàng Thượng không an ủi, ngược lại quan tâm người mang mối họa đến, có sợ hãi hay không?

Chúng thần cũng sôi nổi tỏ vẻ quan tâm Phượng Cửu Mộc, thức thời mà đi mới là cách thức làm quan.

Phượng Cửu Mộc chắp tay về phía Hoàng Thượng, nói: "Thần có tội."

Hoàng Thượng bị dọa lập tức duỗi tay ra đỡ lấy tay Phượng Cửu Mộc: "Mộc Vương là thần bảo vệ thiên lân quốc, sao lại có tội?"

Phượng Cửu Mộc nói: "Tiểu thú kia là thần mang vào cung."

Hoàng Thượng mặt rồng giãn ra nói: "Mộc Vương yên tâm, trẫm nhất định sẽ phái người giúp ngươi đi tìm tiểu thú. Hoàng cung canh gác nghiêm ngặt nó sẽ không chạy khỏi."

Chúng thần cũng sôi nổi tỏ vẻ muốn giúp Mộc Vương tìm tiểu thú, gã đại thần trung niên bị cắn còn khen tiểu thú dũng mãnh, hàm răng sắc bén giống như đao, không hổ là tiểu thú do Mộc Vương huấn luyện ra.

Hoàng Thượng không hề trách tội Phượng Cửu Mộc, còn muốn giúp Phượng Cửu Mộc tìm tiểu thú. Có thể thấy được địa vị Phượng Cửu Mộc trong lòng Hoàng Thượng, đây cũng chính là nguyên nhân Hoàng Thượng có thể đem tâm đổi tim, hoàn toàn lấy được sự trung thành của Phượng Cửu Mộc.

Ai có được Mộc Vương người đó có được thiên hạ.

Đạo lý này, Hoàng Thượng hiểu rõ hơn ai khác.

Hoàng Thượng rất rõ, vị Thái tử cùng y trang ngôi vị hoàng đế kia, tuy rằng sau khi thất bại bị đuổi ra thành, nhưng vẫn như hổ rình mồi ngôi vị hoàng đế của y.

Bùi Thủy chạy ra ngoài, hít thở bầu không khí mới mẻ lập tứ thoải mái vui vẻ, trần đầy sức sống. Cuối cùng nàng cũng đã thoát khỏi đại ác ma Phượng Cửu Mộc kia.

Không sai.

Nàng là cố ý hiểu sai ý của Phượng Cửu Mộc, chỉ có như thế nàng mới có cơ hội thoát khỏi ma trải của Phượng Cửu Mộc.

Tuy rằng nói làm thú kém hơn nhiều so với làm người. Nhưng tốt xấu gì nó vẫn còn sống, không thể tùy tùy tiện tiện chết được, còn đại ác ma như Phượng Cửu Mộc luôn rình rập muốn biến nó thành đồ ăn, tư thế chết kia cũng quá khó coi.

Bùi Thủy chắc chắc chắn rằng nàng đã chạy xa Phượng Cửu Mộc rồi, mới đi chậm lại, hít vào từng luồn, từng luồn không khí mới mẻ.

Điều chỉnh lại hơi thở, Bùi Thủy lại bắt đầu chạy, nàng nhất định phải rời khỏi hoàng cung nhanh một chút.

Nếu không Phượng Cửu Mộc sẽ phái người tới bắt nàng.

Bùi Thủy hưng phấn tưởng tượng về cảnh, Phượng Cửu Mộc quỳ gối trước Kim Loan Điện thỉnh tội, mặt rồng Hoàng Thượng giận dữ, vung tay gọi người đem Phượng Cửu Mộc kéo ra ngoài chém..

Càng nghĩ càng vui, Bùi Thủy bỗng nhiên nhe răng cười, đôi mắt tròn xoe cười đến híp lại.

Tưởng tượng thì tưởng tượng, nhưng nàng cũng biết Phượng Cửu Mộc dù sao cũng là Mộc Vương, là đại tướng giúp Hoàng Thượng giành thiên hạ. Nếu hắn quỳ xuống thỉnh tội, Hoàng Thượng cũng sẽ không trừng phạt hắn.

Bùi Thủy rất hiểu đạo lý này. Vì vậy nàng phải nhanh chóng rời khỏi hoàng cung, kia mới là tự do chân chính.

Bùi Thủy yêu sâu sắc đối với lỗ chó, nàng cho rằng bộ dáng trước mắt của mình nên tìm lỗ chó thích hợp chút.

Vậy nên, Bùi Thủy nơi nơi tìm lỗ chó.

Vận khí của nàng không tồi, thật sự tìm được một cái.

Nàng bất chấp tất cả chui vào, sau đó lại phát hiện vậy mà lại chui vào trong phòng một nữ tử, còn rất xa hoa.

Ngọc bội phỉ thúy, tử ngọc san hô, viên dạ minh châu thì lại to bằng nắm tay, dễ thấy nhất chính là tượng Ngọc Quan Âm, trong tay không phải cầm lá liễu với tiên thủy, mà ôm một bức tượng ngọc oa oa, ngọc oa oa kia điêu khắc vô cùng sinh động với môi đỏ đáng yêu, đôi mắt rủ xuống mỉm cười với Ngọc Quan Âm, mặc một cái yếm hồng, nhưng yếm hồng không che khuất được tiểu kỉ kỉ của cậu.

Bùi Thủy cười to lên, chỉ sợ đây chính là phi tử nào đó của Hoàng Thượng, muốn nhi tử đến phát điên, đem Tống Tử Quan Âm đặt vào trong phòng.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần đi tới.

Lúc Bùi Thủy chuẩn bị rời khỏi lại vô tình nghe được âm thanh nức nở của nữ tử, lông nhung trên lỗ tai giật giật giật, âm thanh của nữ tử này sao lại quen thuộc ngu vậy?

Đầu Bùi Thủy đã tiến vào lỗ chó, nhưng lòng hiếu kỳ lại muốn nàng ở lại xem đến cuối cùng.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back