Chương 7 + 8
Vì ba ngươi tu vi cao cho nên rất nhanh một đám ma thú cấp thấp đã bị các nàng hạ gục. Lâm Minh Nguyệt trông thấy Chu Tử Yên cùng Lâm Nhược Vũ cũng có chút mệt, lại nhìn đến thời gian, các nàng tập luyện khẳng định cũng gần ba canh giờ, nên trở về nghỉ ngơi rồi.
< Đến đây là được rồi, về nghỉ ngơi một chút đi >
< Hảo > Chu Tử Yên rất nhanh liền đáp ứng, nàng bây giờ hiện tại là đói bụng, cũng may khi nãy Lâm Minh Nguyệt có đưa cho nàng mấy cái bánh đào cho nên không đến mức nào.
Về đến trại sau, Lâm Minh Nguyệt có thể nhìn thấy Ngọc Y Thần ngồi đọa tọa ở vị trí cũ, không có một chút động tĩnh. Lúc nàng ấy tu luyện không nên làm phiền, Lâm Minh Nguyệt ra hiệu cho Lâm Nhược Vũ và Chu Tử Yên nhỏ tiếng lại một chút.
Lâm Nhược Vũ thấy thế cũng gật gật đầu, chạy đi đem một ít thịt sói khi nãy giết được đi rửa thật sạch. Bọn họ ở đây tập luyện cũng muốn mười ngày, ở trong sơn trang làm gì có gạo, cho nên phải lấy thịt ma thú giết được đem đi nướng.
Chu Tử Yên vốn là thiên kim tiểu thư, từ nhỏ không có đụng đến mấy việc như vậy cho nên khi nhìn Lâm Nhược Vũ làm nàng cũng tò mò đi theo xem. Nhìn Lâm Nhược Vũ làm đến nhuần nhuyễn như vậy, liền cảm thán.
< Đầu gỗ, ngươi thật lợi hại. Ta đối với mấy thứ này không biết >
< Haha tất nhiên rồi, hôm nay để ta trổ tài cho ngươi xem > Lâm Nhược Vũ mặc dù là công chúa của Thần giới nhưng mấy việc này lúc nhỏ đều là nhìn thấy phụ thần làm qua. Phụ thần đi khắp đại lục, cho nên người rất là giỏi, cái gì cũng có thể làm được. Nàng rất là thích cho nên luôn học theo phụ thần, mọi người ai cũng đều nói nàng chính là bản sao nhỏ của phụ thần.
Còn tỷ tỷ thì giống mẫu thần, tuy những thứ này tỷ ấy cũng biết làm nhưng rất ít khi đụng đến. Tỷ ấy đi theo phụ thần học hỏi quản lý Thần giới, học kiếm phát, tăng cường tu vi. Đôi khi sẽ theo mẫu thần học đàn, thổi sáo, vẽ tranh.
Đối với Lâm Nhược Vũ, nàng tỷ chính là hoàn mỹ người, khắp thế gian không ai sánh bằng. Tỷ ấy muốn ôn nhu sẽ ôn nhu, lúc tâm cơ sẽ làm cho người người sợ hãi.
Bất quá, Lâm Nhược Vũ rất thương tỷ tỷ mà tỷ tỷ cũng là như vậy. Từ sau khi phụ thần và mẫu thần mất đi thì tỷ tỷ chính là mẫu người mà nàng muốn trở thành. Chỉ là tính cách thì có lẽ nàng không thể trầm ổn giống tỷ ấy được.
< Nhược Vũ, thịt đã rửa sạch chưa? >
< Sạch sẽ cả rồi. Tỷ, chúng ta nướng nó sao? >
< Ân, ở đây không phải ở Thiên Quang môn cho nên không thể nấu đa dạng được, nướng lên là tốt rồi > Lâm Minh Nguyệt nhìn chỗ thịt sói, đủ cho cả bữa trưa và buổi tối, lại nhớ đến nếu ăn thịt không nhất định sẽ không ngon, nên kiếm them rau hay trái cây gì đó < Phải rồi, để đó ta nướng, muội đi hái cho ta một ít rau hay trái cây đi >
< Hảo, Tử Yên ngươi đi với ta hay ở đây? > Lâm Nhược Vũ hỏi ý kiến của Chu Tử Yên, để nàng ta ở đây cũng được, một mình nàng có thể tìm được.
Chu Tử Yên vốn muốn ở đây nghỉ nhưng lại thấy tỷ muội Lâm Nhược Vũ đều bận rộn cho nên cũng quyết định đi theo phụ Lâm Nhược Vũ hái trái cây.
< Ta đi cùng ngươi >
< Ân, vậy chúng ta đi đây >
Thấy hai người bọn họ đi rồi, Lâm Minh Nguyệt liền đi nhặt một ít củi về, nhóm lửa bắt đầu nướng thịt. Nàng lúc đi có đem theo một ít gia vị, phòng cho những lúc thế này, ướp thịt xong, liền treo lên bắt đầu nướng.
Ngay từ lúc nhóm Lâm Minh Nguyệt về đến Ngọc Y Thần đã biết nhưng không có để ý đến. Bây giờ Lâm Nhược Vũ cùng Chu Tử Yên đã đi rồi, nàng liền mở mắt, xem Lâm Minh Nguyệt cậm cụi đốt lửa nướng thịt.
Nàng để ý thấy đồ dệ này của nàng rất thích nấu ăn thì phải, ở Thanh Trì điện cũng là nàng ngày ngày nấu cơm cho nàng ăn, đến ma thú sơn trang cũng vậy. Tu vi đến Kim đan đã không cần phải ăn cơm ở trần gian nữa, bởi ăn những thức ăn đó không có lợi cho tu luyện. Nhưng mà đối với những người như đồ đệ của nàng thì việc ăn cơm có lẽ là thói quen.
Ngọc Y Thần đã lâu không có dùng đến cơm, mãi đến khi nàng thu được Lâm Minh Nguyệt làm đệ tử thì ngày ngày nàng đều ăn cơm rất đúng bữa. Có đôi khi trong thâm tâm nàng chờ mong, tưởng xem hôm nay đồ đệ sẽ nấu món gì, những lúc như vậy Ngọc Y Thần không hiểu rõ được bản thân của nàng.
Cũng như việc nàng bắt đầu cởi mở hơn với sư huynh, sư tỷ cũng như để ý nhiều hơn đến đồ đệ của nàng. Nàng từ lúc tỉnh lại, mục tiêu chỉ có một chính là kéo xuống Ma giới, cho nên đối với những cảm xúc không thể lý giải này nàng sẽ diệt đi trước khi trở thành sai lầm của nàng.
Bất quá
Lo lắng cho đồ đệ vốn là việc một sư phụ nên làm, về điểm này nàng có thể an tâm. Bước xuống tiến về chỗ của Lâm Minh Nguyệt, nhìn xem nàng đồ đệ chăm chú nướng thịt đến mức không cảm nhận được nàng lại gần.
Đến lúc Lâm Minh Nguyệt quay lại để lấy củi thêm liền bị nàng làm cho hoảng hốt, vuốt vuốt ngực để bình tâm lại, đối Ngọc Y Thần cười nói
< Sư phụ, người nếu đói bụng thì ăn thêm ít bánh đào đi, ta thịt nướng cũng còn phải đợi >
Nhìn dáng vẻ hoảng hốt khi nãy của Lâm Minh Nguyệt, Ngọc Y Thần khóe môi vung lên một chút độ cong nhưng rất nhanh liền trở lại vẻ lãnh đạm như thường ngày.
< Không đói, chỉ đến xem ngươi làm gì >
< A, đệ tử khi nãy giết được một vài con bạch lang cho nên lấy thịt của nó để nướng. Có lẽ là sư phụ chưa ăn thịt nó lần nào đúng không? >
Ngọc Y Thần lắc đầu, nàng không ăn nhiều cũng không có thói quen nướng thịt ma thú săn được.
< Vậy hôm nay để ta nướng cho người ăn, đảm bảo ăn ngon >
Nhìn dáng vẻ tự tin của Lâm Minh Nguyệt nàng cũng không nói gì, ngồi xuống bên cạnh Lâm Minh Nguyệt, xem nàng đồ đệ nướng thịt.
Từ Vũ lúc về đến nhìn thấy Ngọc Y Thần lần đầu cùng người khác ngồi gần như vậy liền ghen tị đến đỏ mắt. Hắn bao nhiêu năm nay cố gắng tiếp cận nàng, nàng liền không thèm để ý đến, vậy mà Lâm Minh Nguyệt mới trở thành đệ tử của nàng được hơn mấy tháng nàng liền như vậy gần gũi.
Hắn bèn đi nhanh đến chỗ của Lâm Minh Nguyệt, chen vào đứng giữa, tạo ra khoảng cách giữa Ngọc Y Thần và nàng, cầm lấy chú thỏ đưa đến cho Lâm Minh Nguyệt.
< Lâm sư muội phiền ngươi đem con thỏ này giết rồi nướng lên giúp ta. Có được không? >
Lâm Minh Nguyệt nhìn trong tay chú thỏ màu trắng ngọc mày liền cau lại. Này thỏ còn rất nhỏ, bề ngoài lại xinh đẹp như vậy, Từ Vũ sao có thể nhẫn tâm đem nó đi làm thịt.
< Cái này.. Từ Vũ sư huynh, nó còn nhỏ lại dễ thương như vậy ta không nỡ giết >
< Nơi chốn ma thú này mà muội còn có thể tiếc nuối cho nó, không ăn thịt của nó thì chúng ta chẳng phải nhịn đói sao > Từ Vũ nghe xong lời nói của nàng liền cười khinh một cái, người này lòng tốt cũng thật nhiều, đến nơi đáng sợ như vậy còn có thể tiếc thương. Hắn là cố tình bắt về để nướng cho Ngọc Y Thần, hắn nghĩ nàng sẽ thích ăn thịt thỏ.
Lâm Minh Nguyệt biết hắn ý tứ nhưng nàng tuyệt đối sẽ không giết chú thỏ này, nếu có thể nàng sẽ nhận nuôi nó.
< Như vậy đi, huynh đưa cho ta chú thỏ này, ta ở đây có rất nhiều thịt sói, đủ cho mọi người có thể dùng. Không cần phải giết nó >
Từ Vũ tất nhiên là thấy được rất nhiều thịt sói nhưng hắn nghe người ở nhân giới nói rằng thịt thỏ nướng ăn rất ngon, hắn muốn làm cho Ngọc Y Thần ăn.
< Đáng tiếc là chú thỏ này ta muốn đem đi nướng để Ngọc sư thúc ăn thử, đảm bảo sẽ rất ngon >
Lâm Minh Nguyệt sắc mặc lúc này không hề tốt, nàng đã nói đến như vậy mà tên tiểu tử này vẫn muốn đem làm thịt, còn đang muốn phản bác lại, lại nghe được âm thanh của Ngọc Y Thần.
< Ta không muốn ăn >
Chỉ ngắn gọn bốn chữ của Ngọc Y Thần cùng với ánh mắt chán ghét của nàng ấy dành cho Từ Vũ thì hắn tinh thần liền suy sụp. Hắn tay nắm chặt thành quyền, rõ ràng là hắn quan tâm nàng đến vậy, vậy mà nàng lại đối xử như thế với hắn.
< Ngọc sư thúc ngươi có thể thử một ít > Từ Vũ vẫn cố gắng khuyên nàng, hắn nghĩ rằng nếu cố một chút thì nàng cũng sẽ đồng ý. Chỉ là..
< Ta không cần > Ngọc Y Thần lạnh giọng, từ lúc hắn chen vào giữa nàng và Lâm Minh Nguyệt thì tâm trạng nàng đã không được vui vẻ, bây giờ còn muốn làm chuyện nàng không thích như vậy, đúng là không tôn trọng nàng.
Hắn còn muốn nói nhưng một nhóm sư đệ sư muội ở phía xa gọi hắn xin giúp đỡ. Hắn chỉ biết luyến tiếc nhìn Ngọc Y Thần, lại không gặp được nàng ánh mắt nhìn lại hắn, thất vọng để lại chú thỏ rồi rời đi.
Lâm Minh Nguyệt nhìn hắn như vậy bất giác thở dài một tiếng. Ngọc Y Thần nghe nàng nhưng cũng không có hỏi lý do.
Lâm Minh Nguyệt ôm lên chú thỏ, vừa vuốt ve vừa hỏi Ngọc Y Thần.
< Sư phụ, Từ Vũ sư huynh hắn hình như là thích ngươi? > Nàng biết trong sư môn việc đệ tử và sư phụ hay sư thúc yêu nhau là chuyện không được phép. Nhưng đó là đối với trước kia, bây giờ tuy vẫn còn có môn phái cấm kị việc này nhưng cũng không đối những việc này bài xích.
Mà Thiên Quang môn không có luật lệ cấm cản chuyện này, cho nên nói Từ Vũ thích Ngọc Y Thần cũng là dễ hiểu.
Nghe nàng hỏi vậy Ngọc Y Thần ánh mặt quạnh quẽ nhìn nàng, không có mở lời mà cứ như vậy nhìn. Lâm Minh Nguyệt bị nhìn chăm chú như thế liền bối rối không biết làm sao, nàng chỉ là muốn hỏi một chút, nàng ấy không giận đó chứ?
< Sư phụ là ta lỡ lời, người đừng như vậy nhìn ta a >
< Hừ, sau này không muốn nghe lại những câu như vậy > Ngọc Y Thần hừ một tiếng rồi cũng không lý nàng nữa. Tuy nhiên nàng không có rời đi mà vẫn ngồi bên cạnh Lâm Minh Nguyệt, nhắm mắt tiếp tục đả tọa.
Biết nàng ấy không có giận Lâm Minh Nguyệt liền nhẹ nhõm. Sau này không nên hỏi những việc như vậy tránh làm Ngọc Y Thần không vui. Nhớ đến chú thỏ nhỏ trong tay, bế lên mà nhìn nhìn nó, lại nhìn đến Ngọc Y Thần, nàng không biết nghĩ gì hai mắt liền sáng lên.
< Sư phụ >
< Làm sao? > Ngọc Y Thần không có mở mắt, chỉ lên tiếng trả lời nàng
< Con thỏ nhỏ này hay là người nuôi nó đi >
Ngọc Y Thần lúc này mở mắt, ánh mắt nhìn nàng rồi lại nhìn chú thỏ trắng trong lòng Lâm Minh Nguyệt. Muốn nàng nuôi nó, nàng không hứng thú dưỡng
sủng vật, nhưng nàng chợt nhớ đến tiểu cẩu lúc trước, nó toàn thân cũng là bạch, so với chú thỏ nhỏ này cũng giống mấy phần.
Thấy nàng ấy không nói gì, Lâm Minh Nguyệt trong lòng lại tự mắng bản thân. Chắc chắn là nàng ấy không thích rồi, nàng nói như vậy có hay không Ngọc Y Thần hảo cảm đối với nàng cũng giảm xuống.
< Sư phụ nếu ngươi không muốn thì để ta- > lời còn chưa nói xong đã bị hành động của Ngọc Y Thần đánh gãy, nàng ấy lúc này là đưa tay về phía nàng, từ trong lòng nàng ôm đi ngọc thố. Lâm Minh Nguyệt ngẩn ngơ nhìn nàng mà không biết được vẻ mặt của nàng lúc này làm cho Ngọc Y Thần nội tâm cảm thấy buồn cười.
< Không phải muốn ta nuôi nó hay sao? > Ngọc Y Thần giọng nói không có mang theo hàn mà là có một chút ấm áp trong đó.
Lâm Minh Nguyệt nghe nàng nói vậy mới bừng tỉnh, mặt đều mang đầy ý cười. Nàng ấy là đồng ý dưỡng ngọc thố này, như vậy cũng không có tịch mịch nữa a.
< Hảo, người có nó bên cạnh cũng sẽ không thấy cô đơn >
Biết được lý do mà Lâm Minh Nguyệt giữ lại ngọc thố này là vì nàng, Ngọc Y Thần cảm xúc có chút rối rắm, mặt cũng bỗng chốc nóng lên. Tuy không biểu hiện ra bên ngoài nhưng nếu để ý kĩ có thể thấy được nhĩ tiêm của nàng đều đã đỏ bừng, hừ nhẹ nói
< Ấu trĩ >
* * *
Lâm Nhược Vũ cùng với Chu Tử Yên đi hái trái cây về đến, thấy được Ngọc Y Thần ngồi cạnh nàng tỷ tỷ liền giật mình, đứng lại chăm chú nhìn.
Mà Chu Tử Yên đang đi phía sau nàng, tay ôm rất nhiều rau cải nàng hái được, mãi đi mà không để ý, Lâm Nhược Vũ dừng lại đột ngột làm nàng theo đà mà đâm vào lưng Lâm Nhược Vũ một cái.
< Đầu gỗ ngươi đột nhiên dừng lại là sao hả? Đem mũi ta đập đau chết mất > Nàng vừa nói vừa lấy tay xoa xoa mũi của mình, có hay không mũi nàng gãy mất? Không được nha, nếu như vậy sẽ rất là xấu không có xinh đẹp nữa.
Bị Chu Tử Yên quát lớn, Lâm Nhược Vũ liền hồi thần, quay lại phía sau nhìn nàng. Thấy nàng đang dùng tay sờ sờ cái mũi, miệng thì lẩm bẩm mắng nàng liền buồn cười. Cô nương này thật là, chỉ đụng nhẹ liền sợ như vậy sao.
< Xin lỗi ta khi nãy nhớ đến một việc nên mới dừng lại đột ngột. Có đau hay không? >
Lần đầu nghe Lâm Nhược Vũ như vậy ôn nhu khiến cho Chu Tử Yên cũng quên luôn việc nàng muốn tính xổ với Lâm Nhược Vũ. Mơ mơ hồ hồ mà gật gật đầu, ý bảo nàng không đau.
Biết Chu Tử Yên không sao, Lâm Nhược Vũ liền kéo nàng về chỗ tỷ tỷ, đem mớ rau cải cùng trái cây rửa sạch sẽ.
< Tỷ, ta hái được khá nhiều trái cây cùng ít rau cải này >
< Hảo, thịt cũng ăn được rồi >
Lâm Minh Nguyệt dùng dao nhỏ, cẩn thận cắt đều từn miếng thịt, chia ra từng phần đặt lên trên lá sạch. Sau khi phân chia đầy đủ, liền gọi mọi người đến lấy phần của mình, thịt săn được rất nhiều đủ cho mọi người cùng ăn.
< Nhược Vũ, Tử Yên phần của các ngươi đây > nàng trên tay cầm hai phần thịt đưa cho Lâm Nhược Vũ.
< Đa tạ tỷ tỷ >
Nàng cũng chuẩn bị thêm một phần nữa, kèm theo một ít trái cây, mang đến chỗ Ngọc Y Thần. Ngọc Y Thần thấy nàng đến, ngồi thẳng người lại, nhìn nàng. Lâm Minh Nguyệt nhận ra được nàng dáng vẻ có lẽ là đang chờ thương thức thử món thịt này, cười một cái
< Sư phụ của người đây, người nếm thử xem thế nào>
Ngọc Y Thần cầm lên đôi đũa bằng tre mà Lâm Minh Nguyệt làm cho nàng, gắp lấy một miếng thịt nhỏ, bỏ vào miệng. Thịt vừa cắn vào, mỡ trong thịt liền tràn vào khoang miệng, kèm theo là gia vị được nêm rất vừa miệng. Lâm Minh Nguyệt nướng thịt rất tốt, vừa đủ thời gian, thịt không có bị khô.
< Không tệ >
< Thật sao > nghe nàng nói thế Lâm Minh Nguyệt cũng ăn thử một miếng, đúng là không tệ nha, khẩu vị vừa miệng thịt cũng còn mọng nước < Đúng là không tệ. Sư phụ người phải ăn hết a >
Chương 8
Ăn cơm xong, mọi người lại tiếp tục chia nhóm tập luyện. Lần này Lâm Minh Nguyệt không đi, mà là ở lại đây nghiên cứu xung quanh.
Ngọc Y Thần nhìn nàng không tập luyện mà đứng yên nhìn ngó gì đó, nhăn mày, nói
"Làm sao không đi tập luyện? Ngươi đứng đó xem cái gì?"
Nghe Ngọc Y Thần trách móc, Lâm Minh Nguyệt liền cười mà gãi gãi đầu.
"Sư phụ, ta là đang ở suy nghĩ làm chỗ ngủ cho người, không thể để người ngủ trên nền đất hoặc trên cây được"
Ngọc Y Thần chỉ im lặng nghe mà không hề nói một chữ nào, mãi đến thật lâu, nàng mới lên tiếng.
"Vì cái gì lúc nào cũng suy nghĩ cho ta" Ngọc Y Thần chuyện gì đều có thể hiểu, chỉ riêng việc Lâm Minh Nguyệt đối xử dịu dàng với nàng như vậy nàng không tài nào hiểu được.
Đối với Ngọc Y Thần đây là nan đề khó giải thì đối với Lâm Minh Nguyệt chuyện này hết sức dễ hiểu. Lâm Minh Nguyệt đời trước say đắm vẻ đẹp khi nở nụ cười hạnh phúc của nàng, cho nên đời này nàng muốn lại được nhìn thấy dáng vẻ đó. Nhưng nếu muốn thấy thì Ngọc Y Thần phải thật sự hạnh phúc cho nên nàng muốn làm Ngọc Y Thần cảm thấy mỗi ngày đều tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
"Ta chỉ là muốn thấy người được vui vẻ, muốn mỗi ngày đối với người đều tràn ngập hạnh phúc"
Ngọc Y Thần nghe nàng lời nói, lần đầu tiên có người mong muốn nàng sống vui vẻ, ngày ngày tràn ngập vui sướng hạnh phúc, tâm bỗng nhiên có từng đợt ấm nóng trào dâng, đem nàng có chút hít thở không thông.
Ngọc Y Thần nhìn thẳng vào mắt Lâm Minh Nguyệt, ánh mắt màu hổ phách, sâu thẩm, làm nàng như bị hút vào ánh mắt đó. Lần đầu tiên có người ánh mắt chân thật, ôn nhu nhìn lấy nàng. Đời trước bọn họ ánh mắt nhìn đến nàng khi chất chứa chỉ toàn dục vọng, ganh ghét.
Ngọc Y Thần nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, đến khi thở ra, nàng ánh mắt cũng mở, mở miệng:
"Ta không cần người khác lo lắng"
"Vì cái gì, sư phụ?" Nàng muốn biết vì cái gì Ngọc Y Thần lại muốn tạo khoảng cách với mọi người, muốn một mình cô độc tồn tại.
"Vì ta đối người khác tín nhiệm đã không còn" Ngọc Y Thần không rõ bản thân vì sao phải nói cho Lâm Minh Nguyệt biết, nàng chỉ biết rằng người trước mặt nàng bây giờ, ánh mắt là mang theo lo lắng.
Tín nhiệm đã không còn? Lâm Minh Nguyệt bất chợt nhớ đến lúc trước, khi nàng nghe tin Ngọc Y Thần đã chết, một trăm năm nàng đi khắp nơi tìm kiếm cách cứu nàng đồng thời nghe ngóng lý do nàng ấy chết.
Đáng tiếc chỉ biết nàng vì nhập ma mà bị tiên giới người ép chết, còn lý do vì sao từ một tiên tử được nhiều người sùng bái biến thành một cái ma nữ giết người nàng không biết được.
Bất quá, lúc này Ngọc Y Thần chưa trở thành cái gì ma nữ, bọn họ đối nàng vẫn là kính trọng. Như thế nào Ngọc Y Thần sẽ nói đối bọn họ không có tín nhiệm.
Lâm Minh Nguyệt ở thất thần, đại não lại đột nhiên xẹt qua một cái suy nghĩ. Có phải hay không lần đó nàng sử dụng Quy Khứ Hồi trận đem thời gian quay lại, lại ảnh hưởng đến trên người Ngọc Y Thần? Chẳng lẽ Ngọc Y Thần kí ức cũng liền giữ lại, đem nàng trở thành cái trọng sinh người.
Điều này thật sự không có khả năng, trong trận pháp cũng không nói đến việc này. Đột nhiên Lâm Minh Nguyệt nhớ đến, trong trận pháp có ghi một dòng ghi chú, nói rằng khi thi chuyển có thể xảy ra bất thường vấn đề.
Vậy bất thường vấn đề có thể chính là Ngọc Y Thần giữ được kí ức lúc trước.
Biết được lúc sao, Lâm Minh Nguyệt liền cười, thảo nào nàng nhìn đến Ngọc Y Thần so với lúc trước đối người khác càng lạnh lẽo.
Nàng cũng thật muốn hỏi thẳng Ngọc Y Thần nhưng nàng không làm như vậy. Nàng trước hết cần điều tra lý do Ngọc Y Thần nhập ma, đến khi giải quyết được rồi chuyện này, nàng liền sẽ đem tất cả nói cho nàng ấy biết.
Ngọc Y Thần nhìn đến Lâm Minh Nguyệt vẻ mặt thay đổi liên tục, lúc thì đau thương sau lại cười vui vẻ. Nàng nhăn mi, nàng đồ đệ là ở não có vấn đề sao?
"Sư phụ, người đối người khác có còn tín nhiệm hay không không quan trọng. Người chỉ cần biết, người có thể tín nhiệm ta, ta là thật lòng lo lắng người"
Ngọc Y Thần đứng đó, nàng vạt áo cũng mái tóc nhẹ nhàng đung đưa theo từng cơn gió, ánh mắt chưa từng rời khỏi người Lâm Minh Nguyệt, nhẹ nhấp môi
"Còn xem ngươi biểu hiện" Ngọc Y Thần tưởng đem tín nhiệm đặt lên người nọ, nếu lại như đời trước, nàng..
"Hảo, ta tuyệt đối không làm người thất vọng"
* * *
Mười ngày tập luyện ở Ma Thú sơn trang cũng kết thúc, đệ tử tông môn là đang ở thu thập, rời đi nơi này. Ngọc Y Thần nhìn đến đám đệ tử, xác định đã chuẩn bị hảo liền cùng nhau ngự kiếm trở về tông môn.
Do nhiều ngày qua trải qua huấn luyện mệt mỏi, đi được nửa đường Ngọc Y Thần liền bảo mọi người dừng chân tại một cái địa phương, tìm một cái khách điếm nghỉ ngơi hảo, sáng mai tiếp tục lên đường.
Lâm Minh Nguyệt nhìn đến Nghĩa Thành tên, lại nhìn đến không khí ảm đạm nơi đây, lòng có chút bất an. Ngọc Y Thần bên cạnh cũng là như vậy cảm nhận nhưng vẫn đi vào, tu tiên người đối với những vấn đề này không quá sợ hãi.
Suốt đường đi, tông môn đệ tử đều để ý được nơi này dù là ban ngày cũng thật quá vắng vẻ. Cái quầy bán đều là ở đóng cửa, rất ít chỗ mở của buôn bán.
Ngọc Y Thần nói hảo Lâm Minh Nguyệt đi tìm một cái khách điếm, Lâm Minh Nguyệt gật đầu, bảo nàng ở đây đợi, rất nhanh liền sẽ trở lại.
Nàng đi sâu vào trong, tình cờ túm lại một thôn dân. Này thôn dân bị nàng túm, hốt hoảng la lớn
"Quỷ, có quỷ a, cứu cứu ta"
Lâm Minh Nguyệt đen mặt, ngươi có hay không có mắt, ta dung mạo như thế nào nhìn đến giống quỷ. Nàng ở Thần giới chính là lớn lên mỹ lệ nhất người như thế nào liền bị gọi là quỷ.
Nén xuống ý nghĩ muốn đánh hắn, hỏi
"Đại thúc, ta không phải quỷ, ngươi nhìn kĩ một cái"
Hắn lúc này tuy sợ hãi nhưng vẫn mở mắt nhìn xem, nhìn được khi liền có chút luống cuống. Trước mặt hắn là cái mỹ lệ anh khí nữ tử, như thế nào sẽ là quỷ đâu.
Biết khi nãy thất thố, liền hướng nàng cúi đầu xin lỗi.
"Là ta thất thố, cô nương thỉnh đừng tức giận"
"Haha không sao. Đại thúc có hay không có thể chỉ giúp ta khách điếm ở nơi nào? Chúng ta đường xa đến nghĩ tìm một cái qua đêm sáng mai liền lên đường"
Ra là người từ nơi khác đến, nói vậy các nàng không biết nơi đây tình hình đi. Nghĩ muốn khuyên các nàng nhanh chóng rời đi, lại nhìn đến Lâm Minh Nguyệt khí chất, hắn chắc nàng là cái tu chân người, lại nghĩ các nàng nói sáng mai sẽ đi, ở lại qua đêm cũng không mấy nguy hiểm.
"Đi đến cuối phố liền sẽ thấy được"
"Hảo, đa tạ đại thúc" Lâm Minh Nguyệt cảm tạ một tiếng, xoay người rời đi, lại bị hắn gọi lại. "Đại thúc còn có chuyện"
"Cái này.. các ngươi vẫn là nên cẩn thận một chút" dặn dò nàng xong, hắn cũng là nhanh chóng trở về nhà, trời cũng dần sập tối, hắn cũng không muốn ở ngoài.
Nhìn vị đại thúc đi rồi, nàng cũng trở lại chỗ Ngọc Y Thần, vừa đi vừa suy nghĩ lời hắn nói. Cái gì bảo các nàng cẩn thận?
Ngọc Y Thần thấy nàng trở lại, đứng dậy tiến về phía Lâm Minh Nguyệt. Lâm Minh Nguyệt nhìn đến Ngọc Y Thần hướng phía nàng tới liền phục hồi lại tinh thần.
"Thế nào?"
"Ta hỏi được, đi về cuối phố liền có một cái khách điếm" Lâm Minh Nguyệt toan muốn nói cho nàng nhưng nghĩ lại vẫn là nên đến khách điếm liền nói sau.
"Hảo, mau đi thôi, trời cũng sắp tối"
Đệ tử tông môn theo phương hướng Lâm Minh Nguyệt chỉ đi đến, thấy được một cái không lớn cũng không nhỏ khách điếm. Vẫn là Lâm Minh Nguyệt ra tay xử lý, nàng đến phía chưởng quầy để đặt phòng.
Khách điếm đã lâu không tiếp khách nhân, nhìn đến có người thuê phòng liền mừng rỡ, cho người chuẩn bị phòng sạch sẽ. Lần này đi cũng đến hai mươi người. Mà khách điếm cũng chỉ ở mười mấy phòng, cho nên vẫn là có một số đệ tử ở chung, điển hình là Lâm Nhược Vũ cùng Chu Tử Yên.
Rõ ràng ban đầu hai người họ muốn mỗi người một gian nhưng lại nhìn đến phòng như vậy thiếu cho nên liền ở chung. Mà điều làm Lâm Minh Nguyệt hoảng hốt nhất chính là Ngọc Y Thần ở cùng nàng một gian phòng.
"Sư phụ hay là người cứ ở riêng một gian phòng đi, ta có thể cùng bọn họ trụ chung một gian"
Ngọc Y Thần đứng ở cửa phòng, đưa tay mở cửa, nghe được nàng nói, tay cũng không có đình chỉ, đẩy ra cửa tiến vào phòng, để lại Lâm Minh Nguyệt đứng đó gãi gãi ót, không biết làm thế nào.
"Ta cùng ta đệ tử trụ liền không được?" Ngọc Y Thần ban đầu là muốn một mình trụ một phòng, lại không biết như thế nào nghe đến không đủ phòng liền muốn hai người trụ một phòng. Nghĩ đến Lâm Minh Nguyệt cùng đệ tử khác trụ chung nàng liền có chút không thoải mái, Ngọc Y Thần lúc đó cũng chính bị ý nghĩ của nàng làm sợ hãi.
Bất quá nàng rất nhanh không để ý đến. Dù sao nàng và Lâm Minh Nguyệt cũng là sư đồ, trụ chung thì có làm sao.
"Không có không có, ta chỉ sợ người không được thoải mái"
"Nhiều lời, mau vào phòng đi"
Lâm Minh Nguyệt ngoan ngoãn vào phòng, đóng lại cửa, nàng đi đến trên bàn, rót cho bản thân một ly trà nóng, ngồi xuống thưởng thức.
"Ngươi đêm nay ngủ ở dưới đất" Ngọc Y Thần ngồi ở trên giường, nhẹ nhàng nói ra một câu, sau đó khoanh chân, nhắm mắt tu luyện.
"..."
Lâm Minh Nguyệt cảm thấy bản thân thật khổ, nàng đường đường là Thần đế như thế nào lại ở trước mặt Ngọc Y Thần như thế ngoan ngoãn.
Bỏ đi, nàng cũng không dám làm Ngọc Y Thần giận, nàng ấy lúc giận cũng thật đáng sợ. Nhớ đến khi nãy lời của đại thúc kia, Lâm Minh Nguyệt liền nói cho Ngọc Y Thần.
"Sư phụ ta ở lúc nãy hỏi đến cái đại thúc có một việc rất kì lạ"
"Việc gì?"
"Hắn chỉ đường xong liền bảo chúng ta phải cẩn thận. Ta nhìn ra nơi này có chút không bình thường, dù là trời chưa sập tối, vẫn không thấy quá nhiều người ra cửa"
Ngọc Y Thần đích xác cũng nghĩ như vậy, nàng từ lúc vào thành liền luôn là cảnh giác, chưa có một giây nào thả lỏng.
"Vẫn là nên cảnh giác một chút"
"Hảo"
* * *
Tối đó, Lâm Minh Nguyệt nằm ở trằn trọc không thể ngủ được, nhìn đến Ngọc Y Thần nằm ngủ trên giường, Lâm Minh Nguyệt liền mỉm cười, nàng hiếm khi thấy được nàng ấy như vậy an tâm ngủ.
Lâm Minh Nguyệt đứng dậy, mở ra nhè nhẹ cửa phòng, xuống dưới lầu, nhìn đến Lâm Nhược Vũ cũng là đang ngồi đó uống trà.
Thấy Lâm Minh Nguyệt xuống, Lâm Nhược Vũ liền vui vẻ, vẫy vẫy tay. Lâm Minh Nguyệt đi đến ngồi xuống cạnh nàng, hỏi
"Như thế nào không nghỉ ngơi"
"Ta là ngủ không được, Tử Yên là không cho ta ngủ cùng giường" nhắc đến Chu Tử Yên Lâm Nhược Vũ liền đau đầu, nàng cũng không có hướng nàng làm cái gì như thế nào liền đem nàng cùng cái lưu manh người giống nhau đâu.
Lâm Minh Nguyệt vô ngữ, tỷ muội các nàng hoàn cảnh cũng thật giống nhau đi.
"Ta cũng là không buồn ngủ, ngồi cùng nhau trò chuyện đi"
"Tỷ, ngươi có hay không cảm thấy nơi đây kì quái"
"Làm sao lại nói vậy" Lâm Minh Nguyệt nhìn nàng, yên lặng xem nàng muội muội như thế nào nói.
"Ta từ lúc đến đây đã để ý, bá tánh ở đây rất ít ra ngoài, đều ở trong nhà đóng cửa thật kín, không muốn ra ngoài một bước, đã vậy ánh mắt bọn họ nhìn đến chúng ta cũng mang theo sợ hãi"
"Ân, xác thực là như vậy"
"Tỷ, ngươi ý tứ là.." Lâm Nhược Vũ cũng dần dần đoán ra được nơi đây không bình thường.
"Ta nghĩ nơi đây hẳn là có quỷ đi. Ở ta lúc hỏi đường một cái đại thúc hắn còn ở sợ hãi đối ta kêu quỷ"
Lâm Nhược Vũ đang uống trà, liền bị lời nói của nàng sặc đến. Ngọa tào, là ai cả gan dám gọi nàng tỷ tỷ là quỷ! Có hay không biết nàng tỷ chính là ở đem nữ nhân điên đảo, một mực muốn gả cho nàng.
"Tỷ là ai nói ngươi như vậy, ta biết được liền đánh cho hắn tỉnh"
"Muội đừng hồ nháo, như thế nào lại đánh họ" Lâm Minh Nguyệt buồn cười nhìn bộ dạng của Nhược Vũ.
"Hừ hừ hắn dám nói ngươi là quỷ, phải biết ngươi là vô cùng xinh đẹp"
"Hảo, ta biết muội là ở thương ta"
Hai tỷ muội các nàng vừa uống trà vừa trò chuyện. Bỗng nhiên từ bên ngoài vang lên tiếng kêu cứu.
"Cứu mạng, cứu mạng a"
Hai người các nàng nhìn nhau, nhanh chóng chạy ra ngoài. Vừa ra ngoài liền nhìn đến một đám người vây quanh một cái nam nhân, hỏi han tình hình của hắn. Lâm Minh Nguyệt nhìn đến trương mặt quen thuộc, là đại thúc lúc chiều gặp được.
"Đại thúc, ngươi như thế nào kêu cứu"
Nhìn thấy cô nương hắn gặp được khi nãy, như nhìn thấy được ánh sáng, hắn nhanh chóng đứng dậy chạy đến chỗ nàng, khẩn trương nói
"Cháu gái của ta bị quỷ nhân mang đi, thỉnh tiên nhân cứu mạng"
"Đại thúc ngươi bình tĩnh, ta sẽ giúp ngươi tìm nàng"
"Đa tạ tiên nhân đa tạ tiên nhân" hắn nghe nàng nói sẽ giúp liền mừng rỡ.
"Ngươi thuật lại một chút tình hình cho chúng ta" Lâm Nhược Vũ ở bên cạnh nhìn hắn dáng vẻ, thật sự là không biết phép tắc, người của tỷ tỷ muốn đụng là đụng sao.
"Lúc nãy.." Hắn thuật lại đầu đuôi sự việc, nghe xong sau Lâm Minh Nguyệt liền bảo hắn hãy trở về nhà, việc này các nàng sẽ vào rừng một chuyến, có được tin tức liền sẽ báo cho hắn.
Thấy mọi người ai nấy đều trở lại nhà của mình, hai người các nàng trở lại khách điếm, liền nhìn thấy Ngọc Y Thần đã ngồi ở đó.
"Sư phụ người sao không nghỉ ngơi?"
"Không ngủ được"
"A, là chúng ta làm phiền người giấc ngủ" khi nãy tiếng động là quá lớn, có lẽ đánh thức nàng ấy đi. Khó khăn lắm Ngọc Y Thần mới ngủ sâu như vậy, lại bị này vấn đề đánh thức, thật khiến Lâm Minh Nguyệt có chút bực bội.
"Không quan hệ. Xảy ra việc gì"
Lâm Minh Nguyệt đem câu chuyện kể lại toàn bộ cho Ngọc Y Thần nghe. Nàng nghe xong cũng không mấy bất ngờ, từ lúc vào đây liền đã bảy phần đoán được nơi đây xuất hiện yêu ma quỷ quái.
"Các ngươi lên phòng nghỉ ngơi đi. Việc này để ta xử lý"
"Như vậy sao được, ta cũng đã hứa giúp hắn, sao có thể ở đây ngủ"
Ngọc Y Thần biết không thể khuyên hai người các nàng, liền cùng hai người vào rừng điều tra.