Bạch Phù khẽ lắc đầu, tỏ ý không có gì, rồi nói: "Ngươi có thể gọi ta bằng tên."
Người phụ nhân giật mình, vội đáp:
"Cái đó.. cái đó tiểu phụ nhân không dám. Đại vương cùng tiểu phụ nhân khác biệt như mây với bùn, sao dám gọi thẳng danh húy."
Bạch Phù chẳng hiểu được, song thấy trên mặt phụ nhân đầy vẻ hoảng hốt, bèn cũng không cưỡng ép. Nàng chợt nhớ ra, từ đầu đến giờ, mình vẫn chưa hỏi tên người phụ nhân này.
Bởi ban ngày chuyện nọ chuyện kia liên tiếp xảy ra, khiến phụ nhân rụt rè không dám mở lời, mà bản thân Bạch Phù lại tính tình khép kín, thấy đứng đấy thật lúng túng, bèn quay lưng đi tìm củi cho đứa trẻ, nên từ lúc gặp cho đến khi sư đồ Đường Tăng đến, vẫn chưa từng hỏi qua tên họ của phụ nhân.
Nàng hỏi: "Vậy.. ta vẫn chưa biết tên của ngươi."
Phụ nhân nghe hỏi danh tánh, vội kéo đứa nhỏ theo sau lưng mình ra, khom người thưa rằng:
"Tiểu phụ nhân họ Phương theo chồng, trong thôn người người đều gọi là Phương thị hoặc Phương tẩu. Còn đứa nhỏ này của tiểu phụ nhân tên một chữ Giác, đại vương cứ gọi tiểu danh là Cẩu Oa Tử cũng được."
Một tràng giới thiệu của Phương tẩu khiến Bạch Phù mịt mờ như trong mây khói, nàng khẽ nhíu mày, bộ chuyển đổi ngôn ngữ trong đầu cấp tốc vận hành, mà đến cùng vẫn chẳng hiểu ra sao.
Nàng hỏi lại: "Ngươi nói ngươi họ Phương?"
"Phải, tiểu phụ nhân theo họ nhà chồng, là họ Phương." Phương tẩu gật đầu.
Lần này thì Bạch Phù nghe rõ ràng, bèn cau mày không giải thích được:
"Ta là hỏi ngươi họ tên đầy đủ là gì, sao ngươi lại mập mờ như thế?"
Bạch Phù rời bản thể đã nhiều năm, nhất thời không nhớ tục lệ
cổ đại rằng phụ nữ lấy chồng phải theo họ chồng, lại thêm bất đồng ngôn ngữ khiến nàng hiểu sai, chỉ thấy người phụ nhân kia đang cố tình lấp liếm. Lời nói của nàng chẳng có ác ý, song vì giọng nói có phần nghiêm khắc, khiến phụ nhân hoảng sợ đánh rơi cả mâm thức ăn, quỳ ngay xuống đất, đứa bé theo mẹ vào phòng thấy thế liền bật khóc òa.
"Đại vương tha mạng! Đại vương tha mạng!"
Do phụ nhân mang thức ăn vào phòng Bạch Phù, sau lưng còn dẫn theo đứa nhỏ, mà đứa nhỏ lại còn giúp mẹ xách nước, nên vội vàng không khép cửa. Vậy nên tiếng khóc trong phòng Bạch Phù truyền ra ngoài, khiến sư đồ Đường Tăng lập tức kinh động.
"Ngộ Không, không chừng nữ Bồ Tát cùng nữ thí chủ xảy ra hiềm khích gì, mau đến đó khuyên giải một phen."
Tam Tạng nghe tiếng trẻ nhỏ khóc nấc, liền buông chuỗi Phật châu trong tay mà nói.
Bên cạnh, Bát Giới cũng vội hô to: "Ta đã nói mà, con bạch mao tiểu yêu kia chẳng phải thứ gì tốt lành, ban ngày thì rạch bụng người ta, kêu đánh kêu giết, giờ thì chịu hết nổi rồi, chắc là muốn ăn thịt người!"
Lần này, Tôn Ngộ Không không thèm để ý đến lời lắm mồm của Bát Giới, rút kim cô bổng trong tai ra nắm chặt trong tay, đẩy cửa bước ra, lòng cũng lo ngại tiểu nha đầu tóc trắng vừa mới bước chân vào nhân thế kia liệu có gây ra họa gì không. Ngộ Không thầm nghĩ, lần đầu gặp nàng thì thấy quanh thân thanh khí trong lành, không có chút uế khí yêu tà, hẳn là tu chính đạo, chẳng lẽ lần này lại nhìn lầm rồi?
Khi sư đồ mấy người đến trước cửa phòng Bạch Phù, vì cửa đang mở nên rất dễ dàng nhìn thấy tình cảnh bên trong: Chỉ thấy thiếu nữ áo trắng đang nhắm mắt, vẻ mặt bất đắc dĩ, còn trước mặt nàng thì phụ nhân cùng tiểu nhi quỳ dưới đất không ngừng cầu xin.
Tam Tạng thấy thế, trước tiên niệm một tiếng "Tội lỗi", rồi lên tiếng hỏi:
"Nữ Bồ Tát, chẳng hay vì cớ gì mà xảy ra tranh chấp, bần tăng nguyện làm người hòa giải."
Bạch Phù thấy có người tới, liền nhẹ nhàng thở ra, rồi nói:
"Ta chưa từng làm khó nàng ta, phiền các vị trưởng lão hãy đỡ hai mẹ con họ đứng dậy."
Nàng nghĩ, nếu tự mình đưa tay ra, e rằng hai mẹ con kia thật sự sẽ sợ đến mất vía.
Tôn Ngộ Không cùng Sa Tăng mỗi người một bên đỡ mẹ con họ dậy, còn Bát Giới thì tò mò hỏi:
"Thế thì nữ thí chủ kia quỳ lạy ngươi làm gì? Không phải ngày lễ ngày Tết, chẳng lẽ xin ngươi cho hồng bao?"
"Bát Giới!" Tam Tạng quay đầu quát một tiếng, song bản thân cũng vô cùng hiếu kỳ.
Bạch Phù bất đắc dĩ, đành kể lại chuyện vừa rồi mình hỏi tên phụ nhân. Tam Tạng sư đồ bốn người nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau, không ngờ chuyện náo động như vậy lại chỉ vì một chuyện nhỏ như thế.
Cuối cùng là Tôn Ngộ Không tiến lên, bởi trước đó từng trò chuyện với Bạch Phù, biết nàng chẳng hiểu lễ giáo thế tục nơi nhân gian, bèn cười giải thích:
"Haha, tiểu nha đầu, ngươi chắc mới hạ sơn không bao lâu, chẳng biết thế gian tục lệ, dưới núi phụ nhân quả thật sau khi xuất giá thì theo họ nhà chồng, nàng ta không phải đang gạt ngươi đâu."
"Cớ gì phải theo họ nhà chồng?" Bạch Phù nhíu mày bất mãn, cảm thấy bản thân bị xúc phạm.
"Đại vương, từ xưa đến nay vốn như vậy." Phụ nhân thấy các vị cao tăng không ai trả lời, bèn lấy hết can đảm nói: "Nữ nhân như chúng tôi, từ nhỏ phải theo cha mẹ, lấy chồng rồi thì theo chồng."
"Nhưng phu gia của ngươi đã chết, hiện giờ là ngươi làm chủ rồi."
Lời của Bạch Phù thực ra chỉ là trình bày một sự thật, nhưng trong tai người khác lại quá ư chói tai, khiến phụ nhân không kìm được òa khóc nức nở. Tam Tạng sư đồ tuy là cao tăng xuất gia, song chung quy vẫn là nam nhân, nhất thời chẳng biết nói gì, chỉ có thể lặng lẽ đứng sang một bên.
Nhìn phụ nhân khóc rấm rứt, Bạch Phù vốn đã quen sinh tồn trong thế giới cá lớn nuốt cá bé, không phân biệt nam nữ lúc này rốt cuộc nhớ ra đây là thế giới cổ đại, chợt hiểu nữ tử thời này chịu nhiều gian khó ra sao. Nàng hồi tưởng câu mình vừa nói khi nãy, đối với phụ nhân mà nói quả là quá nặng lời.
Bạch Phù bèn chậm rãi nói:
"Ta hiện giờ đứng ở đây, là vì ngươi vì con mà khóc đến thương tâm khiến ta động lòng, thứ nữa là vì ta đã cứu con ngươi, mà ngươi mời ta về nhà để tạ ơn."
"Ta không biết ngươi có hiểu lời ta hay không, hôm nay ta hỏi ngươi tên họ, là bởi ta muốn kết giao với chính ngươi, không phải với người phu gia đã mất của ngươi, cũng không phải với đứa trẻ suýt mất mạng. Nhân quả hôm nay là giữa ta và ngươi, chẳng liên can người khác."
Từ khi sinh ra đến nay, dù trải qua ba thế giới, Bạch Phù vẫn luôn được nuôi dưỡng trong tinh thần độc lập, tự trọng, tự yêu, nên những lời nàng nói ra đều mang tư tưởng "lấy bản thân làm gốc". Trái lại, phụ nhân từ nhỏ đã được dạy dỗ theo khuôn mẫu "tam tòng tứ đức", lấy hy sinh bản thân làm lý tưởng, cho nên nghe lời của Bạch Phù chỉ thấy mơ hồ, nhưng trong mơ hồ lại dường như thấy được một tia sáng mới, khiến nàng ta vừa hoảng sợ, lại có phần hưng phấn mơ hồ.
Tam Tạng nghe lời ấy, chắp tay niệm một tiếng "A Di Đà Phật", vốn là người đắc đạo, tự nhiên hiểu rõ tư tưởng "lấy ta làm gốc" trong lời nói của Bạch Phù, bèn bảo đồ đệ rằng: "Bạch thí chủ là người có đại trí tuệ, chúng ta không nên quấy rầy nữa."