Hỏi sao nghe thật buồn cười?
Còn có cột mốc tình tươi tình già?
Hỏi thế chẳng biết
yêu nha!
Học đòi bắt chước người ta cặp kè.
Duyên đến thì phận phải nghe.
Dẫu cho tuổi trẻ, có là làm sao?
Dẫu cho trung học má đào,
Thúy Kiều mười sáu, Trọng nào nhiều hơn?
Hận tình cung đứt dây đờn.
Chôn tình đắp mộ, oán hờn nhiều năm.
Niên thiếu cho đến tuổi băm.
Nỗi lòng chôn giấu âm thầm
tình yêu.
Nào đâu cột mốc ít nhiều?
So bì cắm mốc, tình yêu là gì?
Trẻ già nào khác biệt chi?
Lo không duyên nợ, nào vì tuổi son?
Có duyen dẫu tuổi
trẻ con.
Cũng đeo bền chắc, đời còn bên nhau.
Kém duyên, tình lắm ba đào.
Bảy mươi phút chốc xa nhau tháng ngày.
Hỏi thế thì thật là ngây,
Là không hiểu rõ tình này thế nao?
Tình yêu là thứ ra sao?
Bản năng? Dục vọng? Thương đau ái tình?
Xin nói cho rõ phân minh:
Ái tình là thứ cảm tình bản năng.
Có duyên mới sẽ lằng nhằng.
Gặp nhau rung động, dù rằng mới quen.
Tình yêu chẳng kể sang hèn.
Chẳng phân tuổi tác, dù đèn hay trăng.
Thế nhân xin hãy nhớ rằng:
Yêu đương là Dục, bản năng muôn đời.
Duyên kia là Nghiệp ai ơi.
Không duyên chẳng có ở đời tình yêu.
Không ai nợ ít, nợ nhiều.
Sao nên chồng vợ, người yêu của mình?
Ngồi đó mà cứ đinh ninh.
Dẫu cho bảy bảy mảnh tình số không.
Nói chi mười bảy màu hồng?
Không duyên, không nợ, chớ trông -nguyện cầu.
Cho nên tớ kết một câu:
"Khỏi mong, khỏi kiếm, khỏi tầm mà chi.
Nếu không có túc duyên gì.
Chớ mong sum họp, chỉ vì.. kém duyên!"