Bạn được black-angle mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
black-angle
Lượt thích
7

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Hôm nay mây mù che hết bầu trời ban ngày roi... ai ở TP.Hồ Chí Minh chỉ e với hôm nay từ nhà e đi làm có ghé mua lê thắp hương. (đường từ chợ tân chánh hiệp đến công ty ở 481 trường chinh) sau đó có đi đến đường cộng hòa bàn công việc. trưa về quán ăn cơm trưa thi k thấy ví đâu cả. nghĩ lại hồi sáng có 2 vị khách ghé xem hàng và roi đi rất mau. không biết e làm rơi hay bị lấy mất nữa. có giấy tờ tùy thân và tiền mặt giơ e phải làm sao đây?
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,

    Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.

    Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,

    Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.

    Ta biết chứ, có những điều xa lắm,

    Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.

    Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,

    Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.

    55250888258_236bb02d6a_o.png


    Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.
  • Vô đạo iam.wonwoo Vô đạo wrote on iam.wonwoo's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài ạ
  • Thanh xuân của tớ rực rỡ khi có cậu

    @Linh Yến Diệp @Hello cou xinh gái chương 6 chương 6!!!

    Đừng để anh B với chị T thấy nhó <3
  • "Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."

    Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.
  • Viết xong tự truyện nhìn lại bản thân mình tự hỏi: "Tôi của những năm tháng ấy tốt đẹp như vậy sao lại tự đánh mất những phẩm chất tốt của chính mình?"
  • Back