Cảm giác như bị ai đó đẩy xuống nước, ngoi ngóp giữa làn nước lạnh lẽo thấu tim, cố hít lấy hít để oxi, gắng bám víu vào những mảnh vỡ kí ức để tồn tại. Đằng xa có tia sáng rọi tới, tưởng là ánh đèn tàu, hóa ra là.. Tia sáng mong manh trong đôi mắt ấy lụi dần. Thân xác thả trôi mặc dòng nước đẩy đưa. Nếu đây là tương lai được sắp đặt trước, một tương lai chỉ có bóng đêm đen kịt, ngột ngạt, khó thở, vậy.. Em nguyện bước tiếp hay dừng lại ở thời khắc này?
Xin lỗi bạn vì bây giờ mình mới lên tường nhà và check tin nhắn. Bạn có thể dẫn cho mình những đường link bạn dự định gộp lại để tạo thành 1 tập thơ không ạ?