* * *
Một lúc lâu sau. Bảo mới cất lời.
"Thật sự xin lỗi hai cậu!"
Bảo Ngọc và Ngọc Hân quay lại.
"Xin lỗi.. Vì đã bắt hai cậu phải kể lại những chuyện này.. Tớ hiểu, lặp lại những điều như thế thật sự rất đau đớn.."
Im lặng một lúc. Không ai nói với ai câu nào. Ngọc lắc lắc vai của Bảo, giọng điềm đạm:
"Khùng dạ bà.. Có gì đâu.. Cũng là do tớ muốn nói mà.. Đừng có tự nhiên xụ xụ vậy nha."
"Hổng sao đâu Bảo.. Hay là, cậu cũng kể chuyện của cậu đi." Ngọc Hân dịu dàng.
Bảo ngẩn mặt lên nhìn hai cô bạn. Sự chân thành từ Ngọc và vẻ ấm áp của Hân đã xoa dịu phần nào tâm trạng của cậu. Trầm ngâm một lúc, cậu mới mở lời:
"Tớ xin lỗi.. Chỉ là tớ.. Thành thử từ lâu tớ cũng đã muốn biết được việc, sự thật liệu.. Chị gái đã trở thành một Mahou Shoujo như thế nào.."
"Chị gái của cậu.. Cũng là một Mahou Shoujo sao?"
Bảo gật đầu.
"Sức mạnh ma thuật của Mahou Shoujo chỉ được ban cho những cô gái bất hạnh. Bản thân tớ của bây giờ chỉ có thể hiểu được như vậy thôi. Vả lại, suốt từ đó. Tớ đã không biết chị đã phải chịu những tiêu cực như thế nào. Chị vốn là một người rất khép kín. Chị không bao giờ kể với ai về những khổ sở của mình, kể cả với tớ. Tớ giận mình vì đã không nhận ra, không biết gì cả, không hiểu gì cả.. Tớ đã không thể giúp được gì cho chị ấy cả.."
"Cho đến ngày tớ biết chị là một Mahou Shoujo và những sự thật của nó.. Tất cả đã trở nên quá muộn rồi.."
* * *
[ Ma pháp thiếu nữ mạnh nhất. Ma pháp danh: Thiên Thần Sa Ngã.
Quản trị viên thứ 14 – Chủ tịch cô độc, bí danh hoạt động: Lục Hoa Khai Tử Yamada Rikka]
* * *
"Chị cậu.. Là một quản trị viên trang web à..", Ngọc Hân tay che miệng, hoảng hốt.
"Cậu chưa từng kể với tớ chuyện này.", Bảo Ngọc thì thầm.
"Phải." Giọng cậu lúc này đã lạc đi. "Nhưng hôm nay tớ sẽ kể.."
Cậu đứng lên. Cởi chiếc áo khoác ngoài. Và bất đầu nới lỏng cổ áo một chút.
Cậu lấy từ trong cổ áo ra một sợ dây chuyền có mặt trước là một hình tròn với ngôi sao được in nổi kì lạ.
Nắm chặt mặt dây chuyền trong tay, đưa gần ra cho Ngọc và Hân xem, mặt dây chuyền khá đẹp, với những họa tiết tinh xảo và mang nét gì đó rất cổ kính, cách bố trí của các hoa văn trông có gì đó bí ẩn, nhìn giống như một vòng tròn Ma Pháp dễ bắt gặp trong phim. Thỉnh thoảng mặt dây lại phát sáng lên nhè nhẹ. Đó là lý do cậu đã giấu nó sau lớp áo khi đeo theo.
"Đâu phải tự nhiên mà tao chơi bùa đâu Ngọc..", Bảo nhìn Ngọc, thì thầm ra vẻ bí hiểm.
"Hồi trước mày cho tao coi cái này rồi mà", Ngọc nhướng mày, "Thôi mày đem cái đó kể với Hân đi."
Bảo xoay xoay mặt dây chuyền trong lòng bàn tay, vừa lặng lẽ quan sát, cậu vừa cất giọng đều đều.
"Trước mắt thì hiện tại. Tớ, nói một cách vô tình, đang là một [ thành viên không công nhận] thuộc hội đồng quản trị của Mahou Shoujo. Junto.."
"Cái gì?", Hân càng bất ngờ hơn khi nghe lời thú nhận này.
"Ờ. Và đồng thời tớ cũng là thằng con trai duy nhất biết đến sự tồn tại và xâm nhập sâu vào thế giới đó đến mức này."
"Và bây giờ thì tớ có vẻ đang bị tổ chức truy sát.. Hoặc là do tớ tưởng tượng thế~Ai biết được."
"Truy sát á?"
* * *
"Cách đây một năm. Trong lúc tớ nghịch chiếc máy tính của chị.. Và đã tình cờ phát hiện ra trang web đó.."
"Quản trị viên lúc đó là một ả hình nhân xám xịt, tóc thắt bím, đeo một chiếc mặt nạ đen, đôi con ngươi to lồ lộ. Vừa nhìn thấy tớ. Ả đã rất hốt hoảng. Vội vã biến đi mất.."
"Sao nghe miêu tả, sao giống với quản trị viên trang của tớ quá dạ..", Hân chớp chớp mắt, nhớ lại cái hình thù kì dị trên máy tính.
"Khoang, chờ một chút.", Ngọc ngắt lời, "Không phải nếu muốn truy cập vào trang web đó. Cậu phải cần tới đũa phép sao?"
"Đúng vậy. Tuy nhiên. Không ngờ rằng. Chị gái của tớ không hề tầm thường. Không biết từ khi nào mà.."
Bảo ngập ngừng.
"Từ khi nào mà chỉ biết tới
phép thuật? Rồi có mối quan hệ với những thành phần kêu bằng là [ khuất mặt khuất mày] ngoài xã hội. Chị ấy biết nhiều thứ, và làm được nhiều điều mà nói chung là có kể thì mấy cậu cũng không sao tin nổi. Đến cả bây giờ nhắc đến chị ấy, tớ vẫn không khỏi nghĩ nhiều. Cuộc sống xã hội của chị khá bình dị, chị là sinh viên khoa công nghệ, giỏi ghê lắm. Cơ mà ngoài IT ra, chị cũng không có gì đáng kể nhiều, nhưng tớ tin là sự nghiệp trong giới [khuất mặt khuất mày] của bả thì chắc rực rỡ lắm."
"Mà đại khái chuyện này là chị đã dùng khả năng ma thuật của mình, cộng với kiến thức IT của một lập trình viên giỏi. Đã tạo một [ lỗ hổng] trong hệ thống bảo mật nhằm cho phép truy cập trực tiếp mà không cần tới chiếc cổng USB đó. Thêm nữa, về sau chị nói tớ mới biết được ra, việc chỉ đang truy cập vào web thật ra là đang thông qua một [ tài khoảng giả], chị nói sau khi tớ bị phát hiện, chị đã nhanh chóng [ ẩn] nó khỏi hệ thống truy cập của [ Mahou Shoujo. Junto], khi nào cần dùng thì có thể [ đột nhập] lại. Tạm thời chị đoán hệ thống của [ chúng] vẫn chưa thể phát hiện được [ tài khoảng] này, nhưng sau sự việc trên, rất có thể chúng đã nâng cao cảnh giác."
"Chị ấy từ lâu đã thực sự không phải là một Mahou Shoujo bình thường.."
"Vậy, tức là cậu có thể dùng cái tài khoảng gì đó. Và truy cập vào thế giới của bọn chúng hả."
"Ừ. Có thể nói là vậy. Sau từ lần đó tớ đã thử tự tìm hiểu, tất nhiên là bằng cách hết sức cẩn trọng. Tớ đã biết được một vài điều về cách hoạt động của [ hệ thống mạng] đó. Cậu hãy tưởng tượng nó giống như là đường dây liên lạc của [ thế giới ngầm của phù thủy] vậy. Không chỉ với hệ thống của chúng, bây giờ tớ biết mình còn có thể liên lạc với các Mahou Shoujo khác, thậm chí là các tổ chức, cộng đồng, nhóm người.. Vân vân tùy cách mà cậu gọi, nhưng tóm lại là có liên quan đến pháp thuật khác. Bất ngờ đúng không."
"Còn những hệ thống pháp thuật khác nữa à. Ở nước mình nhiều không?"
"Tất nhiên là còn, và nhiều vô kể. Tớ đã từng nghĩ rằng đây là một cơ hội tốt để tìm hiểu rõ ràng về cái thế giới mà chúng ta đang dấn thân. Cũng như tìm sự trợ lực từ các tổ chức bên ngoài. Nhưng đó thật sự là một nước đi nguy hiểm."
"Vậy. Tức có thể là bọn chúng đang [ nhả mồi] cho chúng ta?"
"Ờ. Nhưng tớ tin chắc rằng. Đó là một cái bẫy! Nên mới không truy vét và tiêu diệt [ tài khoảng mạo danh] của tớ một cách sốt sắn. Con chuột trong bọc cũng có ngày lòi ra mà. Nhưng mà đáng để thử lắm", Bảo cười ngầm.
"Cây kim bà ơi..", Hân khúc khích.
"Thằng này không sợ chết ta!", Ngọc cười nhếch mày.
"Sợ chứ ông cố..", Bảo thì thầm.
* * *
* * *
* * *
"Rồi kể tiếp đi. Sau trận đó. Hai chị em cậu mần gì?"
"Ừm, để mà nói thì. Trước khi tai họa ập đến. Chị biết rằng tuy mình sẽ không bị giết. Nhưng để bảo vệ tớ. Chị đã nói cho tớ tất cả những gì chị biết về Mahou Shoujo. Chị tin rằng, ta chỉ thua chỉ khi nào ta không biết rõ về kẻ thù của mình. Đây sẽ là một cuộc chiến lâu dài. Còn nước là còn tát. Tớ chắc chắn sẽ phải tự mình lo liệu.. Khi không còn có chị bên cạnh nữa.."
"Rốt cuộc thì chị cậu.. Đã đi đâu?"
"Đi làm cách mạng.", Bảo buông lời một cách dửng dưng, pha lẫn chút tự hào, "Chị ấy nói muốn thay đổi thế giới mà chị đang nhìn thấy. Đó là lý do mà chị dấn thân vào con đường mà không ma pháp thiếu nữ nào can tâm chọn, đừng nói là người thường. Một xã hội ngầm đầy rẫy hiểm nguy mà không một ai bên cạnh, trước đó tớ đã ngầm nhận ra, ma thuật của chị đã vượt xa, nhưng để thật sự chiến thắng, đó là một khoảng cách không tưởng. Thế nhưng tớ vẫn ủng hộ chị hết lòng, vì có một điều tớ tin rằng, lựa chọn của chị là không xấu!.."
"Tầm chừng vài tháng sau đó. Chị được tung tin mất tích và cả gia đình, họ hàng tớ đều rối lòng khôn xiết. Nhưng chỉ có duy nhất tớ biết rằng chị đã đi theo con đường đầy những hiểm nguy mà chị đã chọn. Tớ tin vào chị và tin vào lý tưởng cách mạng của chị, rằng [ chị muốn thay đổi thế giới mà chị nhìn thấy].."
"Lý do là chị cậu.. Đã trở thành một quản trị viên của web à.."
"Theo tất cả những gì tớ biết.. Thì sau đó là vậy.."
* * *
"Nếu không dám dấn thân.. Thì làm sao có thể thay đổi được bất cứ điều gì hở Ngọc?"
Bảo ngừng lại. Cậu thấy trái tim nóng bừng từng nhịp đập sau khi lặp lại lời chị đã từng nói trong quá khứ. Kể đến đây cậu cảm thấy nhớ và thương chị vô cùng.
"Để bảo vệ tớ. Chị đã chỉ dạy cho tớ rất nhiều thứ huyền bí. Sức mạnh của Mahou Shoujo vốn chỉ có con gái mới dùng được, vì thế mà chị đã giúp tớ cố gắng làm chủ sức mạnh đó bằng cách đi đường vòng. Một khoảng thời gian thật sự vất vả vô cùng tận."
"Cậu, làm sao?"
"Chị đã dạy tớ cách sử dụng [ năng lượng tiêu cực], đối với tớ thì là [ Chú Lực] . Cũng giống như [ Đũa Phép] sẽ hút năng lượng tiêu cực của cậu để hoạt động. Còn tớ thì cố gắng tìm ra cách kiểm soát nó và và tích hợp nó vào kĩ thuật của mình gọi là [ Chú Thuật] . Chị đã gián tiếp giúp tớ tiếp cận với phép thuật của mình bằng cách hoàn toàn khác với các cậu."
"Vậy tức là. Cậu cũng có thể sử dụng được ma pháp ư..", Hân hỏi nhỏ.
"Mà. Đó là một quá trình dài và hoàn toàn tình cờ. Tớ không chắc là mình có thể dạy lại cho các cậu không. Nhưng cốt lõi là cậu cần phải biết được cách để [ giao tiếp] với [ đũa phép] hay nguồn năng lượng ma thuật xung quanh mình. Mỗi người sẽ có cách tiếp cận khác nhau, nhưng đừng lo, vì cậu đã là một Mahou Shoujo nên tớ nghĩ rồi cậu cũng sẽ sớm tìm ra thôi."
"Kể lại quá trình mà cậu có được ma thuật của mình có được không?", Hân yêu cầu.
"Chị đã thực hiện vô vàng thí nghiệm khác nhau lên tớ.", Bảo nhớ lại, "Giờ có bắt nhớ lại thì tớ cũng chịu. Nhưng cốt lõi là có một thử nghiệm cuối cùng của chị mà tớ nhớ như in. Đó chính là [ lõi đũa phép] ."
"Lõi đũa phép á?"
"Nó là một thỏi đá nhỏ màu tím phát sáng được chị lấy ra từ [ đũa phép] của chị. Chính là kết tinh ma thuật được ẩn giấu bên trong mỗi món bảo bối. Chị nói với tớ chỉ có những người có pháp lực cao cường hoặc người đã thực sự kết nối với món vũ khí bảo bối của mình thì mới có thể lấy nó ra được. Nó không ảnh hưởng đến quyền phép của thiết bị. Nó chính là đại diện cho công năng và năng lực của người sử dụng. Một Mahou Shoujo biết cách [ giao tiếp] với đũa phép của mình thì sẽ có thể làm chủ được toàn bộ khả năng của thiết bị, chị gọi đó là [ Thuật thức về Ma thần khí] ."
"Tức là cậu sẽ có thể biến [ Đũa phép] của mình thành một thứ độc nhất vô nhị và vô cùng lợi hại, vượt qua năng lực của chúng ở hiện tại. Nếu cậu biết [ Cách sử dụng] thật sự của nó, đó là một sự kết nối sâu sắc ở cấp độ linh hồn. Đồng thời cũng chính là quyền năng thật sự của một Mahou Shoujo. Một pha lật kèo đỉnh quá phải không nào?"
"Vậy, nếu như bọn tớ biết cách [ giao tiếp] với mấy cái này.", Ngọc giơ chiếc điện thoại có đôi cánh của mình lên, "Thì bọn tớ sẽ đạt được sức mạnh như của chị cậu mà không bị ảnh hưởng bởi [ hiệu ứng bòn rút tuổi thọ] nữa?"
"Chính xác, và có thể là hơn cả chị tớ nhiều.", Bảo nghiêm túc gật đầu, "Các cậu là những cá nhân tiềm năng và là những chủ nhân chân chính của đũa phép. Không như tớ, vì là con trai nên tớ không thể sài được mấy cái này, chắc [ nhà sản xuất] lập trình thế nó như thế."
"Vậy rốt cuộc, thí nghiệm cuối cùng mà cậu nói, đã diễn ra như thế nào?"
"Nó như này. Sau khi đưa lõi đũa cho tớ. Chị đã yêu cầu tớ phải [ giao tiếp] với nó. Một yêu cầu quái đản đúng không. Yêu cầu rất đơn giản:" Hãy hiểu nó ", chỉ có thế thôi. Và tớ đã thử đủ mọi khái niệm trong suốt một thời gian dài. Thì nghiệm cuối cùng này vất vả hơn trăm lần tất cả những thí nghiệm trước cộng lại. Có những ngày tớ đã kiệt sức chỉ vì cố gắng để.. Hiểu nó."
"Nhưng rồi, bỗng một dạo tớ có một sự thao thúc mãnh liệt, và sâu trong tiềm thức, tớ" tự "biết rằng, tớ thành công trong khoẳng khắc tớ [ bóp nát] viên đá ấy trong lòng bàn tay.."
"Bóp nát á?"
"Ừ. Ban đầu tớ cũng không tin vào trực giác ấy của mình. Vả lại viên đá ấy rất cứng, dù có tác động vật lý thế nào cũng không chịu bể, nó hoàn toàn không phải là vật liệu thông thường. Chuyện bóp nát đó là điều vô cùng không tưởng."
* * *
"Nhưng một đêm nọ. Trong lúc vẫn đang" chiêm nghiệm "viên đá ấy trên tay. Đột nhiên tớ trải qua hàng loạt cảm xúc rất khó diễn tả. Có khoẳng khắc đau buồn, giận dữ, tuyệt vọng, lo lắng.. Chúng diễn ra vô cùng dữ dội. Như thể muốn nuốt lấy linh hồn tớ.."
"Tớ đã sợ, rất sợ.. Hết sức bất an, và trong tớ lúc đó chỉ tràn ngập những lý do để hụt hẫn, đay nghiến và căm ghét mọi thứ.."
* * *
"Nhưng rồi đột nhiên hình ảnh của chị.. Về lý tưởng của chị.. Về những động lực và tia hy vọng thần kì nào đó. Trước mắt tớ là hàng loạt hình ảnh về bầu trời màu hạ, những tia nắng, những người tớ yêu thương và trân trọng, chúng lại trỗi dậy trong tâm trí và ùa về, như thể tiềm thức tớ đang cố gắng chống chọi lại những bản năng tiêu cực ấy."
[ KHÔNG ĐƯỢC, MÌNH PHẢI SỐNG TIẾP!]
"Tớ đã tự hét lên với mình như vậy, nắm tay đang nắm chặt viên đá lao mạnh vào không khí, mà lúc đó tớ đang tưởng tượng là một cú thụi cực mạnh vào một đối thủ vô hình, bản ngã của tớ lúc đó dâng cao, và trong khoẳng khắc đó tớ biết rằng, mình sẽ tiếp tục chiến đấu, dù thế giới có tàn nhẫn đến thế nào đi nữa, mình vẫn sẽ tiến lên phía trước.."
"Giữa dòng suy nghĩ hỗn tạp đó. Tớ đột nhiên nhận ra rằng, trong nắm tay đang nắm chặt. Viên đá ma thuật đã vỡ nát tự bao giờ và hiện đang tiêu hòa vào hư không cùng với những vệt lung linh ánh tím.."
"Lúc đó tớ đã nhận ra. Thứ chị để lại cho tớ không chỉ là một con đường để chọn. Mà là một sứ mệnh.."
* * *
"Từ giờ trở đi, tớ sẽ phải đương đầu bằng chính tri thức, tiềm năng, ý chí và những mối quan hệ của mình.. Có một con đường mà bản thân tớ biết, tớ không thể đi một mình."
Nói đoạn. Bảo vạch tay áo của mình ra để lộ cơ cẳng tay săn chắc của một người tập võ. Cậu cố gắng nắm thật chặc nắm tay, những thớ cơ căng cứng và những đường gân dần hiện rõ. Hai cô bạn nhìn đăm đăm vào da thịt rắn rỏi của cậu thiếu niên, hồi hộp mong chờ một điều gì đó kỳ diệu.
Rất nhanh, dường như đột nhiên có một luồng năng lượng xuất hiện trong căn phòng. Gió nhè nhẹ nổi lên từ hư không. Ánh mắt cậu sáng lên và đồng tử thay đổi, hệt như lúc Hân biến hình trong con hẻm. Và trên cánh tay cậu dần xuất hiện một biểu tượng kì lạ giống hệt như các Mahou Shoujo. Nhưng nó lờ mờ, không nhạt cũng không đậm, sáng lên ánh đỏ.
* * *
"Đây chính là.. Đũa phép của tớ!"
* * *!