Bạn được Lệ tình mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Đêm buồn đêm vẫn im lìm
    Mình buồn mình nhớ con tim năm nào
    Đêm dài trăng trốn sau mây
    Anh ngồi anh ngắm tường xây quanh nàng
    Nơi ấy có nhớ anh không?
    Anh thì vẫn nhớ bóng nàng không quên
    Giờ em yên giấc ngàn thu
    Để lại mình anh ngu ngơ tháng ngày
    Lâu nay anh lặng thinh, ngìn em mãi say bên một người, đêm nay anh ngồi đây trên tay ly rượu nồng, anh hôm nay buồn ghê chỉ muốn nói hết tâm sự này, yêu đơn phương bao ngày qua, anh mệt mỏi thể xác với tâm hồn, hôm nay anh dừng lại chỉ chỉ mình anh với tâm sự này, đêm ơi sao lặng im chỉ mình tôi với nỗi đau này. *qobe 29*
    Đời ai như con thuyền kia, giữa cơn sóng nước dạt dào, bến đỗ nào người mới thảnh thơi, cuộc đời em sóng gió thăng trầm, em vẫn cần bến đỗ nghỉ ngơi .... Đời ai không mơ giàu sang, đời ai không mong bình yên. Duyên số em lênh đênh ngàn khơi, em vẫn cần cần người thương em trong lòng , giũa bao sóng gió bộn bề em vẫn cần cần một vòng tay vì " em vẫn là một người con gái " .. La la la na na na *qobe 37*
    hiếc lá cuối thu cuốn theo gió
    Chạnh lòng cúi nhặt chiếc lá bay
    Lá cô đơn giữa trời thu úa
    Mưa rơi phủ kín lối anh về
    Chuyện mình kết thúc thế sao em?
    Tự dặn mình xóa hết hình em
    Nếu ai hỏi người ấy là sao?
    Anh mỉm cười "người tuyệt vời nhất"
    Đêm đêm nhớ một bóng hình
    giật mình tỉnh giấc bóng hình trong sương
    thì thầm gọi một tiếng thương
    người đi chẳng ngoảnh bóng mờ
    cơn mưa bất chợt phủ mờ màn đêm
    tiếng ai trong gió vọng về
    người hãy quên đi lối về ngày xưa
    ngẹn ngào tiếng nấc trong đêm
    người chẳng còn nữa bóng đêm nặng lòng
    tình anh với em còn son
    người ở bên đấy có còn nhớ anh

    .......
    Đêm đông lạnh lẽo nhớ người yêu
    Người đã xa khuất một cõi người
    Nhớ em văng vẳng hồn trong gió
    Thì thầm bên tai nỗi nhớ nhung
    Trời cao như hờn phận hồng nhan
    Đã cướp em đi giữa tuổi hồng
    Để lại chàng khờ với đớn đau
    Ngày qua ngày đêm lại cô đơn
    Nước mắt lại rơi nhớ đến người
    Tưởng em trở về dỗ giấc mộng
    Giật mình mở mắt lại lệ rơi
    Chỉ có màn đêm em chẳng còn
    Gió đông lại lùa rít từng cơn
    Có phải tiếng em khẽ giận hờn
    Tuổi xuân chỉ được đến thế thôi
    Mưa bay phủ kín màn sương lạnh
    Chẳng phải bóng em đã hiện về
    Để tôi tưởng em vẫn bên đời
    Vẫn cười mủm mỉm với đôi môi
    Vẫn chạy vẫn ca hát với đời
    Tình ta chỉ được đến đây thôi
    Hẹn em một sớm khi đông tàn
    Anh sẽ bên em dưới nấm mồ
    Chẳng còn xa cách khi im lìm
    Hai ta sẽ thành đôi bướm nhỏ
    Đập dìu cùng nhau đón mù xuân.
    Đêm khuya nhung nhớ bóng hình
    Đẫu đã yên nghỉ lúc mình còn yêu
    Đêm khuya thức giấc bàng hoàng
    Cứ ngỡ em về, đôi hàng lệ rơi
    Em đi vừa mới đôi mươi
    Em xa khuất để lại một trời thương
    Nhớ em nhớ những canh dòng
    Về bên giấc mộng đau lòng biệt ly
    Bây giờ lặng lẽ cút côi
    Mình anh một bóng rã rời xác thân
    Nhiều đêm tự trách ông trời
    Vì sao lại lỡ lìa đời tuổi xuân
    Nhiều đêm lặng lẽ âm thầm
    Chìm trong nhung nhớ đầm đìa mắt môi
    Đậy đi em
    Mặt trời đã lên trên biển kìa
    Ánh sáng bình mình đỏ rực trời
    Hay lửa phương đông báo hiệu mùa
    Thức dậy đi em đã điểm giờ
    Cha mẹ đang khóc em biết không?
    Gà gáy phương xa cũng vọng về
    Thức dậy đi em đừng ngủ mãi
    Ai khóc thương ai hờn giận mãi
    Tiếng mõ đêm khuya đã tạnh rồi
    Ai khóc cho em ngoài ải bắc
    Có phải hồn em tựa gió sương
    Thả hồn trong gió về sớm mai
    Mặt trời đã lên trên đỉnh đầu
    Tiếng khóc ai oán già tiễn trẻ
    Thức dậy mau đi nằm chi mãi
    Sắp đếngiờ đưa, tiễn em về
    Đến nơi yên nghỉ với gió sương
    Dậy đi em đừng nằm mãi thế
    Người sắp đưa em về với trời
    Sao em nằm mãi im lặng thế ?
    Có phải hờn anh những tháng ngày
    Đai đi, dậy đi anh xin lỗi
    Lời nói muộn màng với bia nàng!
    lưu để nhớ một người.
    Dậy đi em!
    Dậy đi em, nơi xa vắng im lìm
    Để mình anh bên bia mộ quạnh hiu
    Ngày nào vẫn bước chung đôi phố phường
    Sao em lại để đời mình anh bước.

    Dậy đi em, đôi mắt xanh nước biển.
    Khóe mi cay hai hàng nước chảy dài
    Nhớ em nhiều, niềm đau a chôn giấu
    Em đi rồi , nỗi đau càng thắt lại.

    Đậy đi em, mùa thu tới rồi đó
    Anh sai rồi , sao em nỡ buông lơi
    Sáu năm rồi em chưa gọi “anh yêu”
    Sáu năm rồi vẫn chưa quên hình bóng.


    Dậy đi em, hoàng hôn màu đỏ úa
    Em hứa rằng cuộc đời mãi bên anh
    Ngắm biển xanh khi hoàng hôn xuống
    Em tựa đầu cùng anh nghe song vỗ.

    Dậy đi em, đưng nằm ngủ mãi thế
    Đừng để tình héo úa theo thời gian
    Dậy đi em đừng cứ mãi lặng im
    Bỏ lại anh giữa mùa dông lạnh giá,

    Dậy đi em ,dậy đi em!
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một khoảng thời gian rồi mới quay lại web, tự nhiên thấy tối cổ ngang -. -
  • mimchan Nghi Phuc mimchan wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • Back