Bạn được mothaiba12 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
26 0
55425936763_18444d143a_o.png


Tác phẩm: D-CREEP

Tác giả: Mapty

Thể loại: Đời thường

Văn án: Hejita bị đưa vào ổ toàn người điên​
 
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1: Đứng lại tên kia!

Nếu ai đó hỏi Nigen Hejita rằng buổi sáng đầu tiên trong học kỳ mới có gì đáng nhớ không, thì câu trả lời của cậu chắc chắn sẽ là: Có, và nó bắt đầu bằng việc cậu bị kéo vào một ổ toàn người điên.

Trường Eslah là một ngôi trường danh giá nhất nhì thành phố Tokyo sôi động, mang phong cách vừa sang trọng lại vừa giản dị lạ thường. Hôm đó, Nigen Hejita, học sinh lớp 1A, cùng băng đảng đầu gấu Nigen của cậu bước chân vào trường trong hàng nghìn ánh mắt ngó nghiêng - nghe thì có vẻ hoa mỹ, nhưng thực ra bước vào trường cùng một nhóm 9-10 người mà không gây chú ý mới là chuyện lạ.

Tạm gác chuyện đó sang một bên, Hejita lập ra băng đảng này chỉ với một mục đích duy nhất: Dẹp bỏ hoàn toàn tất cả các băng nhóm dám cản đường cậu, bất kể là ở trong hay ngoài trường - thích thì cậu chiều thôi. Cậu cứ tưởng hôm nay cũng sẽ là một ngày bình thường như mọi lần, cho đến khi vị tiền bối mà cậu luôn ngưỡng mộ và kính nể nhờ cậu một việc.

"Tiền bối Shiura, anh gọi có việc gì không?"

"Cứ đi theo tôi."

Ở trường, không ai là không biết đến Kurai Shiura - người luôn đứng đầu bảng xếp hạng thành tích và là lớp trưởng lớp C10. Shiura vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng vốn có, nhưng lần này, việc biết anh cùng một tiền bối khác là Asahi Miyashi đồng ý gia nhập Hội học sinh khiến Hejita rất bất ngờ. Cậu vốn nghĩ các tiền bối sẽ chẳng bận tâm đến mấy việc đó mà dành thời gian lo cho em gái của mình hơn.

Lần này Shiura mặc đồng phục của Hội học sinh, trông khá giống với bộ đồng phục cấp hai mà Hejita đang mặc nhưng sang trọng hơn gấp nhiều lần. Điểm khác biệt lớn nhất để nhận biết thành viên Hội học sinh chính là chiếc cà vạt có màu sắc tùy theo sở thích cá nhân.

Tiền bối vừa đi vừa giải thích, trong khi câu hỏi lớn nhất vẩn vơ trong đầu Hejita lúc này là: Rốt cuộc tiền bối muốn đưa mình đi đâu?

Hejita cứ tưởng mình sẽ bị đưa đến phòng giáo viên để bàn về những vụ lùm xùm từ trước đến nay của cậu, nhưng Shiura lại dẫn cậu đến một hành lang xa lạ. Đây có vẻ là tầng dành cho các đàn anh, đàn chị khối trên. Dừng lại trước một cánh cửa, cậu thấy tấm bảng ghi rõ: "Câu lạc bộ game kinh dị – huyền bí."

Đọc xong cái tên, Hejita không khỏi thấy nghi ngờ nhân sinh. Đúng lúc đó, Shiura khéo léo giải thích lý do thực sự khiến anh kéo cậu đến đây: Đó là yêu cầu từ chính giáo viên của anh.

"Là cô Aneko sao? Cô ấy có việc gì à?" Hejita thắc mắc.

Tiền bối gõ ba lần lên cửa rồi đáp: "Cậu sẽ biết ngay thôi."

Nói xong, Shiura kéo cửa ra một cách nhẹ nhàng như thể đã biết trước nó không khóa - điều chứng tỏ anh đã từng đến nơi này từ trước. Trong lúc Hejita còn đang mải phân tích, vị tiền bối đã đẩy cậu về phía trước.

"A! Tiền bối? Chuyện này là sao?"

Cử chỉ của anh giống như muốn giục cậu vào trong. Hejita biết bước tiếp theo là phải đi vào, nhưng cậu vẫn cảm thấy hôm nay vị tiền bối này có nét gì đó hơi khác thường ngày.

Nhìn sơ qua, căn phòng khá rộng rãi. Là một câu lạc bộ game nên theo kinh nghiệm của Hejita, nơi đây chắc chắn có máy tính để lập trình, dù trang thiết bị không quá hiện đại như câu lạc bộ game cấp ba mà cậu từng tham quan trước đó. Ngoại trừ những thứ ấy ra, căn phòng chẳng có gì quá nổi bật.

Nhưng rồi Hejita chợt khựng lại.. Ở trung tâm căn phòng rõ ràng đang có bóng dáng của ai đó - một cô gái với mái tóc bạch kim vô cùng quen thuộc, không thể lẫn vào đâu được. Trong đầu cậu thoáng qua cái tên của một đàn chị mà cậu từng gặp nhiều lần hồi nhỏ. Hejita vốn xuất thân từ một gia tộc có tiếng tăm tại Nhật Bản, nhưng vì quyết định dọn ra ở riêng từ khi mới lên cấp hai nên cậu chẳng mấy khi bận tâm đến chuyện gia tộc. Tóm lại, cậu quen biết đàn chị này là nhờ mối quan hệ gia đình.

Cô gái quay mặt lại, đăm đăm nhìn cậu bằng đôi mắt đỏ thẫm - quả nhiên đúng như Hejita suy đoán, đó chính là Erna Rayna.

Không biết chị có còn nhớ mặt cậu hay không, nhưng khi vừa chạm mắt, chị đứng yên một hồi để xác nhận danh tính.

"Cậu là.."

Có vẻ đúng là vậy. Chị chắc chắn không thể quên gương mặt cậu, mà dù có quên thì tiếng tăm của băng Nigen chắc hẳn các đàn anh, đàn chị khóa trên cũng đã nghe qua. Hejita cứ nghĩ chị sẽ xác nhận xem cậu có phải là Hejita hay không trước, nhưng cậu quên mất một chi tiết cực kỳ quan trọng.

"Không lẽ cậu là.." - Rayna vừa cất lời đã.. Ngủ gục ngay tại chỗ trong tư thế đứng.

Nếu ai đó hỏi tại sao Hejita lại chẳng có chút phản ứng kinh ngạc nào trước tình huống này, thì lý do là cậu đã trải qua điều đó vô số lần, ngay từ lần gặp đầu tiên. Lần đầu chứng kiến một người đang nói chuyện bình thường tự nhiên lăn ra ngủ gục ngang xương, cậu cũng thấy thật khó hiểu, nhưng dần rồi cũng quen. Đó chính là đặc điểm nhận dạng rõ nhất ở người đàn chị này mà cậu ghi nhớ.

Thoáng chốc, từ phía sau lưng Hejita vang lên một giọng nói dịu dàng:

"Á! Cậu là đàn em nổi tiếng tên Hejita đúng không? Dễ thương ghê."

Ai đây?

Câu hỏi đó lập tức xuất hiện trong đầu Hejita khi cậu quay người lại nhìn cô gái phía sau. Đó cũng là một đàn chị, nhưng là người cậu hoàn toàn không quen biết.

Cô gái sở hữu mái tóc đen dài với phần đuôi uốn nhẹ, vừa dễ nhận biết lại vừa gợi lên nét xinh xắn lạ lẫm. Nhưng điều khiến Hejita thắc mắc không phải cô là ai, mà là cô đã xuất hiện từ bao giờ.

Lúc mới bước vào, cậu đã quan sát rất kỹ, trong phòng rõ ràng chỉ có một bóng dáng duy nhất là Rayna. Cửa ra vào duy nhất thì tiền bối Shiura đang đứng gác. Hejita quay sang nhìn anh, rút ra một kết luận duy nhất:

"Tiền bối, rốt cuộc tại sao chị ta có thể xuất hiện ngay phía sau em thế?"

Thế nhưng vị tiền bối có vẻ đã hoàn thành xong nhiệm vụ, chỉ đáp lại cậu bằng ba từ ngắn gọn:

"Chúc may mắn."

Nói xong, anh lập tức đóng cửa rời đi. Rõ ràng là Shiura muốn né tránh câu hỏi của Hejita.

Trong chớp mắt, chị gái bí ẩn ấy đã tiến tới nắm lấy hai tay Hejita một cách đầy thản nhiên rồi tự giới thiệu:

"Chị là Kazumi Minerva, họa sĩ của câu lạc bộ này. Rất vui được làm quen với cậu, Hejita."

Hejita còn chưa kịp xưng tên mà chị đã biết - rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Não cậu như đang gồng mình xử lý lượng thông tin vừa tiếp nhận. Nhưng điều điên rồ hơn là ngay lúc đó, tấm rèm bên cửa sổ bất ngờ kéo ra. Một đàn chị khác đã ngồi ở đó từ trước mà cậu không hề hay biết bước lại gần với vẻ mặt không mấy hài lòng.

"Nè, nè, Minerva! Ai cho cậu tự tiện bắt tay đàn em như thế hả?"

Nhìn qua, Hejita thấy cô gái này còn nổi bật và kỳ lạ hơn nữa, nhất là con gấu bông nửa trắng nửa tím cô đang ôm trong tay. Mái tóc màu tím nổi bật khiến tổng thể trông vô cùng đồng điệu.. Nhận ra mình đang suy nghĩ lan man, cậu vội xóc lại tinh thần.

Mặc dù cô gái kia quát Minerva khá to tiếng, nhưng Minerva vẫn bình tĩnh đến lạ kỳ:

"À còn nữa, đây là Kazumi Yume, lập trình viên."

"Nè! Nè! Đã bảo là đừng tự tiện giới thiệu người ta rồi mà, đồ ngốc!" Yume gắt lên.

Rốt cuộc hai người này là ai? Chẳng lẽ họ đều là thành viên câu lạc bộ này cùng với Rayna? Khi Hejita đang định tính đường chuồn thì bất ngờ, cánh cửa chính bật mở một cách dứt khoát.

Mái tóc đỏ óng ánh cùng bộ vest đỏ rực đó - không thể sai vào đâu được. Đó là Erna Cerina, giáo viên cấp hai và cũng là người thứ hai mà cậu quen biết sau Rayna. Cô thường được nhắc đến bên cạnh cô Aneko với biệt danh "Hoa khôi giáo viên".

Có một sự thật mà Hejita biết được thông qua mối quan hệ gia tộc: Cứ hễ nơi nào có Rayna xuất hiện thì chắc chắn cô Cerina cũng sẽ có mặt ở đó. Lý do thực sự là gì thì đến giờ cậu vẫn chưa rõ. Dù sao thì việc có người quen như cô Cerina ở đây vẫn là một lợi thế.

"Đã lâu không gặp, Hejita."

"Vâng, cũng lâu rồi ạ," Hejita đáp.

Hejita cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu rất muốn hỏi cô Cerina lý do tại sao Shiura lại dẫn cậu đến đây, cũng như thân phận thực sự của những người này. Nhưng chưa kịp cất lời thì cô Cerina đã chủ động lên tiếng:

"Đúng lúc lắm, hiện giờ tôi đang rất muốn hỏi cậu một câu."

"Hỏi em á?"

"Chính xác. Cậu có muốn tham gia vào câu lạc bộ này không?"

Chỉ thế thôi sao? Lý do thực sự mà tiền bối đưa cậu đến đây chỉ đơn giản vậy thôi sao? Hejita cứ nghĩ phải là chuyện gì sâu xa lắm. Nhưng tại sao lại chọn cậu mà không phải ai khác?

"À quên mất, phải kể cho cậu nghe về tình hình hiện tại của bọn tôi," cô Cerina tiếp lời. "Câu lạc bộ mà cậu đang đứng có nguy cơ bị giải thể."

Giải thể? Tức là nơi này sẽ không còn tồn tại nữa.

"Lý do là gì ạ?" cậu hỏi.

"Nói ra thì hơi ngại, câu lạc bộ này trước giờ luôn thiếu thành viên nên việc bị nhà trường khuyến nghị giải thể cũng là điều dễ hiểu."

"Tiện thể.. Người đang đứng sau lưng cậu chính là hội trưởng của câu lạc bộ. Còn tôi hiện là giáo viên cố vấn."

Hóa ra Rayna chính là hội trưởng của câu lạc bộ game này. Khi Hejita quay người lại, cậu thấy chị đã mở mắt tỉnh giấc từ lúc nào không hay. Còn vị trí cố vấn thì cậu cũng thừa đoán được là cô Cerina rồi.

"Vậy câu trả lời của cậu là?" cô Cerina nhìn cậu chờ đợi.

Đến đây thì Hejita đã hiểu hết mọi chuyện. Người trao đổi với cô Aneko chắc chắn là cô Cerina. Theo lời tiền bối kể, hai người họ từng là bạn thân hồi xưa. Một ứng viên cấp hai mà Cerina có thể nghĩ đến để chiêu mộ không ai khác ngoài cậu. Muốn gặp cậu thì chỉ có thể thông qua mối quan hệ đó, bởi từ lâu Hejita đã không còn liên lạc gì với gia tộc Erna, phần lớn thời gian cậu chỉ tập luyện cùng các tiền bối.

Tuy nhiên, việc bắt cậu gia nhập chỉ để câu lạc bộ không bị giải thể thì hơi ích kỷ rồi đấy, cô Cerina. Dẫu vậy, Hejita đã có quyết định cho riêng mình.

"Thôi được, nếu cậu định từ chối thì đúng là hết cách," cô Cerina thở dài.

"Hể? Cô nói vậy là ý gì?"

"Tôi đành phải dùng biện pháp mạnh để ép cậu chấp nhận bằng được thôi."

"Khoan, em đâu có-.."

Chưa kịp nói hết câu, cả bốn người họ đồng loạt nhìn Hejita bằng ánh mắt của những con thú săn mồi đang nhìn chằm chằm vào con mồi trước mắt. Cậu lờ mờ cảm nhận được điều chẳng lành sắp xảy ra.

Không một chút chần chừ, Hejita lao vút về phía cửa ra vào và cắm đầu chạy khỏi căn phòng. Cậu vừa chạy vừa tự hỏi trong tâm trạng hỗn loạn tột cùng: Rốt cuộc đám người đó bị làm sao thế này?

Băng qua từng hành lang, Hejita bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của nhiều học sinh khóa trên. Ngoảnh đầu nhìn lại, cậu thót tim khi thấy bốn người họ đang bám đuổi sát nút!

"Đứng lại, tên kia!" Yume hét toáng lên. Minerva thì tỏ ra vô cùng phấn khích, vừa đuổi theo vừa cười khoái chí. Cô Cerina nở nụ cười khiến Hejita cảm thấy như mình sắp bị ăn sống, trong khi Rayna vẫn giữ nguyên khuôn mặt thản nhiên tỉnh bơ.

Với thân hình nhỏ nhắn, Hejita dễ dàng luồn lách qua các chướng ngại và xuống cầu thang một cách điêu luyện. Cậu đã dành rất nhiều thời gian rèn luyện để có được thể lực như mong muốn, chứng minh bản thân tuy nhỏ con nhưng không dễ bị bắt nạt. Dù vậy, lúc này cậu chỉ chạy trốn theo phản xạ, hoàn toàn không muốn xảy ra va chạm với phái nữ.

"Đây là lần đầu tiên mình bị bốn người phụ nữ rượt đuổi cùng lúc, và ước gì mình đang nói đùa.." cậu thầm nghĩ.

Chạy lòng vòng một hồi, Hejita chợt nhận ra không gian xung quanh trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ. Đúng như linh tính mách bảo, bóng dáng họ đã biến mất.

"Họ bỏ cuộc rồi sao?" Hejita lẩm bẩm.

Cậu vừa thì thầm vừa giảm tốc độ để quan sát xung quanh. Bất ngờ, giữa hành lang vắng tanh xuất hiện một bóng người đứng chặn ngang như chốt phong tỏa. Hejita phải phanh gấp để tránh đâm vào cô gái tóc đen kỳ quái đó.

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng ngay sau đó Hejita rơi vào hôn mê không rõ lý do. Trước khi chìm vào vô thức, cậu kịp nhận ra khuôn mặt cô gái ấy có nét tương đồng với Minerva. Nhưng sau đó.. Chẳng còn "sau đó" nào nữa.

"Hejita, Hejita!"

Có tiếng ai đó đang gọi tên cậu. Hejita mở mắt ra và nhận ra không gian quen thuộc xung quanh. Cậu đã bị đưa trở lại căn phòng ban nãy, trong tư thế ngồi.

Hình như trước đó cậu đã bất tỉnh.. Nhưng vì sao lại bất tỉnh? Điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là người đang ngồi xổm nhìn chằm chằm cậu không ai khác chính là Rayna. Lần này, chị đã thực sự tỉnh táo để trò chuyện với cậu.

"Xin lỗi vì những chuyện đã diễn ra, nhưng tôi thực sự có một yêu cầu muốn nhờ cậu," Rayna lên tiếng. "Xin cậu hãy gia nhập vào câu lạc bộ này được không, Hejita?"

Lời nói của chị vừa trầm tĩnh, lạnh lùng, lại vừa mang chút uy quyền của một hội trưởng thực thụ. Tuy nhiên, thái độ đó giống một lời thỉnh cầu chân thành hơn là một đề nghị. Nhìn vào đôi mắt chị, Hejita cảm nhận được một luồng ấm áp khó tả thành lời.

"Tại sao chị lại muốn giữ nó đến vậy?" cậu hỏi.

"Vì đây là nơi chị thích, nơi chị thực hiện những điều mình mong muốn bấy lâu. Cũng chính chị và cô Cerina đã cùng sáng lập ra nó, tôi không thể để nơi này bị giải thể một cách chóng vánh như thế được."

Hejita nhìn về phía sau lưng Rayna. Ba người còn lại đã đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Cảm giác lúc này khác hẳn ban đầu: Vẻ mặt của họ cho thấy đây không phải là trò đùa, mà họ đang thực sự chờ đợi câu trả lời từ cậu - nhân vật trung tâm.

Dù thế nào đi nữa, cậu vẫn có quyền đồng ý hoặc từ chối. Việc lựa chọn con đường nào cũng giống như việc tìm hướng đi đúng đắn cho bản thân.

"Đây, cậu hãy quyết định đi," Rayna đưa ra trước mặt Hejita một tờ đơn đăng ký tham gia.

Tờ đơn này rất quan trọng, vì nó là bằng chứng chính thức nộp cho giáo viên để chứng minh câu lạc bộ đã tuyển đủ thành viên. Mà giáo viên cố vấn ở đây thì chẳng phải ai xa lạ ngoài cô Cerina.

Hejita đứng dậy, vươn tay cầm lấy tờ đơn. Tưởng chừng đó là một hành động vô cùng bình thường, nhưng phản ứng ngỡ ngàng của bốn người đối diện đã nói lên tất cả. Ngay từ đầu, họ chẳng hề tin cậu sẽ dễ dàng chấp nhận một yêu cầu có phần ích kỷ như vậy.

Thực ra, không phải Hejita đồng ý vì rủ lòng thương hại. Mà bởi sâu thẳm trong thâm tâm, trước ánh mắt ấy của Rayna, cậu cảm thấy mình khó lòng từ chối. Nếu từ chối, có lẽ đêm nay cậu sẽ trằn trọc không sao ngủ nổi, vì cảm giác đó chẳng khác nào phản bội bạn bè vậy

"Xong rồi, em gửi chị," Hejita đưa lại tờ đơn đã hoàn tất.

"Hejita.. Cậu.."

"Đây là quyết định của em, chị không cần phải nói cảm ơn đâu."

Rayna quay người lại giơ tờ đơn cho ba người còn lại xem để xác nhận đó không phải là trò đùa. Nhờ vậy, cả ba đàn chị liền vỡ òa phấn khởi, đồng thanh reo hò và nhảy lên ăn mừng. Hejita thực sự ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt.

"May quá đi!"

"Tạ ơn trời đất!"

"Tốt quá rồi!"

Thay vì cảm thấy kỳ quặc, một luồng cảm xúc ấm áp và hạnh phúc như lan tỏa sang Hejita, dù việc cứu vãn câu lạc bộ vốn không phải trách nhiệm của cậu.

Cô Cerina bước lại gần, xoa đầu Hejita như một thói quen:

"Lần này cô phải cảm ơn cậu rồi, Hejita."

"Hiếm khi thấy cô cười tươi như thế nhỉ?" Hejita mỉm cười đáp.

"Tất cả là nhờ có cậu, từ giờ câu lạc bộ này vẫn có thể tiếp tục hoạt động."

"Mong mọi người chiếu cố cho em.. Mà cho em hỏi, mọi người làm game kinh dị thật ạ?"

Nghe cậu hỏi vậy, sắc mặt cô Cerina đột nhiên trầm xuống. Cô ghé sát vào tai Hejita, thì thầm câu trả lời cùng một nụ cười nham hiểm với đôi gò má thoáng chút hồng:

"Thực ra nó không đơn giản chỉ là game kinh dị đâu. Mà nó còn.."

Nghe xong, tay chân Hejita bỗng lạnh sống lưng, cậu sốc đến mức không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cậu thầm nghĩ: Tốt nhất là mình nên về nhà sớm thì hơn.

Đúng là cậu chẳng thể biết nổi mình vừa bước chân vào cái gì nữa. Cậu chỉ biết chắc một điều-

Từ giây phút ấy, cuộc đời của Nigen Hejita đã chính thức bị cuốn vào thế giới của "Câu lạc bộ game kinh dị – huyền bí".. Cùng với những rắc rối mờ ám mà tiền bối gọi bằng cái tên: "D–Creep Complex".

Link phở bò (không cần ai hỏi)

Facebook
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back