Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,311 ❤︎ Bài viết: 3600 Tìm chủ đề
2103 24
thread-836-1785676181-e17683bc0e.webp


Tình yêu không chỉ dành cho người tình; có những ân tình âm thầm, bền bỉ như sợi dây nối giữa những người cùng lớn lên trong xa nhà - đó là nhớ, đó là trách, đó là nỗi se thắt mỗi khi trời mưa bão. Khi nỗi nhớ trào dâng, người ta gọi tên cả những buổi sớm nhịn đói, những chiều đạp xe mệt nhoài, để giữ một ước mơ mong manh.

Trong "Bạn Tôi - Quang Linh" văng vọng một nỗi niềm chung, vừa thương vừa xót. Tôi thấy mình là người kể chuyện, ngồi bên chiếc bàn nhỏ, nghe bạn kể chuyện dạy thêm, làm tiếp thị, làm quán cơm; nghe giọng Bắc Trung Nam hòa trong hơi thuốc, chia sẻ buồn vui như những viên đá lăn trên con đường đời. Những hình ảnh ấy - "sáng nhịn ăn lên giảng đường", "đạp xe 200 cây số" - không chỉ là cực nhọc, mà là lời hứa đã trao cho tương lai.

Hy vọng được nuôi bằng những bữa cơm vội, bằng nỗi lo dáng mẹ gầy hơn, bằng đêm mất ngủ vì lũ lụt phương xa. Tình yêu với gia đình và tình bạn đan vào nhau, khiến trái tim người ở lại vừa ấm vừa đau. Khi lời ca cuối cùng vỡ òa - "Con chưa về, chưa về lòng thắt cơn đau.." - đó là tiếng lòng bật ra sau bao ngày cố nén, là sự bất lực khi vẫn yêu và vẫn chưa thể trở về.

Câu hát như một chiếc laze rạch sâu vào da thịt, để lại dư âm của những chuyến đi chưa hoàn tất. Con chưa về.


Lời bài hát

Bạn tôi sáng nhịn ăn lên giảng đường

Bạn tôi sáng đạp xe 200 cây số

Thằng đi dạy thêm, đứa làm tiếp thị

Thằng làm quán cơm, tối về một gói mì tôm

Tối về kể chuyện nhau nghe,

Chuyện buồn vui ngày tháng xa nhà

Tối về giọng Bắc Trung Nam

Chia cùng điếu thuốc sớt chuyện vui buồn

Miền Tây nước lớn đứng ngồi không yên

Miền Trung lũ lụt, suốt đêm không ngủ

Chúng tôi vào đại học niềm vui chưa dứt

Bao nỗi âu lo, dáng mẹ gầy hơn trước

Tóc bà thêm sợi bạc, chiều nay tin bão phương xa,

Lòng con chua xót..

Con chưa về, chưa về lòng thắt cơn đau..
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back