Mắt Bão 9X

Tĩnh lặng giữa tâm bão
192 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
330 0
Chào bạn, tôi là Mắt Bão 9X.

Sáng nay tôi vừa lên chiếc status thông báo tối nay lên bài review cuốn sách này, nhà mình đã rần rần và vị fan cứng Lunarchen đã lập tức vào 'thử lửa' tôi bằng một loạt điển tích lịch sử. Đúng vậy, 48 Nguyên Tắc Chủ Chốt Của Quyền Lực (The 48 Laws of Power) của Robert Greene chưa bao giờ là một cuốn sách dành cho những tâm hồn mộng mơ, thích màu hồng. Thậm chí, nó từng bị coi là một loại 'cấm thư' ở một số nơi vì độ tàn nhẫn, trần trụi và'vô nhân tính' của nó khi bóc trần các quy luật thống trị.

Có người đọc xong sẽ thấy gai người, có người lại thấy mê hoặc. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi: Dù bạn có thừa nhận hay không, các quy luật quyền lực vẫn đang vận hành ngầm hằng ngày xung quanh bạn, từ thương trường khốc liệt cho đến chốn công sở thị phi.

Trong bài review đậm tính 'phê bình' ngày hôm nay, tôi sẽ không tóm tắt lại 48 điều luật như sách giáo khoa. Tôi muốn cùng các bạn lột trần những nguyên tắc chí mạng nhất dưới góc nhìn trải nghiệm thực tế cá nhân để xem cuốn sách này thực sự là vũ khí hắc ám hay là bộ giáp hộ mệnh bắt buộc phải có cho mỗi chúng ta!


55292505208_28df0a8fba_o.png

1. Nguyên tắc 1: Đừng bao giờ chơi trội hơn chủ – Khi cái tài vô tình trở thành cái tội


Như bạn Lunarchen đã nhắc đến ở phần comment dưới status của tôi: Tại sao Lưu Bang lại phải giết Hàn Tín? Tại sao Câu Tiễn phải bức tử Văn Chủng? Và tại sao đại thi hào Nguyễn Du lại đúc kết: 'Có tài mà cậy chi tài, chữ Tài liền với chữ Tai một vần'? Tất cả đều quy về một mối: Họ đã vi phạm Nguyên tắc tối cao đầu tiên của quyền lực – Never Outshine the Master (Đừng bao giờ tỏa sáng hơn cấp trên) .

Robert Greene chỉ ra một góc tối trong tâm lý con người: Kẻ đứng ở vị trí bề trên luôn mang trong mình một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc bị lật đổ hoặc bị lu mờ. Khi bạn quá xuất sắc, quá tài năng và vô tình phô diễn điều đó một cách lộ liễu, bạn không hề nhận được sự sùng bái của sếp, mà ngược lại, bạn đang khơi dậy lòng đố kỵ và cảm giác bất an sâu sắc bên trong họ.

55292605939_04510972ef_o.jpg

Góc nhìn của tôi: Hồi xưa khi mới đi làm, tôi luôn giữ tư duy ngây thơ rằng: 'Cứ làm thật giỏi, thể hiện thật nhiều thì sẽ được trọng dụng'. Nhưng thực tế đã vả cho tôi tỉnh người. Trong một cuộc họp, tôi từng thẳng thừng sửa sai cho quản lý trước mặt toàn bộ ban giám đốc để chứng tỏ năng lực của mình. Kết quả? Tôi bị cô lập và dính 'combo' soi xét trong suốt nửa năm sau đó. Đọc cuốn sách này rồi tôi mới thấm: Sếp cũng là con người, cũng có cái tôi cần được vuốt ve. Muốn thi triển tài năng, trước hết phải biết cách ẩn mình, làm cho cấp trên cảm thấy họ thông minh và kiểm soát được tình hình. Đó không phải là nịnh nọt, đó là nghệ thuật sinh tồn.

2. Nguyên tắc 4: Luôn nói ít hơn mức cần thiết – Sức mạnh hắc ám của sự im lặng


Con người thường có xu hướng nói thật nhiều để chứng tỏ bản thân thông minh, mạnh mẽ hoặc để khỏa lấp sự tự ti bên trong. Nhưng Robert Greene lại khuyên ngược lại: Hãy tàn nhẫn tiết kiệm lời nói. Khi bạn cố gắng gây ấn tượng bằng ngôn từ, bạn nói càng nhiều thì càng dễ nói ra những điều ngớ ngẩn và đánh mất đi sự huyền bí của chính mình.

Sự im lặng tạo ra một áp lực tâm lý vô hình lên người đối diện. Khi bạn nói ít, mỗi lời bạn thốt ra sẽ có trọng lượng gấp mười lần. Nó khiến người khác phải dò đoán, tò mò và vô tình tự tiết lộ sơ hở của họ trước sự im lặng của bạn.

Chiêm nghiệm cá nhân: Trong công việc thường ngày của tôi, nguyên tắc này cực kỳ đúng. Công việc thường ngày của tôi là luôn tiếp xúc với khách hàng để tư vấn và thuyết phục họ mua sản phẩm của mình. Trong một cuộc trao đổi thông tin, khách hàng càng nói nhiều về họ thì mình sẽ càng nắm được ưu thế, càng thu thập được nhiều thông tin nhất, mà càng có nhiều thông tin thì sẽ thuận lợi cho việc chốt sale ở cuối. Nên những 'cao nhân' thực sự thường chỉ buông một hai câu ngắn gọn, súc tích nhưng đánh trúng tim đen của vấn đề. Tập cách im lặng và quan sát giúp tôi giữ được cái đầu lạnh để đưa ra phương án xử lý tốt nhất cho khách hàng.

3. Nguyên tắc 15: Tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù – Sự tàn nhẫn cần thiết hay sự cực đoan độc hại?


Đây có lẽ là một trong những điều luật gây tranh cãi và mang tiếng là 'vô nhân tính' nhất trong cuốn sách. Tác giả lập luận rằng: Nếu bạn để lại dù chỉ một đốm lửa nhỏ, ngọn lửa đó sẽ có ngày bùng cháy trở lại. Kẻ thù bị tổn thương sẽ hồi phục và quay lại trả thù tàn khốc hơn. Vì vậy, một khi đã ra tay, phải triệt hạ tận gốc, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho họ ngóc đầu lên.

Đọc đến đây bạn có thấy quen thuộc không?
Giống như trong những bộ phim kiếm hiệp hồi xưa, các sát thủ làm việc dựa trên nguyên tắc này 'Diệt cỏ phải diệt tận gốc', tránh để hậu họa về sau.

55292575448_f413a36f76_o.jpg

Góc nhìn cá nhân: Đọc đến chương này, tôi phải thừa nhận bản thân có một chút dội và không hoàn toàn đồng ý với Robert Greene dưới góc độ cuộc sống hiện đại. Ông ấy lấy quá nhiều dẫn chứng từ những cuộc chiến tranh giành vương quyền đẫm máu trong lịch sử để áp đặt vào hành vi con người.

Ở thế kỷ XXI, việc áp dụng nguyên tắc này một cách cực đoan sẽ biến chúng ta thành những kẻ máu lạnh, cực đoan và tự tạo ra một môi trường sống đầy thù hận. Thay vì 'tiêu diệt' theo nghĩa đen hay triệt đường sống của người khác, tôi chọn cách 'hóa giải' bằng việc thiết lập những ranh giới bảo vệ bản thân thật nghiêm ngặt. Khi đối mặt với một kẻ chơi xấu nơi công sở, việc triệt hạ họ không khiến bạn nâng tầm bản thân, nhưng việc nắm thóp bằng chứng và khiến họ không dám chạm đến bạn nữa mới là đỉnh cao của sự kiểm soát.

4. Bản chất của bộ sách: Độc dược thao túng hay Kháng thể hộ thân?


Quay trở lại với trăn trở của bạn Lunarchen ở bài review trước về việc sách của Robert Greene quá trần trụi và xảo quyệt, tôi muốn đưa ra một lời giải đáp sòng phẳng cho cuốn sách này.

Nếu bạn đọc 48 Nguyên Tắc Quyền Lực với dã tâm của một kẻ đi săn, muốn dùng nó làm công cụ để chèn ép, lừa lọc và leo lên lưng người khác, bạn đang tự uống thuốc độc. Bởi vì quyền lực dựa trên sự sợ hãi và dối trá thì không bao giờ bền vững, bạn sẽ luôn sống trong sự hoang mang bị kẻ khác hạ bệ.

Nhưng nếu bạn nhìn cuốn sách này dưới góc độ một cuốn cẩm nang giải phẫu tâm lý, mọi chuyện sẽ khác hoàn toàn. Thế giới ngoài kia không phải ai cũng thánh thiện. Cuốn sách này trang bị cho bạn một đôi mắt thấu thị để nhận diện ngay lập tức: 'À, gã đồng nghiệp này đang dùng Nguyên tắc số 14 để dò la tin tức của mình', hay 'Sếp đang dùng Nguyên tắc số 11 để khiến mình phụ thuộc hoàn toàn vào họ'. Khi bạn biết cách cuộc chơi vận hành, bạn sẽ không bao giờ trở thành nạn nhân tội nghiệp trong những trò chơi quyền lực của người khác.

Lời kết: Làm chủ quyền lực của chính cuộc đời mình


55291527767_821e40037a_o.jpg

48 Nguyên Tắc Chủ Chốt Của Quyền Lực xứng đáng là một tác phẩm kinh điển bắt buộc phải đọc một lần trong đời, không phải để chúng ta trở nên xảo quyệt, mà để chúng ta bớt ngây thơ. Quyền lực tối thượng nhất không phải là quyền lực thống trị người khác, mà là khả năng tự chủ, làm chủ cảm xúc, làm chủ hành vi và bảo vệ vẹn toàn bản ngã của chính mình trước những sóng gió cuộc đời.

Hãy đọc nó với một cái đầu lạnh, một trái tim ấm và một bộ lọc tư duy tỉnh táo nhé bạn!

Góc thảo luận: Theo mọi người, trong môi trường công sở hay cuộc sống hằng ngày hiện nay, nguyên tắc nào trong số 48 điều của Robert Greene là thực tế và dễ lật kèo nhất? Hãy comment mổ xẻ ở phần comment bên dưới nhé!

Hiện tại bài này là một bài review, mà nội dung sách thì rất là dài và rộng, có 48 nguyên tắc lận, nên mình chỉ chọn ra một số nguyên tắc mà theo góc nhìn mình cảm thấy ấn tượng nhất để mình bóc tách, nếu bạn muốn hiểu sâu và chi tiết hết tất cả nội dung cuốn sách, những tinh tuý qua ngôn từ của tác giả, bạn có thể mua sách giấy để đọc và cũng là ủng hộ tác giả.

Cảm ơn mọi người đã đón đọc bài review này của mình. Nếu thấy bài viết kích thích tư duy, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi và thả vài xu để mình có thêm động lực bóc tách các cuốn tiếp theo trong tủ sách của Robert Greene nhé!

*qobe 15*
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Chào bạn, tôi là Mắt Bão 9X.

Sáng nay tôi vừa lên chiếc status thông báo tối nay lên bài review cuốn sách này, nhà mình đã rần rần và vị fan cứng Lunarchen đã lập tức vào 'thử lửa' tôi bằng một loạt điển tích lịch sử. Đúng vậy, 48 Nguyên Tắc Chủ Chốt Của Quyền Lực (The 48 Laws of Power) của Robert Greene chưa bao giờ là một cuốn sách dành cho những tâm hồn mộng mơ, thích màu hồng. Thậm chí, nó từng bị coi là một loại 'cấm thư' ở một số nơi vì độ tàn nhẫn, trần trụi và'vô nhân tính' của nó khi bóc trần các quy luật thống trị.

Có người đọc xong sẽ thấy gai người, có người lại thấy mê hoặc. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi: Dù bạn có thừa nhận hay không, các quy luật quyền lực vẫn đang vận hành ngầm hằng ngày xung quanh bạn, từ thương trường khốc liệt cho đến chốn công sở thị phi.

Trong bài review đậm tính 'phê bình' ngày hôm nay, tôi sẽ không tóm tắt lại 48 điều luật như sách giáo khoa. Tôi muốn cùng các bạn lột trần những nguyên tắc chí mạng nhất dưới góc nhìn trải nghiệm thực tế cá nhân để xem cuốn sách này thực sự là vũ khí hắc ám hay là bộ giáp hộ mệnh bắt buộc phải có cho mỗi chúng ta!


55292505208_28df0a8fba_o.png

1. Nguyên tắc 1: Đừng bao giờ chơi trội hơn chủ – Khi cái tài vô tình trở thành cái tội


Như bạn Lunarchen đã nhắc đến ở phần comment dưới status của tôi: Tại sao Lưu Bang lại phải giết Hàn Tín? Tại sao Câu Tiễn phải bức tử Văn Chủng? Và tại sao đại thi hào Nguyễn Du lại đúc kết: 'Có tài mà cậy chi tài, chữ Tài liền với chữ Tai một vần'? Tất cả đều quy về một mối: Họ đã vi phạm Nguyên tắc tối cao đầu tiên của quyền lực – Never Outshine the Master (Đừng bao giờ tỏa sáng hơn cấp trên) .

Robert Greene chỉ ra một góc tối trong tâm lý con người: Kẻ đứng ở vị trí bề trên luôn mang trong mình một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc bị lật đổ hoặc bị lu mờ. Khi bạn quá xuất sắc, quá tài năng và vô tình phô diễn điều đó một cách lộ liễu, bạn không hề nhận được sự sùng bái của sếp, mà ngược lại, bạn đang khơi dậy lòng đố kỵ và cảm giác bất an sâu sắc bên trong họ.

55292605939_04510972ef_o.jpg

Góc nhìn của tôi: Hồi xưa khi mới đi làm, tôi luôn giữ tư duy ngây thơ rằng: 'Cứ làm thật giỏi, thể hiện thật nhiều thì sẽ được trọng dụng'. Nhưng thực tế đã vả cho tôi tỉnh người. Trong một cuộc họp, tôi từng thẳng thừng sửa sai cho quản lý trước mặt toàn bộ ban giám đốc để chứng tỏ năng lực của mình. Kết quả? Tôi bị cô lập và dính 'combo' soi xét trong suốt nửa năm sau đó. Đọc cuốn sách này rồi tôi mới thấm: Sếp cũng là con người, cũng có cái tôi cần được vuốt ve. Muốn thi triển tài năng, trước hết phải biết cách ẩn mình, làm cho cấp trên cảm thấy họ thông minh và kiểm soát được tình hình. Đó không phải là nịnh nọt, đó là nghệ thuật sinh tồn.

2. Nguyên tắc 4: Luôn nói ít hơn mức cần thiết – Sức mạnh hắc ám của sự im lặng


Con người thường có xu hướng nói thật nhiều để chứng tỏ bản thân thông minh, mạnh mẽ hoặc để khỏa lấp sự tự ti bên trong. Nhưng Robert Greene lại khuyên ngược lại: Hãy tàn nhẫn tiết kiệm lời nói. Khi bạn cố gắng gây ấn tượng bằng ngôn từ, bạn nói càng nhiều thì càng dễ nói ra những điều ngớ ngẩn và đánh mất đi sự huyền bí của chính mình.

Sự im lặng tạo ra một áp lực tâm lý vô hình lên người đối diện. Khi bạn nói ít, mỗi lời bạn thốt ra sẽ có trọng lượng gấp mười lần. Nó khiến người khác phải dò đoán, tò mò và vô tình tự tiết lộ sơ hở của họ trước sự im lặng của bạn.

Chiêm nghiệm cá nhân: Trong công việc thường ngày của tôi, nguyên tắc này cực kỳ đúng. Công việc thường ngày của tôi là luôn tiếp xúc với khách hàng để tư vấn và thuyết phục họ mua sản phẩm của mình. Trong một cuộc trao đổi thông tin, khách hàng càng nói nhiều về họ thì mình sẽ càng nắm được ưu thế, càng thu thập được nhiều thông tin nhất, mà càng có nhiều thông tin thì sẽ thuận lợi cho việc chốt sale ở cuối. Nên những 'cao nhân' thực sự thường chỉ buông một hai câu ngắn gọn, súc tích nhưng đánh trúng tim đen của vấn đề. Tập cách im lặng và quan sát giúp tôi giữ được cái đầu lạnh để đưa ra phương án xử lý tốt nhất cho khách hàng.

3. Nguyên tắc 15: Tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù – Sự tàn nhẫn cần thiết hay sự cực đoan độc hại?


Đây có lẽ là một trong những điều luật gây tranh cãi và mang tiếng là 'vô nhân tính' nhất trong cuốn sách. Tác giả lập luận rằng: Nếu bạn để lại dù chỉ một đốm lửa nhỏ, ngọn lửa đó sẽ có ngày bùng cháy trở lại. Kẻ thù bị tổn thương sẽ hồi phục và quay lại trả thù tàn khốc hơn. Vì vậy, một khi đã ra tay, phải triệt hạ tận gốc, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho họ ngóc đầu lên.

Đọc đến đây bạn có thấy quen thuộc không?
Giống như trong những bộ phim kiếm hiệp hồi xưa, các sát thủ làm việc dựa trên nguyên tắc này 'Diệt cỏ phải diệt tận gốc', tránh để hậu họa về sau.

55292575448_f413a36f76_o.jpg

Góc nhìn cá nhân: Đọc đến chương này, tôi phải thừa nhận bản thân có một chút dội và không hoàn toàn đồng ý với Robert Greene dưới góc độ cuộc sống hiện đại. Ông ấy lấy quá nhiều dẫn chứng từ những cuộc chiến tranh giành vương quyền đẫm máu trong lịch sử để áp đặt vào hành vi con người.

Ở thế kỷ XXI, việc áp dụng nguyên tắc này một cách cực đoan sẽ biến chúng ta thành những kẻ máu lạnh, cực đoan và tự tạo ra một môi trường sống đầy thù hận. Thay vì 'tiêu diệt' theo nghĩa đen hay triệt đường sống của người khác, tôi chọn cách 'hóa giải' bằng việc thiết lập những ranh giới bảo vệ bản thân thật nghiêm ngặt. Khi đối mặt với một kẻ chơi xấu nơi công sở, việc triệt hạ họ không khiến bạn nâng tầm bản thân, nhưng việc nắm thóp bằng chứng và khiến họ không dám chạm đến bạn nữa mới là đỉnh cao của sự kiểm soát.

4. Bản chất của bộ sách: Độc dược thao túng hay Kháng thể hộ thân?


Quay trở lại với trăn trở của bạn Lunarchen ở bài review trước về việc sách của Robert Greene quá trần trụi và xảo quyệt, tôi muốn đưa ra một lời giải đáp sòng phẳng cho cuốn sách này.

Nếu bạn đọc 48 Nguyên Tắc Quyền Lực với dã tâm của một kẻ đi săn, muốn dùng nó làm công cụ để chèn ép, lừa lọc và leo lên lưng người khác, bạn đang tự uống thuốc độc. Bởi vì quyền lực dựa trên sự sợ hãi và dối trá thì không bao giờ bền vững, bạn sẽ luôn sống trong sự hoang mang bị kẻ khác hạ bệ.

Nhưng nếu bạn nhìn cuốn sách này dưới góc độ một cuốn cẩm nang giải phẫu tâm lý, mọi chuyện sẽ khác hoàn toàn. Thế giới ngoài kia không phải ai cũng thánh thiện. Cuốn sách này trang bị cho bạn một đôi mắt thấu thị để nhận diện ngay lập tức: 'À, gã đồng nghiệp này đang dùng Nguyên tắc số 14 để dò la tin tức của mình', hay 'Sếp đang dùng Nguyên tắc số 11 để khiến mình phụ thuộc hoàn toàn vào họ'. Khi bạn biết cách cuộc chơi vận hành, bạn sẽ không bao giờ trở thành nạn nhân tội nghiệp trong những trò chơi quyền lực của người khác.

Lời kết: Làm chủ quyền lực của chính cuộc đời mình


55291527767_821e40037a_o.jpg

48 Nguyên Tắc Chủ Chốt Của Quyền Lực xứng đáng là một tác phẩm kinh điển bắt buộc phải đọc một lần trong đời, không phải để chúng ta trở nên xảo quyệt, mà để chúng ta bớt ngây thơ. Quyền lực tối thượng nhất không phải là quyền lực thống trị người khác, mà là khả năng tự chủ, làm chủ cảm xúc, làm chủ hành vi và bảo vệ vẹn toàn bản ngã của chính mình trước những sóng gió cuộc đời.

Hãy đọc nó với một cái đầu lạnh, một trái tim ấm và một bộ lọc tư duy tỉnh táo nhé bạn!

Góc thảo luận: Theo mọi người, trong môi trường công sở hay cuộc sống hằng ngày hiện nay, nguyên tắc nào trong số 48 điều của Robert Greene là thực tế và dễ lật kèo nhất? Hãy comment mổ xẻ ở phần comment bên dưới nhé!

Hiện tại bài này là một bài review, mà nội dung sách thì rất là dài và rộng, có 48 nguyên tắc lận, nên mình chỉ chọn ra một số nguyên tắc mà theo góc nhìn mình cảm thấy ấn tượng nhất để mình bóc tách, nếu bạn muốn hiểu sâu và chi tiết hết tất cả nội dung cuốn sách, những tinh tuý qua ngôn từ của tác giả, bạn có thể mua sách giấy để đọc và cũng là ủng hộ tác giả.

Cảm ơn mọi người đã đón đọc bài review này của mình. Nếu thấy bài viết kích thích tư duy, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi và thả vài xu để mình có thêm động lực bóc tách các cuốn tiếp theo trong tủ sách của Robert Greene nhé!

*qobe 15*

Xuất sắc, bài review này rất hay
 
3,943 ❤︎ Bài viết: 429 Tìm chủ đề
Bạn viết cho người khác nhưng xin phép được góp lời vô ý vào đây! ^^

Tôi không tham gia bộ máy quyền lực nên cũng chẳng hiểu mấy về những phân tích của bạn, nhưng tôi thấy rõ một điều, sự tỏa sáng và đâm sau lưng là hai khái niệm rất khác nhau. Trong một tập thể, việc vạch áo cho người xem lưng đã mang danh một chữ "dại", còn chưa nói đến việc không chỉ vạch mà còn đâm một nhát thì thôi khỏi bàn nhé! ^^

Ở nguyên tắc 15: Với tôi mà nói, lý thuyết vẫn chỉ là lý thuyết, còn việc chúng ta lựa chọn mức độ để vận hành mới chính là giá trị quyền lực do bản thân ngầm tạo ra. Tàn nhẫn để triệt đường một người là vô đạo, nhưng chừa lại cơ hội để kẻ gian trở mình thì chính là tàn nhẫn với bản thân. Tôi là người nông cạn, điều tôi có thể chỉ là để bản thân họ tự bộc lộ mình trước ánh sáng, một khi kẻ ác không còn len lõi trong bóng tối, sự e sợ đã tiêu tan quá nửa. Còn lại, chính là sự lựa chọn của họ sẽ hành động thế nào trước con mắt của tập thể.

Nghe có vài điều mà thấy hứng thú rồi! Nhưng tiếc là một tháng bán vé số sợ không mưa nổi nửa quyển sách, làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây? Mong bạn chỉ giáo? ^^
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Chào bạn, tôi là Mắt Bão 9X.

Sáng nay tôi vừa lên chiếc status thông báo tối nay lên bài review cuốn sách này, nhà mình đã rần rần và vị fan cứng Lunarchen đã lập tức vào 'thử lửa' tôi bằng một loạt điển tích lịch sử. Đúng vậy, 48 Nguyên Tắc Chủ Chốt Của Quyền Lực (The 48 Laws of Power) của Robert Greene chưa bao giờ là một cuốn sách dành cho những tâm hồn mộng mơ, thích màu hồng. Thậm chí, nó từng bị coi là một loại 'cấm thư' ở một số nơi vì độ tàn nhẫn, trần trụi và'vô nhân tính' của nó khi bóc trần các quy luật thống trị.

Có người đọc xong sẽ thấy gai người, có người lại thấy mê hoặc. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi: Dù bạn có thừa nhận hay không, các quy luật quyền lực vẫn đang vận hành ngầm hằng ngày xung quanh bạn, từ thương trường khốc liệt cho đến chốn công sở thị phi.

Trong bài review đậm tính 'phê bình' ngày hôm nay, tôi sẽ không tóm tắt lại 48 điều luật như sách giáo khoa. Tôi muốn cùng các bạn lột trần những nguyên tắc chí mạng nhất dưới góc nhìn trải nghiệm thực tế cá nhân để xem cuốn sách này thực sự là vũ khí hắc ám hay là bộ giáp hộ mệnh bắt buộc phải có cho mỗi chúng ta!


55292505208_28df0a8fba_o.png

1. Nguyên tắc 1: Đừng bao giờ chơi trội hơn chủ – Khi cái tài vô tình trở thành cái tội


Như bạn Lunarchen đã nhắc đến ở phần comment dưới status của tôi: Tại sao Lưu Bang lại phải giết Hàn Tín? Tại sao Câu Tiễn phải bức tử Văn Chủng? Và tại sao đại thi hào Nguyễn Du lại đúc kết: 'Có tài mà cậy chi tài, chữ Tài liền với chữ Tai một vần'? Tất cả đều quy về một mối: Họ đã vi phạm Nguyên tắc tối cao đầu tiên của quyền lực – Never Outshine the Master (Đừng bao giờ tỏa sáng hơn cấp trên) .

Robert Greene chỉ ra một góc tối trong tâm lý con người: Kẻ đứng ở vị trí bề trên luôn mang trong mình một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc bị lật đổ hoặc bị lu mờ. Khi bạn quá xuất sắc, quá tài năng và vô tình phô diễn điều đó một cách lộ liễu, bạn không hề nhận được sự sùng bái của sếp, mà ngược lại, bạn đang khơi dậy lòng đố kỵ và cảm giác bất an sâu sắc bên trong họ.

55292605939_04510972ef_o.jpg

Góc nhìn của tôi: Hồi xưa khi mới đi làm, tôi luôn giữ tư duy ngây thơ rằng: 'Cứ làm thật giỏi, thể hiện thật nhiều thì sẽ được trọng dụng'. Nhưng thực tế đã vả cho tôi tỉnh người. Trong một cuộc họp, tôi từng thẳng thừng sửa sai cho quản lý trước mặt toàn bộ ban giám đốc để chứng tỏ năng lực của mình. Kết quả? Tôi bị cô lập và dính 'combo' soi xét trong suốt nửa năm sau đó. Đọc cuốn sách này rồi tôi mới thấm: Sếp cũng là con người, cũng có cái tôi cần được vuốt ve. Muốn thi triển tài năng, trước hết phải biết cách ẩn mình, làm cho cấp trên cảm thấy họ thông minh và kiểm soát được tình hình. Đó không phải là nịnh nọt, đó là nghệ thuật sinh tồn.

2. Nguyên tắc 4: Luôn nói ít hơn mức cần thiết – Sức mạnh hắc ám của sự im lặng


Con người thường có xu hướng nói thật nhiều để chứng tỏ bản thân thông minh, mạnh mẽ hoặc để khỏa lấp sự tự ti bên trong. Nhưng Robert Greene lại khuyên ngược lại: Hãy tàn nhẫn tiết kiệm lời nói. Khi bạn cố gắng gây ấn tượng bằng ngôn từ, bạn nói càng nhiều thì càng dễ nói ra những điều ngớ ngẩn và đánh mất đi sự huyền bí của chính mình.

Sự im lặng tạo ra một áp lực tâm lý vô hình lên người đối diện. Khi bạn nói ít, mỗi lời bạn thốt ra sẽ có trọng lượng gấp mười lần. Nó khiến người khác phải dò đoán, tò mò và vô tình tự tiết lộ sơ hở của họ trước sự im lặng của bạn.

Chiêm nghiệm cá nhân: Trong công việc thường ngày của tôi, nguyên tắc này cực kỳ đúng. Công việc thường ngày của tôi là luôn tiếp xúc với khách hàng để tư vấn và thuyết phục họ mua sản phẩm của mình. Trong một cuộc trao đổi thông tin, khách hàng càng nói nhiều về họ thì mình sẽ càng nắm được ưu thế, càng thu thập được nhiều thông tin nhất, mà càng có nhiều thông tin thì sẽ thuận lợi cho việc chốt sale ở cuối. Nên những 'cao nhân' thực sự thường chỉ buông một hai câu ngắn gọn, súc tích nhưng đánh trúng tim đen của vấn đề. Tập cách im lặng và quan sát giúp tôi giữ được cái đầu lạnh để đưa ra phương án xử lý tốt nhất cho khách hàng.

3. Nguyên tắc 15: Tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù – Sự tàn nhẫn cần thiết hay sự cực đoan độc hại?


Đây có lẽ là một trong những điều luật gây tranh cãi và mang tiếng là 'vô nhân tính' nhất trong cuốn sách. Tác giả lập luận rằng: Nếu bạn để lại dù chỉ một đốm lửa nhỏ, ngọn lửa đó sẽ có ngày bùng cháy trở lại. Kẻ thù bị tổn thương sẽ hồi phục và quay lại trả thù tàn khốc hơn. Vì vậy, một khi đã ra tay, phải triệt hạ tận gốc, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho họ ngóc đầu lên.

Đọc đến đây bạn có thấy quen thuộc không?
Giống như trong những bộ phim kiếm hiệp hồi xưa, các sát thủ làm việc dựa trên nguyên tắc này 'Diệt cỏ phải diệt tận gốc', tránh để hậu họa về sau.

55292575448_f413a36f76_o.jpg

Góc nhìn cá nhân: Đọc đến chương này, tôi phải thừa nhận bản thân có một chút dội và không hoàn toàn đồng ý với Robert Greene dưới góc độ cuộc sống hiện đại. Ông ấy lấy quá nhiều dẫn chứng từ những cuộc chiến tranh giành vương quyền đẫm máu trong lịch sử để áp đặt vào hành vi con người.

Ở thế kỷ XXI, việc áp dụng nguyên tắc này một cách cực đoan sẽ biến chúng ta thành những kẻ máu lạnh, cực đoan và tự tạo ra một môi trường sống đầy thù hận. Thay vì 'tiêu diệt' theo nghĩa đen hay triệt đường sống của người khác, tôi chọn cách 'hóa giải' bằng việc thiết lập những ranh giới bảo vệ bản thân thật nghiêm ngặt. Khi đối mặt với một kẻ chơi xấu nơi công sở, việc triệt hạ họ không khiến bạn nâng tầm bản thân, nhưng việc nắm thóp bằng chứng và khiến họ không dám chạm đến bạn nữa mới là đỉnh cao của sự kiểm soát.

4. Bản chất của bộ sách: Độc dược thao túng hay Kháng thể hộ thân?


Quay trở lại với trăn trở của bạn Lunarchen ở bài review trước về việc sách của Robert Greene quá trần trụi và xảo quyệt, tôi muốn đưa ra một lời giải đáp sòng phẳng cho cuốn sách này.

Nếu bạn đọc 48 Nguyên Tắc Quyền Lực với dã tâm của một kẻ đi săn, muốn dùng nó làm công cụ để chèn ép, lừa lọc và leo lên lưng người khác, bạn đang tự uống thuốc độc. Bởi vì quyền lực dựa trên sự sợ hãi và dối trá thì không bao giờ bền vững, bạn sẽ luôn sống trong sự hoang mang bị kẻ khác hạ bệ.

Nhưng nếu bạn nhìn cuốn sách này dưới góc độ một cuốn cẩm nang giải phẫu tâm lý, mọi chuyện sẽ khác hoàn toàn. Thế giới ngoài kia không phải ai cũng thánh thiện. Cuốn sách này trang bị cho bạn một đôi mắt thấu thị để nhận diện ngay lập tức: 'À, gã đồng nghiệp này đang dùng Nguyên tắc số 14 để dò la tin tức của mình', hay 'Sếp đang dùng Nguyên tắc số 11 để khiến mình phụ thuộc hoàn toàn vào họ'. Khi bạn biết cách cuộc chơi vận hành, bạn sẽ không bao giờ trở thành nạn nhân tội nghiệp trong những trò chơi quyền lực của người khác.

Lời kết: Làm chủ quyền lực của chính cuộc đời mình


55291527767_821e40037a_o.jpg

48 Nguyên Tắc Chủ Chốt Của Quyền Lực xứng đáng là một tác phẩm kinh điển bắt buộc phải đọc một lần trong đời, không phải để chúng ta trở nên xảo quyệt, mà để chúng ta bớt ngây thơ. Quyền lực tối thượng nhất không phải là quyền lực thống trị người khác, mà là khả năng tự chủ, làm chủ cảm xúc, làm chủ hành vi và bảo vệ vẹn toàn bản ngã của chính mình trước những sóng gió cuộc đời.

Hãy đọc nó với một cái đầu lạnh, một trái tim ấm và một bộ lọc tư duy tỉnh táo nhé bạn!

Góc thảo luận: Theo mọi người, trong môi trường công sở hay cuộc sống hằng ngày hiện nay, nguyên tắc nào trong số 48 điều của Robert Greene là thực tế và dễ lật kèo nhất? Hãy comment mổ xẻ ở phần comment bên dưới nhé!

Hiện tại bài này là một bài review, mà nội dung sách thì rất là dài và rộng, có 48 nguyên tắc lận, nên mình chỉ chọn ra một số nguyên tắc mà theo góc nhìn mình cảm thấy ấn tượng nhất để mình bóc tách, nếu bạn muốn hiểu sâu và chi tiết hết tất cả nội dung cuốn sách, những tinh tuý qua ngôn từ của tác giả, bạn có thể mua sách giấy để đọc và cũng là ủng hộ tác giả.

Cảm ơn mọi người đã đón đọc bài review này của mình. Nếu thấy bài viết kích thích tư duy, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi và thả vài xu để mình có thêm động lực bóc tách các cuốn tiếp theo trong tủ sách của Robert Greene nhé!

*qobe 15*

Đọc xong 48 nguyên tắc này, mình nghĩ mình sẽ không bao giờ là người chạm tay vào quyền lực. Bởi mình hiểu rằng, muốn đứng trên đỉnh cao ấy, người ta phải đánh đổi bằng những mưu mô, chiêu trò và luôn trong trạng thái căng não đối phó với bốn phương tám hướng.

Cái gọi là "quyền lực" nghe thì thật sang trọng và lộng lẫy. Người ta cứ ngỡ đứng ở vị trí đó là có thể nhìn xuống và kiểm soát mọi thứ. Nhưng thực ra, con người vốn dĩ hữu hạn, còn thế gian này lại vô hạn, làm sao chúng ta có thể kiểm soát được tất cả? Nhìn bề ngoài, quyền lực mang lại sự tự do "thích gì làm nấy", nhưng bản chất chỉ là bạn tự nhốt mình vào một chiếc lồng khác, tinh vi và áp lực hơn mà thôi.

Nếu quyền lực thực sự tốt đẹp đến thế, thử hỏi các bậc vua chúa ngày xưa xem, tại sao họ lại chết sớm? Liệu trong số họ, có mấy ai thực sự hạnh phúc? Càng phức tạp thì càng bất hạnh. Một vị vua nắm quyền lực tối thượng trong tay, liệu có chắc hạnh phúc hơn một gã ăn mày tự tại?

Nói những điều này, mình không hề có ý phủ định giá trị của quyền lực. Mình chỉ nhận ra bản thân không phù hợp với những toan tính phe phái ấy. Thú thật, so với sự khô khan, tàn nhẫn của 48 Nguyên Tắc Quyền Lực, mình lại mê mẩn cuốn Nghệ Thuật Quyến Rũ của cùng tác giả hơn nhiều! Suy cho cùng, mình vẫn là một cô gái có chút nổi loạn, thích yêu đương và tận hưởng sự lãng mạn hơn là lao vào những cuộc đấu đá sinh tồn.

Cuốn sách quyền lực này đến với mình không phải để làm vũ khí đi săn, mà là để mở mang tầm mắt và nhận diện các dấu hiệu khi có ai đó muốn "chơi xấu" mình. Với một đứa thích yêu đời hơn yêu quyền lực như mình, 48 Nguyên Tắc Quyền Lực chỉ là một liều vắc-xin hộ thân, chứ tuyệt đối không phải thứ vũ khí mình cần để mang đi nghênh chiến với đời! Kaka!

=> Chúc tác giả thêm mấy bài rì viu chất lượng nhen

Mẹ Mai @XSaoMai: Dzô cho chút cao kiến coi
 
192 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Bạn viết cho người khác nhưng xin phép được góp lời vô ý vào đây! ^^

Tôi không tham gia bộ máy quyền lực nên cũng chẳng hiểu mấy về những phân tích của bạn, nhưng tôi thấy rõ một điều, sự tỏa sáng và đâm sau lưng là hai khái niệm rất khác nhau. Trong một tập thể, việc vạch áo cho người xem lưng đã mang danh một chữ "dại", còn chưa nói đến việc không chỉ vạch mà còn đâm một nhát thì thôi khỏi bàn nhé! ^^

Ở nguyên tắc 15: Với tôi mà nói, lý thuyết vẫn chỉ là lý thuyết, còn việc chúng ta lựa chọn mức độ để vận hành mới chính là giá trị quyền lực do bản thân ngầm tạo ra. Tàn nhẫn để triệt đường một người là vô đạo, nhưng chừa lại cơ hội để kẻ gian trở mình thì chính là tàn nhẫn với bản thân. Tôi là người nông cạn, điều tôi có thể chỉ là để bản thân họ tự bộc lộ mình trước ánh sáng, một khi kẻ ác không còn len lõi trong bóng tối, sự e sợ đã tiêu tan quá nửa. Còn lại, chính là sự lựa chọn của họ sẽ hành động thế nào trước con mắt của tập thể.

Nghe có vài điều mà thấy hứng thú rồi! Nhưng tiếc là một tháng bán vé số sợ không mưa nổi nửa quyển sách, làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây? Mong bạn chỉ giáo? ^^

Chào bạn, cảm ơn bạn đã chia sẻ góc nhìn cho bài viết, theo như bạn chia sẻ mình hiểu gồm có 3 ý chính, về ý đầu tiên mình đồng ý với bạn, tuy nhiên để đi sâu vào 1 tập thể thì mình không nói đúng sai ở đây, tuỳ theo góc nhìn của mỗi người. Quan trọng xử lý sao cho một cách hợp lý nhất và khôn khéo nhất để mình không bị thiệt là được.

Còn ở quy tắc thứ 15 mình cũng đồng tình với bạn, đúng như bạn nói: 'Chừa lại cơ hội để kẻ gian trở mình thì chính là tàn nhẫn với bản thân'. Robert Greene viết cuốn sách này dựa trên bối cảnh lịch sử đầy máu và nước mắt, nơi mà ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau một sợi tóc. Vì vậy sự tàn nhẫn của ông ấy mang tính cực đoan. Nhưng cách bạn hóa giải nó bằng việc 'để bản thân họ tự bộc lộ mình trước ánh sáng' thực sự là một tư duy rất văn minh, dùng sự chính trực và luật nhân quả để đối trị với cái xấu.

Còn câu hỏi cuối bài của bạn khiến mình vô cùng trăn trở: 'Làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây?'

Bạn ạ, Quyền lực nghe thì đao to búa lớn thế thôi, nhưng bản chất của nó không phải là việc đứng trên đỉnh vinh quang, điều binh khiển tướng hay tham gia vào bộ máy chính trị nào cả. Quyền lực lớn nhất của một con người chính là quyền tự chủ, làm chủ cuộc đời mình, làm chủ tâm trí mình để không bị hoàn cảnh xô đẩy, và giữ cho mình một cái tâm sáng, một tinh thần hiếu học giữa muôn vàn nghịch cảnh là được.

Và bạn có bảo: 'Nhưng tiếc là một tháng bán vé số sợ không mưa nổi nửa quyển sách, làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây?'. Bản chất thì đây không phải là vấn đề đâu bạn. 1 cuốn sách giá nó không là bao nhiêu hết so với giá trị mà nó mang lại, mình vẫn đồng cảm về câu nói của bạn, cho dù bạn chưa có tiền mua cuốn sách, quan điểm trước nay của mình là 'Muốn thì tìm cách, không muốn thì tìm lý do', mình xin chỉ bạn cách tiếp cận được cuốn sách mà không cần phải mua nó, hiện tại thời thế rất phát triển, có rất nhiều cách để tiếp cận tri thức, qua sách giấy, qua internet, youtube.. Và rất nhiều kênh bạn có thể xem miễn phí sách. Bạn có thể gu gồ để tìm và tải về bản pdf để đọc nhé.

Cảm ơn bạn vì đã ghé thăm và để lại một lời bình luận làm sáng bừng cả bài review của mình. Chúc bạn luôn chân cứng đá mềm, ngày nào cũng thuận buồm xuôi gió, bán được thật nhiều vé số nhé!
 
192 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Đọc xong 48 nguyên tắc này, mình nghĩ mình sẽ không bao giờ là người chạm tay vào quyền lực. Bởi mình hiểu rằng, muốn đứng trên đỉnh cao ấy, người ta phải đánh đổi bằng những mưu mô, chiêu trò và luôn trong trạng thái căng não đối phó với bốn phương tám hướng.

Cái gọi là "quyền lực" nghe thì thật sang trọng và lộng lẫy. Người ta cứ ngỡ đứng ở vị trí đó là có thể nhìn xuống và kiểm soát mọi thứ. Nhưng thực ra, con người vốn dĩ hữu hạn, còn thế gian này lại vô hạn, làm sao chúng ta có thể kiểm soát được tất cả? Nhìn bề ngoài, quyền lực mang lại sự tự do "thích gì làm nấy", nhưng bản chất chỉ là bạn tự nhốt mình vào một chiếc lồng khác, tinh vi và áp lực hơn mà thôi.

Nếu quyền lực thực sự tốt đẹp đến thế, thử hỏi các bậc vua chúa ngày xưa xem, tại sao họ lại chết sớm? Liệu trong số họ, có mấy ai thực sự hạnh phúc? Càng phức tạp thì càng bất hạnh. Một vị vua nắm quyền lực tối thượng trong tay, liệu có chắc hạnh phúc hơn một gã ăn mày tự tại?

Nói những điều này, mình không hề có ý phủ định giá trị của quyền lực. Mình chỉ nhận ra bản thân không phù hợp với những toan tính phe phái ấy. Thú thật, so với sự khô khan, tàn nhẫn của 48 Nguyên Tắc Quyền Lực, mình lại mê mẩn cuốn Nghệ Thuật Quyến Rũ của cùng tác giả hơn nhiều! Suy cho cùng, mình vẫn là một cô gái có chút nổi loạn, thích yêu đương và tận hưởng sự lãng mạn hơn là lao vào những cuộc đấu đá sinh tồn.

Cuốn sách quyền lực này đến với mình không phải để làm vũ khí đi săn, mà là để mở mang tầm mắt và nhận diện các dấu hiệu khi có ai đó muốn "chơi xấu" mình. Với một đứa thích yêu đời hơn yêu quyền lực như mình, 48 Nguyên Tắc Quyền Lực chỉ là một liều vắc-xin hộ thân, chứ tuyệt đối không phải thứ vũ khí mình cần để mang đi nghênh chiến với đời! Kaka!

=> Chúc tác giả thêm mấy bài rì viu chất lượng nhen

Mẹ Mai @XSaoMai: Dzô cho chút cao kiến coi

Kkk.. Bạn có cảm nhận về cuốn sách có nhiều điểm giống mình. Cảm ơn bạn :))
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Bạn viết cho người khác nhưng xin phép được góp lời vô ý vào đây! ^^

Tôi không tham gia bộ máy quyền lực nên cũng chẳng hiểu mấy về những phân tích của bạn, nhưng tôi thấy rõ một điều, sự tỏa sáng và đâm sau lưng là hai khái niệm rất khác nhau. Trong một tập thể, việc vạch áo cho người xem lưng đã mang danh một chữ "dại", còn chưa nói đến việc không chỉ vạch mà còn đâm một nhát thì thôi khỏi bàn nhé! ^^

Ở nguyên tắc 15: Với tôi mà nói, lý thuyết vẫn chỉ là lý thuyết, còn việc chúng ta lựa chọn mức độ để vận hành mới chính là giá trị quyền lực do bản thân ngầm tạo ra. Tàn nhẫn để triệt đường một người là vô đạo, nhưng chừa lại cơ hội để kẻ gian trở mình thì chính là tàn nhẫn với bản thân. Tôi là người nông cạn, điều tôi có thể chỉ là để bản thân họ tự bộc lộ mình trước ánh sáng, một khi kẻ ác không còn len lõi trong bóng tối, sự e sợ đã tiêu tan quá nửa. Còn lại, chính là sự lựa chọn của họ sẽ hành động thế nào trước con mắt của tập thể.

Nghe có vài điều mà thấy hứng thú rồi! Nhưng tiếc là một tháng bán vé số sợ không mưa nổi nửa quyển sách, làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây? Mong bạn chỉ giáo? ^^

Ca cho tui địa chỉ nhà đi, tui mua rồi gửi ship tới cho ca. Sách tui mua được, hí hí hí/
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Kkk.. Bạn có cảm nhận về cuốn sách có nhiều điểm giống mình. Cảm ơn bạn :))

Sống đời ấy mà, tự do tự tại.. Là vui nhất. Có ai hỏi gió có biết buồn hay ko? Có ai hỏi mưa có biết sầu hay không?
 
3,943 ❤︎ Bài viết: 429 Tìm chủ đề
Chào bạn, cảm ơn bạn đã chia sẻ góc nhìn cho bài viết, theo như bạn chia sẻ mình hiểu gồm có 3 ý chính, về ý đầu tiên mình đồng ý với bạn, tuy nhiên để đi sâu vào 1 tập thể thì mình không nói đúng sai ở đây, tuỳ theo góc nhìn của mỗi người. Quan trọng xử lý sao cho một cách hợp lý nhất và khôn khéo nhất để mình không bị thiệt là được.

Còn ở quy tắc thứ 15 mình cũng đồng tình với bạn, đúng như bạn nói: 'Chừa lại cơ hội để kẻ gian trở mình thì chính là tàn nhẫn với bản thân'. Robert Greene viết cuốn sách này dựa trên bối cảnh lịch sử đầy máu và nước mắt, nơi mà ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau một sợi tóc. Vì vậy sự tàn nhẫn của ông ấy mang tính cực đoan. Nhưng cách bạn hóa giải nó bằng việc 'để bản thân họ tự bộc lộ mình trước ánh sáng' thực sự là một tư duy rất văn minh, dùng sự chính trực và luật nhân quả để đối trị với cái xấu.

Còn câu hỏi cuối bài của bạn khiến mình vô cùng trăn trở: 'Làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây?'

Bạn ạ, Quyền lực nghe thì đao to búa lớn thế thôi, nhưng bản chất của nó không phải là việc đứng trên đỉnh vinh quang, điều binh khiển tướng hay tham gia vào bộ máy chính trị nào cả. Quyền lực lớn nhất của một con người chính là quyền tự chủ, làm chủ cuộc đời mình, làm chủ tâm trí mình để không bị hoàn cảnh xô đẩy, và giữ cho mình một cái tâm sáng, một tinh thần hiếu học giữa muôn vàn nghịch cảnh là được.

Và bạn có bảo: 'Nhưng tiếc là một tháng bán vé số sợ không mưa nổi nửa quyển sách, làm thế nào để có thể tiếp cận quyền lực với mảnh đời đi nắng về mưa đây?'. Bản chất thì đây không phải là vấn đề đâu bạn. 1 cuốn sách giá nó không là bao nhiêu hết so với giá trị mà nó mang lại, mình vẫn đồng cảm về câu nói của bạn, cho dù bạn chưa có tiền mua cuốn sách, quan điểm trước nay của mình là 'Muốn thì tìm cách, không muốn thì tìm lý do', mình xin chỉ bạn cách tiếp cận được cuốn sách mà không cần phải mua nó, hiện tại thời thế rất phát triển, có rất nhiều cách để tiếp cận tri thức, qua sách giấy, qua internet, youtube.. Và rất nhiều kênh bạn có thể xem miễn phí sách. Bạn có thể gu gồ để tìm và tải về bản pdf để đọc nhé.

Cảm ơn bạn vì đã ghé thăm và để lại một lời bình luận làm sáng bừng cả bài review của mình. Chúc bạn luôn chân cứng đá mềm, ngày nào cũng thuận buồm xuôi gió, bán được thật nhiều vé số nhé!

Cám ơn bạn đã nhiệt tình giải thích nhé! ^^

Tôi không xem qua sách nên không biết trong đó nói gì, nhờ lý giải của bạn mới hiểu biết thêm về một số góc nhìn nhận khác nhau. Sự tham thấu về quyền tự do, tự chủ, hầu như ai cũng muốn như thế, cái kiểu muốn làm gì cũng có thể làm, càng tuyệt hơn! Nhưng để có được điều đó liệu có vượt qua được quyền lực không? Một người bình thường đi vào các cơ quan Nhà nước liên hệ công việc sẽ khác rất nhiều so với một người có mối quan hệ quyền lực, đó là thực tế không thể phũ nhận. Nếu nói, tôi không muốn tham gia hệ thống quyền lực và sẵn sàng từ chối cơ hội, liệu có xảy ra không? Ở góc độ khác nhau, giá trị quyền lực vẫn giữ vững, chỉ khác nhau ở chổ người sử dụng và người bị quyền lực chi phối, hiển nhiên là người sau chính là người bị thiệt hại. Đại biểu của quyền lực chính một người nói vạn người phải nghe theo, sự tự do, tự chủ cũng không nằm ngoài phạm vi đó. Quyền là cái cốt lõi cần có, sự đòi hỏi, có khi phải tranh giành để đạt được, nhưng muốn có một quyền lực lực mang tính giá trị xã hội là cả một quá trình của người bình thường và là bước đệm của hệ thống nồng cốt đã có từ trước.

Chia sẽ một chút góc nhìn có phần chủ quan. Có lẽ đứng ở góc độ người bình thường như tôi lại thấy khao khát quyền lực chỉ để tự thỏa mản bản thân, còn với những người nắm quyền thực sự họ sẽ nghĩ khác không chừng! ^^
 
895 ❤︎ Bài viết: 246 Tìm chủ đề
Đọc xong 48 nguyên tắc này, mình nghĩ mình sẽ không bao giờ là người chạm tay vào quyền lực. Bởi mình hiểu rằng, muốn đứng trên đỉnh cao ấy, người ta phải đánh đổi bằng những mưu mô, chiêu trò và luôn trong trạng thái căng não đối phó với bốn phương tám hướng.

Cái gọi là "quyền lực" nghe thì thật sang trọng và lộng lẫy. Người ta cứ ngỡ đứng ở vị trí đó là có thể nhìn xuống và kiểm soát mọi thứ. Nhưng thực ra, con người vốn dĩ hữu hạn, còn thế gian này lại vô hạn, làm sao chúng ta có thể kiểm soát được tất cả? Nhìn bề ngoài, quyền lực mang lại sự tự do "thích gì làm nấy", nhưng bản chất chỉ là bạn tự nhốt mình vào một chiếc lồng khác, tinh vi và áp lực hơn mà thôi.

Nếu quyền lực thực sự tốt đẹp đến thế, thử hỏi các bậc vua chúa ngày xưa xem, tại sao họ lại chết sớm? Liệu trong số họ, có mấy ai thực sự hạnh phúc? Càng phức tạp thì càng bất hạnh. Một vị vua nắm quyền lực tối thượng trong tay, liệu có chắc hạnh phúc hơn một gã ăn mày tự tại?

Nói những điều này, mình không hề có ý phủ định giá trị của quyền lực. Mình chỉ nhận ra bản thân không phù hợp với những toan tính phe phái ấy. Thú thật, so với sự khô khan, tàn nhẫn của 48 Nguyên Tắc Quyền Lực, mình lại mê mẩn cuốn Nghệ Thuật Quyến Rũ của cùng tác giả hơn nhiều! Suy cho cùng, mình vẫn là một cô gái có chút nổi loạn, thích yêu đương và tận hưởng sự lãng mạn hơn là lao vào những cuộc đấu đá sinh tồn.

Cuốn sách quyền lực này đến với mình không phải để làm vũ khí đi săn, mà là để mở mang tầm mắt và nhận diện các dấu hiệu khi có ai đó muốn "chơi xấu" mình. Với một đứa thích yêu đời hơn yêu quyền lực như mình, 48 Nguyên Tắc Quyền Lực chỉ là một liều vắc-xin hộ thân, chứ tuyệt đối không phải thứ vũ khí mình cần để mang đi nghênh chiến với đời! Kaka!

=> Chúc tác giả thêm mấy bài rì viu chất lượng nhen

Mẹ Mai @XSaoMai: Dzô cho chút cao kiến coi

Hay! Ai nói cũng hay qtqd!
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Địa chỉ thì ok, nhưng sách e là người bình thường như tôi không đọc nổi 2 trang đâu, sợ phí của bạn cho. Rất cảm ơn bạn đã nhiệt tình!

Ây da khum sao, cứ đưa địa chỉ đây, tui gửi cho ca đọc, nào ko hiểu, thì hỏi, sẽ có người chỉ cho
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Cám ơn bạn đã nhiệt tình giải thích nhé! ^^

Tôi không xem qua sách nên không biết trong đó nói gì, nhờ lý giải của bạn mới hiểu biết thêm về một số góc nhìn nhận khác nhau. Sự tham thấu về quyền tự do, tự chủ, hầu như ai cũng muốn như thế, cái kiểu muốn làm gì cũng có thể làm, càng tuyệt hơn! Nhưng để có được điều đó liệu có vượt qua được quyền lực không? Một người bình thường đi vào các cơ quan Nhà nước liên hệ công việc sẽ khác rất nhiều so với một người có mối quan hệ quyền lực, đó là thực tế không thể phũ nhận. Nếu nói, tôi không muốn tham gia hệ thống quyền lực và sẵn sàng từ chối cơ hội, liệu có xảy ra không? Ở góc độ khác nhau, giá trị quyền lực vẫn giữ vững, chỉ khác nhau ở chổ người sử dụng và người bị quyền lực chi phối, hiển nhiên là người sau chính là người bị thiệt hại. Đại biểu của quyền lực chính một người nói vạn người phải nghe theo, sự tự do, tự chủ cũng không nằm ngoài phạm vi đó. Quyền là cái cốt lõi cần có, sự đòi hỏi, có khi phải tranh giành để đạt được, nhưng muốn có một quyền lực lực mang tính giá trị xã hội là cả một quá trình của người bình thường và là bước đệm của hệ thống nồng cốt đã có từ trước.

Chia sẽ một chút góc nhìn có phần chủ quan. Có lẽ đứng ở góc độ người bình thường như tôi lại thấy khao khát quyền lực chỉ để tự thỏa mản bản thân, còn với những người nắm quyền thực sự họ sẽ nghĩ khác không chừng! ^^

Mình nghĩ bạn nói không sai ở điểm: Quyền lực luôn tồn tại và người có quan hệ, địa vị chắc chắn sẽ thuận lợi hơn trong nhiều tình huống. Đó là thực tế xã hội từ trước đến nay.

Nhưng mình góc nhìn của mình hơi khác một chút ở chỗ xem xã hội chỉ là cuộc chơi giữa "người có quyền" và "người bị trị". Nếu nhìn như vậy, con người dễ rơi vào tâm lý bất lực, lúc nào cũng nghĩ bản thân phải dựa dẫm hoặc tranh giành quyền lực mới có thể sống ổn. Thực tế, xã hội hiện đại dù chưa hoàn hảo nhưng đang vận hành bằng quy trình và sự minh bạch nhiều hơn trước. Một người bình thường vẫn có thể sống đàng hoàng, phát triển và bảo vệ quyền lợi của mình nếu họ có năng lực và hiểu luật chơi.

Về câu hỏi của bạn là nếu một người sẵn sàng từ chối cơ hội, không tham gia vào hệ thống quyền lực thì liệu có xảy ra không? Mình tin là hoàn toàn có thể. Đó là một lựa chọn dũng cảm về lối sống. Vì quyền lực không phải thứ duy nhất quyết định tự do. Có nhiều người rất có quyền nhưng sống trong nghi kỵ, áp lực và phải phụ thuộc vào vô số mối quan hệ. Ngược lại, có người rất bình thường nhưng sống độc lập, không cúi đầu vì lợi ích và không bị cuốn vào cuộc tranh giành nào cả.

Mình cũng rất ấn tượng với ý kiến của bạn ở đoạn cuối, rằng người có quyền thực sự họ sẽ nghĩ khác. Có khi đúng là như vậy. Người ở ngoài nhìn vào có thể thấy khao khát quyền lực để thỏa mãn bản thân, nhưng người trong cuộc đôi khi lại thấy đó là một áp lực, một trách nhiệm hoặc một công cụ buộc phải vận hành chứ không hẳn là sự tận hưởng.

Nên theo mình, vấn đề không phải là "có quyền lực hay không", mà là mình có để bản thân bị lệ thuộc vào nó đến mức đánh mất sự tự do nội tâm của chính mình hay không.
 
3,943 ❤︎ Bài viết: 429 Tìm chủ đề
Mình nghĩ bạn nói không sai ở điểm: Quyền lực luôn tồn tại và người có quan hệ, địa vị chắc chắn sẽ thuận lợi hơn trong nhiều tình huống. Đó là thực tế xã hội từ trước đến nay.

Nhưng mình góc nhìn của mình hơi khác một chút ở chỗ xem xã hội chỉ là cuộc chơi giữa "người có quyền" và "người bị trị". Nếu nhìn như vậy, con người dễ rơi vào tâm lý bất lực, lúc nào cũng nghĩ bản thân phải dựa dẫm hoặc tranh giành quyền lực mới có thể sống ổn. Thực tế, xã hội hiện đại dù chưa hoàn hảo nhưng đang vận hành bằng quy trình và sự minh bạch nhiều hơn trước. Một người bình thường vẫn có thể sống đàng hoàng, phát triển và bảo vệ quyền lợi của mình nếu họ có năng lực và hiểu luật chơi.

Về câu hỏi của bạn là nếu một người sẵn sàng từ chối cơ hội, không tham gia vào hệ thống quyền lực thì liệu có xảy ra không? Mình tin là hoàn toàn có thể. Đó là một lựa chọn dũng cảm về lối sống. Vì quyền lực không phải thứ duy nhất quyết định tự do. Có nhiều người rất có quyền nhưng sống trong nghi kỵ, áp lực và phải phụ thuộc vào vô số mối quan hệ. Ngược lại, có người rất bình thường nhưng sống độc lập, không cúi đầu vì lợi ích và không bị cuốn vào cuộc tranh giành nào cả.

Mình cũng rất ấn tượng với ý kiến của bạn ở đoạn cuối, rằng người có quyền thực sự họ sẽ nghĩ khác. Có khi đúng là như vậy. Người ở ngoài nhìn vào có thể thấy khao khát quyền lực để thỏa mãn bản thân, nhưng người trong cuộc đôi khi lại thấy đó là một áp lực, một trách nhiệm hoặc một công cụ buộc phải vận hành chứ không hẳn là sự tận hưởng.

Nên theo mình, vấn đề không phải là "có quyền lực hay không", mà là mình có để bản thân bị lệ thuộc vào nó đến mức đánh mất sự tự do nội tâm của chính mình hay không.

Quan điểm còn tùy thuộc vào góc nhìn.

Hãy đứng ở vị trí đó để cảm nhận một lần, như một người ở dưới chân núi nhìn lên chỉ thấy người trên đỉnh núi thật sự đang mạo hiểm, nhưng không có góc nhìn từ trên đỉnh núi thì đâu biết được họ có cảm giác như thế nào. Điều khiển và bị điều khiển, không phải do họ lựa chọn.

Điều cần nói chính là không cần người khác hiểu họ, mà hãy đứng ở góc nhìn của họ để cảm nhận. Mọi lời nói là một sự phán quyết mang tính chủ quan, vì thật sự không ai đứng chung góc nhìn, hay rộng lớn hơn chính là tầm nhìn.

Trân trọng!
 
7,079 ❤︎ Bài viết: 1935 Tìm chủ đề
Quan điểm còn tùy thuộc vào góc nhìn.

Hãy đứng ở vị trí đó để cảm nhận một lần, như một người ở dưới chân núi nhìn lên chỉ thấy người trên đỉnh núi thật sự đang mạo hiểm, nhưng không có góc nhìn từ trên đỉnh núi thì đâu biết được họ có cảm giác như thế nào. Điều khiển và bị điều khiển, không phải do họ lựa chọn.

Điều cần nói chính là không cần người khác hiểu họ, mà hãy đứng ở góc nhìn của họ để cảm nhận. Mọi lời nói là một sự phán quyết mang tính chủ quan, vì thật sự không ai đứng chung góc nhìn, hay rộng lớn hơn chính là tầm nhìn.

Trân trọng!

Haha bạn nói đúng, muốn hiểu nhau thì phải đứng ở góc nhìn của nhau. Vậy giờ mình đứng vào góc nhìn của bạn rồi, còn bạn đã sẵn sàng bước qua đứng vào góc nhìn của mình chưa, hay là bạn tính đứng một mình trên đó luôn? Nói qua nói lại một hồi mình thấy giống tụi mình đang chơi trò đổi chỗ trốn tìm quá.

Dưới chân núi vốn ko hiểu người trên đỉnh núi, nhưng ít nhất dưới chân núi còn có ô xy để thở chứ trên cao ấy, không khí loãng quá.. Đứng lâu lại ko thọ ấy chứ.

Nói cho vui thôi, mỗi người mỗi suy nghĩ. Không ai có thể phủ quyết ai đâu, vì như bạn nói "ko cùng góc nhìn" cơ mà.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back