Mỗi chương truyện cần có nội dung chứa trên 950 chữ/chương.
Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.
Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.
"Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." ĐK nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."
Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.
"Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."
"Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả. Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."

“ Phi Phi, cậu thật sự muốn làm như vậy sao?”. Tô Giao lo lắng hỏi cô, Tô Giao rất muốn giúp cô nhưng lại không có khả năng, Tô Giao là bạn thân lúc học đại học của cô, Tô Giao là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã sống trong côi nhi viện, đến khi Tô Giao đủ tuổi trưởng thành đã dọn ra ngoài, nhưng Tô Giao vẫn thường xuyên gởi tiền giúp đỡ phí sinh hoạt cho côi nhi viên bằng những đồng lương ít ỏi của mình.
“ Giao Giao, mình quyết định rồi, chỉ còn cách đó mới có thể giúp ba phẫu thuật, còn có thể cho tích góp tiền cho Tiểu Hy quay lại trường học”. cô cũng không muốn làm như vậy, nhưng sau khi xong việc cô sẽ có một số tiền để phẫu thuật cho ba cô, cô cũng sẽ cố gắng đi làm để tích góp cho những đợt trị liệu sau khi phẫu thuật của ba cô, còn có thể giúp Tiểu Hy trở lại lớp học.