Bạn được lorilamtung mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
lorilamtung
Lượt thích
53

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Nếu một mai, anh không tìm được hạnh phúc.

    Sóng đời cao vùi dập, dạt anh đến nơi xa

    Anh chơi vơi, lạc lỏng giữa phố thị phồn hoa

    Nơi nụ cười anh phải đánh đổi bằng nước mắt

    Nơi giấc ngủ hiền phải bắt đầu từ hi sinh

    Nơi bán cả linh hồn để đổi lấy ít hư vinh

    Nơi mà tôi không tìm thấy được anh

    Người tôi yêu, tôi thương của ngày xưa tôi biết

    Nhưng dẫu là biết thế:

    Tôi vẫn cố tìm, cố kiếm anh giữa sa mạc kí ức

    Mặc thời gian như cát chảy sắp đầy đáy đồng hồ

    Thấy mộ tình đã rậm rạp, xanh tươi cỏ tiếc nuối

    Tôi bỗng lười, cất dao lại để cỏ mọc thêm xanh
    Kiếm hạnh phúc giữa dòng người hối hả

    Tìm bờ vai giữa mù mịt trái ngang

    Khâu trái tim bằng kim chỉ bẽ bàng

    Đóng tâm hồn bằng búa đinh nhỡ nhàng

    Dán xác thịt bằng hồ keo lầm lỗi

    Giấu tiếng cười bằng cát xét gian dối

    Cất tình yêu bằng két sắt muộn màng

    Giữ duyên nợ bằng dây lạc hoang mang

    Cầm chia ly bằng bàn tay tiếc nuối

    Níu cuộc tình bằng hy vọng xa xôi
    Tôi yêu anh, tình yêu không ràng buộc

    Gót vào đó đầy tràn rượu men tình

    Tôi say sưa trong nồng ngọt ái ân

    Nhưng quên mất mình còn đang mộng mị

    Trong mơ màng, lỡ nóc cạn xuân xanh

    Nhưng tỉnh giấc đã không thể gặp anh

    Anh ra đi chẳng lấy tôi gì cả

    Cả tình này, anh cũng để lại đây

    Anh phải về tròn hiếu đạo vuông đầy

    Làm con ngoan, làm người chồng thành đạt

    Rạng danh tông tổ, tô đỏ tấm thiệp vui

    Làm thế gian ngưỡng mộ, cười tươi.

    Nhưng lại làm tôi gượng cười, ngăn khóc

    Dốc hết nửa đời sau anh đếm ngày hạnh phúc

    Tôi ngậm ngùi cầu chúc người an yên

    Nhưng thân gửi anh một ít lời khuyên

    Đừng cực lòng để cố quên tình cũ

    Dẫu tình ta mọi chuyện đều ngã ngũ

    Tựa như khói lam chiều tan tác trước giờ đêm

    Anh một thời đã từng rất yêu em

    Nhiều kỉ niệm không thể nào giấu cất

    Mặc thời gian cố tìm cách ẩn che

    Và đáng lẽ điều này phải nói ra

    Là:

    Em yêu anh, một đời không lỗi nhịp
    Anh cứ trách rằng em phụ bạc

    Vì sang giàu, em cất bước ra đi

    Nhưng anh ơi, anh nào đâu có biết

    Vì chữ nghèo, em buộc phải ly hương

    Phút phân ly, em chưa kịp tỏ tường

    Đành mượn gió gửi anh lời tạ lỗi

    Anh cứ xem tình mình như sương khói

    Để hai ta đỡ rối nợ duyên tình

    Em ra đi không phải hết yêu anh

    Mà chữ hiếu em, vai em còn nặng gánh

    Nên tình này hẹn người phút lai sinh

    Dưới hoàng tuyền, em đây sẽ đợi anh

    Ta nhất bái, rồi bên nhau vạn kiếp
    đang ............ đừng bận tâm đến
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ -

    Nguyễn Nhật Ánh

    55350172984_4d54e9d57b_o.png


    Có những chuyến đi không cần hành lí, chỉ cần một tấm vé kí ức là đủ để ta trở về với những ngày tháng trong veo nhất của đời mình..
  • Lỡ để lộ quá nhiều, giờ chỉ biết vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Nghĩ cũng buồn cười, tự tay kéo màn rồi lại phải tự mình diễn tiếp.
  • Chào buổi chiều, đăng ảnh buổi sáng

    55350087488_eca3955423_o.png


    Dạo này chăm ra đường ghê, mấy lối quen giờ đi lạ thế.

    Dạo này tự suy nhiều ghê, toàn nhận vơ rồi tự hớ.

    Dạo này lười nói ghê, nhiệt huyết theo đuôi giảm xuống rồi.

    Kể mà giờ có cái hình nào đó khơi dây "dục vọng" thì chắc mới tiếp tục nổi

    Chí tiến thủ dắt tay động lực thoái hóa đi chơi rồi.

    Fb bảo rồi, chậm trễ k có nghĩa là từ chối, một ngày nào đó mọi thứ sẽ rõ ràng thôi.

    Nên đợi đi, đợi ngày đó đến thì biết.
  • Lunarchen Lâm Thiên Nguyệt Lunarchen wrote on Lâm Thiên Nguyệt's profile.
    Chội, then cù bé iu nhen, thắp lửa thắp lữa.. Ngại qué,
  • Tôi buông lời ngêu ngao hát bài dân ca quen thuộc, giai điệu trong trẻo cất lên giữa màn đêm:

    "Gió đánh đò đưa, gió đập đò đưa.. Anh còn hờ hững nên chưa có vợ.."

    Ngay khi câu hát vừa buông, Hoàng Anh mỉm cười khẽ búng tay. Phép màu rực rỡ hiện ra. Những tán cây cổ thụ hai bên đường khẽ rung rinh lá cành, uốn lượn nhịp nhàng theo từng câu hát. Hàng vạn chú đom đóm từ đâu bay đến, lấp lánh như một dải ngân hà sà xuống mặt đất. Từ trong những lùm cây, từng đàn bướm phát sáng ảo diệu bay lượn vòng quanh chúng tôi. Tiếng dế mèn, tiếng ếch nhái râm ran tạo thành một bản hòa ca rừng đêm tuyệt diệu. Những chiếc lá vàng lìa cành không rơi xuống đất mà xoay vòng vòng, nhảy múa quanh gót chân tôi. Tôi cười nắc nẻ, xoay vòng trong vòng vây của bướm hoa và ánh sáng, ánh mắt ngập tràn một thứ hạnh phúc trong vắt, lung linh cứ như một giấc mộng giữa đời thực vậy..

    Trích chương 16 - Những câu chuyện yêu đương
  • Back