0 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
210 4
55425936763_18444d143a_o.png


Tác phẩm: D-CREEP

Tác giả: Mapty

Thể loại: Đời thường

Văn án: Hejita bị đưa vào ổ toàn người điên​
 
0 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 1: Đứng lại tên kia!

Nếu ai đó hỏi Nigen Hejita rằng buổi sáng đầu tiên trong học kỳ mới có gì đáng nhớ không, thì câu trả lời của cậu chắc chắn sẽ là: Có, và nó bắt đầu bằng việc cậu bị kéo vào một ổ toàn người điên.

Trường Eslah là một ngôi trường danh giá nhất nhì thành phố Tokyo sôi động, mang phong cách vừa sang trọng lại vừa giản dị lạ thường. Hôm đó, Nigen Hejita, học sinh lớp 1A, cùng băng đảng đầu gấu Nigen của cậu bước chân vào trường trong hàng nghìn ánh mắt ngó nghiêng - nghe thì có vẻ hoa mỹ, nhưng thực ra bước vào trường cùng một nhóm 9-10 người mà không gây chú ý mới là chuyện lạ.

Tạm gác chuyện đó sang một bên, Hejita lập ra băng đảng này chỉ với một mục đích duy nhất: Dẹp bỏ hoàn toàn tất cả các băng nhóm dám cản đường cậu, bất kể là ở trong hay ngoài trường - thích thì cậu chiều thôi. Cậu cứ tưởng hôm nay cũng sẽ là một ngày bình thường như mọi lần, cho đến khi vị tiền bối mà cậu luôn ngưỡng mộ và kính nể nhờ cậu một việc.

"Tiền bối Shiura, anh gọi có việc gì không?"

"Cứ đi theo tôi."

Ở trường, không ai là không biết đến Kurai Shiura - người luôn đứng đầu bảng xếp hạng thành tích và là lớp trưởng lớp C10. Shiura vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng vốn có, nhưng lần này, việc biết anh cùng một tiền bối khác là Asahi Miyashi đồng ý gia nhập Hội học sinh khiến Hejita rất bất ngờ. Cậu vốn nghĩ các tiền bối sẽ chẳng bận tâm đến mấy việc đó mà dành thời gian lo cho em gái của mình hơn.

Lần này Shiura mặc đồng phục của Hội học sinh, trông khá giống với bộ đồng phục cấp hai mà Hejita đang mặc nhưng sang trọng hơn gấp nhiều lần. Điểm khác biệt lớn nhất để nhận biết thành viên Hội học sinh chính là chiếc cà vạt có màu sắc tùy theo sở thích cá nhân.

Tiền bối vừa đi vừa giải thích, trong khi câu hỏi lớn nhất vẩn vơ trong đầu Hejita lúc này là: Rốt cuộc tiền bối muốn đưa mình đi đâu?

Hejita cứ tưởng mình sẽ bị đưa đến phòng giáo viên để bàn về những vụ lùm xùm từ trước đến nay của cậu, nhưng Shiura lại dẫn cậu đến một hành lang xa lạ. Đây có vẻ là tầng dành cho các đàn anh, đàn chị khối trên. Dừng lại trước một cánh cửa, cậu thấy tấm bảng ghi rõ: "Câu lạc bộ game kinh dị – huyền bí."

Đọc xong cái tên, Hejita không khỏi thấy nghi ngờ nhân sinh. Đúng lúc đó, Shiura khéo léo giải thích lý do thực sự khiến anh kéo cậu đến đây: Đó là yêu cầu từ chính giáo viên của anh.

"Là cô Aneko sao? Cô ấy có việc gì à?" Hejita thắc mắc.

Tiền bối gõ ba lần lên cửa rồi đáp: "Cậu sẽ biết ngay thôi."

Nói xong, Shiura kéo cửa ra một cách nhẹ nhàng như thể đã biết trước nó không khóa - điều chứng tỏ anh đã từng đến nơi này từ trước. Trong lúc Hejita còn đang mải phân tích, vị tiền bối đã đẩy cậu về phía trước.

"A! Tiền bối? Chuyện này là sao?"

Cử chỉ của anh giống như muốn giục cậu vào trong. Hejita biết bước tiếp theo là phải đi vào, nhưng cậu vẫn cảm thấy hôm nay vị tiền bối này có nét gì đó hơi khác thường ngày.

Nhìn sơ qua, căn phòng khá rộng rãi. Là một câu lạc bộ game nên theo kinh nghiệm của Hejita, nơi đây chắc chắn có máy tính để lập trình, dù trang thiết bị không quá hiện đại như câu lạc bộ game cấp ba mà cậu từng tham quan trước đó. Ngoại trừ những thứ ấy ra, căn phòng chẳng có gì quá nổi bật.

Nhưng rồi Hejita chợt khựng lại.. Ở trung tâm căn phòng rõ ràng đang có bóng dáng của ai đó - một cô gái với mái tóc bạch kim vô cùng quen thuộc, không thể lẫn vào đâu được. Trong đầu cậu thoáng qua cái tên của một đàn chị mà cậu từng gặp nhiều lần hồi nhỏ. Hejita vốn xuất thân từ một gia tộc có tiếng tăm tại Nhật Bản, nhưng vì quyết định dọn ra ở riêng từ khi mới lên cấp hai nên cậu chẳng mấy khi bận tâm đến chuyện gia tộc. Tóm lại, cậu quen biết đàn chị này là nhờ mối quan hệ gia đình.

Cô gái quay mặt lại, đăm đăm nhìn cậu bằng đôi mắt đỏ thẫm - quả nhiên đúng như Hejita suy đoán, đó chính là Erna Rayna.

Không biết chị có còn nhớ mặt cậu hay không, nhưng khi vừa chạm mắt, chị đứng yên một hồi để xác nhận danh tính.

"Cậu là.."

Có vẻ đúng là vậy. Chị chắc chắn không thể quên gương mặt cậu, mà dù có quên thì tiếng tăm của băng Nigen chắc hẳn các đàn anh, đàn chị khóa trên cũng đã nghe qua. Hejita cứ nghĩ chị sẽ xác nhận xem cậu có phải là Hejita hay không trước, nhưng cậu quên mất một chi tiết cực kỳ quan trọng.

"Không lẽ cậu là.." - Rayna vừa cất lời đã.. Ngủ gục ngay tại chỗ trong tư thế đứng.

Nếu ai đó hỏi tại sao Hejita lại chẳng có chút phản ứng kinh ngạc nào trước tình huống này, thì lý do là cậu đã trải qua điều đó vô số lần, ngay từ lần gặp đầu tiên. Lần đầu chứng kiến một người đang nói chuyện bình thường tự nhiên lăn ra ngủ gục ngang xương, cậu cũng thấy thật khó hiểu, nhưng dần rồi cũng quen. Đó chính là đặc điểm nhận dạng rõ nhất ở người đàn chị này mà cậu ghi nhớ.

Thoáng chốc, từ phía sau lưng Hejita vang lên một giọng nói dịu dàng:

"Á! Cậu là đàn em nổi tiếng tên Hejita đúng không? Dễ thương ghê."

Ai đây?

Câu hỏi đó lập tức xuất hiện trong đầu Hejita khi cậu quay người lại nhìn cô gái phía sau. Đó cũng là một đàn chị, nhưng là người cậu hoàn toàn không quen biết.

Cô gái sở hữu mái tóc đen dài với phần đuôi uốn nhẹ, vừa dễ nhận biết lại vừa gợi lên nét xinh xắn lạ lẫm. Nhưng điều khiến Hejita thắc mắc không phải cô là ai, mà là cô đã xuất hiện từ bao giờ.

Lúc mới bước vào, cậu đã quan sát rất kỹ, trong phòng rõ ràng chỉ có một bóng dáng duy nhất là Rayna. Cửa ra vào duy nhất thì tiền bối Shiura đang đứng gác. Hejita quay sang nhìn anh, rút ra một kết luận duy nhất:

"Tiền bối, rốt cuộc tại sao chị ta có thể xuất hiện ngay phía sau em thế?"

Thế nhưng vị tiền bối có vẻ đã hoàn thành xong nhiệm vụ, chỉ đáp lại cậu bằng ba từ ngắn gọn:

"Chúc may mắn."

Nói xong, anh lập tức đóng cửa rời đi. Rõ ràng là Shiura muốn né tránh câu hỏi của Hejita.

Trong chớp mắt, chị gái bí ẩn ấy đã tiến tới nắm lấy hai tay Hejita một cách đầy thản nhiên rồi tự giới thiệu:

"Chị là Kazumi Minerva, họa sĩ của câu lạc bộ này. Rất vui được làm quen với cậu, Hejita."

Hejita còn chưa kịp xưng tên mà chị đã biết - rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Não cậu như đang gồng mình xử lý lượng thông tin vừa tiếp nhận. Nhưng điều điên rồ hơn là ngay lúc đó, tấm rèm bên cửa sổ bất ngờ kéo ra. Một đàn chị khác đã ngồi ở đó từ trước mà cậu không hề hay biết bước lại gần với vẻ mặt không mấy hài lòng.

"Nè, nè, Minerva! Ai cho cậu tự tiện bắt tay đàn em như thế hả?"

Nhìn qua, Hejita thấy cô gái này còn nổi bật và kỳ lạ hơn nữa, nhất là con gấu bông nửa trắng nửa tím cô đang ôm trong tay. Mái tóc màu tím nổi bật khiến tổng thể trông vô cùng đồng điệu.. Nhận ra mình đang suy nghĩ lan man, cậu vội xóc lại tinh thần.

Mặc dù cô gái kia quát Minerva khá to tiếng, nhưng Minerva vẫn bình tĩnh đến lạ kỳ:

"À còn nữa, đây là Kazumi Yume, lập trình viên."

"Nè! Nè! Đã bảo là đừng tự tiện giới thiệu người ta rồi mà, đồ ngốc!" Yume gắt lên.

Rốt cuộc hai người này là ai? Chẳng lẽ họ đều là thành viên câu lạc bộ này cùng với Rayna? Khi Hejita đang định tính đường chuồn thì bất ngờ, cánh cửa chính bật mở một cách dứt khoát.

Mái tóc đỏ óng ánh cùng bộ vest đỏ rực đó - không thể sai vào đâu được. Đó là Erna Cerina, giáo viên cấp hai và cũng là người thứ hai mà cậu quen biết sau Rayna. Cô thường được nhắc đến bên cạnh cô Aneko với biệt danh "Hoa khôi giáo viên".

Có một sự thật mà Hejita biết được thông qua mối quan hệ gia tộc: Cứ hễ nơi nào có Rayna xuất hiện thì chắc chắn cô Cerina cũng sẽ có mặt ở đó. Lý do thực sự là gì thì đến giờ cậu vẫn chưa rõ. Dù sao thì việc có người quen như cô Cerina ở đây vẫn là một lợi thế.

"Đã lâu không gặp, Hejita."

"Vâng, cũng lâu rồi ạ," Hejita đáp.

Hejita cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu rất muốn hỏi cô Cerina lý do tại sao Shiura lại dẫn cậu đến đây, cũng như thân phận thực sự của những người này. Nhưng chưa kịp cất lời thì cô Cerina đã chủ động lên tiếng:

"Đúng lúc lắm, hiện giờ tôi đang rất muốn hỏi cậu một câu."

"Hỏi em á?"

"Chính xác. Cậu có muốn tham gia vào câu lạc bộ này không?"

Chỉ thế thôi sao? Lý do thực sự mà tiền bối đưa cậu đến đây chỉ đơn giản vậy thôi sao? Hejita cứ nghĩ phải là chuyện gì sâu xa lắm. Nhưng tại sao lại chọn cậu mà không phải ai khác?

"À quên mất, phải kể cho cậu nghe về tình hình hiện tại của bọn tôi," cô Cerina tiếp lời. "Câu lạc bộ mà cậu đang đứng có nguy cơ bị giải thể."

Giải thể? Tức là nơi này sẽ không còn tồn tại nữa.

"Lý do là gì ạ?" cậu hỏi.

"Nói ra thì hơi ngại, câu lạc bộ này trước giờ luôn thiếu thành viên nên việc bị nhà trường khuyến nghị giải thể cũng là điều dễ hiểu."

"Tiện thể.. Người đang đứng sau lưng cậu chính là hội trưởng của câu lạc bộ. Còn tôi hiện là giáo viên cố vấn."

Hóa ra Rayna chính là hội trưởng của câu lạc bộ game này. Khi Hejita quay người lại, cậu thấy chị đã mở mắt tỉnh giấc từ lúc nào không hay. Còn vị trí cố vấn thì cậu cũng thừa đoán được là cô Cerina rồi.

"Vậy câu trả lời của cậu là?" cô Cerina nhìn cậu chờ đợi.

Đến đây thì Hejita đã hiểu hết mọi chuyện. Người trao đổi với cô Aneko chắc chắn là cô Cerina. Theo lời tiền bối kể, hai người họ từng là bạn thân hồi xưa. Một ứng viên cấp hai mà Cerina có thể nghĩ đến để chiêu mộ không ai khác ngoài cậu. Muốn gặp cậu thì chỉ có thể thông qua mối quan hệ đó, bởi từ lâu Hejita đã không còn liên lạc gì với gia tộc Erna, phần lớn thời gian cậu chỉ tập luyện cùng các tiền bối.

Tuy nhiên, việc bắt cậu gia nhập chỉ để câu lạc bộ không bị giải thể thì hơi ích kỷ rồi đấy, cô Cerina. Dẫu vậy, Hejita đã có quyết định cho riêng mình.

"Thôi được, nếu cậu định từ chối thì đúng là hết cách," cô Cerina thở dài.

"Hể? Cô nói vậy là ý gì?"

"Tôi đành phải dùng biện pháp mạnh để ép cậu chấp nhận bằng được thôi."

"Khoan, em đâu có-.."

Chưa kịp nói hết câu, cả bốn người họ đồng loạt nhìn Hejita bằng ánh mắt của những con thú săn mồi đang nhìn chằm chằm vào con mồi trước mắt. Cậu lờ mờ cảm nhận được điều chẳng lành sắp xảy ra.

Không một chút chần chừ, Hejita lao vút về phía cửa ra vào và cắm đầu chạy khỏi căn phòng. Cậu vừa chạy vừa tự hỏi trong tâm trạng hỗn loạn tột cùng: Rốt cuộc đám người đó bị làm sao thế này?

Băng qua từng hành lang, Hejita bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của nhiều học sinh khóa trên. Ngoảnh đầu nhìn lại, cậu thót tim khi thấy bốn người họ đang bám đuổi sát nút!

"Đứng lại, tên kia!" Yume hét toáng lên. Minerva thì tỏ ra vô cùng phấn khích, vừa đuổi theo vừa cười khoái chí. Cô Cerina nở nụ cười khiến Hejita cảm thấy như mình sắp bị ăn sống, trong khi Rayna vẫn giữ nguyên khuôn mặt thản nhiên tỉnh bơ.

Với thân hình nhỏ nhắn, Hejita dễ dàng luồn lách qua các chướng ngại và xuống cầu thang một cách điêu luyện. Cậu đã dành rất nhiều thời gian rèn luyện để có được thể lực như mong muốn, chứng minh bản thân tuy nhỏ con nhưng không dễ bị bắt nạt. Dù vậy, lúc này cậu chỉ chạy trốn theo phản xạ, hoàn toàn không muốn xảy ra va chạm với phái nữ.

"Đây là lần đầu tiên mình bị bốn người phụ nữ rượt đuổi cùng lúc, và ước gì mình đang nói đùa.." cậu thầm nghĩ.

Chạy lòng vòng một hồi, Hejita chợt nhận ra không gian xung quanh trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ. Đúng như linh tính mách bảo, bóng dáng họ đã biến mất.

"Họ bỏ cuộc rồi sao?" Hejita lẩm bẩm.

Cậu vừa thì thầm vừa giảm tốc độ để quan sát xung quanh. Bất ngờ, giữa hành lang vắng tanh xuất hiện một bóng người đứng chặn ngang như chốt phong tỏa. Hejita phải phanh gấp để tránh đâm vào cô gái tóc đen kỳ quái đó.

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng ngay sau đó Hejita rơi vào hôn mê không rõ lý do. Trước khi chìm vào vô thức, cậu kịp nhận ra khuôn mặt cô gái ấy có nét tương đồng với Minerva. Nhưng sau đó.. Chẳng còn "sau đó" nào nữa.

"Hejita, Hejita!"

Có tiếng ai đó đang gọi tên cậu. Hejita mở mắt ra và nhận ra không gian quen thuộc xung quanh. Cậu đã bị đưa trở lại căn phòng ban nãy, trong tư thế ngồi.

Hình như trước đó cậu đã bất tỉnh.. Nhưng vì sao lại bất tỉnh? Điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là người đang ngồi xổm nhìn chằm chằm cậu không ai khác chính là Rayna. Lần này, chị đã thực sự tỉnh táo để trò chuyện với cậu.

"Xin lỗi vì những chuyện đã diễn ra, nhưng tôi thực sự có một yêu cầu muốn nhờ cậu," Rayna lên tiếng. "Xin cậu hãy gia nhập vào câu lạc bộ này được không, Hejita?"

Lời nói của chị vừa trầm tĩnh, lạnh lùng, lại vừa mang chút uy quyền của một hội trưởng thực thụ. Tuy nhiên, thái độ đó giống một lời thỉnh cầu chân thành hơn là một đề nghị. Nhìn vào đôi mắt chị, Hejita cảm nhận được một luồng ấm áp khó tả thành lời.

"Tại sao chị lại muốn giữ nó đến vậy?" cậu hỏi.

"Vì đây là nơi chị thích, nơi chị thực hiện những điều mình mong muốn bấy lâu. Cũng chính chị và cô Cerina đã cùng sáng lập ra nó, tôi không thể để nơi này bị giải thể một cách chóng vánh như thế được."

Hejita nhìn về phía sau lưng Rayna. Ba người còn lại đã đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Cảm giác lúc này khác hẳn ban đầu: Vẻ mặt của họ cho thấy đây không phải là trò đùa, mà họ đang thực sự chờ đợi câu trả lời từ cậu - nhân vật trung tâm.

Dù thế nào đi nữa, cậu vẫn có quyền đồng ý hoặc từ chối. Việc lựa chọn con đường nào cũng giống như việc tìm hướng đi đúng đắn cho bản thân.

"Đây, cậu hãy quyết định đi," Rayna đưa ra trước mặt Hejita một tờ đơn đăng ký tham gia.

Tờ đơn này rất quan trọng, vì nó là bằng chứng chính thức nộp cho giáo viên để chứng minh câu lạc bộ đã tuyển đủ thành viên. Mà giáo viên cố vấn ở đây thì chẳng phải ai xa lạ ngoài cô Cerina.

Hejita đứng dậy, vươn tay cầm lấy tờ đơn. Tưởng chừng đó là một hành động vô cùng bình thường, nhưng phản ứng ngỡ ngàng của bốn người đối diện đã nói lên tất cả. Ngay từ đầu, họ chẳng hề tin cậu sẽ dễ dàng chấp nhận một yêu cầu có phần ích kỷ như vậy.

Thực ra, không phải Hejita đồng ý vì rủ lòng thương hại. Mà bởi sâu thẳm trong thâm tâm, trước ánh mắt ấy của Rayna, cậu cảm thấy mình khó lòng từ chối. Nếu từ chối, có lẽ đêm nay cậu sẽ trằn trọc không sao ngủ nổi, vì cảm giác đó chẳng khác nào phản bội bạn bè vậy

"Xong rồi, em gửi chị," Hejita đưa lại tờ đơn đã hoàn tất.

"Hejita.. Cậu.."

"Đây là quyết định của em, chị không cần phải nói cảm ơn đâu."

Rayna quay người lại giơ tờ đơn cho ba người còn lại xem để xác nhận đó không phải là trò đùa. Nhờ vậy, cả ba đàn chị liền vỡ òa phấn khởi, đồng thanh reo hò và nhảy lên ăn mừng. Hejita thực sự ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt.

"May quá đi!"

"Tạ ơn trời đất!"

"Tốt quá rồi!"

Thay vì cảm thấy kỳ quặc, một luồng cảm xúc ấm áp và hạnh phúc như lan tỏa sang Hejita, dù việc cứu vãn câu lạc bộ vốn không phải trách nhiệm của cậu.

Cô Cerina bước lại gần, xoa đầu Hejita như một thói quen:

"Lần này cô phải cảm ơn cậu rồi, Hejita."

"Hiếm khi thấy cô cười tươi như thế nhỉ?" Hejita mỉm cười đáp.

"Tất cả là nhờ có cậu, từ giờ câu lạc bộ này vẫn có thể tiếp tục hoạt động."

"Mong mọi người chiếu cố cho em.. Mà cho em hỏi, mọi người làm game kinh dị thật ạ?"

Nghe cậu hỏi vậy, sắc mặt cô Cerina đột nhiên trầm xuống. Cô ghé sát vào tai Hejita, thì thầm câu trả lời cùng một nụ cười nham hiểm với đôi gò má thoáng chút hồng:

"Thực ra nó không đơn giản chỉ là game kinh dị đâu. Mà nó còn.."

Nghe xong, tay chân Hejita bỗng lạnh sống lưng, cậu sốc đến mức không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cậu thầm nghĩ: Tốt nhất là mình nên về nhà sớm thì hơn.

Đúng là cậu chẳng thể biết nổi mình vừa bước chân vào cái gì nữa. Cậu chỉ biết chắc một điều-

Từ giây phút ấy, cuộc đời của Nigen Hejita đã chính thức bị cuốn vào thế giới của "Câu lạc bộ game kinh dị – huyền bí".. Cùng với những rắc rối mờ ám mà tiền bối gọi bằng cái tên: "D–Creep Complex".

Link phở bò (không cần ai hỏi)

Facebook
 
0 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 2: Buổi huấn luyện

Một ngày sau cái sự kiện "gia nhập" điên rồ ấy, Nigen Hejita thấy mình đứng thẫn thờ giữa sân trường, nhìn lên bầu trời xanh nhạt của buổi sớm nghĩ thầm

Mình thực sự đã đâm đầu vào cái rắc rối này sao?

Hejita tặc lưỡi, một cảm giác hoài nghi sâu sắc dâng lên trong lòng. Cậu là một kẻ thực tế, một côn đồ nghiêm túc luôn hành động có kế hoạch. Bản thân Hejita chưa bao giờ mảy may quan tâm đến mấy hoạt động câu lạc bộ vô bổ của đám học sinh bình thường.

Mục tiêu duy nhất của cậu khi lập ra băng Nigen là đập tan mọi chướng ngại vật ngáng đường, từng bước độc quyền giới học đường đầy hỗn loạn này.

Vậy mà giờ đây, cậu lại là thành viên của "Câu lạc bộ Game Kinh Dị - Huyền Bí". Một bước đi chệch hướng đầy tai hại, nhưng Hejita thừa hiểu tính cách của bản thân: Một khi lời đã nói ra, cậu tuyệt đối không bao giờ rút lại.

"Hejita, cậu đang nghĩ gì mà mặt nghiêm trọng thế?"

Giọng nói ồm ồm cắt ngang dòng suy nghĩ của Hejita. Người vừa lên tiếng là Shiwagana Takeru. Cậu ta là một thành viên cốt cán của băng Nigen, sở hữu một danh tiếng lẫy lừng về độ lỳ lợm. Có một điều khá nực cười là đám học sinh trong trường thường rỉ tai nhau rằng Takeru là "thành viên có chiều cao khiêm tốn nhất nhóm". Nhưng trên thực tế, đó là một trò đùa mỉa mai đầy khiếp sợ, bởi Takeru sừng sững như một ngọn núi cao gần hai mét, khiến bất kỳ ai đối diện cũng phải ngước cổ đến mỏi nhừ mới nhìn thấy mặt.

Đi bên cạnh Takeru là Sumiya Mizuki, một sự tồn tại hoàn toàn trái ngược. Mizuki ít tên tuổi hơn, luôn im lặng như một cái bóng và tỏa ra một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến mức người yếu bóng vía nhìn vào sẽ tưởng cậu ta là một oán hồn vất vưởng.

Khi băng Nigen bước đi trên dãy hành lang, đám đông học sinh lập tức dạt sang hai bên. Những tiếng xầm xì, bàn tán nổi lên như sóng triều. Nhưng thay vì sợ hãi, ánh mắt của họ lại lấp lánh sự hào hứng kỳ lạ.

"Kìa, nhìn kìa! Băng Nigen đấy!"

"Người đi đầu là Hejita đúng không? Góc nghiêng của cậu ấy.. Ôi trời ơi, tớ xỉu mất! Đẹp trai dã man nhưng sao lúc nào mặt cũng nghiêm nghị thế nhỉ?" Một nữ sinh khúc khích che mặt, má đỏ bừng.

"Cậu chưa biết sao? Cậu ta là Nigen Hejita, thủ lĩnh đấy! Nghe nói không một băng nhóm nào ở khu này chịu nổi ba đòn của cậu ấy đâu." Một nam sinh khóa trên lên tiếng, giọng điệu vừa có phần kiêng dè vừa có nét ngưỡng mộ. "Còn cái cậu cao cao đằng sau là Takeru, kẻ đứng thứ hai. Và cái cậu u ám kia là Mizuki.."

Đối với những lời tán dương hay ánh mắt soi mói của đám đông, Hejita hoàn toàn ngó lơ. Gương mặt điển trai của cậu vẫn lạnh lùng như băng tạc. Sự chú ý của đám học sinh đối với cậu chỉ là công cụ để gây sức ảnh hưởng, khiêu khích những băng nhóm khác lộ diện để cậu có thể xử lý một cách nhanh gọn và triệt để nhất.

"Hejita," Takeru đột ngột hỏi, phá vỡ bầu không khí im lặng của nhóm. "Nghe nói hôm qua cậu đã" tình nguyện "gia nhập cái câu lạc bộ kỳ lạ nào đó hả? Tình hình sao rồi?"

Hejita khẽ thở dài, đưa tay lên day day thái dương khi nhớ lại gương mặt cười hớn hở của Minerva hay điệu bộ gào thét của Yume.

"Một câu chuyện phiền phức thôi. Đừng nhắc đến nữa."

Đích đến của băng Nigen sáng nay không phải là lớp học, mà là nhà thi đấu thể chất của trường. Tại đó, một bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi sẵn dưới ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa kính lớn.

Đó là Kurai Shizumi-tiền bối khóa trên, đồng thời là sư phụ dạy võ thuật và Kiếm đạo hiện tại của Hejita. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, không có tiết dạy hoặc giờ giải lao, Hejita đều tìm đến nơi này để tầm sư học đạo. Nhưng hôm nay, buổi huấn luyện có phần đặc biệt hơn.

"Ồ, hôm nay dẫn theo cả băng cơ à, Hejita?" Shizumi xoay nhẹ thanh kiếm tre (shinai) trên tay, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy thách thức. Bầu không khí xung quanh chị ta tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa một áp lực khổng lồ của một bậc thầy thực thụ.

"Vâng, thưa tiền bối." Hejita dứt khoát rút thanh kiếm tre của mình ra, ánh mắt trở nên sắc bén vô cùng.

"Em muốn họ cũng được rèn luyện. Tất cả các cậu, lên đi!"

"Rõ rồi, Hejita!"

Takeru gầm lên một tiếng, cùng với Mizuki và các thành viên khác trong băng đồng loạt xông lên, bao vây lấy Shizumi từ mọi phía.

Trong khi nhà thi đấu đang rung chuyển bởi những tiếng thét và tiếng va chạm của kiếm tre, thì tại căn phòng của Câu lạc bộ Game Kinh Dị - Huyền Bí ở khu nhà cũ, bầu không khí lại trôi qua với một nhịp điệu hoàn toàn khác biệt.

Cạch, cạch, cạch.

Tiếng phấn vẽ vội vã trên tấm bảng đen tạo nên những âm thanh đều đặn. Kazumi Yume đang đứng trước bảng, mái tóc ánh tím buộc lệch khẽ đung đưa theo từng chuyển động của cánh tay. Cô đang tập trung cao độ để bổ sung các kế hoạch chi tiết cho bảng chuyển cảnh (storyboard) của dự án game sắp tới. Thế nhưng, đôi mắt của Yume lại có chút lờ đờ, hàng mi dài chốc chốc lại sụp xuống đầy mệt mỏi. Cô ấy cũng buồn ngủ chẳng kém gì vị hội trưởng bằng tuổi của mình, nhưng tính cách nóng nảy và lòng kiêu hãnh của một tsundere không cho phép cô bỏ dở công việc.

"Oáp.. Thật là, tại sao mình lại phải làm cái này một mình chứ.." Yume lẩm bẩm, gắt gỏng ném viên phấn xuống khay.

Ở góc phòng, Kazumi Minerva đang ngồi đung đưa hai chân trên ghế, tay ôm một hộp bánh ngọt, gương mặt tràn đầy năng lượng tích cực của một deredere chính hiệu. Cô nhìn quanh một lượt rồi nghiêng đầu hỏi người phụ nữ đang uống trà ở bàn cố vấn:

"Ơ, cô Cerina ơi, hội trưởng Rayna đi đâu mất rồi ạ? Từ sáng tới giờ em chẳng thấy cậu ấy đâu cả."

Erna Cerina-vị hoa khôi giáo viên mạnh mẽ-khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Gương mặt sắc sảo của cô không có chút gợn sóng, cô đặt tách trà xuống và đáp bằng tông giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực:

"Chắc con bé lại đi vệ sinh rồi. Hoặc là lại tìm góc nào đó để ngủ gật như mọi khi thôi."

"Thật là! Cậu ấy lúc nào cũng biến mất vào những lúc nước sôi lửa bỏng thế này!" Yume chống nạnh, đỏ bừng mặt vì tức giận. "Cả cái tên lính mới Hejita kia nữa, vừa mới vào câu lạc bộ hôm qua mà hôm nay đã cúp buổi sinh hoạt rồi sao?"

Minerva khúc khích cười, nhảy bổ lại gần ôm lấy vai Yume:

"Thôi mà Yume-chan, cậu thừa biết tính Rayna rồi. Cậu ấy lúc nào mà chẳng lén rời khỏi câu lạc bộ để đi đâu đó. Đến cả cô Cerina còn không quản nổi cậu ấy cơ mà. Còn Hejita chắc đang bận việc của băng nhóm thôi~Em ấy trông nghiêm túc thế cơ mà!"

"B-Buông tớ ra, Minerva! Nóng chết đi được!" Yume cố đẩy Minerva ra nhưng mặt lại càng đỏ hơn. Cô hứ một tiếng, quay lại bảng đen: "Hừ, để xem lát nữa cậu ấy về tôi sẽ xử lý thế nào!"

Bốp! Bịch! Rầm!

Tiếng va chạm khô khốc vang dội khắp không gian nhà thi đấu.

Từng người, từng người một của băng Nigen ngã rạp xuống sàn gỗ. Shizumi di chuyển nhanh như một cơn gió, những đường kiếm tre của chị ta không hề có một động tác thừa thãi. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, cả Takeru sừng sững như núi lẫn Mizuki thoắt ẩn thoắt hiện đều đã bị hạ gục, nằm la liệt trên đất và rên rỉ đau đớn.

Chỉ duy nhất một người vẫn còn đứng vững.

Nigen Hejita.

Cậu thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, thấm đẫm chiếc áo thun ướt sũng. Hai tay Hejita nắm chặt chuôi kiếm tre, dù đôi chân đã bắt đầu run rẩy vì kiệt sức nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định, dán chặt vào từng cử động của Shizumi.

Mạnh quá.. Sức mạnh của tiền bối vẫn là một bức tường quá lớn.

Shizumi nhẹ nhàng hạ thanh kiếm tre xuống bên hông, thu lại thế thủ. Chị ta thở ra một hơi dài, đưa tay vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, nở một nụ cười tán thưởng nhìn Hejita:

"Khá lắm, Hejita. Hôm nay em đã trụ được lâu hơn lần trước tận ba phút. Tốc độ phản xạ và lực vung kiếm đã tiến bộ vượt bậc rồi đấy. Tuy nhiên.." Shizumi tiến lại gần, dùng đầu kiếm gõ nhẹ vào hông Hejita. ".. Trọng tâm của em vẫn còn hơi lệch khi xoay người phòng thủ. Cần phải cải thiện nhiều hơn nữa nếu muốn đối đầu với những kẻ sừng sỏ ngoài kia."

"Vâng.. Cảm ơn tiền bối đã chỉ bảo." Hejita cúi đầu, cất kiếm tre đi.

Đột nhiên, một luồng điện chạy dọc sống lưng Hejita. Bản năng của một kẻ quen với những trận chiến đường phố báo động cho cậu biết: Có ai đó đang theo dõi họ. Một ánh mắt sắc bén, nồng nặc mùi khiêu khích và đầy ngạo nghễ đang chĩa thẳng vào lưng cậu.

"Hejita.. Cậu sao thế?" Takeru lồm cồm ngồi dậy, ôm cái vai ê ẩm, tò mò hỏi khi thấy Hejita đột ngột cứng đờ người.

Hejita không trả lời. Cậu từ từ xoay người lại, ngước mắt nhìn lên phía khán đài cao của nhà thi đấu.

Ngồi vắt vẻo trên hàng ghế khán đài, ngược sáng với ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, là một thiếu niên với nụ cười ngạo mạn quen thuộc trên môi. Anh ta đang tung hứng một chai nước khoáng, ánh mắt ranh mãnh nhìn xuống phía dưới.

Nigen Higaru-sư huynh của cậu.

"Yếu quá, yếu quá đấy sư đệ yêu quý." Higaru bật cười, giọng nói vang vọng khắp nhà thi đấu trống trải. "Dẫn theo cả một băng nhóm hoành tráng thế này mà lại để một mình tiền bối Shizumi dọn sạch trong nháy mắt. Thế này thì làm sao bảo vệ được cái danh xưng thủ lĩnh đây?"

Hejita nghiến răng, ánh mắt tối sầm lại: "Anh đến đây từ lúc nào thế, Higaru?"

"Đủ lâu để xem màn trình diễn thảm hại của cậu." Higaru nhảy từ khán đài xuống đất một cách nhẹ nhàng, tiến lại gần với bộ dạng cợt nhả thường ngày. "Nhưng mà.. Có vẻ cậu vẫn chưa tung hết sức nhỉ?"

Cùng lúc đó, tại phòng câu lạc bộ, cánh cửa gỗ khẽ dịch chuyển.

Két..

Erna Rayna bước vào phòng với những bước đi chậm chạp như một xác sống. Mái tóc bạch kim của cô hơi rối, đôi mắt đỏ rực lờ đờ, nửa nhắm nửa mở như thể cô có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào.

"Rayna!" Yume lập tức hét lên, lao đến trước mặt vị hội trưởng. "Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Cậu đi vệ sinh kiểu gì mà mất cả tiếng đồng hồ thế hả?"

Rayna đứng im, chớp chớp mắt vài cái một cách chậm rãi. Gương mặt không một chút cảm xúc của cô vẫn bình thản đến đáng ghét. Cô khẽ cúi đầu, giọng nói đều đều không có ngữ điệu:

"Xin lỗi.. Tớ bị kẹt lại ở ngã rẽ của thế giới bên kia.."

"Lại ngụy biện! Cậu lại tìm chỗ nào đó ngủ quên đúng không?" Yume tức tối giậm chân.

Minerva từ đằng sau chạy đến, cười toe toét khoác vai cả hai người:

"Thôi mà, thôi mà Yume-chan! Hội trưởng về là tốt rồi. Nhìn kìa, cậu ấy mang theo tài liệu mới này!"

Quả nhiên, trên tay Rayna là một xấp giấy chứa các phác thảo sơ bộ về bối cảnh huyền bí của ngôi trường. Cerina mỉm cười, đứng dậy bước đến bên tấm bảng đen, gõ gõ ngón tay lên mặt gỗ:

"Được rồi, đùa giỡn thế là đủ rồi. Các thành viên đã tập hợp đông đủ-dù thiếu cậu nhóc lính mới Hejita. Nhưng chúng ta không có thời gian để lãng phí nữa. Hãy bắt đầu bàn bạc chi tiết về kế hoạch cho dự án game kinh dị sắp tới đi."

Ánh mắt của cả bốn người-mạnh mẽ, năng động, nóng nảy và trầm lặng-đều hướng về tấm bảng. Một guồng quay mới đã bắt đầu chuyển động, và dù muốn hay không, Nigen Hejita cũng đã trở thành một phần không thể thiếu trong guồng quay định mệnh ấy.
 
0 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 3: Băng Nigen

Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi những vệt sáng yếu ớt vào căn phòng có phần bừa bộn của Hejita.

Dù vốn dĩ là người của gia tộc Nigen danh giá và từng sống cùng bố mẹ trong khu dinh thự chính, cậu lại đưa ra một quyết định khá đường đột: Dọn ra ở riêng tại một căn hộ cao cấp giữa lòng thành phố. Không không gian gò bó, không quy tắc tộc hệ, chỉ có sự tự do.. Nhưng đôi khi, sự yên tĩnh này lại khiến những ký ức cũ chìm đắm trong tâm trí cậu.

Nằm thong dong trên chiếc sofa, Hejita vô định nhìn lên trần nhà. Trong đầu cậu bất giác hiện lên hình ảnh những ngày tháng rèn luyện đầu đời. Khi ấy, cậu cùng sư huynh Nigen Higaru đã phải trải qua vô số bài huấn luyện khắc nghiệt dưới sự hướng dẫn của Tộc trưởng - người đã nhào nặn họ trở thành những chiến binh mạnh nhất gia tộc.

"Rốt cuộc thì.. Băng Nigen được thành lập từ khi nào nhỉ?"

Một câu hỏi bất chợt lóe lên. Hejita ngồi dậy, vươn vai một cái rồi tiến về phía bàn làm việc. Ánh mắt cậu dừng lại ở cuốn sổ tay cũ nằm chông chênh giữa đống tài liệu.

Cậu cầm nó lên, lật mở ngay trang đầu tiên. Những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy ký ức hiện ra, ghi lại trọn vẹn hành trình ra đời của cái tên "Băng Nigen".

Mọi chuyện bắt đầu từ khi Hejita còn là một cậu bé. Dạo đó, một đám sinh vật kỳ dị bất ngờ nhắm vào gia tộc. Trong trí nhớ của Hejita, chúng là những bóng đen mang hình dáng con người, trên khuôn mặt trống rỗng chỉ vỏn vẹn có mắt và một khuôn miệng xé rách. Dù các thành viên gia tộc đã chiến đấu kiên cường, nhưng trước số lượng áp đảo của kẻ thù, tất cả đều rơi vào thế thủ và dần thất bại.

Ngay thời điểm nguy cấp nhất, Hejita đã một mình xông thẳng vào trận chiến. Nhiều người trong gia tộc lúc đó coi cậu như một kẻ điên tìm chết, không tiếc lời chế giễu, nhưng cậu mặc kệ. Một mình cậu đã quét sạch toàn bộ đám bóng đen ấy, cậu còn nhớ rất rõ câu cửa miệng của cậu lúc ấy là..

"Bơi hết vào đây! Muốn lấy gia tộc thì lấy mạng tao trước nè!"

Trận chiến đó đã giúp Hejita lập nên chiến công hiển hách, trở thành một trong những người hùng được cả gia tộc ca tụng. Đại đa số thành viên đều tán thành coi cậu là "thiếu gia" tương lai, dù trên thực tế, cậu không hề có chút quan hệ huyết thống nào với tộc trưởng Nigen Shin Hagurd.

Mối quan hệ giữa cậu và các thành viên cốt cán chưa bao giờ bị rào cản máu mủ ấy làm ảnh hưởng. Sư huynh Higaru thực sự luôn coi cậu như em trai ruột - một tình cảm mà Hejita chưa từng thấy khó chịu, ngược lại cậu rất thích suy nghĩ đó. Bên cạnh đó còn có Nigen Kijuzu, chị gái của Higaru, một vị tiền bối mà cậu luôn dành trọn sự kính trọng.

Sau chiến công lớn năm ấy, rất nhiều thành viên cùng tuổi ngưỡng mộ danh tiếng của Hejita và muốn trở thành thuộc hạ dưới trướng cậu. Và thế là, Băng Nigen chính thức ra đời.

Theo thời gian, Hejita đã không ít lần xông pha giải cứu nhiều người. Nổi bật nhất trong số đó là Shiwagana Takeru. Vì quá biết ơn sau khi được Hejita cứu sống, Takeru đã tha thiết xin gia nhập Băng Nigen. Dù Takeru không mang dòng máu của gia tộc Nigen, Hejita vẫn vui vẻ gật đầu chấp nhận.

Gần đây nhất, băng lại đón nhận thêm một thành viên mới: Sumiya Mizuki - người bạn thân có vẻ ngoài u ám của Takeru. Mizuki là một học sinh có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng phong thái lại cực kỳ "ngầu", lạnh lùng và ít nói. Trùng hợp làm sao, cả Takeru và Mizuki đều học chung lớp 1A với Hejita tại trường Eslah, nên Takeru đã nhanh chóng "chèo kéo" bạn mình vào nhóm.

Tính đến hiện tại, Băng Nigen đã có gần 10 thành viên chính thức. Trừ thủ lĩnh Hejita, bộ đôi thường trực hoạt động năng nổ nhất không ai khác chính là Takeru và Mizuki. Cả hai cũng dần trở thành những người bạn thân thiết nhất của cậu. Các thành viên thuộc gia tộc Nigen do thường bận rộn với câu lạc bộ hoặc việc riêng nên ít khi xuất hiện, bù lại, mỗi khi thủ lĩnh phát lệnh triệu tập, tất cả đều có mặt đông đủ không thiếu một ai.

Hejita lật tiếp sang những trang sau. Dòng ký ức tiếp tục đưa cậu về lần đầu tiên tiếp xúc với hai cặp song sinh nổi tiếng: Nhà Kurai (người anh Kurai Shiura và cô em Kurai Shizumi) cùng nhà Asahi. Tuy nhiên cậu lại tiếp xúc vơi nhà Kurai nhiều hơn.

Đó là trong cuộc tấn công hỗn loạn vào gia tộc lần đó, khi một con quái vật cây ăn thịt khổng lồ tên là Suntansania xuất hiện. Nhờ sự trợ giúp kịp thời cùng những năng lực vô cùng mạnh mẽ từ hai cặp song sinh, gia tộc mới có thể vượt qua đại nạn. Cho đến tận bây giờ, Hejita vẫn luôn mang lòng biết ơn sâu sắc đối với họ. Cậu nhớ lại hồi Shizumi tốt nghiệp câu lạc bộ Kiếm đạo, cậu đã chủ động ngỏ ý muốn chị dạy kỹ năng chiến đấu cho mình. Và tất cả những diễn biến sau đó.. Đã trở thành một phần lịch sử của băng.

Dừng bút một chút, ánh mắt Hejita trầm xuống khi lật tiếp những trang viết về hai cặp song sinh, đặc biệt là anh em nhà Kurai.

Ít ai biết rằng, cả hai cặp vốn đã được chính trưởng tộc Nigen Shin Hagurd nhận nuôi và chăm sóc từ khi còn rất nhỏ, sau biến cố tai nạn thảm khốc đã cướp đi cha mẹ của họ. Gia tộc Nigen đối với họ vừa là nơi nương tựa, vừa mang ơn nghĩa sâu nặng.

Khi những xáo trộn gần đây xảy ra, trong đầu Hejita cứ liên tục nảy sinh vô số câu hỏi thắc mắc. Những nghi vấn chồng chất ấy buộc cậu phải tìm gặp trực tiếp tiền bối Shiura để làm rõ mọi chuyện.

"Tại sao họ lại cùng gia tộc Nigen chiến đấu, việc đó có lợi gì cho họ?"

"Tại sao tộc trưởng lại dễ dàng nhận nuôi và chăm sóc họ?"

Dù cậu còn nhỏ nhưng những câu hỏi tương tự cứ hiện lên, bản năng tìm tòi luôn thôi thúc Hejita.

Và quả thực, chính anh Shiura là người đã kiên nhẫn giải mã toàn bộ những muộn phiền, gỡ bỏ từng nút thắt dồn nén trong lòng cậu. Đối với gia đình Kurai và Asahi, Hejita không phải là người xa lạ mà là một đứa em dũng cảm đáng được yêu quý, vô cùng thân thiết ngay từ thuở bé. Cậu luôn trân trọng tình cảm ấy và xem họ như người nhà.

Thế nhưng, đằng sau sự giải tỏa ấy lại là một sự thật khiến Hejita không khỏi cảm thấy đắng chát: Việc cậu đưa ra quyết định gia nhập câu lạc bộ của chị Rayna.. Hóa ra lại hoàn toàn nằm trong sự tính toán của họ. Cậu đã bị chính những người tiền bối mà mình hết mực kính trọng "dắt mũi" từng bước một để bước chân vào câu lạc bộ đó.

Hejita thở dài một tiếng thật sâu, thả người tựa lưng vào chiếc sofa. Giờ đây, cảm xúc trong lòng cậu hỗn loạn đến kỳ lạ. Cậu chẳng biết mình nên vui hay nên buồn nữa. Vui vì bản thân vẫn luôn nhận được sự yêu thương, tin tưởng từ những người anh chị thân thiết; hay buồn vì hóa ra mình lại trở thành một "món hàng", một quân cờ bị lợi dụng trong kế hoạch của họ?

"Cứ tưởng bản thân tự mình đưa ra lựa chọn, hóa ra lại là con đường đã được họ lập trình sẵn từ trước.."

Cậu tự giễu trong lòng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười chua chát.

"Gia đình đúng là những người hiểu mình nhất.. Và cũng là những người biết cách dắt mũi mình dễ dàng nhất. Cay thật đấy, nhưng bảo mình quay sang giận họ thì.. Lại chẳng thể nào làm nổi."

Cậu ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nụ cười trên môi có phần cay đắng nhưng cũng đầy bất lực.

Ting!

Tiếng chuông thông báo từ chiếc điện thoại đặt trên bàn ngắt đứt dòng hồi tưởng. Hejita cầm máy lên xem. Màn hình hiện lên tin nhắn từ nhóm chat Băng Nigen - mấy thành viên đang rủ rê nhau đi hát Karaoke sôi nổi. Chỉ mới nhìn tin nhắn thôi, khóe môi cậu đã tự động mỉm cười.
 
0 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 4: Kế hoạch

Mặc dù sở hữu vẻ ngoài điển trai cùng sức hút lớn khiến nhiều người ngưỡng mộ, Nigen Hejita chưa bao giờ tự coi mình là một "học sinh ngoan". Thay vì ngồi trong lớp nghe giảng, cậu lại thường xuyên cúp tiết để dẫn băng nhóm đi giải quyết xung đột với các thế lực khác. Đôi khi nhìn lại bản thân, Hejita cũng tự đặt câu hỏi liệu mình có nên tiếp tục duy trì lối sống nổi loạn này hay không.

Hôm nay cũng không ngoại lệ. Hejita quyết định cúp phăng tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Dù trong lòng có chút cảm giác có lỗi với cô, nhưng một khi bản tính ích kỷ và độc lập đã lên tiếng, cậu liền thẳng bước quay lưng đi.

Thế nhưng, khi vừa đi dọc theo dãy hành lang vắng lặng, Hejita bất ngờ khựng lại khi chạm trán một bóng dáng quen thuộc.

"Ơ.. Anh Higaru? Sao anh lại ở khu vực của khối cấp 2 vào giờ này?" Hejita ngạc nhiên hỏi.

Nigen Higaru khoanh tay tựa lưng vào tường, trên môi vẫn là nụ cười ngạo nghễ thường trực. Anh khẽ nhướng mày, lười biếng đáp:

"À, anh đến để thông báo một tin tức mới đây. Vị trí nhóm trưởng Ban An ninh khối cấp 2 của Hội đồng Bảo an vừa mới có sự thay đổi. Và người tiếp quản.." Higaru tự chỉ tay vào ngực mình, cười toe toét. ".. Chính là anh. Từ giờ trở đi, người trực tiếp theo dõi và giám sát các hoạt động của băng Nigen sẽ là anh, chứ không còn là chị Kijuzu nữa đâu nhé, em trai."

Hội đồng Bảo an Học viện vốn là một tổ chức đặc biệt, tập hợp những học sinh ưu tú được tuyển chọn để giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ học sinh khỏi các vấn nạn học đường. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thực chất đây là một "chiến trường" đầy rẫy hiểm nguy.

Hội đồng được chia thành hai đơn vị chính: Ban An ninh Cấp 2 và Ban An ninh Cấp 3, đứng đầu mỗi đơn vị là một Trưởng ban. Trước đây, vị trí Trưởng ban Cấp 2 do Kijuzu - chị gái của Higaru - đảm nhận. Còn ở Cấp 3, người nắm quyền không ai khác chính là Kurai Shiura, Lớp trưởng lớp C10.

Các thành viên có thể được tự do đi lại trong khuôn viên cả hai bên trường, nhưng một khi đã bắt tay vào nhiệm vụ, họ hoạt động ẩn mình chuyên nghiệp đến mức có "mò kim đáy bể" cũng chẳng thể thấy bóng dáng một ai.

Hejita im lặng, gương mặt không chút cảm xúc nhưng trong lòng đã thầm hiểu độ phiền phức sắp tới. Higaru liếc nhìn bộ đồng phục có chút xộc xệch của cậu, tặc lưỡi đoán:

"Lại cúp tiết nữa đúng không?"

Hejita không trả lời, chỉ lẳng lặng định bước qua mặt sư huynh của mình để đi tiếp. Thấy vậy, Higaru cũng không có ý định ngăn cản cậu quay lại lớp học, anh chỉ thong thả nói vói theo một câu:

"Mà này, cô Cerina nhắn là muốn cậu đến phòng câu lạc bộ ngay lập tức đấy."

Lời nói của Higaru như một gáo nước lạnh khiến Hejita giật mình sực nhớ ra. Kể từ lúc "tự nguyện" ký vào tờ đơn gia nhập "Câu lạc bộ Game Kinh Dị - Huyền Bí" vào vài ngày trước cậu chưa từng đặt chân đến đó để sinh hoạt một giây nào cả.

"Chết tiệt, em quên mất!"

Trong tích tắc, Hejita xoay người, vắt chân lên cổ chạy thục mạng về phía câu lạc bộ, không quên ngoái đầu lại hét lớn: "Cảm ơn anh đã nhắc nhé, anh Higaru!"

"Cái thằng nhóc này.. Sợ cô Cerina đến thế cơ à?"

Higaru đứng nhìn theo bóng lưng đang chạy trối chết của đứa em trai, bật cười thành tiếng. Đứng trước cánh cửa của phòng câu lạc bộ, Hejita lấy lại bình tĩnh, thầm nghĩ:

"Chắc cũng không có gì to tát đâu. Vốn dĩ trước khi mình vào thì câu lạc bộ của chị Rayna vẫn hoạt động bình thường mà. Mình có đến hay không chắc cũng chẳng quan trọng, chủ yếu họ kéo mình vào cho đủ số lượng thành viên tối thiểu thôi."

Tuy nhiên, bản năng của một kẻ lăn lộn đường phố lại mách bảo cậu về một điềm báo chẳng lành.

Cạch.

Ngay khi Hejita vừa đẩy cửa bước vào, một luồng gió lạnh buốt mang theo áp lực kinh người ập thẳng vào mặt. Một cú đấm xé gió lao trực diện tới! Theo phản xạ cực đỉnh được rèn luyện từ nhỏ, Hejita nhanh chóng nghiêng đầu né gạt trong đường tơ kẽ tóc.

Nhưng kẻ tấn công không dừng lại ở đó. Ngay lập tức, một cú quét trụ bằng cước cực nhanh nối tiếp hướng thẳng vào chân cậu. Hejita dứt khoát nhún người nhảy bật lên cao, lộn một vòng trên không trung rồi đáp đất một cách vững vàng ngay giữa phòng câu lạc bộ.

"Hô? Phản xạ tuyệt vời đấy, Hejita."

Người vừa thu hồi thế võ không ai khác chính là cô giáo viên tóc đỏ Cerina. Cô mỉm cười đầy tán thưởng nhìn cậu học trò. Hejita thở hắt ra một hơi, cậu cũng đã lường trước được tính cách "bạo lực" thích thử thách này của cô cố vấn nên không mấy ngạc nhiên.

Thế nhưng, người thực sự bùng nổ cơn giận lúc này lại là một người khác.

"Cậu kia!"

Kazumi Yume - nữ lập trình viên của nhóm - đứng phía sau lưng cậu, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. Cô chỉ thẳng viên phấn vào mặt Hejita mà quát mắng:

"Vừa mới ký đơn vào câu lạc bộ vài ngày qua mà đã dám cúp buổi sinh hoạt rồi hả? Một khi đã là thành viên thì phải có trách nhiệm thực hiện đầy đủ các yêu cầu chứ! Cậu có biết tụi này đã đợi cậu bao lâu rồi không?"

"Thôi mà, thôi mà Yume-chan, cậu bình tĩnh lại đi~" Minerva cuống cuồng chạy lại ôm lấy Yume để trấn an.

Hội trưởng Erna Rayna lúc này đang ngồi gục đầu trên bàn, khẽ ngẩng khuôn mặt lờ đờ với đôi mắt ngái ngủ lên, dùng tông giọng đều đều giải thích hộ:

"Yume đừng mắng cậu ấy nữa.. Hejita vốn là côn đồ khét tiếng mà, chuyện cúp học là bình thường thôi.. Với lại, tớ cũng chưa liên lạc hay thông báo lịch sinh hoạt gì cho Hejita cả, cậu ấy không biết cũng phải."

Nghe vậy, Minerva liền đập hai tay vào nhau, reo lên:

"A! Hay là nhân cơ hội này, cậu trao đổi số điện thoại với tất cả tụi chị đi! Như vậy sau này có hoạt động gì thì thông báo sẽ thuận tiện hơn rất nhiều!"

Hejita thoáng ngần ngại. Đối với một thành viên mới thì đây là một đề xuất hợp lý, thế nhưng cậu chợt nhận ra một sự thật trớ trêu: Từ trước đến nay, danh bạ điện thoại của cậu chỉ toàn là số của đám con trai trong băng Nigen, tuyệt đối chưa từng có số của bất kỳ đứa con gái nào (trừ người mẹ). Nhưng dù sao đi nữa, cậu vẫn gật đầu đồng ý và lấy điện thoại ra, lần lượt lưu số của ba đàn chị và cô giáo Cerina.

Sau màn chào hỏi hỗn loạn, tất cả mọi người cùng ngồi quây quần lại quanh chiếc bàn lớn giữa phòng. Rayna bắt đầu lật mở một tập tài liệu, nghiêm túc phổ biến lại kế hoạch:

"Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu bàn về dự án game sắp tới. Thực ra, đợt trước nhà trường có thông báo câu lạc bộ sắp bị giải thể vì thiếu người, nên tớ đã tạm dừng dự án cũ lại để đi tìm thành viên mới. Giờ thì Hejita đã ở đây, nhân sự đã đủ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu."

Yume nghe vậy liền khoanh tay, bực bội cằn nhằn:

"Hừ, nhắc tới là bực mình! Tại sao chúng ta lại phải cất công làm lại từ đầu chứ? Trong khi dự án cũ tớ đã lập trình gần xong rồi, bây giờ lại phải gõ code lại từ những dòng đầu tiên, phiền phức chết đi được!"

Minerva cười hì hì, giơ hai ngón tay lên giải thích:

"Có hai lý do để nhóm đưa ra quyết định này đó nha! Thứ nhất, vì chúng ta có thành viên mới là Hejita-kun. Nếu làm một tựa game hoàn toàn mới, em ấy sẽ dễ tiếp cận và hiểu rõ cốt truyện hơn."

Hejita nghe xong gật gù tỏ vẻ đã hiểu, dù trong thâm tâm cậu thầm nghĩ: "Thực ra mình cũng chẳng mặn mà hay quan tâm đến game cho lắm.."

"Còn lý do thứ hai.." Minerva nháy mắt. ".. Là vì dự án cũ bị hoãn lại giữa chừng lâu quá, tụi chị bị tụt hết hứng rồi! Làm lại cái mới cho nó có động lực!"

Nghe xong cái lý do "trời đánh" thứ hai, Hejita hoàn toàn ngớ người, cạn lời nhìn ba vị đàn chị trước mặt. "Chỉ vì cái lí do tụt hứng mà sẵn sàng vứt bỏ toàn bộ công sức của dự án cũ sao? Mấy người này đúng là rảnh thật.."

Cô Cerina lúc này mới chợt nhớ ra điều gì đó, cô gõ ngón tay lên bàn:

"À đúng rồi, Hejita vẫn chưa biết những tựa game đầu tiên mà nhóm đã làm từ học kỳ I đúng không? Rayna, cho cậu nhóc xem cuốn sách phân tích đi."

Rayna vâng lời, đẩy một cuốn sổ lớn sang phía Hejita: "Đây.. Cậu xem đi.."

Hejita tò mò cầm cuốn sách lên. Thế nhưng, ngay khi vừa nhìn thấy hình ảnh trên trang bìa, vị thủ lĩnh băng Nigen vốn khét tiếng lạnh lùng bỗng trợn tròn mắt, gương mặt điển trai hoàn toàn cứng đờ vì sốc.

Trên bìa sách là hình ảnh một con ma nữ, nhưng bộ trang phục lại rách rưới, thiếu vải một cách trầm trọng, làm lộ ra những đường cong cơ thể vô cùng nóng bỏng và khêu gợi. Đây rõ ràng là phong cách Ecchi.

"Cái này.. Là do Minerva vẽ đó nha!" Minerva đứng bên cạnh tự hào chống nạnh, cười toe toét.

Hejita lập tức nhớ lại câu nói đầy ẩn ý của cô Cerina vào cái ngày định mệnh khi cậu vừa ký đơn gia nhập câu lạc bộ: "Thật ra nó không đơn giản là game kinh dị đâu.."

Nuốt nước bọt một cái, Hejita nghiêm túc ngẩng đầu lên hỏi lại cho chắc chắn:

"Game của các chị.. Thật sự có chứa yếu tố ecchi à?"

Nghe câu hỏi thẳng thắn của cậu em khóa dưới, Rayna lập tức đỏ mặt, xấu hổ lấy cuốn sổ tay che kín nửa khuôn mặt. Yume và Minerva thì đồng loạt quay mặt đi hướng khác, huýt sáo lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

Cô Cerina bật cười khanh khách, đứng khoanh tay giải thích:

"Nhiêu đây thì đã là gì chứ? Cậu chưa thấy game của Câu lạc bộ Game khối cấp ba đâu, bên đó làm mới gọi là bạo, độ ecchi và yếu tố 18+ còn gấp mấy lần bên này."

(Bên lề câu chuyện: Cùng lúc đó tại phòng Câu lạc bộ Game khối cấp ba, một vài thành viên mới đang vừa ôm mũi vừa "rửa mắt" khi lật xem cuốn sách cốt truyện game của các anh chị khóa trên, toàn bộ nội dung bên trong đều là những hình ảnh và kịch bản gắn mác người lớn cực kỳ táo bạo).

Hejita càng nghe càng thấy hoang mang, cậu nhíu mày hỏi:

"Bộ nhà trường thực sự cho phép mấy người tạo ra những tựa game như thế này sao?"

"Tất nhiên là.. Không rồi!" Cerina nháy mắt một cách tinh nghịch. "Tụi này giấu nhà trường đấy chứ, ai lại để mấy cái nội dung này lộ ra công chúng bao giờ. Khi nộp bản thảo cho trường, chúng ta chỉ cần không ghi thể loại ecchi vào là được. Bản chất cốt truyện game của nhóm rất xuất sắc và có chiều sâu, nên chuyện qua vòng kiểm duyệt là rất dễ dàng."

Cerina tiếp tục giải thích đầy tự hào:

"Tóm lại, tất cả các game của nhóm làm trong học kỳ một đều đạt giải thưởng lớn của trường. Về cơ bản, chúng vẫn là game kinh dị bình thường, chỉ là thiết kế của mấy con ma có hơi.. Người lớn và quyến rũ một chút xíu thôi."

Minerva liền chen vào, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm:

"Hội trưởng Rayna rất muốn tạo ra một tựa game có thể làm đối trọng, trực tiếp cạnh tranh và đánh bại game của mấy anh chị khối cấp trên đấy!"

Yume cũng gật đầu hưởng ứng, cô nhìn Hejita với ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết:

"Chính vì lý do đó, tụi này mới cần phải bắt đầu lại từ đầu để tạo nên một dự án đỉnh cao nhất từ trước đến nay. Giờ cậu đã là một thành viên của câu lạc bộ, cậu cũng phải có nghĩa vụ đóng góp cho tựa game này, dù là phần nhỏ nhất, rõ chưa?"

Nhìn thấy sự nhiệt huyết, đam mê và thái độ nghiêm túc của bốn người đối với dự án này (dù mục đích có chút nổi loạn), Hejita khẽ thở dài, nhưng khóe môi cậu lại bất giác cong lên.

Ánh mắt rực cháy của họ làm cậu bất giác nhớ đến đám anh em trong băng Nigen mỗi khi chuẩn bị bước vào một cuộc chạm trán nảy lửa. Dù hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau - một bên là những trận chiến đường phố tàn khốc, một bên là căn phòng câu lạc bộ ngập tràn không khí làm game hỗn loạn - nhưng ngọn lửa bản lĩnh và sự quyết tâm trong mắt họ thì chẳng hề khác biệt. Họ không chỉ chơi bời vô bổ hay trốn tránh thực tại, mà thực sự đang cùng nhau chiến đấu vì một mục tiêu rõ ràng.

Một kẻ sống theo nguyên tắc tôn trọng những người có chí hướng như cậu, làm sao có thể đứng ngoài cuộc được chứ?

"Em hiểu rồi.. Nếu đã vậy, em sẽ giúp một tay." Hejita gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự kiên định.

Rayna đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ rực thường ngày lờ đờ bỗng chốc rực cháy lên ngọn lửa quyết tâm. Cô giơ cao nắm tay lên không trung, dõng dạc tuyên bố:

"Tất cả mọi người, hãy cùng nhau tạo nên tựa game hay nhất ngôi trường này thôi!"

"ĐƯỢC!" Yume, Minerva và cả cô Cerina đồng thanh hô lớn, tiếng hét vang vọng khắp căn phòng, đánh dấu một guồng quay định mệnh chính thức bắt đầu.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back