Bạn được Trình Mỹ Ân mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Trình Mỹ Ân
Lượt thích
868

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Mây cầu trai sắc như anh nhưng liệu anh có thích đứa mập như mình bám víu? Dù sao câu "con trai yêu bằng mắt" không phải để trưng.

    Spoil một chút chương 4, cơ mà bao giờ up thì chưa biết, giờ còn chưa viết xong nhưng sợ sắp tới k có thời gian viết quá, để đây còn tự nhắc mình bớt trì hoãn.
    (Đời mà, nào có chuyện bạn ghét chuyện gì thì đều tránh chuyện đấy được)

    Câu rap từ bài Homie - Rhymastic:

    Nhưng cứ nghe tao,

    Đầu ngẩng cao mà bước

    Ngoài kia nhiều chông gai

    Ta kệ nó cào ta xước

    Vì cuộc đời luôn bắt ta gục ngã

    Để thử xem liệu chúng ta

    Có biết chống trả

    Bạn thì ít, bè thì nhiều, xã giao chẳng thiếu

    Chỉ là nhiều khi, giấy bút mình ta phiêu

    Đọc lại nhật ký mình ta hiểu.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    9h, 10h sáng, cứ cái giờ này lại bắt đầu gà gật, mà đến giờ ngủ trưa thì tỉnh bơ, ca tối cũng không khác, rồi có bị bệnh gì k trời?
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Thất nghiệp cầu bao nuôi!

    Mà tìm việc bây giờ cũng chẳng biết làm gì, khổ ghê!
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Chậc! Mộng mơ lâu ngày quên thực tại rồi
    Không nghĩ tới cuốn nhật ký chục năm trước nay lại được lôi ra chỉ vì một tia cảm xúc k rõ rệt nhưng lại từng quen đến lạ. Cảm giác như từng trải qua nhưng lại cũng như chưa từng xuất hiện.

    Thật bực vì k thể gọi tên!

    Hóa ra chỉ là chuyển đối tượng được si mê, còn sự cuồng nhiệt vẫn chẳng hề thay đổi.

    Từ hồi đó đã có cái thú vui viết đoạn rap hay thơ gì đó mà ghép chữ đầu của mỗi câu thành câu hoàn chỉnh rồi, giờ vẫn vậy.

    Móa! Cười chết mịa! Lại còn thư của Miêu lúc 18, 19t gửi Miêu 23t nữa chứ.

    Và vô vàn những giấc mơ k đầu k cuối, chẳng ý nghĩa khác nữa.

    Chậc! Cái thời mà.. Chẳng khác nào coi nhật ký thành vợ mình!
    55283107075_40dbde3e2f_o.png


    Ây za!

    Truyện của mọi người, ai cũng viết về quá khứ, và người từng thương, ảnh trên coi như là tự vấn bản thân xem lòng mình đã thực sự an yên trước bóng dáng cũ để đến với người mới hay chưa đi.

    Nội dung thì đọc đâu đó trên mạng rồi chép lại thôi chứ k đủ thâm sâu để đúc kết.
    Từng thương chẳng mãi cùng đường

    Đến đâu hay đến đó, tìm người vấn vương

    Không ngờ chẳng mấy chán chường

    Sớm biết vui vậy, nào còn đau thương


    Ây! Giờ thì biết cái bọn não yêu đương úng nước rốt cuộc vì sao k bình thường rồi!
    Vua Biển
    Vua Biển
    Giờ mới bt hả. Tưởng phải bt lâu rồi chứ
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Thì nay mới được trải nghiệm nên mới biết nè!

    Gu Miêu trai đẹp từ trước, cơ mà lần này tâm lý thử vận may mới gặp mối này, chứ trước.. À thôi k nói đâu, nói ra ai kia lại lặn mất
    Vua Biển
    Vua Biển
    Nếu gu trai đẹp ta lặn còn nhanh hơn cái ba chấm kia ko muốn nói kia
    Chưa đủ đau để lớn, chưa đủ mệt để buông

    Chưa đủ si mê đến điên cuồng

    Chưa đủ lạnh lùng để người thèm muốn


    Đêm muộn lại nghĩ vẩn vơ,

    Quá khứ không nhắc tưởng quên,

    Hiện tại không chắc có lên thành tình,

    Tương lai bất ổn vô hình

    Mây liệu có đến được thời Miêu xinh?
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Viết đến đoạn Mây làm cái đuôi nhỏ lại nghe được bài tung của có câu "cậu đừng đi quá nhanh có được không nào?" có chút đáng yêu!
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Còn 2 chương rưỡi nữa để lên truyện, cố lên Miêu ơi!

    Thấy mn đăng truyện ào ào cũng muốn lên cho xôm rồi đó!
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Chắc đăng xong truyện ta lặn, kiếm tiền nuôi thân, bớt nghe càm ràm, rồi đợi khi nào ok thì ngoi lên sau vậy
    Chào sáng ướt át!

    "Bên anh đã tạnh chưa

    Trời bên em vẫn mưa

    Anh đã có yêu thêm ai nữa

    Em thì vẫn chưa

    Bởi vì để yêu được một người

    Cần 1 giây phút thôi

    * * *"

    Mây nay cặp bồ với Mưa, mới sáng ra đã sướt mướt rồi
    Vẩn vơ đêm khuya!

    Ngoài đời làm quái gì có thể loại tia nắng mong manh có thể xua tan được cơn bão, làm gì có hoàng hôn bước cùng người, cũng thật biết tưởng tượng và hình tượng hóa!

    Có được chút tài lẻ vụng về mà đòi coi mình là nghiệp dư, ha!

    Miêu ơi là Miêu, mi cũng quá ảo tưởng sức mạnh rồi đó!

    11107 1341 7647 70 711176 1114 11113u 7u v137, 1110119 24 70u06 7763 761311 v01 70u119 119u01, 70u119 77601 7013111.

    Thôi đi ngủ, gặp người trong mơ!

    Спокойной ночи!​
    Lại nửa đêm tỉnh giấc.

    Lại tự kỷ với mấy con chữ

    Share một trích đoạn lời bài hát senpai Miêu sáng tác, định share cả link nhưng thôi, share về người ta lại tưởng nôn muốn cưới, haha

    một đời ước hẹn

    Sáng tác: Tiên Vũ

    * * *

    Hòa vào mây tiếng mưa rơi.

    Gió đưa hoa bay khắp trời.

    Là bao nhớ thương em gửi đến người.

    * * *

    Miêu cũng có đoạn nhạc theo ý tưởng gửi nhớ thương theo mây gió, cơ mà vì văn cụt nên k thành bài hoàn chỉnh, từng đăng trong tus nào đó rồi nên đây k đăng lại nữa
    • Haha
    Reactions: Vua Biển
    Vua Biển
    Vua Biển
    Nhạc hay đó, nghe là bt tiểu thư si tình đến mức nào r.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Kể cũng lắm cái trùng hợp, senpai ra bài Cơn mưa cô đơn thì Miêu cũng có đoạn nhạc viết về mưa với nữ chính thất tình, nhưng k thành bài hoàn chỉnh, được có vài câu đầu

    Giờ đến bài này cũng chỉ được đoạn nhạc với dăm ba câu là hết

    Rõ là senpai chả biết Miêu có làm mấy đoạn nhạc vậy mà cứ trùng làm ảo tưởng sức mạnh vỡi
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    "1, 2, 3 lời nói của anh có lời nào là lời thật không?

    Em liệu có thể tin hay đó chỉ toàn lời đường mật!

    Mới gặp vài ba hôm, chắc mình cần nhiều thời gian hơn, để em biết anh muốn đến với em bằng cả tấm lòng"

    Vậy đi!
    55272535751_6edb88b21e_o.png


    55272770529_137b43f8f2_o.png


    Chào ngày mới đầy nắng cùng tiếng chim ríu rít!

    Chậc chậc! Vậy là mấy bộ anime xem lậu giờ phải tìm kênh bản quyền để xem rồi, mong là k phải đầu tư gì nhiều.

    Thôi đi gặp bé Mây đã, anime gì đó tính sau!
    Chào ngày mới!

    Chỉ là khi ta cô đơn

    Ta mới nhận ra được vài điều

    Cuộc sống là cả

    Một quá trình dài

    Để tìm kiếm người mình yêu

    * * *

    Ai cũng có một quá khứ

    Dù đau thương nhưng vẫn đẹp

    Ai cũng đã từng nói

    Sau khi chia tay

    Đôi mắt sẽ lại khép

    Vì tình cảm không phải

    Nói quên thật sự có thể quên

    Khó lắm mới lại lỗi nhịp

    Khi hình ảnh ai chợt đến

    Trích một bài rap mà Miêu từng nghe.

    Tranh thủ lúc thất nghiệp hoàn thiện mấy bản thảo chưa kết để sau đi làm có cái đăng kiếm tiền tiêu vặt, xả sì trét chơi!

    Cố lên Miêu ơi
    Vua Biển
    Vua Biển
    Nhắc nc nhiều là khó kiếm nm đó nha.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Miêu là đang "delete quá khứ, copy hiện tại, rồi ta paste vào tương lai" mà, k cho nhắc thì thôi, để xóa bài luôn
    Vua Biển
    Vua Biển
    Hiểu rồi, là muốn quên đi quá khứ nhìn vào đó để xây dựng tương lại tốt đẹp.
    Ừ thôi ta cứ từ từ

    Bản thảo chưa kết, truyện thời chưa ra

    Thân còn tìm việc nữa mà

    Lại còn ngoại ngữ cái gì vậy ta

    Chẳng là viết mãi không ra

    Để bản nằm đó, bản này ngồi kia

    Ý tưởng viết hết bên rìa

    Rồi bao giờ mới hoàn thành này kia?
    Chuyên mục tự kỷ.

    Hóa ra bây giờ cả mấy ngoại ngữ: Anh, nga, nhật, trung, hàn; Miêu loại nào cũng nói được một chút nhưng thạo thì không, kiểu để giao tiếp bình thường k nổi nhưng kiểu ăn theo nói leo thì chắc được dăm ba câu ấy!

    Về động dưỡng thương, hay là học hẳn hoi lại một ngoại ngữ nào trong mấy loại trên nhỉ?
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Nói vậy hơi quá rồi!

    Miêu chả qua biết ít da lông mỗi tiếng thôi, nói sai cái là hiểu nhầm liền ó!

    Về động dưỡng thương là thật mà, chả qua tranh thủ thời gian dưỡng thương muốn làm gì đó thôi
    Vua Biển
    Vua Biển
    À, nếu vậy coi học một ngôn ngữ nào đó có lợi là có cái riết thời gian ngay.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Giá mà thạo hết được cả năm là tìm việc ngon ơ rồi, aiz
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    55266434796_ff05ae7e01_o.png


    55266437811_89e181a660_o.png


    Sáng thức dậy ở một nơi xa!

    Chào ngày mới!

    Rồi, chụp xong soạn tus thì mặt trời mới ló, thôi vậy, lười chụp lại.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    'Đi thật xa để trở về'

    "K đâu bằng cái ổ thân yêu"

    Với một đứa thuộc dạng mù đường như Miêu thì khi được chở đi vòng vòng Hà Nội để đến đích, não k nhảy map nổi, cứ cảm giác như lạc vào mê cung vậy. Xong lại ngồi xe tô đi khoảng 60km để về nhà nữa.

    Xuông xe rồi mà vẫn cảm giác bồng bềnh.
    4h10 sáng

    Chả hiểu sao lại thức dậy giờ này, có thể vì thói quen, cũng có thể do đau mà tỉnh, tìm truyện coi cho về giấc, vậy mà càng đọc càng cuốn. Rồi vì truyện mà nhớ đến câu trích dẫn từ một truyện của DungKeil khi xưa

    Đôi khi không phải hạnh phúc mà là nỗi sợ hãi sẽ cho bạn biết bạn đang yêu. Nỗi sợ rằng nếu mình không nói ra, người ấy sẽ vĩnh viễn tan biến, chỉ lúc ấy bạn mới biết rằng bạn cần người ấy biết bao

    Trích truyện Chúng ta đừng trở nên quá mạnh mẽ.​

    Có thể do quá khứ của Miêu cũng có thể do nguyên nhân khác mà đọc mấy truyện về tình yêu vườn trường khiến Miêu yêu thích, (có chút ao ước)

    Năm tháng ấy, người là điều dang dở nhất; giả sử hồi đó Miêu có người như vậy, có lẽ quãng cấp ba chẳng mấy muốn nhớ lại đó sẽ thay bằng cảm giác tiếc nuối hơn chăng.
    Chào ngày mới!

    Sắp thành chuyên mục mỗi ngày một mặt trời tới nơi rồi

    55264585924_d3bd8e6ceb_o.png


    Chuẩn bị cho một chuyến vi vu đầu tư cho bản thân xinh đẹp.

    Thay đổi bản thân chỉ vì thích một người có lẽ không đáng, nhưng thay đổi để bản thân yêu chính mình, và làm phiên bản tốt nhất của mình thì xứng đáng để đầu tư mà, phải không?
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Nay bỏ lỡ mất cảnh hoàng hôn, mọi hôm ở nhà còn chẳng ngắm được, nay đi qua chỗ nhìn rõ mặt trời xuống núi mà chẳng có tay chụp, tiếc hùi hụi
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Bỏ lỡ mất cảnh hoàng hôn thay vào đó là sân pickleball hoạt động
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Mặc dù cùng là vì một ai đó mà thay đổi để bản thân tốt lên, nhưng mỗi thời điểm lại mang cảm xúc khác nhau. Giờ ngẫm lại có lẽ trước đây cũng chẳng cần người ta đến mức đấy, một mình vẫn có thể sống tốt, chỉ là nếu có người để dựa vào thì chắc vẫn an tâm hơn
    Chào ngày mới!

    55262043888_63071f8563_o.png


    55261003182_9086169955_o.png


    Thái dương ló rạng chân trời

    Canh me mãi mới đem hình chụp lên

    Cùng một chặng đường không tên

    Mà nguyên đi bộ mất nguyên một giờ.
    Nàng thơ nào phải nàng thơ

    Là người mang đến cho mình mộng mơ

    Người xưa, nghĩa cũ, thẫn thờ

    Từng đem giọng nói, tiếng cười vẩn vơ

    Mang theo một chút bất ngờ

    Thương tâm động phách, đến chờ thời cơ

    Tổn hao quá khứ, thì giờ

    Mong gì gặp lại, người đầy vết thương

    Chuyện tình cũ mãi vấn vương

    Tới trong bản thảo, chương hồi chưa ra

    Chẳng phải tốt đẹp, nhưng là

    Người ta bước tiếp, Miêu dừng bước ra

    Cười bản thân thật ngốc mà

    Chê mình ảo tưởng, nhất thời tâm ma.

    P/s: Người 'ngắm trăng soi' ngoài cửa sổ. Miêu nhòm 'cửa sổ' ngắm người kia.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Mây cầu trai sắc như anh nhưng liệu anh có thích đứa mập như mình bám víu? Dù sao câu "con trai yêu bằng mắt" không phải để trưng.

    Spoil một chút chương 4, cơ mà bao giờ up thì chưa biết, giờ còn chưa viết xong nhưng sợ sắp tới k có thời gian viết quá, để đây còn tự nhắc mình bớt trì hoãn.
  • Lâu rồi mới có một truyện về quá khứ - tương lai hay và cuốn đến vậy, nếu được đọc nó sớm hơn có lẽ đã không như này.

    Phong à, như một cơn lốc đi qua, lấy đi tất cả rồi để lại một người bơ vơ - quá khứ của mình cũng từng như vậy.

    Hải ư, nơi những dòng hải lưu đi qua, những con sóng lớn sô bờ, cuốn đi bao nỗi buồn để cho một tương lai tươi sáng hơn, rực rỡ hơn bước đến - mình nào có biết điều đó đâu, toàn nghĩ tương lai do trời sắp đặt.. Thật là "tối cổ"

    Đâu phải cái gì cũng tốt đẹp đâu, mình ngày trước cả tin quá, suy nghĩ nông cạn quá; vì cả tin, suy nghĩ không thấu đáo mà đánh mất thứ quan trọng nhất. Mình bây giờ lại cảnh giác quá mức, làm gì cũng suy xét đến những mặt tiêu cực trước tiên cuối cùng chẳng thể làm được gì nên hồn.

    Mong rằng truyện này có thể giúp mình hiểu lại được những ý nghĩa của cuộc sống, thoát ly khỏi cái bóng của chính bản thân ngày trước và hiện tại, vươn lên để đạt được những gì mình muốn.
  • 55285969158_648e9e42cb_o.jpg

    Hello ngày mới.. Một buổi sáng như bao ngày *qobe 14*
  • (Đời mà, nào có chuyện bạn ghét chuyện gì thì đều tránh chuyện đấy được)

    Câu rap từ bài Homie - Rhymastic:

    Nhưng cứ nghe tao,

    Đầu ngẩng cao mà bước

    Ngoài kia nhiều chông gai

    Ta kệ nó cào ta xước

    Vì cuộc đời luôn bắt ta gục ngã

    Để thử xem liệu chúng ta

    Có biết chống trả

    Bạn thì ít, bè thì nhiều, xã giao chẳng thiếu

    Chỉ là nhiều khi, giấy bút mình ta phiêu

    Đọc lại nhật ký mình ta hiểu.
  • Back