- Xu
- 63,792
20
0
"Đâu Có Nhà" của Phúc Du là một ca khúc mang nỗi buồn rất lặng, rất thật của những người trẻ đang loay hoay giữa thành phố đông đúc nhưng vẫn cảm thấy lạc lõng. Lời bài hát xoay quanh hình ảnh "nhà" – không chỉ là một nơi để trở về, mà còn là cảm giác được thuộc về, được an toàn sau những mệt mỏi và gục ngã. Khi câu hát "nếu mệt quá thì đi về nhà" vang lên, người nghe chợt nhận ra có những người thậm chí còn không biết mình nên đi về đâu.
Ca từ của Phúc Du giản dị, mang nhiều suy tư đời thường: Áp lực cơm áo, nợ nần, sự va chạm giữa đam mê và tiền bạc, giữa mộng mơ tuổi trẻ và thực tế phũ phàng. "Nhà" trong bài hát dần trở thành một khái niệm tinh thần, thứ mà càng lớn lên con người ta càng khó giữ. Bài hát không bi lụy mà âm thầm an ủi, rằng đôi khi chỉ cần có một nơi có người chờ đợi, một vòng tay sẵn sàng đón mình, thì dù thất bại hay lạc lối, ta vẫn còn lý do để bước tiếp. Chính sự chân thành và đồng cảm ấy đã khiến "Đâu Có Nhà" chạm đến trái tim rất nhiều người nghe.
Lời bài hát
Nếu mệt quá thì đi về nhà,
Nếu gục ngã thì đi về nhà.
Thế phải làm sao khi anh không có nhà?
Anh tìm mãi đường quay trở về
Để nhận ra mình không thuộc về.
Biết đi về đâu, bao lâu nữa mới có nhà?
Anh không ngại nơi khó tồn tại,
Vì có sống, có lưu lạc.
Một chỗ ở giữa thành phố này
Cũng được gọi là nơi khó tồn tại,
Nhưng đây không phải là nhà.
Cũng có được một cánh cửa
Chẳng hề xấu, gây qua loa.
Cũng có được một chiếc giường
Nhưng chẳng để mơ gì ngoài phiền hà.
Ở cái tuổi mà đoạn kết có hậu,
Anh vội chạm tới cánh cửa, đôi môi đóng lối.
Anh còn vất vả đóng tiền nhà,
Nó không giống kịch bản anh đã viết
Thời còn đắm say.
Sống theo đuổi mộng mơ,
Tin rằng sẽ có ngọt bùi sau đủ đắng cay.
Chỉ cần tìm được đam mê là vớ được vàng
Như chuyện cây khế.
Nhưng kết quả không như thế,
Vì túi tiền mãi chẳng may.
Ở giữa ngã rẽ,
Một đứa trẻ ngoan không có quà.
Giữa đam mê và tiền bạc
Chỉ còn "hoặc", chứ không có "và".
Bạn bè hỏi:
"Sao mày biến mất từ lâu chẳng một câu?"
Vì tao đâu có nhà.
Nếu mệt quá thì đi về nhà,
Nếu gục ngã thì đi về nhà.
Thế phải làm sao khi anh không có nhà?
Anh tìm mãi đường quay trở về
Để nhận ra mình không thuộc về.
Biết đi về đâu, bao lâu nữa mới có nhà?
Trong căn phòng chật,
Không có vật gì đáng giá.
Trong tai là vòng lặp
Về những khoản nợ loang thoáng.
Nó nghe được ra,
Để nó ước mình có thể can đảm.
Ai cũng nói tất cả sẽ hạnh phúc hơn
Khi lớn.
Nhưng nó dần choáng váng
Vì càng nhiều thứ sáng loáng
Thì càng u tối.
Ngủ với đồng hồ cũ
Không bằng ngủ cùng đám gian nan.
Đứa trẻ mơ một giấc tình,
Dậy lên là áp lực đã nghìn bề.
Nếu thành công không phải hạnh phúc,
Nó đã vật vã để tìm về.
Ở giữa thiên hạ long lanh,
Nhưng trong tim vài người đứng chỗ nào
Cũng thấy trống trải.
Khi nhiệt huyết đã rơi lỏng,
Động lực thay bằng tính toán hơn thua.
Bận kiếm cho anh vài căn nhà,
Rồi lạc mất căn nhà trong anh.
Sau khi bé thì nhiều điều ước,
Lớn lên chỉ còn một điều:
Được trở về con người ngày trước,
Khi cái bụng trống, mộng mơ là đủ.
Chẳng có gì ngoài hi vọng
Sẽ có một ngày về đâu
Để ngừng đau.
Hỏi vết xước sâu bao mạnh
Vỡ cơn mơ, về đâu cũng là đâu.
Thì buồn làm chi
Khi nơi đâu cũng như là nhà.
Nếu mệt quá thì đi về nhà,
Nếu gục ngã thì đi về nhà.
Thế phải làm sao khi anh không có nhà?
Anh tìm mãi đường quay trở về
Để nhận ra mình không thuộc về.
Biết đi về đâu, bao lâu nữa mới có nhà?
Cho anh biết phải đi về đâu,
Cho cơn đau không theo đằng sau.
Một nơi đã có anh.
Nếu đôi chân này buông xuôi,
Thì liệu ai sẽ đón anh?
Cho anh biết phải đi về đâu,
Cho cơn đau không theo đằng sau.
Một nơi đã có anh.
Nếu đôi chân này buông xuôi,
Liệu em có còn đón anh?

