Bạn được Meukoa200234 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Meukoa200234
Lượt thích
777

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Trái tim tớ có bốn ngăn. Một ngăn cho mẹ, một ngăn cho bố, một ngăn cho em trai, và một ngăn cho cậu - Người tớ yêu... Việt Nam mình tươi đẹp và bình dị biết mấy, đâu cần cứ phải bôn ba... ❤❤
    Nguyễn Ngọc Nguyên
    Nguyễn Ngọc Nguyên
    Mình đã bấm like để xem bức ảnh sau cùng nhưng cho mình xin lỗi vì không like chương cuối cùng của bạn nhé. Mình nhớ tới anh Nam Khang. Mình đau nhưng không khóc nổi nữa vì đã khóc quá nhiều. Mình thật hận tác giả truyện này đấy. Xin lỗi và tạm biệt bạn.
    Meukoa200234
    Meukoa200234
    Thật sự rất rất cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện, thật ra đây không phải cái kết cuối cùng của chuyến đi của họ đâu, chỉ là mình muốn dừng ở đây vì bản thân mình của chỉ mới bằng tuổi của Bảo thôi. Nhưng mình hi vọng kết thúc đẹp nhất vẫn là sau này đám cưới của Văn Khôi có Tiến Bảo.
    Nguyễn Ngọc Nguyên
    Nguyễn Ngọc Nguyên
    Mình ko biết. Mình nhớ anh Khang. Năm xưa anh ấy chết sau khi người yêu lấy vợ. Anh ấy gieo mình xuống dòng tương giang. Anh ấy mãi mãi dừng lại ở tuổi 28. Tình yêu Văn Khôi dành cho Tiến Bảo không đủ lớn. Năm xưa ông ngoại mình hứa hôn mẹ mình cho người ta. Nhưng ông ngoại mất, mẹ không lấy người đó nữa mà lấy ba mình. Di nguyện gì chứ? Cha mẹ nào cũng mong muốn con mình lấy đc người yêu thích. Bằng chứng ba mẹ mình sống hạnh phúc tới già nè. Mình xin lỗi nhưng mình thật sự ghét bạn lắm. Hu hu...
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Vua Biển Nghi Phuc Vua Biển wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
  • Vua Biển Thanh Trắc Nguyễn Văn Vua Biển wrote on Thanh Trắc Nguyễn Văn's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài của mình. Chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Thơ xàml ngày 1

    Cổ Nguyệt

    Con thuyền vượt sóng chẻ đều ánh trăng

    Đêm khuya tĩnh lặng, lấy đâu bóng người?

    Nhòe mắt nhìn sông thấy bóng trăng cười,

    Vương trên khóe mắt bóng hình cố nhân.

    Thời gian tựa như con nước xuôi dòng,

    Tà áo em, bóng hình ngày xưa trống,

    Chỉ còn vương lại chút hồn sương khói

    Một mảnh trăng xưa, cùng một mảnh lòng.

    Bạch quang cầu cho cây cỏ ngây tình,

    Mưa xuân đêm ấy, ta từng nơi đây

    Cảnh đẹp, không rượu mà người vẫn say

    Gió trời se lạnh, cùng người thưởng trăng

    Cảnh xưa, trăng cũ, hồn người còn đâu?

    Chỉ còn tiếng sóng, người mơ mộng gì?

    Mái tóc em dài, dòng sông nho nhỏ

    Ru người mãi ngàn năm, giấc mộng đó

    Trăng soi hồn người, một mảnh sứ vỡ

    Sóng nước vỗ về, thuyền trôi bỡ ngỡ

    Chợt nghe đâu đây hương hoa mới nở,

    Mầm xanh vừa nhú lối cũ ta về..
  • Back