Chương 3: Ngành giải trí (2)
Dựa theo ký ức, Vân Khê tiến vào phòng Hà Thiến, cô ở tầng hai, là một cái phòng nhỏ, bố trí cực kì ngắn gọn, một chiếc giường công chúa chiếm diện tích cực lớn, một cái bàn trang điểm đầy bình bình lọ lọ, cùng một cái máy vi tính và bàn đọc sách.
Duy nhất để Vân Khê không hài lòng chính là áp phích dán đầy mặt tường dán, đều là cùng một người, chính là Hạ Chi Chu người đàn ông mà nguyên chủ yêu mười năm kia, ngay cả phòng tắm cũng có, có thể thấy được trình độ điên dại của Hà Thiến đối với hắn, đối người đàn ông kia, Hà Thiến buông xuống tất cả tự tôn, thận trọng, yêu hơn cả bản thân, thế nhưng thẳng đến lúc cô chết đi cô vẫn không có cách nào hận hắn, chỉ là hối hận, hối hận vì một người đàn ông không yêu mình, đem gia tộc đặt hiểm địa.
Dỡ tất cả họa báo trên tường xuống ném vào thùng rác, nhìn gian phòng nháy mắt tươi mát hơn không ít, Vân Khê mở máy tính bắt đầu lên mạng. Quả nhiên, trước đó chuyện cô và Hạ Chi Chu tranh chấp bị nhiều người phát lên trên mạng 'nữ nhà giàu ác độc lôi kéo Hạ nam thần '
"Nâng đỡ Hạ Nam thần "
"Hà Thiến lăn khỏi ngành giải trí"
Một ít tiêu đề đều lên hot search, đều được Hạ Chi Chu - nam thần cấp bậc Thiên Vương này ban tặng, cô mới vừa đi vào ngành giải trí, chỉ là người mới diễn qua mấy cái nhỏ vai phụ, cũng lửa một chút, đương nhiên đều là anti fan chiếm đa số.
Nhìn nhìn lại weibo của cô, bên trong tất cả đều liên quan tới Hạ Chi Chu, lần đầu tiên tỏ tình, lần đầu tiên làm đồ ăn cho hắn, vì hắn đánh nhau với người ta, vì hắn mà rời nhà trốn đi, vì hắn nên ghi danh trường nghệ thuật, vì hắn nên tiến vào ngành giải trí.. vô số lần đầu tiên, lịch trình yêu thương đơn thuần của một nữ hài, tất cả tâm tư đu một chút xíu đều ghi lại ở đây, chỉ vì mong mội ngày nào đó người mà cô thích có thể nhìn thấy, đáng tiếc kiếp trước thẳng đến lúc cô chết đi, Hạ Chi Chu cũng không hề chú ý tới weibo của cô.
Lúc này Weibo của cô đã bị anti fan công hãm, các loại nhục mạ, cái gì cũng nói, đáng tiếc cô đã không còn là nguyên chủ, cho nên căn bản không quan tâm, huống chi sau này cô còn muốn dựa vào lực lượng của những anti fan này.
Hà Thiến tốt nghiệp hệ biểu diễn, đáng tiếc thời điểm ở trường học, cô luôn lấy mục tiêu là theo đuổi Hạ Chi Chu và đuổi những cô gái tới gần hắn đi, học tập cũng không tốt, thậm chí đuổi theo Hạ Chi Chu báo tên vào các ban tài nghệ, ban duy nhất không phải đuổi theo Hạ Chi Chu chính là soạn nhạc, bởi vì biết sau này có thể Hạ Chi Chu phát triển toàn diện trong giới điện ảnh lẫn âm nhạc, nên cô muốn Hạ Chi Chu có thể hát bài hát mà cô viết ra, tốt thôi, đây cũng là một trong những tâm nguyện của nguyên chủ.
Từ thời khắc tỉnh lại Vân Khê liền nghĩ về sau cô nên làm như thế nào, đầu tiên, phải giúp anh trai thoát khỏi thiết kế của nữ chính, mặc dù Tống Mộc Tuyết lấy khẩu hiệu phản kích Hà Thiến, nhưng trên thực tế tại thời điểm mà cô ta bợ đỡ được Thẩm Duệ Sâm liền nghĩ làm sao vặn ngã Hà gia, Hà Thiến vừa vặn cho cô ta một cái cớ quang minh chính đại.
Nhưng vấn đề là phải giúp anh trai thế nào, dù sao Hà Thiến trong mắt các anh trai chính là một đứa trẻ trừ gây tai họa liền không còn gì khác, cho nên Vân Khê nhất định phải thay đổi cái nhìn của anh trai đối với mình, phương pháp tốt nhất là làm ra một chút thành tựu để các anh trai thấy.
Tại ngành giải trí? Diễn kỹ của Hà Thiến là thứ cặn bã, Vân Khê cũng không có diễn kỹ, huống chi giới diễn nghệ còn có một nữ chính có diễn kỹ phá trần, cho nên cô không có ý định tiếp tục đi con đường diễn viên này, Vân Khê tính toán một ít đồ vật của mình.
Y thuật? Trực tiếp loại bỏ, nguyên chủ căn bản chưa từng học qua.
Về phần võ thuật, bởi vì gia tộc nên Hà Thiến luyện tập qua thuật phòng thân đơn giản cùng TaeKwonDo, vậy cô có thể dựa vào không gian, đừng quên, không gian mặc dù vẫn đang còn thăng cấp, nhưng mà nhà kho vẫn có thể dùng, nhà kho có thể sử dụng liền mang ý nghĩa, đồ vật mà cô sưu tập từ những thế giới khác đều có thể lấy ra.
Vừa rồi cô đã nghiên cứu qua lịch sử của thế giới này, cùng những thế giới mà cô từng xuyên qua không sai biệt lắm, đương nhiên chỉ là không sai biệt lắm, lịch sử của thế giới này sau nhà Tần liền rẽ ngoặt một cái, người kế vị không phải Tần Nhị Thế mà là Phù Tô, lấy trực giác của Vân Khê sau khi đi qua mấy thế giới để phân tích, đoán chừng Phù Tô là người sống lại, bởi vì hắn biết rõ lịch sử nên càng thêm ẩn nhẫn.
Sau khi Phù Tô kế vị, nhà Tần vẫn tiếp diễn thêm mấy trăm năm, lịch sử triệt để thay đổi, cũng không có Đông Hán, Tam quốc, thẳng đến khi nhà Tần phân liệt, ịch sử phía sau mới chậm rãi trở về, Nam Bắc triều, về sau là Ngũ Đại Thập Quốc, ừm, có chút kéo xa rồi, nói tóm lại chính là thế giới này cùng những thế giới tận thế, hiện đại mà cô trải qua là cùng loại, nhưng lại hoàn toàn khác biệt, cũng liền mang ý nghĩa cô có thể đem văn hóa của thế giới ki đến thế giới này.
Nói cho cùng chính là Vân Khê chuẩn bị sao chép nguyên xi, về phần sao chép nguyên xi cái gì, trước mắt dự định đi con đường âm nhạc, dù sao trong tất cả các môn học chỉ có phương diện soạn thơ ca là cô thật sự dụng tâm học, mà vừa vặn weibo của cô gần đây có phát một tin tức là dự định bế quan sáng tác bài hát, lần này cô ngay cả lấy cớ cũng không cần tìm.
Nhìn xem bình luận đa số là chửi rủa, Vân Khê vì nguyên chủ cảm thấy không đáng, cô chỉ là quá yêu một người, lại phải rơi vào kết cục như vậy, bù không được đáy lòng bi phẫn, Vân Khê đổi mới blog, chỉ một câu, lại mang theo hết lòng chua xót: "Nếu đời này gặp nhau là sai, cầu một kết thúc yên lành!"
Đổi mới xong blog, Vân Khê liền không quan tâm nữa, đối với những lời đồn đại kia cô dùng biện pháp lạnh, bởi vì cô chuẩn bị đánh mặt, té ngã từ chỗ Hạ Chi Chu, liền mượn bả vai của Hạ Chi Chu để đứng lên, Hà Thiến không phải muốn Hạ Chi Chu hát bài hát mà mình viết sao? Có thể nha, chẳng qua hắn phải tự mình đến cầu cô. Dù sao cho đến trước mắt, cô là nghĩ mình bên trên.
Mặc dù tính tình Hà Thiến không tốt, nhưng tướng mạo và dáng người, cả giọng nói đều rất không tệ, nếu không phải diễn kỹ thực sự quá kém cỏi, kiếp trước cũng không đến nỗi được xưng hào là bình hoa trong giới.
Nghe tiếng đập cửa của Lý thẩm, Vân Khê thay đổi quần áo ở nhà đi xuống lầu, trong nhà ăn hai người anh trau đã ngồi trên vị trí của mình, người hầu đang mang thức ăn lên.
"Anh cả, anh hai." Chào hỏi xong, Vân Khê ngồi tại nguyên chủ hay ngồi.
"Nghe nói em đẩy tất cả công việc, chơi chán rồi sao?" Hà Nham là một người rất tự hạn chế cũng rất nghiêm túc, dùng Vân Khê mà nói chính là cứng nhắc, tóc của hắn vĩnh viễn được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, áo sơmi mãi mãi cài cẩn thận trừ đến nút cao nhất, lại thêm một gương mặt, cũng không trách nguyên chủ sẽ sợ hắn.
"Ừm, còn chưa chơi chán, chỉ là muốn đổi phương thức chơi." Người đại diện của nguyên chủ đều là người của Hà Nham, hắn có thể biết hành trình của cô nhanh như vậy, Vân Khê không hiếu kỳ chút nào.
"Em lại muốn giày vò cái gì?" Nhìn em gái hình như có chút không giống, Hà Nham cau mày, có chút đau đầu hỏi.
"Anh nói làm sao có chút không giống chứ, Thiến Thiến hôm nay em thế mà không trang điểm." Tốt thôi, so với anh cả nghiêm cẩn tự hạn chế thì anh hai Hà Xuyên cũng chỉ có thể dùng cà lơ phất phơ, hành vi phóng túng đề hình dung, may mắn gen tốt đẹp ban tặng, tướng mạo của cả ba anh Em đều rất xuất sắc, mà xuất sắc nhất không phải con gái út Hà Thiến, mà là Hà Xuyên.
Tướng mạo của hắn có thể dùng xa hoa lãng phí để hình dung, ngũ quan tinh xảo làm cho phụ nữ đều tự lấy làm xấu hổ, lại tuyệt không phải khí chất âm nhu của con gái, một đôi mắt đào hoa được di truyền từ cha, luôn mang theo ý cười, quần áo cho tới bây giờ đều không thể mặc được chỉnh tề, cho nên đừng trông cậy vào nút thắt áo sơ mi của hắn sẽ cài quá hai nút, dáng người cao gầy lại tràn ngập mạnh mẽ, khiến rất nhiều cô gái nhìn thấy hắn lần đầu tiên liền bắt đầu chảy nước miếng.
"Anh hạ, nếu như anh an tĩnh làm mỹ nam yên tĩnh của anh thì chúng ta còn có thể làm bạn."
"Thế nhưng anh không muốn làm bạn cùng em!" Rất hiển nhiên tâm tình hiện tại của Hà Xuyên rất tốt, không nhứ rõ đã bao lâu không đấu mồm với em gái rồi: "Anh là anh hai của em."
Dưới ánh mắt trợn tròn của Vẫn Khê, Hà Xuyên như ý nguyện nhìn thấy bộ dáng tức giận của em gái, Hà Xuyên vênh váo lộ ra hai hàm răng trắng, nếu để cho những cô gái bên ngoài đang ngấp nghé hắn nhìn thấy bộ dáng của hắn hiện tại, đoán chừng sẽ kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên bổ nhào vào hắn.
"Thật sự là tú sắc khả xan*, chậc chậc chậc, hôm nay em phải ăn nhiều thêm một bát cơm."
*tú sắc khả xan: Sắc đẹp có thể thay cơm.
"..."
Bị đùa giỡn, im lặng Hà Xuyên.
"..."
Quen thuộc giữ yên lặng Hà Nham cũng bị Vân Khê nói cho kinh ngạc một chút.
"Em không sợ béo à."
"Cho nên nếu em béo lên đều là lỗi của anh, chờ ba ba trở về em nhất định sẽ bảo ba ba thưởng cho anh thật tốt."
"..."
Sợ nhất em gái tố cáo, thành công ngậm miệng Hà Xuyên, ngay cả sống chết mặc bây Hà Nham, đáy mắt cũng mang theo ý cười.
"Nghe nói em cùng tiểu tử Hạ Chi Chu kia lại náo lên à, nói thật, lần này em lại muốn chơi cái gì, có cần anh hai hỗ trợ không." Nhìn em gái rốt cục cười lên, Hà Xuyên mới bắt đầu tiến vào vấn đề chính.
"Huyên náo đến mức mọi người đều biết là tốt nhất! Cái gì gọi là nghe nói." Vân Khê bất nhã liếc mắt, trực tiếp chọc thủng lời nói.
"Được rồi, mọi người đều đã biết, em đến cùng là muốn thế nào?" Nếu không phải ban đầu đã đáp ứng em gái, dưới tình huống cô không cho phép thì tuyệt đối không nhúng tay vào việc giữa cô cùng Hạ Chi Chu, hắn đã sớm đi giáo huấn tiểu tử kia, nghĩ đến anh trai cũng nhịn đến rất vất vả.
"Em không muốn ở công ty kia nữa, về phần việc trên mạng tạm thời không cần phải để ý." Nói tới chỗ này, Vân Khê liền nghĩ chửi mắng Hà Thiến, rõ ràng trong nhà mình cũng có công ty giải trí, còn không phải công ty nhỏ, vậy mà cô hết lần này tới lần khác đuổi theo Hạ Chi Chu, ký kết cùng một công ty, cũng chính là công ty mà nữ chính đi ăn máng khác sau khi sống lại, đều là công ty giải trí, quan hệ cạnh tranh lẫn nhau, mà thân phận của Hà Thiến cũng không phải bí mật, cũng không biết cô có não mạch kín có dáng dấp thế nào.
"Ừm, còn gì nữa không?" Tích chữ như vàng Hà Nham hừ một tiếng đáp ứng, lại hỏi một tiếng, hiển nhiên muốn biết thu xếp tiếp theo của cô.
"Em rốt cục quyết định không theo đuổi tiểu tử kia nữa sao? Muốn anh hai xuất mã cứ việc nói." Hà Xuyên cười trên nỗi đau của người khác, hắn đã nghĩ đến việc làm sao giày vò Hạ Chi Chu.
"Em muốn tiến quân giới âm nhạc, đương nhiên cái này phải chờ em trở lại tìm anh cả rồi thảo luận cụ thể."
"Có ý gì, em muốn đi đâu?" Hà Xuyên trực tiếp xem nhẹ câu phía trước, dù sao em gái muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, nhà bọn hắn có vốn liếng này, quản nó là giới điện ảnh hay giới âm nhạc, dù sao đều là ngành giải trí, cho nên hắn trực tiếp bắt lấy một câu tiếp theo.
"Em muốn đi ra ngoài du lịch!" Hiện tại Hà Thiến bị đen quá ác, nhưng mà dạng này còn chưa đủ, cho nên cần thời gian để lên men, mà thừa dịp thời gian này cô vừa vặn có thể ra ngoài du lịch, đương nhiên một mục đích khác là tăng thêm giống loài cho không gian, thỏa mãn đam mê cất giữ của mình.
Quan trọng hơn chính là, nàng cô đem võ công của mình tu luyện lên, đáng tiếc tu tập nội lực quá chậm, cô chỉ có thể hết sức đem những võ công kia thuần thục, không có nội lực, cô còn có thể chế độc phòng thân, đương nhiên tinh thần lực của cô cũng không phải để trưng bày cho đẹp, cho nên phương diện an toàn cô cũng không lo lắng, chỉ là trong lòng cô nắm chắc, nhưng đáy lòng của hai người anh trai lại không chắc, hai người nghe nói cô muốn đi ra ngoài du lịch, liền đã nghĩ đến thu xếp lộ tuyến cùng hướng dẫn du lịch và bảo tiêu cho cô.
Cuối cùng, Vân Khê thực sự là bị phiền đến không có cách nào, trực tiếp dựa theo tính tình của nguyên chủ, vứt xuống một tờ giấy, trộm rời nhà trốn đi, đương nhiên, lúc này thần kinh thô Vân Khê mới nhớ tới, ở vị diện trước thu hoạch lớn nhất không chỉ là võ công và y độc, còn có 'cây sinh tức' vạn kim khó cầu.
Một quả của cây sinh tức có thể gia tăng năm mươi năm công lực, bên trong không gian của cô có chín mươi chín cây, mặc dù đại bộ phận đều đã nở hoa, kết quả cũng không ít, hiện tại cô chỉ là người bình thường, một quả cũng đã đủ cho cô tiêu hóa, chỉ cần cô muốn, vài phút liền có thể tổ một đoàn đội võ lâm cao thủ.
Ừm, cô cũng chỉ suy nghĩ một chút mà thôi, ngẫm lại mà thôi. Chỉ là nghĩ đến lời Thanh Ly đã từng nói, Vân Khê vứt bỏ ý nghĩ giờ phút này ăn 'quả sinh tức', nếu như cô đoán không lầm, quả này có yêu cầu nhất định đối với thể chất, thể chất càng tốt, gia tăng công lực càng nhiều, nhiều nhất là năm mươi năm, tương tự nếu như thể chất kém thì gia tăng công lực cũng ít, nếu không tốt sẽ còn bởi vì không cách nào hấp thu mà bạo thể rồi chết, cho nên vì an toàn của mạng nhỏ, cô vẫn là nên chữa trị tốt cho cỗ thân thể này trước, sau đó lại nghĩ cái khác! Mà du lịch rất hiển nhiên là bắt đầu thay đổi của cô.
Vân Khê mang theo hành lý rất đơn giản, chỉ một cái balo, tóc đuôi ngựa, giày thể thao, quần bút chì, áo len co giãn, đơn giản tùy tính, vốn dĩ Hà Thiến có dáng người rất tốt cùng gương mặt có tính nhận ra tính rất mạnh, vì không để mang tới phiền toái không cần thiết, Vân Khê mang kính râm to bản cùng mũ lưỡi trai, bởi vì mục đích đã xác minh, trạm thứ nhất dừng chân chính 'Thế giới vườn hoa' danh xưng là Geneva,
đăng ký xong, vừa lên máy bay, Vân Khê liền mang theo bịt mắt giả vờ như đi ngủ, kì thực là tinh thần lực đang thăm dò vào không gian, bắt đầu gom đồ vật mà cô cần dùng.