Gió thổi lành lạnh khiến ta nhớ về những ngày đã xa xôi. Lạ thật. Một nỗi buồn nhẹ như cơn gió, nhẹ nhàng thổi qua tâm hồn. Ngày ấy đã bình yên chỉ là không quên được.
Khóc hết hôm nay thôi nhé!
Ngày mai lại tươi cười đón ánh mặt trời,
Lại rạng rỡ, lại hồn nhiên,
Như cả một khoảng quá khứ chưa từng tồn tại.
Chưa từng đau lòng,
chưa từng tổn thương,
chưa từng khóc đến cạn khô nước mắt
chưa từng...
"Trong bụng ta có vạn mẫu hồng, trong lòng người bùng lên lửa lớn, biệt ly năm tháng nung nên máu xương bỏng cháy, sớm tối bên nhau, sớm tối chữa lành".
Chào Mod, mình mới đăng truyện này nhưng bị dịch chuyển sang mục Cần Sửa, giờ mình đã sửa lại nội dung giới thiệu cho cụ thể hơn rồi. Mod xem lại giúp mình với. Cảm ơn Mod

Reactions: Thiên Túc