Bài thơ mình viết dựa trên cảm xúc từng trải qua, mong mọi người góp ý.
Không ai dạy ta cách mệt mỏi,
Nhưng ai cũng học cách chịu đựng mỗi ngày.
Những con số bài kiểm tra và ánh mắt kỳ vọng
Lặng lẽ xếp chồng lên một trái tim gầy.
Chúng ta cười như mọi thứ vẫn ổn
Như thể đêm qua chưa từng thức trắng.
Như thể áp lực chỉ là cơn gió nhẹ,
Thoáng qua rồi chẳng để lại chi.
Nhưng đâu ai thấy,
Những khoảng lặng dài hơn một bài giảng,
Những suy nghĩ không tên cứ lớn dần,
Trong một đứa trẻ đang tập làm người lớn.
Ta sợ chậm hơn người khác,
Sợ sai, sợ thua, sợ cả chính mình.
Sợ một ngày bất chợt mà ngoảnh lại,
Chỉ thấy tiếc nuối nhiều hơn niềm tin.
Nhưng rồi ta vẫn bước tiếp,
Dù chẳng rõ con đường đúng hay sai.
Vì tuổi trẻ có quyền vấp ngã
Và học cách đứng lại từ đầu.
Nếu hôm nay bạn thấy mình quá mệt,
Thì cũng chẳng sao đâu.
Vì mạnh mẽ không phải là gục ngã,
Mà là.. Vẫn đứng dậy, dù chẳng có gì trong tay.
Không ai dạy ta cách mệt mỏi,
Nhưng ai cũng học cách chịu đựng mỗi ngày.
Những con số bài kiểm tra và ánh mắt kỳ vọng
Lặng lẽ xếp chồng lên một trái tim gầy.
Chúng ta cười như mọi thứ vẫn ổn
Như thể đêm qua chưa từng thức trắng.
Như thể áp lực chỉ là cơn gió nhẹ,
Thoáng qua rồi chẳng để lại chi.
Nhưng đâu ai thấy,
Những khoảng lặng dài hơn một bài giảng,
Những suy nghĩ không tên cứ lớn dần,
Trong một đứa trẻ đang tập làm người lớn.
Ta sợ chậm hơn người khác,
Sợ sai, sợ thua, sợ cả chính mình.
Sợ một ngày bất chợt mà ngoảnh lại,
Chỉ thấy tiếc nuối nhiều hơn niềm tin.
Nhưng rồi ta vẫn bước tiếp,
Dù chẳng rõ con đường đúng hay sai.
Vì tuổi trẻ có quyền vấp ngã
Và học cách đứng lại từ đầu.
Nếu hôm nay bạn thấy mình quá mệt,
Thì cũng chẳng sao đâu.
Vì mạnh mẽ không phải là gục ngã,
Mà là.. Vẫn đứng dậy, dù chẳng có gì trong tay.

56
0