[Cứu rỗi] [Chương 1]
Ầm.. Ầm.. Ầm..
"Tư! Mày mở cửa ra cho mẹ, nhanh lên" Đây là tiếng bà nội cô
"Mẹ! Sao mẹ lại ở đây vào giờ này"
"Tao mà không xuất hiện vào giờ này thì mày định đánh chết cháu gái tao à" Bà vừa mắng cha cô vừa đi đến đỡ cô dậy: "Mày nói con bé sống rất tốt, mày sẽ chăm sóc nó, đây là cách mày chăm sóc ư"
"Đáng lẽ ra tao phải nghi ngờ mày năm lần bảy lượt ngăn tao thăm cháu cũng không cho con bé đến gặp tao" Bà đỡ tôi ngồi lên ghế rồi đứng trước mặt cha mắng ông ấy
"Tôi còn tưởng là cái nhà này chẳng còn ai quan tâm đến con bé nữa đó"
"Hóa ra là còn bà nội nó" Mọi người túm tụm lại trước sân nhà tôi để tám chuyện
"Bà nội cái Vân à, chuyện này chẳng phải ngày một ngày hai đâu, thằng tư vui thì con bé ăn trận nhẹ, buồn thì ăn trận nặng, chúng tôi ngăn còn bị vạ lây nên chỉ biết cầu cho thằng tư vui để con bé ít bị đánh" Bà Hoa hàng xóm lên tiếng
"Mấy người rảnh chuyện à! Nhà ai thì nấy mà về, Cút!" Cha cô chột dạ dưới ánh nhìn của bà nội và tiếng bàn tán xôn xao của mọi người liền chỉ tay đuổi mọi người về.
Hog like bài cho em sao???
@Hoa Nguyệt Phụng


Reactions: Vua Biển và Hoa Nguyệt Phụng