Bạn được Hải Triền mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:

    - Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?

    Tôi nhoẻn miệng cười:

    - Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.

    Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:

    - Nó là gì?

    - Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!

    Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."

    Trích chương 16 - Mùa yêu thương, mùa bi thương
    Máu tươi từ lòng bàn tay anh rỉ ra, nhỏ giọt xuống đầu xe Sirius. Cơn đau thấu xương truyền tới nhưng anh không buông tay. Anh quay sang trừng mắt quát Tú:

    - Này! Cứ ngồi ngơ ra đó là đêm nay cả hai cùng chết đấy! Tỉnh lại đi!

    Trích chương 11 (Hai con mồi) - Cánh đồng nhuốm máu
    .. Khi ôm hắn, tay Tú chạm vào một tờ giấy gấp nếp gọn gàng nằm trong túi áo ngực của Kiệt. Nước mắt giàn giụa, cô run rẩy mở tờ giấy ra. Những dòng chữ được viết nắn nót hiện lên:

    "Gửi Tú, người con gái anh dùng cả sinh mệnh để yêu..

    Ngày em đến bên anh, anh đã biết thân phận thật của em. Cảnh sát và kẻ buôn ma túy - một định mệnh quá đỗi nực cười, phải không? Nhưng em biết không, anh không thể dừng lại được nữa. Anh đã từng nói với người cảnh sát từng bắn trúng vai anh rằng: 'Anh còn một việc quan trọng phải làm'. Việc quan trọng ấy.. Không phải là mở rộng địa bàn, cũng chẳng phải trả thù. Việc quan trọng nhất đời anh, là xây cho xong căn biệt thự màu trắng này, và mua chiếc nhẫn cưới mà em từng chỉ tay qua ô cửa kính ở Paris.

    Anh chỉ là một kẻ tội đồ, cố gắng dùng những đồng tiền dơ bẩn để đắp xây một giấc mơ sạch sẽ cho người anh yêu. Xin lỗi em.."

    Trích chương 10 - Cánh đồng nhuốm máu
    Ai rồi cũng sẽ khác đời ta chẳng vô hạn

    Rồi ta sẽ ngoái sau vẽ lại cảm xúc ban đầu

    Ai rồi cũng sẽ khác như mây mãi trôi xa

    Rồi ta sẽ ngoái sau hy vọng rằng..

    Nhưng tôi biết, đây chẳng phải là lời thú tội để mong được khoan hồng. Tôi đang nhận lấy án phạt của chính mình: Nhìn người mình thương hạnh phúc bên một người xứng đáng hơn. Chúng tôi vẫn tồn tại trong thế giới của nhau, chỉ là dưới một hình thái khác, sự quan tâm thầm lặng từ một kẻ đã từng lỡ hẹn với chính tuổi trẻ của mình. Tiếc rằng, chúng tôi gặp nhau vào những năm tháng mà tôi còn quá vụng về, quá trẻ con để giữ lấy một viên ngọc quý..

    Trích chương 10 - Mùa yêu thương, mùa bi thương
    Tôi buông lời ngêu ngao hát bài dân ca quen thuộc, giai điệu trong trẻo cất lên giữa màn đêm:

    "Gió đánh đò đưa, gió đập đò đưa.. Anh còn hờ hững nên chưa có vợ.."

    Ngay khi câu hát vừa buông, Hoàng Anh mỉm cười khẽ búng tay. Phép màu rực rỡ hiện ra. Những tán cây cổ thụ hai bên đường khẽ rung rinh lá cành, uốn lượn nhịp nhàng theo từng câu hát. Hàng vạn chú đom đóm từ đâu bay đến, lấp lánh như một dải ngân hà sà xuống mặt đất. Từ trong những lùm cây, từng đàn bướm phát sáng ảo diệu bay lượn vòng quanh chúng tôi. Tiếng dế mèn, tiếng ếch nhái râm ran tạo thành một bản hòa ca rừng đêm tuyệt diệu. Những chiếc lá vàng lìa cành không rơi xuống đất mà xoay vòng vòng, nhảy múa quanh gót chân tôi. Tôi cười nắc nẻ, xoay vòng trong vòng vây của bướm hoa và ánh sáng, ánh mắt ngập tràn một thứ hạnh phúc trong vắt, lung linh cứ như một giấc mộng giữa đời thực vậy..

    Trích chương 16 - Những câu chuyện yêu đương
    Liam ngồi xổm xuống ngang tầm mắt tôi, ánh mắt bao dung như một người anh lớn thấu hiểu nỗi đau của đứa em khờ dại:

    "Noah. Nếu ngươi thực sự yêu cô ấy.. Vậy thì ngươi cũng phải yêu cả lúc cô ấy rời đi. Sự giải thoát, đôi khi mới là hình hài vĩ đại nhất của tình yêu."..

    Trích - chương 11 - Mùa yêu thương, mùa bi thương
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:

    - Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?

    Tôi nhoẻn miệng cười:

    - Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.

    Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:

    - Nó là gì?

    - Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!

    Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."

    Trích chương 16 - Mùa yêu thương, mùa bi thương
  • Có những lời yêu.. Không đến muộn. Chỉ là đã nằm trong tim quá lâu. Để rồi đến lúc nói ra, người còn lại đã học được cách buông bỏ. Cậu từng hỏi tớ vì sao hôm ấy tớ chỉ cười. Vì nếu mở lời, tớ sẽ khóc. Suốt những năm học cùng cậu, tớ đều thích cậu. Âm thầm. Lặng lẽ. Đủ lâu để biến một người đầy hy vọng thành một người chỉ muốn quên đi. Ngày tớ quyết định sẽ không đợi cậu nữa.. Lại là ngày cậu nói cậu thích tớ. Hóa ra.. Chúng mình chưa từng bỏ lỡ nhau vì không yêu. Chỉ bỏ lỡ vì cả hai đều chọn im lặng. Người chờ đến mỏi mòn. Người giấu đến chẳng dám nói. Đến khi một người đủ can đảm để bước tới.. Thì người còn lại đã không còn đủ can đảm để đứng yên. Có lẽ điều đau nhất không phải là không được ở bên người mình yêu. Mà là biết rằng.. Đã từng có một khoảng thời gian, cả hai cùng hướng về nhau. Nhưng chẳng một ai chịu lên tiếng. Để rồi sau này, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Chỉ còn thanh xuân ở lại.. Mang theo một lời tỏ tình đến muộn. Và một cái tên.. Chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ thấy nghẹn

    Tạm biệt cậu P. A - người mà tớ đã dành cả thanh xuân để thương, và dành phần còn lại của thanh xuân để tiếc.
  • 55365032677_8e98ab47e9_o.png


    Xin lỗi anh Híu Thứ Hai, e giờ đã có bầu trời mới ♥️
  • Để bổn tiểu thư cho các hạ thấy thế nào là "TUYỆT ĐỐI CƯNG CHIỀU" *bafu 19*
  • Back