Viết bài văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Chuyện cổ tích về loài người
Bài thơ Chuyện cổ tích về loài người được viết theo thể thơ ngũ ngôn - năm chữ. Đoạn thơ nói về cuộc sống trên trái đất khi mới có loài người, và sự thay đổi của trái đất từ khi có loài người ngày một tiến bộ, ngày một văn minh.
Mọi vật sinh ra trên trái đất là vì con người, vì trẻ em: Hãy chăm sóc, thương yêu, dạy dỗ trẻ em và dành cho thế giới tuổi thơ mọi điều tốt đẹp nhất.
Qua khổ thơ đầu, ta hình dung cuộc sống trên trái đất khi mới có loài người "chỉ toàn là trẻ con", vạn vật còn phôi thai, còn rất trẻ, sự sống chỉ mới bắt đầu; trái đất còn hoang sơ "trụi trần", chưa có màu xanh, "không dáng cây ngọn cỏ"
Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng cây ngọn cỏ
Qua các khổ thơ tiếp theo, ta thấy từ khi có loài người cuộc sống trên trái đất thay đổi ngày một tiến bộ, ngày một văn minh. Mặt trời chiếu rọi ánh sáng khắp trái đất, đem lại sự sống cho muôn loài.
Loài người ngày một "sinh ra" đông đúc dần lên, trẻ em được nuôi dưỡng, được chăm sóc, được bế bồng trong lời ru và tình thương của người mẹ:
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc
Có mẹ và có bố, có gia đình. Trí tuệ, sự hiểu biết của loài người, của thế giới "trẻ em" ngày một phát triển. Nhờ "bố bảo", "bố dạy" mà trẻ em "biết ngoan", "biết nghĩ". Con người mở rộng tầm hiểu biết, ngày một khám phá mọi sự vật, mọi hiện tượng xung quanh:
Rộng lắm là mặt bể
Dài là con đường đi
Núi thì xanh và xa
Hình tròn là trái đất
Cuộc sống con người ngày một phát triển, ngày một đi lên. Có tiếng nói, rồi có chữ viết, có nền giáo dục. Con người được học hành và cuộc sống con người ngày một văn minh: Biết mở trường dạy trẻ em học, biết đào tạo, biết "sinh ra thầy giáo" để dạy dỗ trẻ em.
Lớp, trường, bàn, ghế, cái bảng, cục phấn, chữ viết, ông thầy.. Là những biểu tượng thể hiện sự thay đổi kì diệu cuộc sống loài người trên trái đất ngày một văn minh. Dưới ánh sáng mặt trời, loài người được sống trong ánh sáng của khoa học, của giáo dục, ánh sáng của văn minh:
Chữ bắt đầu có trước
Rồi có ghế có bàn
Rồi có lớp có trường
Và sinh ra thầy giáo
Lòng yêu trẻ của tác giả được thể hiện trong bài thơ Chuyện cổ tích về loài người hết sức đằm thắm, nồng hậu. Trẻ em được mẹ sinh ra trong "tình yêu và lời ru", được "bế bồng chăm sóc".
Trẻ em được "bố bảo cho biết ngoan - bố dạy cho biết nghĩ". Trẻ em được đến trường học tập. Tình thương dành cho trẻ em, mọi cái tốt đẹp nhất đều dành cho trẻ em. Qua vần thơ, ta cảm nhận trái tim của Xuân Quỳnh rất nhân hậu:
Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Đề 2
Viết đoạn văn nêu cảm nhận về bài thơ chuyện cổ tích về loài người.
Bài làm
Bài thơ Chuyện cổ tích về loài người của Xuân Quỳnh đã để lại trong em một cảm giác vừa ấm áp, vừa trong trẻo như được bước vào một thế giới cổ tích được kể bằng ánh mắt của trẻ thơ. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, nhà thơ đã đưa người đọc đến một thuở sơ khai rất đặc biệt, khi trên mặt đất chưa có cây cỏ, chưa có ánh sáng, chưa có màu sắc mà chỉ có trẻ con xuất hiện trước tiên. Cách tưởng tượng ấy thật ngộ nghĩnh nhưng cũng vô cùng ý nghĩa, bởi qua đó Xuân Quỳnh như muốn khẳng định rằng trẻ em chính là điều quý giá nhất của cuộc đời. Vì có trẻ em nên mặt trời mới xuất hiện để các em nhìn thấy mọi vật, cây cỏ mới mọc lên để thế giới có màu xanh, hoa nở để cuộc sống thêm rực rỡ, chim cất tiếng hót để trẻ nhỏ được nghe những âm thanh trong trẻo.
Từng sự vật của thiên nhiên dường như đều được sinh ra vì một mục đích rất dịu dàng: Làm cho tuổi thơ trở nên đẹp đẽ hơn. Em đặc biệt thích cách nhà thơ nhìn thế giới bằng trí tưởng tượng hồn nhiên của trẻ nhỏ. Trong thế giới ấy, mọi thứ không xuất hiện một cách ngẫu nhiên mà đều gắn với nhu cầu lớn lên của trẻ em. Khi trẻ cần tình yêu thương, mẹ xuất hiện để bế bồng, chăm sóc, hát ru và kể chuyện. Khi trẻ cần hiểu biết, người cha xuất hiện để dạy cho con biết suy nghĩ, biết nhìn cuộc sống rộng lớn hơn. Khi trẻ cần học chữ, cần khám phá những điều mới mẻ, trường lớp và thầy cô lại có mặt. Cứ như vậy, cả thế giới từng bước được hoàn thiện để đồng hành cùng sự trưởng thành của một đứa trẻ. Đọc bài thơ, em cảm nhận rất rõ tình yêu trẻ em tha thiết của Xuân Quỳnh.
Nhà thơ không chỉ kể một câu chuyện tưởng tượng vui vẻ mà còn gửi gắm một quan niệm đẹp đẽ: Trẻ em cần được yêu thương, chăm sóc, bảo vệ và tạo điều kiện để phát triển. Qua lời thơ giản dị, em còn nhận ra sự hi sinh âm thầm của cha mẹ dành cho con cái. Mẹ mang đến những lời ru, những câu chuyện cổ tích, những vòng tay dịu dàng; cha mở ra cho con những chân trời hiểu biết và dạy con trưởng thành. Gia đình chính là thế giới đầu tiên mà mỗi đứa trẻ được sống trong yêu thương trước khi bước ra cuộc đời rộng lớn. Đến khi trường học xuất hiện, thế giới của trẻ lại được mở rộng thêm bằng chữ viết, kiến thức, bạn bè và những bài học mới. Bài thơ khiến em hiểu rằng để một đứa trẻ lớn lên không chỉ cần cơm ăn, áo mặc mà còn cần tình yêu, tiếng nói, tri thức, ước mơ và sự chở che của những người xung quanh.
Điều làm em xúc động nhất là trong câu chuyện tưởng tượng của Xuân Quỳnh, dường như cả vũ trụ đều cùng chung tay chăm sóc trẻ em. Ánh sáng, màu sắc, cây cỏ, tiếng chim, cha mẹ, thầy cô và mái trường đều có mặt để giúp trẻ nhìn thấy, lắng nghe, cảm nhận và hiểu biết về cuộc đời. Vì thế, Chuyện cổ tích về loài người không chỉ là một bài thơ dành cho thiếu nhi mà còn giống như một lời nhắn nhủ đến người lớn rằng tuổi thơ luôn cần được nâng niu. Với ngôn ngữ giản dị, nhịp thơ nhẹ nhàng, hình ảnh gần gũi và trí tưởng tượng phong phú, Xuân Quỳnh đã biến câu chuyện về nguồn gốc loài người thành một câu chuyện ngập tràn tình yêu thương. Khép lại bài thơ, em vẫn cảm thấy trong lòng mình một niềm vui dịu dàng, bởi em hiểu rằng được sinh ra, được lớn lên trong vòng tay gia đình, được đến trường và được khám phá thế giới là một điều vô cùng hạnh phúc. Bài thơ khiến em thêm yêu tuổi thơ của mình, biết trân trọng tình yêu của cha mẹ, thầy cô và những điều bình dị đang hiện diện mỗi ngày trong cuộc sống.
Bài 2
Chuyện cổ tích về loài người của Xuân Quỳnh là một bài thơ có cách kể hồn nhiên, ngộ nghĩnh nhưng ẩn sau đó lại là những suy ngẫm sâu sắc về trẻ em, gia đình và hành trình trưởng thành của mỗi con người. Bằng trí tưởng tượng rất riêng, nhà thơ đã đảo ngược cách giải thích thông thường về nguồn gốc của thế giới: Không phải thiên nhiên xuất hiện trước rồi con người mới ra đời, mà trẻ em lại có mặt trước tiên, sau đó mọi sự vật mới lần lượt xuất hiện để đáp ứng nhu cầu của trẻ. Chính sự đảo ngược thú vị ấy đã tạo nên linh hồn của bài thơ. Trẻ em được đặt ở vị trí trung tâm, còn cả thế giới dường như được kiến tạo xung quanh các em. Khi bóng tối khiến trẻ chưa nhìn thấy gì, mặt trời xuất hiện. Khi thế giới còn trống trải, cây cỏ, hoa lá được sinh ra. Khi không gian còn yên lặng, chim muông có mặt để mang đến tiếng hót.
Những chi tiết ấy khiến em cảm nhận rằng trong suy nghĩ của Xuân Quỳnh, trẻ em không chỉ là thế hệ tiếp nối mà còn là lý do để cuộc sống trở nên có ý nghĩa, có màu sắc và có niềm vui. Đặc biệt, bài thơ không dừng lại ở việc miêu tả sự hình thành của thiên nhiên mà tiếp tục nói đến sự xuất hiện của mẹ, cha, trường lớp và thầy cô. Đây chính là những yếu tố quan trọng làm nên hành trình trưởng thành của mỗi đứa trẻ. Người mẹ gắn với sự dịu dàng, chăm sóc và thế giới của tình cảm. Từ lời ru, câu chuyện đến vòng tay chở che của mẹ, trẻ bắt đầu cảm nhận thế nào là yêu thương. Người cha lại đem đến một chiều kích khác: Sự hiểu biết, những bài học về cuộc sống và khả năng suy nghĩ. Khi lớn hơn, trẻ bước vào trường học, nơi các em không chỉ học chữ mà còn học cách giao tiếp, khám phá thế giới và hoàn thiện bản thân. Có thể nói, bài thơ đã khéo léo dựng lên cả một quá trình phát triển của con người từ cảm giác, tình cảm đến nhận thức và tri thức.
Qua đó, em nhận thấy Xuân Quỳnh có một cái nhìn rất nhân văn: Trẻ em muốn trưởng thành cần được nuôi dưỡng cả về thể chất lẫn tâm hồn. Một đứa trẻ không thể lớn lên trọn vẹn nếu thiếu thiên nhiên, thiếu gia đình, thiếu tình yêu thương hay thiếu giáo dục. Mỗi yếu tố xuất hiện trong bài thơ đều giống như một món quà được trao cho trẻ trên con đường bước vào cuộc đời. Điều đáng quý là tác giả không diễn đạt những vấn đề ấy bằng lời lẽ khô khan mà kể chúng dưới hình thức một câu chuyện cổ tích. Nhờ vậy, bài thơ vừa dễ hiểu với trẻ nhỏ, vừa khiến người lớn phải suy ngẫm. Đối với em, ý nghĩa đẹp nhất của tác phẩm nằm ở quan niệm coi trẻ em là trung tâm của tình yêu thương. Khi một đứa trẻ ra đời, không chỉ cha mẹ mà dường như cả gia đình và xã hội đều có trách nhiệm giúp em lớn lên. Cha mẹ cho con tình cảm và những bài học đầu tiên, thầy cô trao tri thức, còn cuộc sống mở ra trước mắt con biết bao điều để khám phá.
Vì thế, đọc Chuyện cổ tích về loài người, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của trí tưởng tượng mà còn thấy rõ trách nhiệm của mỗi người đối với trẻ em. Một tuổi thơ được yêu thương có thể trở thành nền tảng cho một con người biết yêu thương; một đứa trẻ được dạy dỗ tốt sẽ có khả năng tạo nên những điều tốt đẹp trong tương lai. Bằng thể thơ ngắn, nhịp điệu tự nhiên, lời kể hóm hỉnh và những hình ảnh giản dị, Xuân Quỳnh đã diễn đạt một tư tưởng rất lớn bằng một cách vô cùng nhẹ nhàng. Bài thơ khiến em hiểu thêm rằng thế giới trở nên đáng sống không chỉ bởi có ánh sáng, cây xanh hay hoa đẹp, mà quan trọng hơn là bởi trong thế giới ấy có con người biết yêu thương nhau, có cha mẹ chăm sóc con, có thầy cô dạy học và có những đứa trẻ được lớn lên trong niềm vui. Chính vì vậy, Chuyện cổ tích về loài người đối với em không chỉ là một câu chuyện cổ tích về sự ra đời của nhân loại mà còn là một câu chuyện đẹp về cách tình yêu và tri thức làm nên một con người.
Bài 3
Đọc Chuyện cổ tích về loài người của Xuân Quỳnh, em có cảm giác như mình đang ngồi nghe một người bà kể chuyện vào một buổi tối thật yên bình, chỉ khác rằng câu chuyện cổ tích lần này không có ông Bụt, bà tiên hay những phép màu kì lạ, mà phép màu chính là sự xuất hiện của con người và tình yêu dành cho trẻ nhỏ. Xuân Quỳnh mở ra trước mắt người đọc một thế giới ban đầu vô cùng đơn sơ: Chưa có mặt trời, chưa có cỏ cây, chưa có hoa lá, mọi thứ chỉ chìm trong bóng tối. Thế nhưng giữa thế giới gần như chưa có gì ấy, trẻ con lại xuất hiện đầu tiên. Ý tưởng ấy làm em vừa bất ngờ vừa thích thú. Thông thường, chúng ta vẫn nghĩ phải có đất trời, thiên nhiên rồi con người mới sinh ra, nhưng trong câu chuyện của Xuân Quỳnh, mọi thứ lại như được tạo nên vì trẻ em. Trẻ chưa nhìn thấy nên mặt trời xuất hiện để đem ánh sáng đến. Trẻ cần nhìn thấy vẻ đẹp nên cây cỏ, hoa lá có màu sắc. Trẻ cần nghe những âm thanh vui vẻ nên chim xuất hiện và bắt đầu hót.
Cách tưởng tượng ấy khiến thế giới trở nên giống như một ngôi nhà khổng lồ đang được mọi người cùng nhau trang trí để đón một đứa trẻ chào đời. Mỗi sự vật xuất hiện đều như một món quà: Mặt trời tặng ánh sáng, cây cỏ tặng màu xanh, hoa tặng sắc đỏ, chim tặng tiếng hót, gió mang đến sự mát lành. Nhưng những món quà quý giá nhất vẫn là con người. Mẹ xuất hiện để yêu thương con, để bế bồng, ru ngủ và kể cho con nghe những câu chuyện đầu tiên. Qua mẹ, thế giới của trẻ không còn chỉ có màu sắc và âm thanh mà bắt đầu có hơi ấm của tình thân. Rồi cha xuất hiện, đem đến cho trẻ những hiểu biết mới, giúp trẻ nhận ra cuộc đời rộng lớn hơn rất nhiều so với căn nhà nhỏ bé. Sau đó là trường học và thầy cô, đưa trẻ bước sang một hành trình khác – hành trình của chữ nghĩa, tri thức và những ước mơ. Em thấy quá trình ấy thật giống với cuộc sống của mỗi người chúng ta. Khi còn rất nhỏ, ta chỉ biết đến vòng tay của mẹ, giọng nói của cha và những đồ vật quen thuộc trong nhà. Lớn thêm một chút, ta bắt đầu đến trường, có bạn bè, biết đọc sách, biết đặt câu hỏi và dần hiểu thế giới ngoài kia rộng lớn đến nhường nào.
Bởi vậy, dù mang tên Chuyện cổ tích về loài người, bài thơ lại khiến em nghĩ rất nhiều về chính tuổi thơ của mình. Em nhận ra rằng những điều tưởng như bình thường – một bữa cơm mẹ nấu, lời cha dặn dò, một buổi sáng được đến trường, tiếng cô giáo giảng bài hay một câu chuyện được nghe trước giờ ngủ – thực ra đều là những món quà quý giá trên hành trình lớn lên. Có lẽ vì quá quen thuộc nên đôi khi chúng ta quên mất mình đã nhận được bao nhiêu yêu thương. Bài thơ của Xuân Quỳnh nhắc em nhìn lại những điều giản dị ấy bằng một ánh mắt trân trọng hơn. Em cũng rất thích cách nhà thơ viết về trẻ em như trung tâm của thế giới. Đó không phải là sự nuông chiều mà là một cách khẳng định giá trị của tuổi thơ. Trẻ nhỏ hôm nay chính là người lớn của ngày mai, vì vậy những gì người lớn trao cho trẻ – tình yêu, sự tử tế hay tri thức – đều có thể ảnh hưởng đến con người mà các em sẽ trở thành sau này.
Nếu một đứa trẻ lớn lên trong yêu thương, em tin rằng đứa trẻ ấy cũng sẽ biết yêu thương người khác. Nếu được dạy cách quan sát và khám phá, em sẽ biết trân trọng cuộc sống. Có lẽ đó chính là điều sâu xa mà câu chuyện cổ tích của Xuân Quỳnh muốn gửi gắm. Bài thơ không có những lời giáo huấn nặng nề nhưng lại khiến người đọc tự nhiên hiểu rằng mỗi đứa trẻ đều xứng đáng được chăm sóc, bảo vệ và tạo điều kiện để trưởng thành. Với em, Chuyện cổ tích về loài người giống như một lời cảm ơn thật đẹp dành cho tất cả những gì đã làm nên tuổi thơ: Thiên nhiên, gia đình, cha mẹ, thầy cô và mái trường. Sau khi đọc xong, em thấy thế giới quanh mình dường như đáng yêu hơn một chút, bởi em hiểu rằng ngay cả những điều bình thường nhất cũng có thể trở thành cổ tích nếu chúng được nhìn bằng ánh mắt hồn nhiên và một trái tim biết yêu thương.
Cảm nhận về bài thơ Chuyện cổ tích về loài người ngắn nhất
Bài 1 - Cảm xúc, trong sáng, nhẹ nhàng
Bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người" của Xuân Quỳnh đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp đẽ về tình yêu thương dành cho trẻ thơ. Với trí tưởng tượng hồn nhiên, nhà thơ kể rằng trẻ con được sinh ra trước nhất, rồi mặt trời, cây cỏ, chim muông, sông biển lần lượt xuất hiện để làm cho thế giới trở nên tươi sáng và đầy sức sống. Đặc biệt, em rất xúc động khi tác giả viết về sự ra đời của mẹ, bà, bố và thầy giáo. Mẹ đem đến tình yêu và lời ru ngọt ngào, bà mang đến những câu chuyện cổ tích, bố giúp trẻ hiểu biết thêm về cuộc sống, còn thầy giáo mở ra cánh cửa tri thức. Qua cách kể vừa ngộ nghĩnh vừa ấm áp, em cảm nhận được rằng trẻ em luôn là trung tâm của tình yêu thương và sự chăm sóc. Bài thơ giúp em thêm yêu gia đình, kính trọng thầy cô và biết trân trọng những điều tốt đẹp mà mình đang có.
Bài 2 - Thiên về phân tích ý nghĩa
Đọc "Chuyện cổ tích về loài người" của Xuân Quỳnh, em ấn tượng nhất với cách nhà thơ lí giải nguồn gốc của thế giới bằng cái nhìn đầy trẻ thơ. Trong bài thơ, mọi sự vật dường như đều được sinh ra vì trẻ con: Mặt trời xuất hiện để trẻ nhìn rõ, cây cỏ và hoa lá đem đến màu sắc, chim cất tiếng hót để trẻ được nghe, sông biển mở ra những chân trời rộng lớn. Không chỉ có thiên nhiên, những người thân yêu như mẹ, bà, bố và thầy giáo cũng lần lượt xuất hiện để đáp ứng những nhu cầu tinh thần của trẻ. Mẹ cho tình yêu và lời ru, bà cho những câu chuyện cổ, bố dạy trẻ suy nghĩ, còn thầy giáo truyền đạt kiến thức. Cách tưởng tượng ấy tuy không giống với thực tế nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa rất đẹp: Trẻ em cần được sống trong tình yêu thương, được khám phá thế giới và được học tập để trưởng thành. Vì vậy, bài thơ không chỉ hấp dẫn bởi giọng điệu hồn nhiên mà còn khiến em cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của gia đình, nhà trường và cuộc sống quanh mình.
Bài 3 - Tự nhiên, gần gũi và sáng tạo
"Chuyện cổ tích về loài người" khiến em có cảm giác như đang nghe một câu chuyện cổ tích rất lạ, trong đó trẻ con lại là những "nhân vật quan trọng nhất" của cả thế giới. Vì trẻ chưa nhìn thấy gì nên mặt trời xuất hiện, vì thế giới còn trống trải nên cây cỏ, hoa lá và chim chóc ra đời, vì trẻ muốn đi xa nên có sông, biển, những cánh buồm và con đường. Cách lí giải ấy vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu, khiến thiên nhiên hiện lên như đang cùng nhau chăm sóc trẻ nhỏ. Em thích nhất những đoạn viết về mẹ, bà, bố và thầy giáo bởi mỗi người đều mang đến cho trẻ một món quà riêng. Mẹ cho sự yêu thương, bà cho những câu chuyện đầy màu sắc, bố giúp trẻ hiểu cuộc đời, còn thầy giáo đem đến con chữ và tri thức. Qua bài thơ, em hiểu rằng để một đứa trẻ lớn lên cần biết bao tình yêu, sự chăm sóc và dạy dỗ. Chính giọng thơ trong trẻo, trí tưởng tượng phong phú cùng tình yêu trẻ nhỏ tha thiết đã khiến bài thơ trở nên gần gũi và đáng nhớ.
Bài 4 – Giọng văn giản dị, dễ hiểu
Bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người" của Xuân Quỳnh đã đem đến cho em một thế giới thật hồn nhiên và đáng yêu. Qua trí tưởng tượng phong phú của nhà thơ, trẻ con là những người xuất hiện đầu tiên, còn mọi vật xung quanh đều lần lượt được sinh ra để phục vụ cho cuộc sống của trẻ. Mặt trời đem đến ánh sáng, cây cỏ tạo nên màu xanh, chim muông mang đến tiếng hót, sông biển giúp trẻ khám phá những miền đất mới. Không chỉ thiên nhiên, mẹ, bà, bố và thầy giáo cũng xuất hiện để yêu thương, chăm sóc và dạy dỗ trẻ nên người. Em đặc biệt thích cách tác giả nói về mẹ và bà bởi những lời ru, câu chuyện cổ đã làm tuổi thơ trở nên ấm áp hơn. Qua bài thơ, em hiểu rằng mỗi đứa trẻ đều lớn lên trong tình yêu thương của gia đình và sự dạy bảo của thầy cô. Bài thơ khiến em càng biết ơn những người luôn ở bên chăm sóc và giúp đỡ mình.
Bài 5 – Thiên về tình cảm gia đình
Đọc bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người", em cảm nhận rõ nhất tình yêu thương mà gia đình dành cho mỗi đứa trẻ. Nếu thiên nhiên đem đến cho trẻ ánh sáng, màu sắc, âm thanh và những con đường để khám phá thì mẹ, bà và bố lại mang đến những điều không thể thiếu trong tâm hồn. Mẹ xuất hiện để bế bồng, chăm sóc và hát những lời ru dịu dàng. Bà đem đến cả một thế giới cổ tích với nàng tiên, cô Tấm và những bài học về cái thiện, cái ác. Bố giúp trẻ hiểu thêm về cuộc sống, biết suy nghĩ và biết phân biệt những điều xung quanh. Qua cách kể rất tự nhiên của Xuân Quỳnh, em nhận ra rằng tuổi thơ sẽ thật thiếu thốn nếu không có tình yêu của những người thân. Bài thơ làm em nhớ đến những lời ru của mẹ, những câu chuyện của bà và những lời dạy bảo của bố. Vì thế, em càng trân trọng mái ấm gia đình của mình hơn.
Bài 6 – Thiên về trí tưởng tượng
Điều khiến em thích thú nhất khi đọc "Chuyện cổ tích về loài người" là trí tưởng tượng vô cùng độc đáo của Xuân Quỳnh. Nhà thơ không kể thế giới hình thành theo cách thông thường mà tưởng tượng rằng trẻ con có trước tất cả mọi thứ. Vì trẻ cần nhìn nên mặt trời xuất hiện, vì trẻ cần nghe nên chim bắt đầu cất tiếng hót, vì trẻ cần tắm và đi xa nên sông, biển, đường sá lần lượt ra đời. Cách lí giải ấy nghe có vẻ ngược đời nhưng lại rất hợp với tâm hồn trẻ nhỏ. Thế giới trong bài thơ giống như một món quà khổng lồ được tạo ra dành riêng cho trẻ em. Đặc biệt, sự xuất hiện của mẹ, bà, bố và thầy giáo cho thấy trẻ không chỉ cần những điều kiện vật chất mà còn cần tình yêu, tri thức và sự giáo dục. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu trẻ thơ sâu sắc của Xuân Quỳnh và thấy thế giới quanh mình bỗng trở nên gần gũi, thú vị hơn.
Bài 7 – Giọng văn giàu hình ảnh
"Chuyện cổ tích về loài người" mở ra trước mắt em một bức tranh thế giới từ tối tăm, trống trải dần trở nên rực rỡ và đầy sức sống. Ban đầu chỉ có trẻ con giữa một trái đất chưa cây cỏ, chưa ánh sáng, chưa màu sắc. Rồi mặt trời nhô lên, màu xanh phủ trên cây lá, những bông hoa đỏ xuất hiện, tiếng chim vang trong trẻo giữa không gian. Sông, biển, mây trời và những con đường cũng lần lượt ra đời, khiến thế giới ngày càng rộng lớn. Nhưng điều đẹp nhất vẫn là khi mẹ, bà, bố và thầy giáo xuất hiện bên trẻ. Họ mang đến lời ru, chuyện cổ, sự hiểu biết và những con chữ đầu tiên. Em cảm thấy cả thiên nhiên và con người trong bài thơ đều đang dang tay đón lấy trẻ thơ, cùng chăm sóc để các em lớn lên. Với giọng thơ trong sáng và những hình ảnh giàu sức gợi, Xuân Quỳnh đã khiến em thêm yêu cuộc sống và tuổi thơ của mình.
Bài 8 – Thiên về thông điệp giáo dục
Qua bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người", em hiểu rằng để một đứa trẻ trưởng thành cần rất nhiều điều tốt đẹp từ cuộc sống. Trẻ cần ánh sáng của mặt trời để nhìn thấy thế giới, cần cây cỏ, hoa lá, chim muông để cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên, cần sông biển và con đường để khám phá những chân trời mới. Quan trọng hơn, trẻ cần tình yêu của mẹ, những câu chuyện của bà, sự chỉ bảo của bố và kiến thức từ thầy giáo. Mỗi nhân vật xuất hiện trong bài thơ đều góp một phần vào quá trình lớn lên của trẻ. Qua đó, Xuân Quỳnh nhắn nhủ rằng trẻ em cần được yêu thương, chăm sóc, giáo dục và tạo điều kiện để khám phá cuộc sống. Bài thơ giúp em hiểu rằng những điều mình có hôm nay không phải tự nhiên mà đến, mà là kết quả của biết bao tình yêu và sự quan tâm. Vì vậy, em cần biết yêu thương gia đình, kính trọng thầy cô và cố gắng học tập thật tốt.
Bài 9 – Giọng văn hồn nhiên của học sinh
Em rất thích bài thơ "Chuyện cổ tích về loài người" vì bài thơ giống như một câu chuyện cổ tích vui và lạ. Tác giả tưởng tượng rằng trẻ con được sinh ra đầu tiên, còn mọi thứ khác đều xuất hiện sau để giúp trẻ sống vui hơn. Mặt trời sinh ra để trẻ nhìn thấy, cây và hoa sinh ra để thế giới có màu sắc, chim sinh ra để trẻ nghe tiếng hót. Khi trẻ cần được yêu thương thì mẹ xuất hiện, khi trẻ thích nghe chuyện thì bà xuất hiện, còn bố và thầy giáo giúp trẻ biết thêm nhiều điều. Em thấy cách kể của nhà thơ rất ngộ nghĩnh, khiến những điều quen thuộc quanh mình bỗng trở nên mới mẻ. Bài thơ cũng làm em nhận ra mình thật may mắn vì có gia đình yêu thương và thầy cô dạy dỗ. Sau khi đọc xong, em cảm thấy tuổi thơ là một khoảng thời gian rất đẹp mà mỗi người cần biết trân trọng.
Bài 10 – Giọng văn sâu lắng, giàu suy ngẫm
"Chuyện cổ tích về loài người" không chỉ là một bài thơ dành cho trẻ nhỏ mà còn khiến em suy nghĩ về hành trình trưởng thành của mỗi con người. Xuân Quỳnh đã đặt trẻ em vào vị trí trung tâm của thế giới, để rồi từ ánh sáng, cây cỏ, chim muông đến sông biển đều xuất hiện vì những nhu cầu của trẻ. Tuy nhiên, càng về sau, em càng nhận ra điều quan trọng nhất không nằm ở những cảnh vật thiên nhiên mà chính là sự xuất hiện của mẹ, bà, bố và thầy giáo. Đó là những người nuôi dưỡng tâm hồn, tình cảm và trí tuệ của trẻ. Mẹ trao yêu thương, bà nuôi dưỡng trí tưởng tượng, bố dạy trẻ suy nghĩ, còn thầy giáo mở ra thế giới tri thức. Qua bài thơ, em cảm nhận được một thông điệp rất đẹp: Mỗi đứa trẻ lớn lên đều cần cả tình yêu và sự hiểu biết. Bài thơ vì thế vừa hồn nhiên, trong sáng, vừa chứa đựng những suy ngẫm sâu sắc về giá trị của gia đình và giáo dục.
Chỉnh sửa cuối: