Bạn được Trình Mỹ Ân mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Trình Mỹ Ân
Lượt thích
709

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Ừ thôi ta cứ từ từ

    Bản thảo chưa kết, truyện thời chưa ra

    Thân còn tìm việc nữa mà

    Lại còn ngoại ngữ cái gì vậy ta

    Chẳng là viết mãi không ra

    Để bản nằm đó, bản này ngồi kia

    Ý tưởng viết hết bên rìa

    Rồi bao giờ mới hoàn thành này kia?
    Chuyên mục tự kỷ.

    Hóa ra bây giờ cả mấy ngoại ngữ: Anh, nga, nhật, trung, hàn; Miêu loại nào cũng nói được một chút nhưng thạo thì không, kiểu để giao tiếp bình thường k nổi nhưng kiểu ăn theo nói leo thì chắc được dăm ba câu ấy!

    Về động dưỡng thương, hay là học hẳn hoi lại một ngoại ngữ nào trong mấy loại trên nhỉ?
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    Vua Biển
    Vua Biển
    5 ngôn ngữ đều có thể nói được, h xem cái nào lợi hơn thì thạo một cái là đc. Cần j về động dưỡng thương
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Nói vậy hơi quá rồi!

    Miêu chả qua biết ít da lông mỗi tiếng thôi, nói sai cái là hiểu nhầm liền ó!

    Về động dưỡng thương là thật mà, chả qua tranh thủ thời gian dưỡng thương muốn làm gì đó thôi
    Vua Biển
    Vua Biển
    À, nếu vậy coi học một ngôn ngữ nào đó có lợi là có cái riết thời gian ngay.
    55266434796_ff05ae7e01_o.png


    55266437811_89e181a660_o.png


    Sáng thức dậy ở một nơi xa!

    Chào ngày mới!

    Rồi, chụp xong soạn tus thì mặt trời mới ló, thôi vậy, lười chụp lại.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    'Đi thật xa để trở về'

    "K đâu bằng cái ổ thân yêu"

    Với một đứa thuộc dạng mù đường như Miêu thì khi được chở đi vòng vòng Hà Nội để đến đích, não k nhảy map nổi, cứ cảm giác như lạc vào mê cung vậy. Xong lại ngồi xe tô đi khoảng 60km để về nhà nữa.

    Xuông xe rồi mà vẫn cảm giác bồng bềnh.
    4h10 sáng

    Chả hiểu sao lại thức dậy giờ này, có thể vì thói quen, cũng có thể do đau mà tỉnh, tìm truyện coi cho về giấc, vậy mà càng đọc càng cuốn. Rồi vì truyện mà nhớ đến câu trích dẫn từ một truyện của DungKeil khi xưa

    Đôi khi không phải hạnh phúc mà là nỗi sợ hãi sẽ cho bạn biết bạn đang yêu. Nỗi sợ rằng nếu mình không nói ra, người ấy sẽ vĩnh viễn tan biến, chỉ lúc ấy bạn mới biết rằng bạn cần người ấy biết bao

    Trích truyện Chúng ta đừng trở nên quá mạnh mẽ.​

    Có thể do quá khứ của Miêu cũng có thể do nguyên nhân khác mà đọc mấy truyện về tình yêu vườn trường khiến Miêu yêu thích, (có chút ao ước)

    Năm tháng ấy, người là điều dang dở nhất; giả sử hồi đó Miêu có người như vậy, có lẽ quãng cấp ba chẳng mấy muốn nhớ lại đó sẽ thay bằng cảm giác tiếc nuối hơn chăng.
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    Vua Biển
    Vua Biển
    Cô nương ơi, "Năm tháng ấy, người là điều dang dở nhất" sẽ kết thúc có chút đau buồn. Mở đầu đẹp bao nhiêu kết thúc sẽ đau bấy nhiêu, thậm chí là đau hơn vì sẽ có sự ra đi vĩnh viễn của một trong 2 người.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    K sao, nghe 'dang dở' là hiểu rồi, cơ mà lâu lâu đổi coi sad ending cũng được, SE có cái hay của SE mà

    Còn về tus chẳng qua muốn thử cảm giác nên nói vậy thôi chứ dù sao cũng là quá khứ rồi, sao tồn tại cái giả sử ấy đâu mà quan tâm chi
    Vua Biển
    Vua Biển
    Thử coi truyện khác xem, biết đâu cs chuyện HE cũng kiểu như truyện này.
    Chào ngày mới!

    Sắp thành chuyên mục mỗi ngày một mặt trời tới nơi rồi

    55264585924_d3bd8e6ceb_o.png


    Chuẩn bị cho một chuyến vi vu đầu tư cho bản thân xinh đẹp.

    Thay đổi bản thân chỉ vì thích một người có lẽ không đáng, nhưng thay đổi để bản thân yêu chính mình, và làm phiên bản tốt nhất của mình thì xứng đáng để đầu tư mà, phải không?
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Nay bỏ lỡ mất cảnh hoàng hôn, mọi hôm ở nhà còn chẳng ngắm được, nay đi qua chỗ nhìn rõ mặt trời xuống núi mà chẳng có tay chụp, tiếc hùi hụi
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Bỏ lỡ mất cảnh hoàng hôn thay vào đó là sân pickleball hoạt động
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Mặc dù cùng là vì một ai đó mà thay đổi để bản thân tốt lên, nhưng mỗi thời điểm lại mang cảm xúc khác nhau. Giờ ngẫm lại có lẽ trước đây cũng chẳng cần người ta đến mức đấy, một mình vẫn có thể sống tốt, chỉ là nếu có người để dựa vào thì chắc vẫn an tâm hơn
    Nàng thơ nào phải nàng thơ

    Là người mang đến cho mình mộng mơ

    Người xưa, nghĩa cũ, thẫn thờ

    Từng đem giọng nói, tiếng cười vẩn vơ

    Mang theo một chút bất ngờ

    Thương tâm động phách, đến chờ thời cơ

    Tổn hao quá khứ, thì giờ

    Mong gì gặp lại, người đầy vết thương

    Chuyện tình cũ mãi vấn vương

    Tới trong bản thảo, chương hồi chưa ra

    Chẳng phải tốt đẹp, nhưng là

    Người ta bước tiếp, Miêu dừng bước ra

    Cười bản thân thật ngốc mà

    Chê mình ảo tưởng, nhất thời tâm ma.

    P/s: Người 'ngắm trăng soi' ngoài cửa sổ. Miêu nhòm 'cửa sổ' ngắm người kia.
    Lão thiên gia nay vẫn âm u, chẳng thấy mặt trời ló rạng, chím ríu rít, gió mát lành.

    Còn Miêu thì đến đoạn hết biết nói gì.

    Thôi thì cứ chào một sớm nay bình yên đi vậy.

    P/s: Đang nghe Không tin một sớm mai bình yên - LK & JayTee

    Cơ mà để chào ngày mới thì bài này k hợp lắm, haha!
    Nay về gần đến nhà lão thiên gia chơi quả up sọt, làm Miêu chạy hộc cức để về nhà tránh mưa, móa nó!

    Vào nhà cái mưa xối ào ào luôn, vc!

    Rồi còn mấy người đầu óc lúc nào cũng Tung của nữa, aiz.

    Không biết nên tức hay nên cười nữa!
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Đọc truyện chưa xong nhưng ngẫm lại hồi cấp ba của mình, ầy, lúc đấy vô tâm vô tư không nghĩ tới, cái gì cũng không biết.

    Đến ngay cả người ta chỉ xem mình là bẹn bà chứ chẳng phải bạn bè gì phải đến tận năm hai đại học mới thấu.

    Hồi đó có dịp nói chuyện với vài thằng con trai trong lớp như huynh đệ kết nghĩa, mà thực chất thì chả biết chúng nó nghĩ gì.

    Nấu xói gì đó, lôi Miêu ra làm trò mua vui gì đó thì chắc đầy.
    MTrang1102
    MTrang1102
    T đây thì mê được mắc mưa lắm r nè, chứ gì đâu nắng quá trời nắng. Ngồi máy lạnh thì khô họng, khô da, ra nắng thì thở k có nổi :(
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Đúng kiểu người cầu k được, ng còn né xa
    Đời người chẳng mấy lần ngốc nghếch

    Nâng cốc men cay, sầu bộc tuệch

    Ta chếnh, ta choáng, lâng một khoảng

    Lên viết tâm trạng, nỗi hoang mang

    Rồi người trong cuộc, kẻ ngoài kia

    Vất hết tâm tư, vốn ra rìa

    Ta theo con chữ, hoa đôi mắt

    Xuống gõ tim người, kết hoa chăng?
    Chào ngày mới!​

    Ai cũng bảo "mở lòng ra đi", "đừng vì tổn thương trong quá khứ mà dừng bước nơi hiện tại". Nhưng là Miêu chẳng biết làm thế nào, nên mới để mặc cho tự nhiên/ duyên số tới thôi, đến đúng hẹn thì hạnh phúc.

    Có thể do não tắt chức năng cập nhật quá lâu nên khi gặp người mới nó hơi trục trặc chăng.

    55253768336_093ede6ccb_o.png


    55252876697_8beaf522ec_o.png


    Miêu thấy cũng chẳng vĩ đại đến thế, có thể đa phần nghĩ khác Miêu, nhưng lúc đó Miêu chẳng qua vì thiếu yêu thương bản thân nên được người lạ quan tâm thì xiêu lòng thôi.
    55251608016_b9f9b052b2_o.jpg


    55251755183_fa6f34977d_o.png


    Chào ngày mới u ám!
    55251454083_9356c84b96_o.jpg


    Hai giờ sáng thức giấc chẳng nguyên do. Câu rap ngày nào vẫn còn đó, trùng hợp thay lại đúng lúc này gợi lại.

    Niềm vui thì dễ quên, còn nỗi buồn thì không bao giờ.

    Cuộc vui hôm qua tạm xóa những vướng bận trong lòng, nhưng lại chẳng thể hoàn toàn quên lãng. Thôi thì

    Cười lên đi cho đời bớt giá lạnh

    Cười lên rồi, mong buồn cuốn thật nhanh.

    Ngừng lại thôi.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Tự dưng thấy như sống trong cảnh ngày xưa, phụ thân là gia chủ, mẫu thân nắm quyền chi tiêu trong nhà, còn tui làm gì cũng phải bẩm báo phụ mẫu vậy, ế thêm mấy năm nữa chắc lại cũng nghe lời bà mối lấy đại ai đó chăng
    Chao xìn!

    Chả là bế quan đi thi, off hai ngày thôi mà thông báo nhảy lên 44 cái.

    Bị nghỉ mất một buổi chạy rồi.

    Được cái anh em trong lớp mời đi ăn, đi ca vui phết.

    Nâng cốc bia vàng, bọt chưa tan

    Nói cười vội vã, tiệc sắp tàn

    Sập sình ca hát, vui một lát

    Tiệc tàn, thi cử, bước sang trang!
    Thôi đành

    Không thương

    Không nhớ

    Không mơ mộng

    Không buồn

    Không chán

    Lệ không rơi

    Không yêu ai cả

    Lòng băng giá

    Không nhớ ai cả

    Lòng tự do​

    Để tránh bản thân ảo tưởng quá nhiều, Miêu off đây!
    Chào ngày mới!

    Nay gần như thuần đi bộ vì bị đau chân, ngỡ chạy một tuần nó quen rồi cơ, từ 5h40 đến 6h30 đốt khoảng 140 calo gì đấy.

    Nay trời âm u nên cũng chẳng vui vẻ gì, nghe vài câu ca cho bớt nản.

    "Vì người lạ vốn lang thang nơi con đường.. Người lạ đâu biết đợi chờ và ước mơ.. Người lạ nơi cuối con đường"
    Chào sáng tốt lành!

    55242207192_b979b1e03d_o.png


    Đường về nhà mặt trời theo ta

    Dẫu khó khăn, vượt qua.

    55243251603_1d51e46fd8_o.png


    Trì hoãn việc giảm cân 2 năm rồi, giờ mới thực hiện được nên k dám bỏ ngày nào vì có lần 1 sẽ có n lần.

    7 ngày rồi, cố lên Miêu ơi!
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Thành viên trực tuyến

Nhật ký mới nhất

  • Ừ thôi ta cứ từ từ

    Bản thảo chưa kết, truyện thời chưa ra

    Thân còn tìm việc nữa mà

    Lại còn ngoại ngữ cái gì vậy ta

    Chẳng là viết mãi không ra

    Để bản nằm đó, bản này ngồi kia

    Ý tưởng viết hết bên rìa

    Rồi bao giờ mới hoàn thành này kia?
  • Yeah, ヾ (≧▽≦*) o

    Nhất rùi,

    Rõ ràng là nam mà chân còn trắng hơn mình..
  • Aquafina Vô đạo Aquafina wrote on Vô đạo's profile.
    =))
  • Vịt trú mưa chiqudoll Vịt trú mưa wrote on chiqudoll's profile.
    Mod ơi, mình có bộ Sau khi trọng sinh Hoắc phu nhân chỉ muốn ly hôn đang đăng dở không hiểu sao lại bị xóa? Check giúp mình vs ạ. Thanks
  • Hè nắng nóng, bệnh lười tái phát,

    Truyện chắc bỏ lại, để đó viết sau.

    Đếm ra mới thấy hơi đau:

    CTCNL11 còn lâu mới dậy,

    NTÂ, NLĐDDN nằm đấy chưa quay,

    Cộng thêm hai truyện vẫn say giấc nồng.

    Mà ai rủ đi là xong,

    "Đi luôn chứ viết? Thôi không cần chờ."

    Deadline thì cứ làm ngơ,

    Đi chơi một cái là "ơ, hết ngày".

    Viết thì cứ để mai này,

    Chơi thì có mặt đúng ngay tức thì.


    Online than hè, offline bỏ fic. Ngày hè nắng nóng, bệnh lười tái phát, truyện vs deadline bỏ đó, đi chơi cho khuây khỏa đầu óc. Mùa thu quay lại viết truyện sau.
  • Back