Nhất nhân độc tọa tận nhật trường,
Thủ cơ tại thủ, vọng vô âm.
Nhật ảnh tàn dần, tâm vị tĩnh,
Chỉ hướng tha nhân nhất điểm tâm.
Thời thời dục vấn, hoàn phục chỉ,
Nhất niệm sinh rồi lại tiêu tan.
Tha giả vô tình, như vô sự,
Kỷ thân cố chấp, tự đa đoan.
Mộ sắc hạ thời lai nhất tín,
Tâm động do như thủy khởi ba.
Khai xuất bất quá vài ngôn ác,
Nhất cú hờn ghen, ý vị tà.
Vô nhất ngôn nhu, vô nhất ý,
Toàn thị thương tâm chi ngữ thôi.
Hựu hữu ước ngôn - tri bất khả,
Do nhân si niệm, khổ tương tuỳ.
Vấn thử nhất nhật hà sở đắc?
Bất quá thương ngân khắc cốt tâm.
Nhất nhân nhất ảnh trường tương vọng,
Hà kham tái đợi đáo thiên âm.
Hóa ra chỉ nỗi sầu bi một người
Thôi thì chấp bút phản hồi
Không hay, xin đổi lấy lời ủi an
Vạn sự tùy duyên, duyên tận tán,
Nhất niệm buông tay, tự tại tâm.
Mạc vị thương ngôn lưu cốt tủy,
Xá khứ sầu bi, kiến nguyệt lâm.

Reactions: Vua Biển