Trước đây
Tôi không tin vào những cảm xúc lặng lẽ
Kiểu thích một người
Mà không nói ra.
Mọi thứ, theo tôi
Nên rõ ràng.
Nhưng rồi
Có một người xuất hiện
Khiến tôi hiểu
Im lặng cũng là một cách tồn tại của cảm xúc.
Không phải vì thiếu can đảm hoàn toàn
Chỉ là..
Có những giới hạn
Không dễ bước qua.
Thế nên tôi chọn
Đứng ở một khoảng cách vừa đủ
Để nhìn thấy họ vui
Và giữ cho mình
Một phần bình yên.
Không kịch tính
Không bi lụy
Chỉ là đôi khi
Tự thấy mình hơi buồn cười
Vì đã từng nghĩ
Mình sẽ không bao giờ
Rơi vào chuyện như thế.
P/s: H thì hiểu cái cảm giác đó rồi. N ko đủ dũng khí đối mặt với sự thật nó mới đau.
Tôi không tin vào những cảm xúc lặng lẽ
Kiểu thích một người
Mà không nói ra.
Mọi thứ, theo tôi
Nên rõ ràng.
Nhưng rồi
Có một người xuất hiện
Khiến tôi hiểu
Im lặng cũng là một cách tồn tại của cảm xúc.
Không phải vì thiếu can đảm hoàn toàn
Chỉ là..
Có những giới hạn
Không dễ bước qua.
Thế nên tôi chọn
Đứng ở một khoảng cách vừa đủ
Để nhìn thấy họ vui
Và giữ cho mình
Một phần bình yên.
Không kịch tính
Không bi lụy
Chỉ là đôi khi
Tự thấy mình hơi buồn cười
Vì đã từng nghĩ
Mình sẽ không bao giờ
Rơi vào chuyện như thế.
P/s: H thì hiểu cái cảm giác đó rồi. N ko đủ dũng khí đối mặt với sự thật nó mới đau.





Reactions: Vua Biển