- Xu
- 40,422
142
1
"Thành Phố Phía Đông (Ấn Bản Kim)" qua phần thể hiện của Vương Bình và Phùng Khánh Linh mang đến một không gian âm nhạc trầm lắng, giàu hình ảnh và đậm chất hoài niệm. Bài hát mở ra như một chuyến đi – không chỉ là hành trình đến một thành phố xa lạ, mà còn là hành trình quay về những ký ức của mối tình đầu. Giai điệu nhẹ nhàng, chậm rãi kết hợp với cách hát thủ thỉ của hai giọng ca tạo cảm giác như đang ngồi giữa thành phố đông đúc nhưng lòng lại cô đơn, lạc lõng.
Ca từ của bài hát gây ấn tượng bởi sự tinh tế và chân thật. "Thành phố" ở đây không chỉ là bối cảnh, mà trở thành biểu tượng cho những điều đã cũ, những lời hứa thời thiếu thời và cả những khoảng cách không thể lấp đầy giữa hai con người. Sự đối lập giữa "thành phố có người thương" và "em không thương tôi từ đầu" khiến cảm xúc càng thêm day dứt. Bài hát không quá bi lụy, nhưng nỗi buồn thấm rất sâu, đủ để người nghe soi thấy chính mình trong đó. "Thành Phố Phía Đông (Ấn Bản Kim)" vì thế là một bản nhạc dành cho những ai từng yêu, từng mất, và từng mang theo một thành phố kỷ niệm trong tim.
Lời bài hát
Là một nơi rất mới,
Mình từng rất muốn tới,
Ở ngoài kia thế giới,
Khi xưa mình hứa lúc thiếu thời,
Giờ đây đã tới.
Bọn mình đã đến nơi,
Mà tại sao chẳng vui như ngày trước ta mong đợi.
Anh muốn hỏi mấy câu với người,
Thế nhưng chẳng thể cất lời,
Vì dường như em có những điều không muốn nói.
Tay vẫn đang siết ga thật chặt,
Bánh xe vẫn lăn đi rất nhanh,
Mình thấy cứ lặng im bên nhau.
Một thành phố có mùi hương,
Mong manh mang tên mối tình đầu.
Một thành phố có người thương,
Nhưng em không thương tôi từ đầu.
Một thành phố vừa mộng mơ,
Nhưng không phải tương tư như ngày đầu.
Một thành phố có bình phương con tim,
Những vương buồn đã lâu.
Ngày ngày tháng tháng rồi năm năm trôi qua,
Xem tôi còn gì.
Ngoài nghìn ký ức hằn giấu nơi con tim đau tôi còn gì
Chờ đợi đến lúc màn đêm tan trong hư không, tôi còn gì,
Còn gì để giữ lại không,
Khi vốn dĩ đã là số không thành phố phía đông
Tình đầu năm ấy, sao thật xa xôi, chẳng còn muốn nhớ vì tình mình rẽ lối,
Gần cạnh bên anh khẽ chạm đôi môi.
Mà tại sao chới với không như ngày trước ta mong đợi
Ở ngã tư cuối đường ta đã đánh mất phương hướng,
Vì yêu thước phim tua ngược về quá khứ.
Em còn anh sát bên,
Khẽ vòng tay đón em vào lòng,
Xua tan lạnh giá
Một thành phố có mùi hương,
Mong manh mang tên mối tình đầu.
Một thành phố có người thương,
Nhưng em không thương tôi từ đầu.
Một thành phố vừa mộng mơ,
Nhưng không phải tương tư ngày đầu.
Một thành phố có bình phương con tim,
Những vương buồn đã lâu.
Ngày ngày tháng tháng rồi năm năm trôi qua,
Xem tôi còn gì.
Ngoài nghìn ký ức hằn giấu nơi con tim đau tôi còn gì
Chờ đợi đến lúc màn đêm tan trong hư không, tôi còn gì,
Còn gì để giữ lại không,
Khi vốn dĩ đã là số không.
Thành phố phía Đông
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất.
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất.
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất trên đời.
Chỉnh sửa cuối:

