Bạn được Lệ tình mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Ánh trăng buồn
    "Dưới ánh trăng năm nào ta lặng ngồi bên nhau
    Nghe nước trôi qua cầu in hình bóng đôi đầu
    Trong hơi sương lạnh lùng truyền hơi ấm cùng nhau
    Có tiếng ai thầm ước cho chúng mình nao nao"
    Lời bài hát vang vọng từ cõi sâu thẳm vọng về ,lúc trầm lúc bổng khiến người nghe dường như lâm vào ảo giác một cõi hơi sương lặng nề ..
    Chả biết từ bao giờ cứ đến đêm trăng mờ mà có sương xuống là tiếng hát ấy bay bổng trong đêm khuya tĩnh mịch làm cho dân làng Hạ và thôn Đoài không ai dám đi qua. Còn người đi vãng lai vô tình thì cũng bị một phen hú hồn
    Trích tập truyện ma dưới mái hiên
    Truyện ngắn kinh dị "ánh trăng buồn" Cây Viết Mới
    Đứa cháu cương thi.
    Ấy thế vậy mà ba Lăm Hai vẫn chưa tỉnh ngộ, vẫn ngày ngày mang gan heo cùng máu heo để nuôi dưỡng đứa cháu cương thi, càng ngày nó cành trở lên nhanh nhẹn và hoạt bát hơn. Có những hôm bà tủi thân một mình khi nhìn thấy những đứa nhỏ đang chơi ngoài đường. Tại sao cháu bà lại đoản mệnh vậy chứ giờ chỉ còn là cái xác và nhốt hồn bên trong. Bà lại tủi thân rồi khóc. Dường như đứa cháu cương thi cũng thấy bà khóc tủi thân hay sao mà hôm nay nó liếc qua bà nhìn một hồi rồi lại lặng lặng quay mặt vào góc tường nhìn bức tường. Dường như nó cũng chẳng cần ngủ, vì và có thấy nó ngủ bao giờ đâu. Hồi đầu đưa j ăn đấy rồi dần dà bắt đầu chuyển từ thịt sống sang máu, trong lòng bà nhiều lúc cũng không biết phải làm sao ngộ nhỡ nó trưởng thành đi hút máu người thì sao, nghĩ đến đây bà lại rùng mình rồi nhìn đứa cháu đang úp mặt vào tường
    Trích trong tập truyện ma " dưới mái hiên" tác giả cây viết mới
    Chờ.
    Chờ hoài một người sẽ không đến
    Chờ một tình yêu sẽ không thành
    Nhìn dòng người lướt qua vô hình
    Từng dòng lệ rơi trên khóe mi....
    . ( l )
    Lời thì thầm.
    Đông đã về mặc thêm áo ấm nha em
    Gió ngoài trời thổi buốt trái tim nhỏ
    Rồi nhẹ nhàng trời trở sắc sang đông
    Trời khô lạnh bàn tay em còn cóng
    Những lúc này người ấy có sưởi không
    Mùa đồng về mùa của sự cô đơn
    Anh vẫn vậy vẫn một mình nhớ thương
    Nhớ nụ cười của mùa đông năm ấy
    Bên gốc đa quán nước đầu làng
    Bàn tay nhỏ xen lẫn tay anh
    Trời lạnh rồi anh có xa em không?
    Gió vẫn thổi từng cơn ạt ào
    Tim tái lạnh khi mai về đơn vị
    Đợt phép này được nghỉ thế thôi
    Hen em lần phép tới về lâu
    Giữ mùa xuân hay hạ nhé em
    ....
    Trích ( áo lính ) Cây Viết Mới
    Hồi âm.
    Thư em cũng nhận rồi
    Cánh đồng nay vụ đông
    Con suối chầm chậm trôi
    Quê mình nay lạnh thôi
    Anh có nghỉ phép không.
    Căn phòng mình em trống
    Gió lạnh thổi sầu đông
    Biên thùy anh có lạnh
    Áo ấm đã đan xong
    Gửi thêm chút ấm chiều thu đó
    Hết đêm mai chẳng còn
    Cộng thêm niềm thương nhớ
    Giúp anh chắc tay cầm
    Cây súng cùng bờ cõi
    Anh gác cho vững nhé
    Em vẫn mỏi mòn mong
    Sang năm hết nghĩa vụ
    Quê nhà thổi gió xuân
    Rước em về làm dâu.
    Trích đoạn năm đầu đi lính của chàng trai
    ( áo lính) Cây Viết Mới
    Gửi em mùa đông.
    Thương trong gió gói lại thành phong thư
    Gửi gió mây mang phong thư về em
    Gửi em hàng ngàn nỗi nhớ trong gió
    Gửi cho người cánh hoa nở mứa đông
    Thương dịu dàng từng cánh hoa rung
    Mùa lá rụng đi qua cơn mưa tới
    Cái rét buốt lạnh thấu tim anh
    ....
    Ôi thương sao mùa đông giá rét
    Chằng thể nắm tay xoa thêm ấm
    Chẳng còn tựa đầu giữa công viên sáng
    Cũng chẳng thể ru em lúc đông về
    Nơi biên thùy anh vẫn chắc tay súng
    Bảo vệ mảnh đất yêu nơi có em
    Bảo vệ tổ quốc nên mùa đông cũng thế
    Anh là lính tinh thần thêm vững trãi
    Em yêu à nơi quê nhà có nhớ đến anh
    Chàng lính trẻ đang bảo vệ tổ quốc
    Trích ( áo lính ) bài gửi em mùa đông
    T.g Cây Viết Mới
    Đông nơi biên cương
    Sáu năm quân ngũ nay nơi biên thùy
    Gió đông tràn về trên bản nhỏ
    Cành lê hoa nở trắng giữa đồi
    Anh lính trẻ gác bên sườn núi
    Dừng chân nghỉ lại một đồi nhỏ
    Con suốt róc rách nước chảy quanh
    Đôi tình nhân thả bóng đối đầu
    Sương chiều phủ lối gác biên thùy
    Nghỉ chân bên hẻm suối
    Bỗng ký ức ùa về bên anh lính
    Cô gái nơi quê nhà năm ấy
    Có mái ấm riêng cùng chồng con nhỏ
    Vụt cái Mười năm đã đi qua
    Mà anh lính trẻ năm nào
    Nay đã sắp ba mươi
    Vẫn không quên mối tình ấy
    Vẫn ghi tạc trong lòng
    ...
    Trích tập thơ ( áo lính) trích đoạn anh lính đi làm nhiệm vụ nơi biên thùy vô tình gặp cảnh đôi tình nhan trẻ bên suối làm anh nhớ tới n.y năm nào. T.g Cây Viết Mới
    Gặp lại
    Hôm nay ghé qua về thăm nội
    Xóm làng nay khác lạ quá
    Chả còn những mái rơm
    Tường vôi cũng chả còn
    Thay vào màu áo mới
    Có những mái đỏ tươi.
    Con đường giờ cũng đổi
    Chả còn đường đất cũ
    Thay vào bê tông đổ .
    Chạy quanh xóm quanh làng
    Rồi ra tới cánh đồng
    Bất giác kỷ niệm cũ ùa về
    Khi bóng người xưa ấy
    Vừa bước qua đầu làng
    Nơi có cây đa cổ thụ
    Nhưng bà bán nước không còn
    Thay vào hàng quán mới
    Chả còn túp lều xiêu
    Em qua chốn nhanh vậy
    Có còn nhớ người xưa
    Nàng dắt em gái nhỏ
    Xin xắn giống mẹ hiền
    Lại ẵm thêm đứa nhỏ
    Chắc chưa tròn một tuổi
    Đang rảo bước qua mau
    Chắc về đây thăm ngoại
    Cũng con đường cũ
    Cây đa xưa vẫn còn
    Thế mà người nay khác
    Chả còn nhớ về nhau
    Giật mình anh lính trẻ
    Nhớ da diết kỷ niệm
    Bao năm giữ trong lòng
    Bây giờ ùa trở về
    Khi bóng hình ngang qua
    Hôm nay gặp lại nàng
    Có biết bao câu hỏi
    Không biết bắt đầu nơi đâu
    Chào em cô gái ấy
    Em hiện tại thế nào
    Chắc đang hạnh phúc lắm nhỉ
    Có cô bé đễ thương
    Đang giựt tay của mẹ
    Ơ chú bộ đội này mẹ
    ....
    Trích tập thơ " áo lính" trích đoạn sau 5 năm cưới của cô gái anh chàng lính trẻ về thăm nội vô. Tình gặp lại người yêu cũ.
    Tác giả Cây Viết Mới
    Thăm quê
    Cánh diều bay lả rập dờn
    Quê tối sớm tối bên sườn núi non
    Hai năm nghĩa vụ rạng ngời
    Nay về thăm lại cảnh người lẫn quê
    Đầu làng cảnh vật như xưa
    Vẫn cây đa ấy bà xưa còn ngồi
    Vừa đi vừa ngửi hương đồng
    Lúa nay cũng chín cánh đồng vui ghê
    Già trẻ gái trai vụn về
    Bảo nhau lúa chín làng quê thái bình
    Đường làng nay cũng xập xình
    Nay sao đông thế váy xinh cũng nhiều
    Ơ kìa đám cưới cô dâu
    Mặt hoa mũi ngọc làm dâu thẹn thùng
    Mà sao anh lính ngại ngùng
    Đi qua đám hỏi phù dung tặng nàng
    Xưa kia hoa ấy định tình
    Nay làm quà cưới chúng mình chia đôi
    Hai năm nghĩa vụ xa người
    Nay về thăm lại người xưa đâu rồi
    ......
    Trích trong tập( "áo lính" bài" thăm quê" tác giả cây viết mới)
    Tập thơ nói về đời anh lính trẻ từ lúc xuân xanh đến 20 năm trong quân đội....
    Thương
    Thương em vất vả bộn bề
    Ngày làm vất vả tối còn thương anh
    Thương em hôm mưa gió bão bùng
    Vẫn đội gió mưa ra đường
    Thương em những lúc dịu hiền
    Thương em lúc giận hờn vu vơ
    Thương em vất vả sớm hôm
    Còn anh chả mấy sớm hôm bên mình
    Lăn lộn công trường đó đây
    Chả còn những lúc nắm tay bờ hồ
    Quanh năm lặn lội bụi mờ
    Chỉ mong em được an nhàn thảnh thơi
    ( trích " Thương " cây viết mới)
    Oan hồn
    Vậy là làng Hạ từ hôm ấy trở đi cứ mùa sương gió hay hôm trở trời đầy sương là cả làng đóng kín cửa. Từ ng già cho đến trẻ nhỏ là cứ trốn chặt trong nhà dù bên ngoài có tiếng gõ cửa hay than khóc, hoặc lời gọi mời từ ai đó đi chăng nữa thì đố ai dám mở cửa hay đáp lại những lời ấy.
    Cũng chẳng phải mà tự nhiên mà cả làng đều sinh ra sợ hãi như vậy. Trở về quá khứ về năm năm về trước trong làng xảy ra một chuyện vô cùng hãi hùng mà nhắc đến là ai cũng vẫn còn tái xanh lại khi nghĩ về những cảnh đó.
    Cái đêm hôm ấy cả làng vừa tổ chức hội làng để chuẩn bị đón mùa đông. Mà làng Hạ này mùa đông đêm sương phủ trắng xóa. Sau khi hội kết thúc cũng là lúc màn sương trắng đã phủ trắng cả làng quê yên bình, thì bỗng có tiếng hét thất thanh
    - ối trời ơi cứu! cứu! Có có người chết
    ... Trích "oan hồn đêm sương" -Cây Viết Mới-
    ( đêm sương)
    trích tập truyện ma dưới mái hiên t.g cây viết mới.
    Ấy vậy mà bà Tâm cũng chả để ý đến lười con trai nói cứ ngấu ngiến miếng thịt gà sống vẫn đã rỉ từng giọt máu.
    Bà Tâm vẫn cứ thế ngấu ngiến gặm từng miếng từng miếng to, như người bỏ đói lâu ngày mà vớ được đĩa xôi vậy. Đứa con thì vẫn đang ngán ngẩm nhìn mẹ già vừa thương vừa xót xa, lại nhìn về phía đêm sương. Đêm sương lạnh lẽo mà anh cứ ngẩn người nhìn mẹ già rồi lại nhìn màn đêm trắng xóa.
    Truyện ở đâu còn lâu mới nói
    Đông
    Thu tàn khi gió đông thổi về
    Mưa phùn phủ nhẹ cả phố phường
    Vẫn lê tấm thân tìm mùa hạ
    Bất giác nghe gió thổi từng cơn
    Run run bàn tay như xiết lại
    Khi bước vội qua phố đông người
    Một hình bóng từng quen thuộc
    Đang nắm chặt tay ai vội bước
    Lòng lạnh ngắt như gió thổi vào
    Hàng mi ướt lại khi mưa phùn rơi
    Tự nhủ : Có phải mùa đông về!
    Hay đông về trong lòng ai
    Cây viết mới
    Say
    Rượu nồng trên môi làm tay say
    Vấn vương trong gió mùi hương lạ
    Gặp là duyên,nên duyên là nợ
    Hết chén này duyên kia đừng bay
    Nhấp môi đào mong sao nợ đến
    Để đông về cùng ấm vòng tay
    Rót thêm ly nữa làm xao xuyến
    Chả nhẽ ta say chốn nhân gian
    Hay đã say người mùi hương lạ
    ( trích ( Say) cây viết mới
    Cuối thu
    Sao Thu chẳng nỡ tàn
    Sao mùa đông đến được
    Có phải thu đợi chờ
    Chiếc là cuối cùng rơi
    Như là anh vẫn đợi
    Đến đông này em về
    Xa em đã lâu rồi
    Chả đếm dc mấy đông
    Đường về mưa phủ bóng
    Như tâm trạng người đi
    Chắc mình anh kẻ ngốc
    Cứ lang thang cuộc tình
    Vẫn cứ mãi đinh ninh
    Chắc mùa đông vẫn thế
    Mang hình hài xưa cũ
    Tháng mười hai chuyển ngõ
    Sao chưa lạnh mùa đông
    - cây viết mới-
    Dậy đi em ! ( bài thơ số 3)
    Đôi mắt đã nhòe chả nhớ chi
    Nằm im nơi đó chả giật mình
    Dậy đi em nắng lên rồi
    Anh đã làm ăn sáng rồi đó

    Dậy đi em
    Anh đã rửa bát quét nhà
    Đã giặt giũ cả chăn ga
    Để đông đến em chẳng lạnh

    Dậy đi em
    Phố đã đông người
    Anh dắt tay qua bao phố phường
    Tựa lưng ghế đá ăn kem tây hồ

    Dậy đi em
    Giờ cơm trưa tới rồi
    Mình có thể ăn qua các món trên đời
    Nếu em chẳng muốn vào bếp
    Cũng k cần phải úp mỳ tôm

    Dậy đi em
    Chiều cũng sắp tàn
    Kèn trống đã tưng bừng
    Sao em bằm im không động đậy

    Dậy đi em
    Người ta sắp mang em đi rồi
    Cũng chẳng còn gặp lại người anh thương
    Dậy đi em ! dậy đi em!
    - cây viết mới-
    Cô ấy!
    Tôi gặp cô ấy một chiều hoàng hôn đỏ
    Nắng chiều vàng nhạt bên tây hồ
    Cô ấy hồn nhiên và rạng rỡ
    Như một ngày nắng hạ
    Cô ấy thích ngắm mưa bên ly cafe
    Một vòng tay ấm áp từ sau lưng
    Cô ấy thích vò đầu tóc rối tung
    Cô ấy thích xiết tay thật chặt
    Khi qua phố đông người và xe cộ
    Cô ấy thích cái se lạnh đầu đông
    Quận tròn ngủ nướng đến tận trưa
    Cô ấy thích nói về người ngưỡng mộ
    Cô ấy thích xem phim nhưng lại ngủ quên
    Thích đi đâu đó lặn cả ngày
    Ngồi nhớ chả tìm thấy đâu
    Đừng buồn hay nóng giận
    Vì cô ấy đẹp nhất khi xuất hiện
    Cô ấy đôi khi ngốc thật
    Nhưng hãy yêu bằng sự trân thành
    Đừng để cô ấy nước mắt rơi
    Hãy thêm chút thời gian cho cô ấy nhé
    Hay thêm cho cô ấy một nụ hôn ngọt ngào
    Đừng để giống tôi khi bên cô ấy
    Một người hững hờ xa lại
    Trái tim cô ấy vỡ một lần
    Thay tôi hàn gắn vết nứt lại
    Chúc anh và cô ấy hạnh phúc mãi.
    - Cây Viết Mới-
    "" ấy vậy mà gã vẫn thẳng tay xiết cổ cô gái, trong tình trạng hôn mê cô gái mặt mày tái dần rồi chân tay quơ qua lại vài cái rồi thoáng xoài ra tắt hơi thở cuối cùng, để biện minh cho hành động vừa rồi hắn tự nhủ.
    - ả lừa dối mình đáng đời.
    Ấy vậy mà gã vẫn k buông tha cho cái xác của cô gái. Khi tâm thần gã chìm trong cảnh giết tróc thì miệng gã nở một nụ cười man rợ. Gã tắm rửa cho nạn nhân rồi trang điểm thật sinh động giống như con búp bê mà gã đã từng xem."" và đây là lần thứ 3 gã giết người để tthoar mãn tính man rợ của mình
    Trích" nhật ký kẻ sát nhân "
    chương 18 hồi ký về vụ án sau khi bị bắt chương 17.
    Không có link đâu nên các bạn trông chờ sau truyện thầy ba vạn phưu lưu ký nhé
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một khoảng thời gian rồi mới quay lại web, tự nhiên thấy tối cổ ngang -. -
  • mimchan Nghi Phuc mimchan wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • Back