You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.
You should upgrade or use an alternative browser.
- Thread starter Admin
- Ngày gửi
Tui đang học tập tại Sài Gòn á các mem~tui ở quận Gò Vấp nhe <:
Ai trùng hông tae ơi?
Ai trùng hông tae ơi?
Ở Hà Nội: 33333333
Hưng Yên~~
Tỉnh duy nhất trên dải đất hình chữ S không có biển cũng không có núi.
Tỉnh duy nhất trên dải đất hình chữ S không có biển cũng không có núi.
Baka ở xứ Huế
Bài văn giới thiệu, Baka giới thiệu về danh lam thắng cảnh ở xứ Huế cho mọi người đến chơi nhé:
Như thể có mây thì có gió, có sông thì có sóng, nước và non là mối duyên lành mà đất trời đã kết se cho mảnh đất Kinh kì. Bên dòng sông Huơng là núi Ngự, vẽ nên cảnh sơn thủy hữu tình đặc trưng xứ Huế. Đâu phải ngẫu nhiên mà tụe chốn này thi sĩ Bùi Giáng ít ra đã một lần rung động cảm tác:
"Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn núi ngự bên bờ sông Hương"
Núi Ngự điềm đạm mà cao sang, không biết cứa vào lòng khối núi rắn chắc ấy bao mối tình nhân gian?
Núi Ngự khác nào một giả sơn: Ông cha đã khéo đưa một thực thể tự nhiên vào quần thể kiến trúc, dựng nên bức bình phong uy nghi làm tiền án trên trục chính của Kinh thành căn cứ vào các nguyên tắc địa lý phong thủy và thuyết âm dương ngũ hành. Ngự Bình trông xa hao hao chim đại bàng vỗ cánh bay lên trời nên tên cũ là Bằng Sơn (hay Bình Sơn). Vua Gia Long lên ngôi, chọn Phú Xuân làm kinh đô, đặt tên núi Ngự Bình. Hình thể núi phía sau và trước không giống nhau, đặc điểm mà ca dao từng mô tả:
"Núi Ngự Bình trước tròn sau méo
Sông An Cựu nắng đục, mưa trong"
Gọi núi chứ thực ra đây chỉ là ngọn đồi hình thang, cao 105m, hai bên có hai núi đất là Tả Phù Sơn và Hữu Bật Sơn. Nhín ngọn núi Ngự Bình cùng hai ngọn núi Tả Phù - Hữu Bật trông như con phượng hoàng đang xòa cánh che chở cho đế thành. Cách núi Ngự Bình vài km là đồi Vọng Cảnh, một danh lam thắng cảnh khác của Huế, đứng soi bóng duyên dáng bên dòng sông Hương, nhìn qua núi Ngọc Trản. Kề bên lại có núi Bân, nơi mà hơn hai trăm năm trước, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ lập đàn tế trời, lên ngôi hoàng đến, xuất binh đánh hàng vạn quân Mãn Thanh sang xâm lược. Từ chân núi đến đỉnh núi Ngự rợp một màu xanh mát của rừng thông mà ngày xưa các vua Nguyễn đã trồng. Thế ra, rừng thông cũng chứa chất một phần linh hồn Huế, lặng lẽ tồn tại qua các Vương triều, chỉ có điều triều đại xưa sụp đổ nhưng màu xanh này vẫn tiếp nối đến ngàn năm. Mỗt độ giêng hai khi sương xuân vào buổi sáng tinh mơ còn vờn bay mờ nhạt cả đỉnh núi Ngự thì cũng là lúc những cây thông ở núi Ngự Bình như thức dậy và quyến rũ thêm. Mỗi lần nghe mùa thông núi Ngự reo vui là lòng người lại bâng khuâng một nỗi niềm khó tả. Ta thường thích thú được lặng im ngồi nghe khúc nhạc thiên nhiên vi vu ấy với cảm giác thanh thản, sảng khoái khi được nhìn những cây thông san sát bên nhau như đang giang tay ôm lấy núi Ngự vào lòng. Đứng trên đỉnh núi Ngự phóng mắt về xa, ta thấy màu xanh ấy còn trải dài đến một rừng đồng bằng bát ngát của các huyện Hương Thủy, Hương Trà, Phú Vang.. Những dịp đẹp trời, có thể trông xa trọn vẹn ruộng đồng, làng mạc các huyện phụ cận, cả dải cát trắng cửa Thuận và màu xanh biếc của biển Đông, cả dãy Truờng Sơn tím thẫm ẩn hiện phía Tây qua trập trùng mây bạc. Tạo hóa thật hữu tình khi vẽ liền sau một nét vút lên của núi là một nét mềm mại của dòng sông. Sông Hương như một dải lụa mềm trải quanh co dưới chân đồi, soi bóng Ngự Bình, làm bạn tri âm.
Núi không cao, đường lên không cheo leo gập ghềnh nhưng núi Ngự mang cái dáng vẻ của một con người trầm tư mặc tưởng. Cái đẹp của núi Ngự không chỉ về phong thuy che chở cho kinh thành Huế, cái đẹp của núi Ngự là ở chỗ gần gũi với Huế, nó trở thành một cái đàn, một ngôi lầu cao vút và lên đó theo những bậc cấp nhân tạo người ta có thể phóng tầm mắt mình chiêm ngưỡng vẻ đẹp dịu hiền của thành Huế, lắng nghe những tiếng vọng từ bên dưới rất xa, và có cảm tưởng như mình đang ở một thế giới nào đó. Du khách có dịp đến đây vào buổi bình minh sương tan hay lúc hoàng hôn mới hiểu hết và thấm thía vẻ đẹp nên thơ, nên họa của một ngọn núi, một khúc sông, một góc trời xứ Huế. Ai mà chẳng để tâm hồn nằm đọng lại khi một lần ghé bước qua"kiệt tác về thơ của kiển trúc đô thị này.
Đâu phải vô tình người ta gọi xứ Huế là miền Hương Ngự. Cùng với sông Hương, núi Ngự là quà tặng vô giá thứ hai của tạo hóa quyện vào nhau tạo nên một bức sơn thủy đằm thắm, dịu dàng.
Núi Ngự Bình
Vườn thông trên núi Ngự
Sông Hương kề bên núi Ngự Bình
Đồi Vọng Cảnh
Bài văn giới thiệu, Baka giới thiệu về danh lam thắng cảnh ở xứ Huế cho mọi người đến chơi nhé:
Như thể có mây thì có gió, có sông thì có sóng, nước và non là mối duyên lành mà đất trời đã kết se cho mảnh đất Kinh kì. Bên dòng sông Huơng là núi Ngự, vẽ nên cảnh sơn thủy hữu tình đặc trưng xứ Huế. Đâu phải ngẫu nhiên mà tụe chốn này thi sĩ Bùi Giáng ít ra đã một lần rung động cảm tác:
"Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn núi ngự bên bờ sông Hương"
Núi Ngự điềm đạm mà cao sang, không biết cứa vào lòng khối núi rắn chắc ấy bao mối tình nhân gian?
Núi Ngự khác nào một giả sơn: Ông cha đã khéo đưa một thực thể tự nhiên vào quần thể kiến trúc, dựng nên bức bình phong uy nghi làm tiền án trên trục chính của Kinh thành căn cứ vào các nguyên tắc địa lý phong thủy và thuyết âm dương ngũ hành. Ngự Bình trông xa hao hao chim đại bàng vỗ cánh bay lên trời nên tên cũ là Bằng Sơn (hay Bình Sơn). Vua Gia Long lên ngôi, chọn Phú Xuân làm kinh đô, đặt tên núi Ngự Bình. Hình thể núi phía sau và trước không giống nhau, đặc điểm mà ca dao từng mô tả:
"Núi Ngự Bình trước tròn sau méo
Sông An Cựu nắng đục, mưa trong"
Gọi núi chứ thực ra đây chỉ là ngọn đồi hình thang, cao 105m, hai bên có hai núi đất là Tả Phù Sơn và Hữu Bật Sơn. Nhín ngọn núi Ngự Bình cùng hai ngọn núi Tả Phù - Hữu Bật trông như con phượng hoàng đang xòa cánh che chở cho đế thành. Cách núi Ngự Bình vài km là đồi Vọng Cảnh, một danh lam thắng cảnh khác của Huế, đứng soi bóng duyên dáng bên dòng sông Hương, nhìn qua núi Ngọc Trản. Kề bên lại có núi Bân, nơi mà hơn hai trăm năm trước, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ lập đàn tế trời, lên ngôi hoàng đến, xuất binh đánh hàng vạn quân Mãn Thanh sang xâm lược. Từ chân núi đến đỉnh núi Ngự rợp một màu xanh mát của rừng thông mà ngày xưa các vua Nguyễn đã trồng. Thế ra, rừng thông cũng chứa chất một phần linh hồn Huế, lặng lẽ tồn tại qua các Vương triều, chỉ có điều triều đại xưa sụp đổ nhưng màu xanh này vẫn tiếp nối đến ngàn năm. Mỗt độ giêng hai khi sương xuân vào buổi sáng tinh mơ còn vờn bay mờ nhạt cả đỉnh núi Ngự thì cũng là lúc những cây thông ở núi Ngự Bình như thức dậy và quyến rũ thêm. Mỗi lần nghe mùa thông núi Ngự reo vui là lòng người lại bâng khuâng một nỗi niềm khó tả. Ta thường thích thú được lặng im ngồi nghe khúc nhạc thiên nhiên vi vu ấy với cảm giác thanh thản, sảng khoái khi được nhìn những cây thông san sát bên nhau như đang giang tay ôm lấy núi Ngự vào lòng. Đứng trên đỉnh núi Ngự phóng mắt về xa, ta thấy màu xanh ấy còn trải dài đến một rừng đồng bằng bát ngát của các huyện Hương Thủy, Hương Trà, Phú Vang.. Những dịp đẹp trời, có thể trông xa trọn vẹn ruộng đồng, làng mạc các huyện phụ cận, cả dải cát trắng cửa Thuận và màu xanh biếc của biển Đông, cả dãy Truờng Sơn tím thẫm ẩn hiện phía Tây qua trập trùng mây bạc. Tạo hóa thật hữu tình khi vẽ liền sau một nét vút lên của núi là một nét mềm mại của dòng sông. Sông Hương như một dải lụa mềm trải quanh co dưới chân đồi, soi bóng Ngự Bình, làm bạn tri âm.
Núi không cao, đường lên không cheo leo gập ghềnh nhưng núi Ngự mang cái dáng vẻ của một con người trầm tư mặc tưởng. Cái đẹp của núi Ngự không chỉ về phong thuy che chở cho kinh thành Huế, cái đẹp của núi Ngự là ở chỗ gần gũi với Huế, nó trở thành một cái đàn, một ngôi lầu cao vút và lên đó theo những bậc cấp nhân tạo người ta có thể phóng tầm mắt mình chiêm ngưỡng vẻ đẹp dịu hiền của thành Huế, lắng nghe những tiếng vọng từ bên dưới rất xa, và có cảm tưởng như mình đang ở một thế giới nào đó. Du khách có dịp đến đây vào buổi bình minh sương tan hay lúc hoàng hôn mới hiểu hết và thấm thía vẻ đẹp nên thơ, nên họa của một ngọn núi, một khúc sông, một góc trời xứ Huế. Ai mà chẳng để tâm hồn nằm đọng lại khi một lần ghé bước qua"kiệt tác về thơ của kiển trúc đô thị này.
Đâu phải vô tình người ta gọi xứ Huế là miền Hương Ngự. Cùng với sông Hương, núi Ngự là quà tặng vô giá thứ hai của tạo hóa quyện vào nhau tạo nên một bức sơn thủy đằm thắm, dịu dàng.
Núi Ngự Bình
Vườn thông trên núi Ngự
Sông Hương kề bên núi Ngự Bình
Đồi Vọng Cảnh
- Xu
- 2,740
Đắc nông..
Nhĩ hảo mọi người!
Là Tiêu đây, chắc ai cũng muốn biết những thành viên diễn đàn ở đâu để làm quen, giao lưu, chia sẻ. Vui nhất chắc là có thể offline để tắm chuyện đời nhỉ? Sau đây là một số giới thiệu về Tiêu để men nào muốn làm quen, hay ai thích thầm Tiêu có thể biết luôn (bật chế độ tự luyến).
Ba má sinh Tiêu ra ở An Giang, nhưng sau đó về Đồng Tháp lập nghiệp. Nói đến Đồng Tháp chắc ai cũng biết đấy là đất sen hồng như
Nhưng thật ra Tiêu không phải ở Tháp Mười mọi người ạ! Tiêu ở vùng đất Thanh Bình cũng như cái tên, mỗi sáng Tiêu đều được nghe âm thanh chữ lộn của mấy cô hàng cá, hàng rau. Nó "thanh bình" thế đấy. Tuy cãi nhau thế thôi nhưng bà con ở đây rất yêu thương, chia sẻ với nhau, thấm đượm tình làng nghĩa sớm. Con gái miền tây xinh tươi, nết na như Tiêu vậy!
Nói đến đắc sản thì vô vàn luôn. Nào là canh chua cá lóc, mắm kho, cá rô kho tộ, chuột quay lu hay dân dã hơn là món dế chiên của lũ trẻ.
(canh chua)
(chuột quay lu)
(mắm kho)
Nó bình dị thế đấy nhưng lại làm ta luôn có cảm giác "thèm quê". Cái cảm giác mà giờ đây đang dần bị mất đi bởi sự trưởng thành và hiên đại của cuộc sống.
Ai có dịp thì ib Tiêu tiếp cho nhé. Nhưng Tiêu mời mọi người trả tiền :)
Là Tiêu đây, chắc ai cũng muốn biết những thành viên diễn đàn ở đâu để làm quen, giao lưu, chia sẻ. Vui nhất chắc là có thể offline để tắm chuyện đời nhỉ? Sau đây là một số giới thiệu về Tiêu để men nào muốn làm quen, hay ai thích thầm Tiêu có thể biết luôn (bật chế độ tự luyến).
Ba má sinh Tiêu ra ở An Giang, nhưng sau đó về Đồng Tháp lập nghiệp. Nói đến Đồng Tháp chắc ai cũng biết đấy là đất sen hồng như
Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ
Nhưng thật ra Tiêu không phải ở Tháp Mười mọi người ạ! Tiêu ở vùng đất Thanh Bình cũng như cái tên, mỗi sáng Tiêu đều được nghe âm thanh chữ lộn của mấy cô hàng cá, hàng rau. Nó "thanh bình" thế đấy. Tuy cãi nhau thế thôi nhưng bà con ở đây rất yêu thương, chia sẻ với nhau, thấm đượm tình làng nghĩa sớm. Con gái miền tây xinh tươi, nết na như Tiêu vậy!
Nói đến đắc sản thì vô vàn luôn. Nào là canh chua cá lóc, mắm kho, cá rô kho tộ, chuột quay lu hay dân dã hơn là món dế chiên của lũ trẻ.
(canh chua)
(chuột quay lu)
(mắm kho)
Nó bình dị thế đấy nhưng lại làm ta luôn có cảm giác "thèm quê". Cái cảm giác mà giờ đây đang dần bị mất đi bởi sự trưởng thành và hiên đại của cuộc sống.
Ai có dịp thì ib Tiêu tiếp cho nhé. Nhưng Tiêu mời mọi người trả tiền :)
- Xu
- 4,955
Hải Phòng ạ!
Thành phố cảng xinh đẹp của mình hay còn được gọi với cái tên thành phố Hoa Phượng Đỏ.. Mình sinh ra và lớn lên ở thành phố này, mình rất yêu nơi đây vì nó thật đẹp, cả về vẻ bề ngoài lẫn con người nơi đây.
Thành phố cảng xinh đẹp của mình hay còn được gọi với cái tên thành phố Hoa Phượng Đỏ.. Mình sinh ra và lớn lên ở thành phố này, mình rất yêu nơi đây vì nó thật đẹp, cả về vẻ bề ngoài lẫn con người nơi đây.
Tôi đến từ Cà Mau, một mảnh đất phù sa màu mỡ nơi tận cùng Tổ Quốc. Nơi ấy là quê hương thân yêu nhất của tôi, có ruộng đồng, có sông nước, có trái cây chín lành và nhiều cảnh quan du lịch hấp dẫn..
Ai đã từng đi về Cà Mau, đều sẽ cảm thấy con người ở nơi đây đáng yêu vô cùng. Họ chất phác, hiền lành và thân thiện. Không những thế, họ còn cực kì hiếu khách nữa chứ. Ngoài ra, Cà Mau còn có những món ăn rất ngon và hấp dẫn không thể chối từ..
Ai đã từng đi về Cà Mau, đều sẽ cảm thấy con người ở nơi đây đáng yêu vô cùng. Họ chất phác, hiền lành và thân thiện. Không những thế, họ còn cực kì hiếu khách nữa chứ. Ngoài ra, Cà Mau còn có những món ăn rất ngon và hấp dẫn không thể chối từ..
- Xu
- 15,827
Đậu quê Thanh Hóa.
Để nói về Thanh Hóa thì thực sự chính bản thân Đậu cũng không thể nào kể hết những danh lam thắng cảnh hay là lịch sử địa lý gì gì đó. Hôm nay Đậu chỉ muốn giới thiệu với mọi người những điều gần gũi nhất với Đậu, những thứ đã gắn với tuổi thơ của Đậu thôi nhé.
Cửa ngõ hầm xuyên núi. Mỗi lần trở về nhà đây sẽ là biểu tượng để Đậu biết được rằng đã vào tới địa phận quê hương, cũng là nơi Đậu mong chờ được xuyên qua hầm mỗi lần từ quê ra Hà Nội.
Đàn thờ Tống Thiên Quốc Sư. Đây được coi là nơi linh thiêng nhất trong thôn. Ban đầu nơi này chỉ là một điện thờ nhỏ bé được dưng lên để thờ một vị Thánh, sau này vì nhận thấy sự linh thiêng và ý nghĩa tâm linh của điện thờ cho nên được mở rộng và dựng thành đàn thờ. Nơi này không chỉ người dân ở thôn của Đậu mà cả người dân các khu vực khác tới thờ phụng và lễ bái. Lễ hội tế xuân của đàn thờ diễn ra vào ngày mười một tháng giêng âm lịch hàng năm.
Bánh răng bừa, bánh lá, bánh tẻ là các tên gọi khác của loại bánh được gói bằng lá dong hoặc lá chuối, bánh làm từ bột tẻ xay nhuyễn cùng với nước theo tỉ lệ nhất định, hỗn hợp bột và nước sẽ được khuấy đều cho đến khi sệt lại trên bếp lửa nhỏ. Nhân bánh được làm từ thịt băm nhuyễn, hành phi thơm, mộc nhĩ băm nhỏ. Hỗn hợp nhân được xào qua trên lửa lớn, nêm chút gia vị và hạt tiêu. Bánh sau khi được gói lại sẽ được đồ chín trong thời gian khoảng một tiếng. Thành phẩm là một chiếc bánh mềm dẻo, nhân bánh thơm lừng. Lần nào về nhà mẹ cũng sẽ chiêu đãi chị em Đậu bằng món ăn mà Đậu thường gọi là bánh gia truyền này.
Đậu xin giới thiệu với mọi người thêm vài món đặc sản ở các khu vực khác của Thanh Hóa nhé!
Mắm tép Đình Trung
Nem chua Thanh Hóa. Món này chấm tương ớt và nhậu với bia là số một nè.
Rau má ngon, bổ, rẻ. Nước ép, sinh tố, trà rau má thanh nhiệt giải độc. Ngoài ra canh rau má thịt băm, hoặc là rau má ăn sống cuốn thịt luộc cũng là những món ăn nên thử nhé.
Thanh Hóa không những có rừng mà còn có biển: Sầm Sơn, Hải Tiến..
Đậu sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Bắc Trung Bộ đầy nắng và gió. Cho dù có đi đâu ở đâu thì vẫn luôn dành tình cảm và nỗi nhớ dành cho quê hương yêu dấu của mình.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi.
Cùng chia sẻ về những điều bạn yêu ở quê hương của bạn nhé!
Để nói về Thanh Hóa thì thực sự chính bản thân Đậu cũng không thể nào kể hết những danh lam thắng cảnh hay là lịch sử địa lý gì gì đó. Hôm nay Đậu chỉ muốn giới thiệu với mọi người những điều gần gũi nhất với Đậu, những thứ đã gắn với tuổi thơ của Đậu thôi nhé.
Cửa ngõ hầm xuyên núi. Mỗi lần trở về nhà đây sẽ là biểu tượng để Đậu biết được rằng đã vào tới địa phận quê hương, cũng là nơi Đậu mong chờ được xuyên qua hầm mỗi lần từ quê ra Hà Nội.
Đàn thờ Tống Thiên Quốc Sư. Đây được coi là nơi linh thiêng nhất trong thôn. Ban đầu nơi này chỉ là một điện thờ nhỏ bé được dưng lên để thờ một vị Thánh, sau này vì nhận thấy sự linh thiêng và ý nghĩa tâm linh của điện thờ cho nên được mở rộng và dựng thành đàn thờ. Nơi này không chỉ người dân ở thôn của Đậu mà cả người dân các khu vực khác tới thờ phụng và lễ bái. Lễ hội tế xuân của đàn thờ diễn ra vào ngày mười một tháng giêng âm lịch hàng năm.
Bánh răng bừa, bánh lá, bánh tẻ là các tên gọi khác của loại bánh được gói bằng lá dong hoặc lá chuối, bánh làm từ bột tẻ xay nhuyễn cùng với nước theo tỉ lệ nhất định, hỗn hợp bột và nước sẽ được khuấy đều cho đến khi sệt lại trên bếp lửa nhỏ. Nhân bánh được làm từ thịt băm nhuyễn, hành phi thơm, mộc nhĩ băm nhỏ. Hỗn hợp nhân được xào qua trên lửa lớn, nêm chút gia vị và hạt tiêu. Bánh sau khi được gói lại sẽ được đồ chín trong thời gian khoảng một tiếng. Thành phẩm là một chiếc bánh mềm dẻo, nhân bánh thơm lừng. Lần nào về nhà mẹ cũng sẽ chiêu đãi chị em Đậu bằng món ăn mà Đậu thường gọi là bánh gia truyền này.
Đậu xin giới thiệu với mọi người thêm vài món đặc sản ở các khu vực khác của Thanh Hóa nhé!
Mắm tép Đình Trung
Nem chua Thanh Hóa. Món này chấm tương ớt và nhậu với bia là số một nè.
Rau má ngon, bổ, rẻ. Nước ép, sinh tố, trà rau má thanh nhiệt giải độc. Ngoài ra canh rau má thịt băm, hoặc là rau má ăn sống cuốn thịt luộc cũng là những món ăn nên thử nhé.
Thanh Hóa không những có rừng mà còn có biển: Sầm Sơn, Hải Tiến..
Đậu sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Bắc Trung Bộ đầy nắng và gió. Cho dù có đi đâu ở đâu thì vẫn luôn dành tình cảm và nỗi nhớ dành cho quê hương yêu dấu của mình.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi.
Cùng chia sẻ về những điều bạn yêu ở quê hương của bạn nhé!
Last edited by a moderator:
- Xu
- 63,445
Quê em ở Quảng Ninh - vùng đất có đặc sản than nha admin.
Em thường thấy các bạn ở vùng khác nói người Quảng Ninh ăn toàn đồ ngon, nhưng các bạn sai rồi nha. Người Quảng Ninh chỉ ăn canh cua rau đay, cá khô, chả mực, chả cá là thường xuyên thôi. Đừng nói cá mực vùng Quảng Ninh rẻ, tiền nào của đấy nha quý zị.
Quảng Ninh có nhiều đảo dã man, em còn chưa đi hết nữa đấy. Chắc nổi tiếng ai cũng viết là Vịnh Hạ Long rồi, tự hào khi được sinh ra trên mảnh đất có di sản thiên nhiên thế giới. Nhưng lại chưa từng đi vịnh Hạ Long mới cay. Quảng Ninh còn có đảo Tuần Châu, đảo Cô tô, đảo Quan Lạn (thầy dạy địa ở đảo này, người ở đây khổ lắm). Có Vân Đồn nữa, nhưng từ khi xây cầu thì thành huyện đảo rồi. Nhớ ghé qua Trà Cổ nữa nhé, lại tự hào khi quê nội mình là nơi có "Bãi biển trữ tình nhất Việt Nam ghê", hồi bé bị sóng Trà Cổ đánh tụt quần. Còn có đình Trà Cổ nữa, lâu lắm rồi chưa về đây tham gia hội đình nên chẳng nhớ gì nữa.
Trước còn cùng lớp lên vùng Bình Liêu rồi đi tắm suối nữa, trơn thôi rồi. Đường lên thì gập ghềnh nhưng như lạc vào chốn thần tiên luôn, dưới vực toàn mây là mây, đi ngắm cảnh thành ngắm mây. Người dân trên đây cũng khổ, thấy nhiều nhà bé tí con con, không có quần áo mặc nhưng cũng không nhận quần áo người khác cho.
Quảng Ninh có núi Yên Tử (leo mỏi chân), chùa Cái Bầu, chùa Ba Vàng, có đền Cửa Ông - thờ Trần Quốc Tảng.
Quảng Ninh có nhiều thứ để chơi lắm, ở Quảng Ninh từ bé đến lớn còn chẳng nhớ gì luôn.
Khi nào ad đến Quảng Ninh nhớ alo cái nha.
Em thường thấy các bạn ở vùng khác nói người Quảng Ninh ăn toàn đồ ngon, nhưng các bạn sai rồi nha. Người Quảng Ninh chỉ ăn canh cua rau đay, cá khô, chả mực, chả cá là thường xuyên thôi. Đừng nói cá mực vùng Quảng Ninh rẻ, tiền nào của đấy nha quý zị.
Quảng Ninh có nhiều đảo dã man, em còn chưa đi hết nữa đấy. Chắc nổi tiếng ai cũng viết là Vịnh Hạ Long rồi, tự hào khi được sinh ra trên mảnh đất có di sản thiên nhiên thế giới. Nhưng lại chưa từng đi vịnh Hạ Long mới cay. Quảng Ninh còn có đảo Tuần Châu, đảo Cô tô, đảo Quan Lạn (thầy dạy địa ở đảo này, người ở đây khổ lắm). Có Vân Đồn nữa, nhưng từ khi xây cầu thì thành huyện đảo rồi. Nhớ ghé qua Trà Cổ nữa nhé, lại tự hào khi quê nội mình là nơi có "Bãi biển trữ tình nhất Việt Nam ghê", hồi bé bị sóng Trà Cổ đánh tụt quần. Còn có đình Trà Cổ nữa, lâu lắm rồi chưa về đây tham gia hội đình nên chẳng nhớ gì nữa.
Trước còn cùng lớp lên vùng Bình Liêu rồi đi tắm suối nữa, trơn thôi rồi. Đường lên thì gập ghềnh nhưng như lạc vào chốn thần tiên luôn, dưới vực toàn mây là mây, đi ngắm cảnh thành ngắm mây. Người dân trên đây cũng khổ, thấy nhiều nhà bé tí con con, không có quần áo mặc nhưng cũng không nhận quần áo người khác cho.
Quảng Ninh có núi Yên Tử (leo mỏi chân), chùa Cái Bầu, chùa Ba Vàng, có đền Cửa Ông - thờ Trần Quốc Tảng.
Quảng Ninh có nhiều thứ để chơi lắm, ở Quảng Ninh từ bé đến lớn còn chẳng nhớ gì luôn.
Khi nào ad đến Quảng Ninh nhớ alo cái nha.
"Nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối cùng bản đồ Việt Nam
Ngại chi đường xa không tới, về để nói với nhau mấy lời.." (Áo Mới Cà Mau - Thanh Sơn)
Lời bài hát đã cho bạn câu trả lời rồi phải không? Đúng vậy, Quê hương của mình là Cà Mau.
Một thành phố nằm cuối cùng trên bản đồ Việt Nam.
Mời các bạn có dịp hãy đến quê hương của chúng tôi nhé. Nơi có những con người mộc mạc, chân thành, hiếu khách.
Nơi nổi tiếng với những món ăn hải sản. Cùng nhau trải nghiệm những buổi chợ trên sông. Hay đi thăm những cánh rừng ngập mặn. Hay cùng nhau tung những tấm lưới chài bắt cá..
Cám ơn mọi người.
Ngại chi đường xa không tới, về để nói với nhau mấy lời.." (Áo Mới Cà Mau - Thanh Sơn)
Lời bài hát đã cho bạn câu trả lời rồi phải không? Đúng vậy, Quê hương của mình là Cà Mau.
Một thành phố nằm cuối cùng trên bản đồ Việt Nam.
Mời các bạn có dịp hãy đến quê hương của chúng tôi nhé. Nơi có những con người mộc mạc, chân thành, hiếu khách.
Nơi nổi tiếng với những món ăn hải sản. Cùng nhau trải nghiệm những buổi chợ trên sông. Hay đi thăm những cánh rừng ngập mặn. Hay cùng nhau tung những tấm lưới chài bắt cá..
Cám ơn mọi người.
Đăk Lăk- nơi mình được sinh ra và lớn lên, nơi của đất đỏ Bazan với những con đường mùa mưa lầy lội ngập lún, mùa khô thì bụi đất mịt mù. Một nơi mà thời tiết khí hậu tương đối ổn, mùa nóng không quá nóng như ở Sài Gòn, mùa lạnh cũng không quá lạnh như ở Hà Nội.
Khi người ta nói đến Đăk Lăk sẽ nghĩ ngay đến voi, đến những vườn cà phê bạt ngàn.
Còn có rất nhiều cảnh đẹp, món ăn đặc trưng của mảnh đất này chờ đợi mọi người ghé thăm khám phá.
Khi người ta nói đến Đăk Lăk sẽ nghĩ ngay đến voi, đến những vườn cà phê bạt ngàn.
Còn có rất nhiều cảnh đẹp, món ăn đặc trưng của mảnh đất này chờ đợi mọi người ghé thăm khám phá.
Tiền Giang thân yêu nơi được mệnh danh là "Vương quốc của các loại trái cây".
Đặc sản thì kể sao cho hết, từ trái cây, tủ thờ Gò Công, các loại mắm cho tới các món ăn thường ngày như hủ tiếu Mỹ Tho, cơm tấm, cháo cá lóc, lẩu mắm..
Dù đã đi ăn ở nhiều nơi rồi nhưng theo nhận xét của mình thì hủ tiếu và cơm tấm ăn được ăn ở quê là ngon nhất vì bên cạnh toping đầy đủ (có nhiều nơi bán món hủ tiếu không có củ cải ngâm hoặc chanh thì sẽ không được ngon, và đối với món cơm tấm có khi chả, thịt hoặc nước mắm không được đậm vị lắm), mùi vị thơm ngon vô cùng không sao diễn tả bằng lời được.
Ngoài các đặc sản thuộc nhóm vật chất thì người miền tây chân chất, thật thà và hiếu khách là loại đặc sản tinh thần ở quê mình. "Miền tây sông nước" là đặc điểm gắn liền với mảnh đất này từ bao đời nay, sở dĩ có tên gọi đó vì ở đây có rất nhiều kênh rạch, ao, hồ, sông.. tha hồ cho mọi người set kèo đi chơi đã cái nư và mình nghĩ là mọi người chắc hẳn cũng rất muốn đến đây trải nghiệm thử vì vừa có đồ ăn ngon vừa có cảnh đẹp, ai mà nỡ từ chối chứ!
Chợ nổi Cái Bè (ai mà thích xôm tụ thì ra đây, cái này mới chỉ là một góc nhỏ thôi)
Lỡ mà có tới đây thì nhớ trải nghiệm chèo thuyền, hái dừa, trái cây đồ nha dzui lắm. Nói chung thì tui rất tự hào về quê tui, hết!
Đặc sản thì kể sao cho hết, từ trái cây, tủ thờ Gò Công, các loại mắm cho tới các món ăn thường ngày như hủ tiếu Mỹ Tho, cơm tấm, cháo cá lóc, lẩu mắm..
Hủ tiếu Mỹ Tho ngon lắm à nghen~
Cơm tấm (sườn+bì+chả) combo khiến người ta gục ngã
Cơm tấm (sườn+bì+chả) combo khiến người ta gục ngã
Dù đã đi ăn ở nhiều nơi rồi nhưng theo nhận xét của mình thì hủ tiếu và cơm tấm ăn được ăn ở quê là ngon nhất vì bên cạnh toping đầy đủ (có nhiều nơi bán món hủ tiếu không có củ cải ngâm hoặc chanh thì sẽ không được ngon, và đối với món cơm tấm có khi chả, thịt hoặc nước mắm không được đậm vị lắm), mùi vị thơm ngon vô cùng không sao diễn tả bằng lời được.
Có cháo cá lóc thì đương nhiên không thể thiếu rau đắng
Ui là trời, ta nói lấy miếng rau cuốn cá lóc nướng trui vừa thơm vừa bùi bùi béo béo, rắc thêm miếng mỡ hành đậu phộng thì còn gì sánh bằng!
Lẩu hải sản các thứ thì ngon đó nhưng nếu bạn chưa thử qua lẩu mắm đậm vị này thì bạn dở rồi
Thiên đường mắm là đây chứ đâu, ai mà ăn được mắm thì chứng tỏ là bạn rất có số hưởng đồ ăn đó
Ui là trời, ta nói lấy miếng rau cuốn cá lóc nướng trui vừa thơm vừa bùi bùi béo béo, rắc thêm miếng mỡ hành đậu phộng thì còn gì sánh bằng!
Lẩu hải sản các thứ thì ngon đó nhưng nếu bạn chưa thử qua lẩu mắm đậm vị này thì bạn dở rồi
Thiên đường mắm là đây chứ đâu, ai mà ăn được mắm thì chứng tỏ là bạn rất có số hưởng đồ ăn đó
Ngoài các đặc sản thuộc nhóm vật chất thì người miền tây chân chất, thật thà và hiếu khách là loại đặc sản tinh thần ở quê mình. "Miền tây sông nước" là đặc điểm gắn liền với mảnh đất này từ bao đời nay, sở dĩ có tên gọi đó vì ở đây có rất nhiều kênh rạch, ao, hồ, sông.. tha hồ cho mọi người set kèo đi chơi đã cái nư và mình nghĩ là mọi người chắc hẳn cũng rất muốn đến đây trải nghiệm thử vì vừa có đồ ăn ngon vừa có cảnh đẹp, ai mà nỡ từ chối chứ!
Chợ nổi Cái Bè (ai mà thích xôm tụ thì ra đây, cái này mới chỉ là một góc nhỏ thôi)
Lỡ mà có tới đây thì nhớ trải nghiệm chèo thuyền, hái dừa, trái cây đồ nha dzui lắm. Nói chung thì tui rất tự hào về quê tui, hết!
Chỉnh sửa cuối:
Những người đang xem chủ đề này
Tổng: 1
Thành viên: 0, Khách: 1
Dành cho riêng bạn
- Trả lời
- 0
- Đọc
- 504
- Trả lời
- 0
- Đọc
- 91
Xu hướng nội dung
Được thích nhiều nhất
-
408,220
Mạnh Thăng
-
270,720
Aki Re
-
265,720
Jess93
-
262,370
HiHi2129
-
258,720
Thiên Bách Nguyệt
