1 người đang xem
52 0
Đêm hôm ấy Minh tan ca lúc gần nửa đêm. Đường phố vắng lặng như bị bỏ hoang, chỉ còn những cột đèn đường rọi xuống thứ ánh sáng vàng vọt hắt thành những vũng tối loang loáng trên mặt nhựa. Gió lùa qua hàng cây khô khốc khiến tán lá kêu xào xạc như có người thì thầm sau lưng. Minh rảo bước nhanh, mắt không ngừng nhìn đồng hồ, sợ lỡ chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày.

Đến trạm, anh thở dốc. Không một bóng người. Tấm bảng thông tin đã rỉ sét, chữ mờ nhòe. Vừa lúc ấy từ xa vang lên tiếng động cơ nặng nề, âm thanh như rít qua cổ họng một con thú già. Chiếc xe buýt số 19 trườn đến, đèn pha hắt ra thứ ánh sáng trắng nhợt, xuyên qua màn sương mỏng. Minh mừng rỡ vẫy tay. Cánh cửa mở ra phát ra tiếng kẽo kẹt dài, như tiếng than khóc của kim loại lâu năm.

Anh bước lên. Mùi hôi ngai ngái ập vào mặt, mùi của ghế mốc, sắt gỉ và một thứ gì tanh nồng khó gọi tên. Trong xe lác đác vài người ngồi im lìm. Ai cũng cúi gằm mặt, thân hình bất động, như tượng sáp đặt trên ghế. Bác tài mặc áo khoác cũ bạc màu, đầu đội mũ lưỡi trai kéo sụp che gần hết mặt. Đôi mắt lộ ra qua gương chiếu hậu trống rỗng, vô hồn như hai hốc sâu.

Minh cảm thấy gai lưng, nhưng tự nhủ chắc chỉ là mệt. Anh tìm chỗ ngồi cuối xe. Ghế lạnh ngắt như có băng bám. Xe chuyển bánh, rời con đường quen, rẽ vào những ngõ lạ hoắc. Minh thò đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Những dãy nhà đổ nát, cửa sổ đóng chặt, bóng tối tràn ngập, không còn ánh đèn đường nào nữa. Không gian bên ngoài như biến dạng, dần dần chẳng còn dấu vết gì của thành phố.

Anh nuốt khan, cất tiếng hỏi: Bác ơi xe này có về bến Giáp Bát không ạ

Không ai đáp. Chỉ có tiếng cạch cạch vang lên từ khung cửa sổ sát bên, như thể ai đó đang dùng móng tay cào nhè nhẹ vào kính. Minh giật mình quay sang. Ghế cạnh trống trơn, nhưng vài giọt nước chảy xuống nền xe, loang thành vệt dài.

Một hành khách ngồi phía trước từ từ quay mặt lại. Gương mặt trắng bệch, đôi mắt sâu hoắm không có tròng đen. Môi tím bầm mấp máy từng chữ: Ở đây không có đường về

Tiếng nói vang lên khàn đặc, nhưng khủng khiếp hơn cả là đôi môi kia không hề động đậy. Minh bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

Anh lao lên phía trước, định vỗ vai bác tài. Nhưng bàn tay vừa chạm tới thì trượt xuyên qua, lạnh buốt như chạm vào luồng khói. Minh thét lên. Toàn thân bác tài run nhẹ rồi nghiêng đầu nhìn thẳng vào Minh qua gương chiếu hậu. Trong khoảnh khắc, Minh thấy rõ gương mặt ấy: Da mặt bong tróc từng mảng, đôi mắt đục trắng, mép rách toạc đến tận mang tai.

Khoang xe phía sau vang lên những tiếng động lạo xạo. Minh quay lại. Tất cả hành khách đã đứng dậy. Không ai có bóng, thân thể mờ nhòe như sương mù, quần áo rách tả tơi đẫm máu. Có kẻ mất nửa khuôn mặt, có kẻ tròng mắt lủng lẳng chỉ treo bằng một sợi gân. Họ bước dần về phía Minh, không âm thanh, chỉ có mùi tử khí tràn ngập.

Minh gào thét, đập cửa, nhưng kính xe mờ đặc, bên ngoài chỉ là một khoảng đêm đen vô tận. Xe lao vun vút, rung lắc dữ dội, như đang lao xuống một vực sâu. Một bàn tay lạnh toát nắm lấy vai Minh. Anh quay đầu, thấy khuôn mặt dính đầy máu của một cô gái. Mái tóc dài bết lại, mắt mở to, miệng méo xệch rít lên: Đi cùng chúng tôi

Anh giãy giụa, đạp loạn, rồi bất chợt cảm thấy dưới chân ghế có thứ gì trơn nhớt. Cúi xuống, Minh kinh hãi khi thấy nền xe đang loang lổ máu, từng dòng máu đỏ sẫm chảy ra từ dưới ghế, mùi tanh nồng xộc thẳng lên não. Những tiếng thì thầm vang vọng quanh anh, hàng trăm giọng nói chồng chéo: Ở lại ở lại ở lại

Anh gào lên lần cuối, rồi tất cả chìm vào hư không.

Sáng hôm sau người ta phát hiện Minh nằm bất tỉnh ở trạm xe buýt bỏ hoang cuối đường Nguyễn Trãi. Anh run rẩy không nói nổi một lời, trong tay vẫn nắm chặt tấm vé xe buýt đã mục nát, mực in nhòe hết. Điều khiến ai cũng rợn tóc gáy là tuyến xe số 19 đã bị khai tử hơn mười năm trước, sau vụ tai nạn khủng khiếp đêm cuối cùng khiến cả xe lật xuống hồ, toàn bộ hành khách thiệt mạng không còn ai sống sót.

Người dân truyền miệng nhau rằng vẫn có những kẻ xui rủi bắt nhầm chuyến xe ấy vào lúc nửa đêm. Họ lên xe, đi một hành trình không có điểm dừng, để rồi không bao giờ trở về. Chỉ còn tấm vé nhàu nát nằm lại như bằng chứng mong manh rằng họ từng ngồi trên chuyến xe buýt cuối cùng của thành phố.
 

Những người đang xem chủ đề này

Back