Bạn được Lệ tình mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Đêm.

    Đêm vắng ngồi nghe tiếng gió rơi,

    Nhớ em như bóng phủ chân trời.

    Trăng buồn lạc giữa dòng mây trắng,

    Lệ đẫm hồn anh vỡ chơi vơi.

    Ảnh cũ còn đây, hương thoảng mỏng,

    Tên em khắc mãi chẳng hề vơi.

    Dẫu biết xa rồi, không trở lại,

    Anh còn thương nhớ đến muôn đời.
    ---
    Đêm

    Khi đêm xuống, phố phường yên ắng
    Gió lặng thầm len lỏi cuối chân mây
    Một mình em giữa muôn ngàn trống vắng
    Nghe tim mình thổn thức giữa heo may.

    Ánh đèn khuya rọi vàng hiên vắng
    Bóng em dài theo tiếng bước u hoài
    Giấc mơ xưa giờ trôi về miền lặng
    Chỉ còn lại dư âm của chia phai.

    Đêm lặng lẽ, người đâu chẳng thấy
    Chỉ còn sầu gối mỏng với hư không
    Ánh trăng cũ mòn theo năm tháng ấy
    Mà nỗi buồn còn mãi ở trong lòng.

    Nếu mai thức, người còn nhớ nữa
    Một mảnh tình đã úa giữa trời đêm?
    Hay ký ức sẽ dần như sương lửa
    Tan nhòa đi chẳng để lại dấu em?


    ---
    Tuổi Xuân Trên Chiến Trường

    Tuổi xuân em gửi giữa rừng sâu,
    Ba lô nặng trĩu gió rừng ngâu.
    Tóc xanh lấm bụi đường hành quân,
    Gót chân son in dấu chiến hào.

    Vai súng nhỏ mà lòng kiên cường,
    Thư chưa viết hết — lửa đã buông.
    Tiếng cười em giữa đêm bom giội,
    Vang như lời hát giữa trùng dương.

    Giặc đến, em thành người chiến sĩ,
    Giặc lui, em cấy lại ruộng đồng.
    Một bông hoa giữa ngàn gian khổ,
    Tỏa hương thầm, không đợi sắc hồng.

    Mắt em sáng giữa trời bom đạn,
    Áo bạc vai nhưng vẫn thắm tình.
    Mỗi bước đi là thêm khát vọng,
    Về ngày mai đất nước thanh bình.

    Tuổi xuân em – mùa không trở lại,
    Nhưng đời còn mãi ánh em trao.
    Giản dị thôi, mà thành bất tử,
    Giữa hồn quê, giữa trái tim nào…
    Nắng đã tràn lan khắp nẻo rồi,
    Sao em còn nằm, chẳng nói lời?
    Bình minh rạng, nhuộm thắm cả khung trời,
    Hay lệ sầu cha mẹ vẫn tuôn rơi?

    Giờ đã điểm rồi, em biết chăng?
    Tiếng gà vọng lại, xé không gian.
    Thức dậy đi em, đừng ngủ an,
    Ai thương ai khóc, lệ chứa chan.

    Mõ khuya đã lặng, tiếng vọng tàn,
    Ai khóc cho em, giữa muôn vàn?
    Hồn em phiêu lãng tựa sương tan,
    Về chốn bình yên, giấc mộng vàng.

    Mặt trời cao rồi, đỉnh núi non,
    Tiếng khóc nghẹn ngào, tiễn biệt con.
    Dậy đi em ơi, giấc ngủ tròn,
    Giờ đưa tiễn biệt, lệ hoen mi.

    Về nơi yên nghỉ, gió lạnh lùng,
    Dậy đi em hỡi, chớ ngại ngùng.
    Người sắp đưa em, về cõi chung,
    Sao em im lìm, lạnh như băng?

    Hờn anh sao em, tháng ngày qua?
    Dậy đi em hỡi, anh xin mà!
    Lời muộn màng này, gửi đến hoa,
    Với bia lạnh lẽo, xót xa nhà.
    Dậy đi em.
    Hoàng hôn rơi nắng nhẹ
    Căn nhà nhỏ không tiếng cười
    Không nắng hắt qua ô cửa đó.
    .
    Dậy đi em
    Chuẩn bị cơm chiều cùng anh
    Vườn rau nhỏ con bướm bay
    Mâm cơm rau muối dưa cà.
    .
    Dậy đi em
    Anh đã rửa bát quét nhà
    Cả giặt là đã xong
    Dừng nằm đó lặng im
    .
    Dậy đi em
    Đêm đã lên đèn phố xa hoa
    Góc phố nhỏ quá cà phê
    Đợi em qua làn mưa ngâu.
    .
    Dậy đi em
    Đừng nằm quá lâu
    Mẹ cha cũng khóc nấc lên rồi
    Đừng mãi thế chả nói một câu.
    .
    Dậy đi em
    Anh mắt ướt nhạt màu
    Không hy vọng với cuộc sống muôn màu
    Hết hy vọng một đời con gái.
    .
    Dậy đi em
    Sao em nằm im
    Giữa tiếng khóc trong đêm vô vọng
    Một .........
    30/4- 1/5
    Đơn vị vừa về còn chưa lâu
    Đã nghe tin thắng miền nam ấy
    Đơn vị cùng bản vui chiến thắng
    Hoa ban vông đỏ đua sắc thắm
    Quân dân đoàn kết đuổi quân thù
    .
    Không biết quê nhà nàng vui không
    Bắc nam thống nhất dân hết đói
    Để cho ước mộng nàng thành công
    Khi nước hòa bình làm cô giáo
    Chờ anh người lính biên phòng về
    .
    " đời lính" - lệ tình
    Trường sơn rợp bóng hè
    Có chàng lính gác mê
    Mê cả bản lẫn quê
    Bản mê vì một tấm lòng
    Mê quê vì một bóng hồng
    Anh lính xưa nay đã già
    Lòng còn gánh nặng chả nên thơ
    Đôi mắt nay mờ mờ
    Hướng về quê hương hình bóng ấy
    Nhẹ nhàng tan vào mây
    Trích đoạn gần cuối đời ng lính ( tác phẩm "Đời lính" tác giả lệ tình)
    Nhân gian trăm vạn mối sầu
    Duyên trần gieo xuống bắc cầu xin sang
    Nhân gian ai oán chữ sầu
    Kẻ thì phụ bạc, người đâu còn chờ
    Người thì chỉ nặng chữ si
    Để hai hàng lệ nặng mi tiễn nàng
    Hey mình đã trở lại. Sắp tới mình ra một số
    tác phẩm mới và hoàn thành các tác phẩm cũ
    1 hoàn thành bộ căm nhà giấy
    2 hoàn thành và sửa lại bộ nhật ký kẻ sát nhân
    3 đăng bộ đô thị tu tiên
    4 truyện ma người về sương sớm
    5 truyện ma ngôi mộ ven đường
    6 bộ truyện đạo sỹ thầy ba
    Tất cả sẽ dc cập nhật lịch cụ thể trên kênh
    Youtube https://youtube.com/@maquaychannel?si=jE6PEMdA4NtjEbWB
    Cảm ơn các bạn trong thời gian qua ủng hộ tác phẩm. Thank các bạn đã theo dõi mình qua các kênh nha.
    Nhớ em. Người con gái ấy....
    Phố lên đèn, sương phủ lối
    Thấm thoát thêm năm xa cách
    Bảy tám năm ròng nhớ thương
    Một người cửu trùng xa ấy
    Một người dương thế mong chờ
    Ngày ngắn đêm dài nhớ thương
    Hoài niệm hay kỷ niệm đây
    Một kẻ lang thang hững hờ
    Con phố ngày xưa giờ khác lạ
    Chỉ còn một bóng ánh đèn đường
    Đêm khuya lòng càng rạo rực
    Kỷ niệm khi xưa chẳng thể quên
    Người về nơi xa ấy có quên không
    Ngày tháng bên nhau với trường đời
    Vượt qua gian khó với chông gai
    .......
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • LỤC TIỂU HỒNG chiqudoll LỤC TIỂU HỒNG wrote on chiqudoll's profile.
    Chào mod bạn xóa giúp mình bài này nhé Bạn có tin vào tâm linh không?
  • Trang Pháp nên bỏ thi Đạp Gió về ăn Phở *bafu 43* Tuk điênnnnnnn

    Tập một bài khó có vài ngày, phải hát live diễn trực tiếp mà cỡ này ❤️

  • Back