Gió thổi lành lạnh khiến ta nhớ về những ngày đã xa xôi. Lạ thật. Một nỗi buồn nhẹ như cơn gió, nhẹ nhàng thổi qua tâm hồn. Ngày ấy đã bình yên chỉ là không quên được.
Khóc hết hôm nay thôi nhé!
Ngày mai lại tươi cười đón ánh mặt trời,
Lại rạng rỡ, lại hồn nhiên,
Như cả một khoảng quá khứ chưa từng tồn tại.
Chưa từng đau lòng,
chưa từng tổn thương,
chưa từng khóc đến cạn khô nước mắt
chưa từng...
.. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:
– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?
Trích - Truyện :(Trinh Thám) Sự sống và cái chết - Phần dẫn

Reactions: Thiên Túc