Bạn được Ân Bối mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Ân Bối
Lượt thích
7

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Truyện mà bạn ghi ở dưới thêm vào truyện của bạn đi nhé. Và mỗi chương phải đc ít nhất 950 từ
    • Thích
    Reactions: Minh Nguyệt
    Ân Bối
    Ân Bối
    thêm như thế nào ạ, mình vẫn chưa nắm rõ hết
    • Thích
    Reactions: Aki Re
    Aki Re
    Aki Re
    Bạn lập góp ý ở link trên rồi sao chép link bạn vừa tạo rồi dẫn vô truyện.
    Tiêu đề : [Ngôn Tình] Chỉ Cần Là Em – Ân Bối
    Tên truyện : Chỉ cần là em
    Tác giả : Ân Bối
    Thể loại : ngôn tình
    Link góp ý : [email protected]
    Văn án :
    Cô là đại tiểu thư của Bách gia, từ nhỏ cô đã phải học tất cả các lễ nghi mà hầu như tất cả những tiểu thư danh giá điều phải học
    cho đến một ngày công ty nhà cô bị người trong công ty hãm hại bị phá sản, ba cô vì vậy mà phát bệnh,mọi sống gió cứ như vậy đổ ập xuống gia đình cô.
    Ân Bối
    Ân Bối
    TẠI QUÁN CAFÉ
    “ Phi Phi, cậu thật sự muốn làm như vậy sao?”. Tô Giao lo lắng hỏi cô, Tô Giao rất muốn giúp cô nhưng lại không có khả năng, Tô Giao là bạn thân lúc học đại học của cô, Tô Giao là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã sống trong côi nhi viện, đến khi Tô Giao đủ tuổi trưởng thành đã dọn ra ngoài, nhưng Tô Giao vẫn thường xuyên gởi tiền giúp đỡ phí sinh hoạt cho côi nhi viên bằng những đồng lương ít ỏi của mình.
    “ Giao Giao, mình quyết định rồi, chỉ còn cách đó mới có thể giúp ba phẫu thuật, còn có thể cho tích góp tiền cho Tiểu Hy quay lại trường học”. cô cũng không muốn làm như vậy, nhưng sau khi xong việc cô sẽ có một số tiền để phẫu thuật cho ba cô, cô cũng sẽ cố gắng đi làm để tích góp cho những đợt trị liệu sau khi phẫu thuật của ba cô, còn có thể giúp Tiểu Hy trở lại lớp học.
    Tên truyện : Hạnh Phúc Là Em
    Tác giả : Ân Bối
    Thể loại : ngôn tình
    Link góp ý : [email protected]
    Văn án : anh và cô chính là thanh mai trúc mã, thanh mai trúc mã là cùng nhau lớn lên, cùng nhau vui đùa, cùng nhau làm mọi chuyện, hiểu nhau, nhưng đó là còn là trẻ con, trể con luôn như vậy, luôn đơn giản, nhưng đến khi lớn lên, mọi truyện điều khác, điều phức tạp điều khó khăn, nhưng họ có vượt qua để ở bên nhau.
    Bạn trình bày sai hoàn toàn. KHÔNG IN HOA TOÀN BỘ TIÊU ĐỀ

    #1 cần:

    Tên truyện
    Tác giả
    Thể loại
    Văn án
    Link góp ý cho tác giả

    BẮT BUỘC PHẢI CÓ

    Bạn ấn nút SỬA dưới bài làm y như trên. Copy rồi đăng chương 1 xuống cmt và rút gọn chương bằng thẻ Spoiler.


    TUYỆT ĐỐI KHÔNG TẠO NHIỀU CHƯƠNG TRUYỆN CÙNG 1 TRUYỆN. Tất cả chương 1,2,3... đăng hết dưới cmt. Thắc mắc gì thêm bạn hỏi mod @Đặng Châu, @Anh Thất, @Tiểu Thư,... Chúc bạn vui vẻ cũng như chấp hành quy định tại diễn đàn.
    Truyện Hạnh phúc là em của chị sai quy chế trình bày nhaa. Phần #1 đầu tiên phải giới thiệu tác giả, tác phẩm, văn án, link thảo luận. Chương 1 đăng xuống phần bình luận dưới dạng rút gọn. Mỗi chương từ 950 từ trở lên. Tiêu đề không được in hoa toàn bộ và phải thêm tên tác giả nữa nha.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Thành viên trực tuyến

Nhật ký mới nhất

  • Tuy cj rất hiền n xem xong quà thk e tặng thì.. cj tặng lại cho một vé ra khỏi nhà.
  • Bực mình còn gặp thái độ
  • Ngày trước nghĩ câu "cười người hôm trước hôm sau người cười" chỉ là một câu nói quá ai dè giờ nó "ghé qua hỏi thăm".

    (Từ giờ không dám coi thường mấy câu dạy đời của người xưa nữa)
  • P2 ậ

    "Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi trường này.

    Chiếc bàn học sẽ có chủ nhân mới.

    Ô cửa sổ nơi cậu từng chống cằm nhìn mưa sẽ đón một người khác.

    Hành lang, sân trường, gốc phượng,.. tất cả vẫn sẽ ở đó.

    Chỉ có chúng ta là không còn thuộc về nơi này nữa.

    Nếu sau này cậu gặp một người tốt hơn mình, xin hãy đối xử với họ thật dịu dàng.

    Nếu có ngày cậu thực hiện được tất cả những ước mơ của mình, nhớ mỉm cười nhiều hơn nhé.

    Và nếu trong một khoảnh khắc rất bình thường, cậu bất chợt nhớ đến những năm tháng cấp ba, mình hy vọng trong ký ức của cậu vẫn còn một góc nhỏ dành cho mình.

    Không cần là người quan trọng nhất. Chỉ cần cậu từng nhớ rằng.. Năm ấy từng có một người luôn âm thầm chúc cậu bình an. Có người nói, thanh xuân giống như một chuyến tàu. Đến ga rồi, ai cũng phải xuống. Không ai có thể đi cùng ai đến hết cuộc đời.

    Vậy nên..

    Lần này mình sẽ không nói" tạm biệt ".

    Mình chỉ muốn nói:

    Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.

    Hy vọng nhiều năm sau, khi chúng ta đều đã trưởng thành, giữa dòng người đông đúc của một thành phố nào đó, nếu vô tình nhìn thấy nhau, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và gọi nhau một tiếng:

    " Lâu rồi không gặp. "

    Khi ấy, mình sẽ kể cho cậu nghe rằng..

    Có một người đã từng rất thích mùa hè.

    Chỉ vì mùa hè năm ấy có cậu."

    1_6_2020
  • Back