Bạn được không không mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Cám ơn em gái đã like nha, buổi tối vui vẻ nè!!!
    C20: Bạn tách thành từng đoạn nhỏ cho độc giả dễ đọc.
    Chào em, có lẽ vì e chưa đọc kĩ nên truyện vẫn còn lỗi chính tả. C có thể sửa giúp nhưng c vẫn sẽ paste ra đây để e tự sửa nhé. C đã sửa đến hết chương 9 r.
    Chương 10:
    - Cậu hốt hoảng mà chạy, run rẩy mà chạy rồi vô thức mà giơ cao con dao đang cầm trên tay đâm thẳng vào bắp đùi của /gả/ đàn ông đang giữ chặt mẹ mình..
    - Dương Túy ngắt lời hắn: "Vậy sao? Ta /nghỉ/ ngươi đi một mình đấy."
    - Hắn vừa nói vừa quay đầu lại thì thấy hai /gả/ kia đã nằm chồng chéo lên nhau, thân hình bất động vì vậy sinh lời văng tục.
    - Cậu khóc lóc mà la hét, hắn cũng không biết phải làm gì cho phải chỉ có thể /lẵng/ lặng mà ôm lấy cậu...
    Thạch Lam
    Thạch Lam
    E xem lại những chương sau nhé, lỗi tương tự như chương này thôi, chủ yếu là về chính tả còn câu cú và cách hành văn của e rất dễ hiểu. E sửa xong thì báo lại nhé. Làm phiền e quá :((
    không không
    không không
    phải là em làm phiền chị mớ đúng, công việc chất núi mà cứ nhờ chị hoài, nói thiệt thì em yếu văn thật.
    Thạch Lam
    Thạch Lam
    ^^ k sao đâu. Viết nhiều rồi sẽ tốt lên thôi. E cứ sửa từ từ nhé, soát thật kĩ các lỗi chính tả ở truyện :). Giờ c chuyển truyện về box chờ duyệt tx nhé^^
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Sự thật phũ phàng: Lý do lớn nhất khiến bạn mãi nghèo và mờ nhạt không phải vì bạn kém cỏi, mà là vì cuộc sống hiện tại của bạn đang.. Quá ổn!

    ♂️ 'Tốt' chính là kẻ thù lớn nhất của 'Vĩ đại'. Mình vừa viết xong bài review siêu sâu về cuốn sách gối đầu giường của các tỷ phú - giải mã công thức chuyển mình từ một cá nhân tàm tạm thành xuất chúng. Vào xem để cùng đập tan sự trì trệ nha mọi người.

    Mời mọi người vào tìm đọc bài Review sách "[Từ Tốt Đến Vĩ Đại]: Sự thật tàn nhẫn về lý do bạn mãi" Tàm tạm "và công thức để bứt phá thành" Xuất chúng "!" cùng mình nhé *qobe 15*
  • Mùa hè cuối cấp hòa tan vào tiếng ve, sau khi tốt nghiệp, lũ bạn thân lâu năm tản theo những ngã rẽ không trùng nhau. Người xa nhà lên thành phố lớn nhập học, kẻ ở lại bắt đầu với công việc đầu đời, có đứa khoác ba lô màu xanh lá vào doanh trại. Nhịp sống mới cuốn mỗi đứa đi, chìm trong những lo toan riêng, giữa những áp lực học hành, deadline cơm áo, những cuộc gọi dần thưa, những tin nhắn thành khoảng lặng.

    Rồi một ngày tình cờ gặp lại, câu chào "Ê, mày!" năm xưa chợt nghẹn lại nơi cổ họng, thay vào là nụ cười gượng gạo và cái gật đầu dè dặt. Trong cái bắt tay hờ hững ấy, cả một trời ký ức ùa về.

    Những khuôn mặt tươi roi rói dưới tán phượng hồng, tiếng cười giòn tan vỡ ra từ góc lớp, mùi mực thơm nồng trên trang vở cũ.. Tất cả như một cuốn phim cũ được chiếu chậm, những khung hình lấp lánh nối tiếp nhau, dệt thành một dải ký ức dài. Sau đó chúng ghép lại thành một cuốn sách ký ức đã úa vàng, khiến cho tôi muốn lật đến tờ cuối cùng mới thôi, khép lại cuốn sách mới thôi, không thể kể cho người khác nữa mới thôi.
  • Vua Biển Đặt Tên Thật Khó 42 Vua Biển wrote on Đặt Tên Thật Khó 42's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài. Chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai?

    Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai


    Nhạc bài này cuốn nha
  • "1, 2, 3 lời nói của anh có lời nào là lời thật không?

    Em liệu có thể tin hay đó chỉ toàn lời đường mật!

    Mới gặp vài ba hôm, chắc mình cần nhiều thời gian hơn, để em biết anh muốn đến với em bằng cả tấm lòng"

    Vậy đi!
  • Back