Đêm thì dài người thì rất mong manh
Biết trốn vào đâu để giấu mình yếu đuối..
Hôm nay tôi buồn.. buồn hơn mọi ngày. Vừa về tới nhà, ăn vội bát cơm, tự nhiên nước mắt cứ rơi.. bao nhiêu uất ức, mệt mỏi, muộn phiền dường như cứ theo đó mà tuôn trào. Tủi thân đến cùng cực.. Chỉ hi vọng có một ngày có thể thoải mái mà ngủ, không cần vắt tay lên trán mà suy nghĩ, mà buồn tủi.. Giờ thì tôi đã hiểu một phần nào lí do vì sao rất nhiều người khi tuyệt vọng lại chọn cách "ra đi" dù tuổi đời còn rất trẻ.. Họ cảm thấy muốn chấm dứt chuỗi ngày mệt mỏi, muốn bản thân thôi phải chịu đựng, với mong muốn sẽ có một bắt đầu tốt đẹp hơn ở một kiếp sống khác.. Và tôi có đôi lúc đã chạm đến suy nghĩ đó, những có lẽ lí trí còn đủ mạnh để nhận thức được rằng mình còn có trách nhiệm gì, nghĩa vụ gì và mình không có quyền được làm như vậy..
Chẳng hi vọng một cuộc sống giàu sang chỉ mong một cuộc đời an yên..
Hôm nay nắng ấm với trời xanh
Có tiếng chim kêu ở trên cành
Chỉ có tôi là không tất cả
Tất cả không ngoài cái lạnh tanh
Tôi cười lớn lắm có ai nghe
Chẳng có dư âm vọng vỉa hè
Chỉ có tan thương buồn réo gọi
Bên bờ vực thẳm gió mây che