Editor: Suroma
Hai người lần lượt đi ra phòng họp, Hạ Quyết Vân quay đầu nhìn thoáng qua phía sau.
Hành lang yên tĩnh, cánh cửa dày nặng. Dường như con đường nhỏ hẹp này đại biểu cho sự cuồng vọng, tự cao tự đại của đám người trưởng thành kia, nó kéo xa sự bình đẳng giữa bọn họ và học sinh, khiến cho bọn họ quên mất sứ mệnh cùng trách nhiệm lúc ban đầu của bản thân.
Hạ Quyết Vân điều chỉnh xong tâm tình liền hỏi: "Vì sao ngươi xác định, những người đó sẽ lớn mật đến mức dám lưu lại chứng cứ?"
Khung Thương đáp: "Không phải ngươi từng nói, lớn mật suy đoán, cẩn thận chứng thực hay sao? Tiến độ tự sát của Vương Đông Nhan đã là 96%. Nếu không chọn đi con đường đặc thù thì phải như thế nào mới có thể tìm được điểm đột phá?"
"Ngươi như thế cũng quá lớn mật rồi." Hạ Quyết Vân khoác áo khoác lên vai, đưa tay vỗ vai Khung Thương, cười nói: "Nhưng mà, làm tốt lắm!"
Khung Thương khẽ nhếch khóe miệng xem như đáp lại, tỏ vẻ vui mừng cùng hắn: "Thật ra ta chỉ tùy tiện lừa dối một chút mà thôi. Lúc đầu, ta chưa nói đó là chứng cứ gì, khả năng là chứng cứ về cái chết của Điền Vận, có lẽ là nhân chứng, cũng có thể chỉ là video theo dõi đã nói lúc sáng. Người trong lòng có quỷ mới có thể từ miêu tả không chút tỉ mỉ của người khác đi tưởng tượng, cũng làm ra phản ứng không giống bình thường. Đối mặt sự thăm dò, không ngừng miêu tả cụ thể chi tiết của ta, cảm xúc của bọn họ chưa từng xuất hiện dao động rõ ràng chứng tỏ trong lòng bọn họ có sự đề phòng, gần như đều giống với giả thiết của ta."
"Sức quan sát cùng năng lực ứng biến của ngươi rất khá." Hạ Quyết Vân hỏi: "Nghe nói thế giới mà ngươi thấy rất là đặc biệt. Vậy trong mắt ngươi, những người đó trông như thế nào?"
Khung Thương trực tiếp xem nhẹ vấn đề phía sau của hắn, thở dài nói: "Là do đám người tới đủ nhiều mà thôi. Khi đối mặt sự chất vấn, không phải tất cả kẻ phạm tội đều có tố chất tâm lý mạnh mẽ. Lần thăm dò đầu tiên luôn dễ dàng khiến bọn họ để lộ sơ hở. Hơn nữa, cho tới bây giờ, âm mưu của bọn họ đều tiến triển rất thuận lợi, thuận lợi đến mức bọn họ sắp quên hết tất cả. Cho nên, hôm nay, khi đối mặt một học sinh mà bọn họ vẫn luôn coi thường và một gã cảnh sát quèn phổ phổ thông thông, trời sinh ngạo mạn khiếm cho bọn họ thả lỏng cảnh giác. Thậm chí trong tiềm thức, bọn họ còn cảm thấy, cho dù bị chúng ta phát hiện cũng không có gì ghê gớm."
Hạ Quyết Vân cười lạnh, nói: "Rồi cuối cùng, bọn họ sẽ bị sự cuồng vọng của chính mình mai táng."
Người xem tại phòng phát sóng trực tiếp đã sớm lâm vào điên cuồng.
Giai đoạn trước của phó bản này có thể nói phi thường buồn tẻ, giai đoạn lục soát manh mối càng đơn điệu vô cùng khiến cho số lượng người xem online giảm xuống rất nhanh.
Ngay lúc nhẫn nại của người xem gần như khô kiệt lại vừa vặn xuất hiện biến hóa liên tiếp, cốt truyện bắt đầu nhanh chóng phát triển.
Bây giờ, toàn bộ khu diễn đàn của Tam Thiên đều đã bị các bài phân tích,
trinh thám che kín. Mà những người xem cũ vừa biết tin quay lại phòng phát trực tiếp cũng chỉ có thể chảy hai hàng nước mắt nhìn màn hình.
"Cực kì giống lúc ta vừa chép đến một nửa bài giảng, lỡ tay làm rớt cục tẩy. Khi ta dừng lại lượm nó lên thì phát hiện bảng đã bị xóa mất. Vĩnh viễn đều không đuổi kịp trọng điểm á. [Khóc thút thít] . Chỉ rời đi một lúc liền cái gì cũng xem không hiểu."
"BGM tự mang của hai người ầm ỹ đến mức sắp điếc lỗ tai của ta luôn rồi! [Soái cũng là một cái tội]"
"Học bá giải đề VS ta giải đề. [Hèn mọn] Nàng đã xài 3G trong khi ta còn xài 2G. Ta muốn báo cáo."
"Rất đáng xem, thì ra đây là thực lực của người đạt 92 điểm!"
"Là thứ gì khiến ta của lúc trước ngạo mạn cho rằng nàng cũng chỉ bình thường như thế?"
"Muội muội này là một người âm thầm làm đại sự á! Mỗi bước đi đều đạp lên điểm mà ta khó có thể tưởng tượng!"
"Chắc chắn là muội muội sao? Nói không chừng đại lão khả năng rất lớn tuổi đó! Vừa thấy khí tràng của nàng liền biết nàng không phải là người thường."
"Cảm ơn mọi người khẳng định thực lực của vợ ta. [thẹn thùng] Chúng ta sẽ hạnh phúc mãi mãi."
"Nhưng quan trọng là tiếp theo phải làm sao để kiểm chứng? Không có chứng cứ trực tiếp, cũng không có học sinh chịu đứng ra, chẳng sợ biết bọn họ là loại người gì thì cũng không thể tùy ý tiến hành điều tra. Nhìn thấy bộ dáng khổng lồ của quái vật cũng chỉ là một cái mở đầu mà thôi."
"Nằm chờ đại lão mang ta thông quan. [đong đưa chân] Đại lão là người chơi có tiến độ tự sát tăng nhanh nhất mà ta từng thấy nhưng nàng cũng là người chơi mà ta tin tưởng nhất!"
"Ác giả ác báo. Sự thật thì đại đa số người xấu đều chết do sự ngạo mạn cùng tự mãn của chính mình."
Trong màn hình, hai người Khung Thương đang đi xuống bằng lối thoát hiểm.
Thang lầu trống trải quanh quẩn tiếng bước chân, cũng khiến cho cuộc trò chuyện của bọn họ trở nên rõ ràng hơn.
Hạ Quyết Vân: "Hiện tại còn chưa đủ chứng cứ để có thể xin tiến hành điều tra bọn họ. Hơn nữa, chúng ta cũng không rõ chứng cứ bị bọn họ lưu lại đến tột cùng là ảnh chụp, video hay nhật kí."
Hắn cảm thấy có điểm lạnh liền lấy áo khoác trên vai xuống, mặc vào: "Manh mối kế tiếp khẳng định giấu trong tình báo đã biết."
Khung Thương hỏi: "Ngươi nói đi, cái gì bị sửa đổi trong video theo dõi ngày Điền Vận tử vong?"
Hạ Quyết Vân nghe nàng nhắc tới cái này, cũng không úp úp mở mở mà nghiêm túc kể rõ: "Một là thời gian bị sửa đổi. Video theo dõi mà Nhất Trung cung cấp đã bị sửa đổi về thời gian. Trong video của bọn họ, thời gian tính từ lúc Điền Vận xuất hiện cho đến khi nàng nhảy lầu chỉ chừng 7 phút. Cảnh sát dựa theo tốc độ đi lại của Điền Vận được quay trong theo dõi mà thực nghiệm mấy lần, suy đoán ra nàng vừa trở lại kí túc xá liền trực tiếp trèo lên sân thượng nhảy xuống nên khó có thời gian tiếp xúc những học sinh khác. Điều phát hiện này trở thành chứng cứ hữu lực phán định Điền Vận là tự sát."
"Thứ hai là.. Thứ hai là, trong video của Nhất Trung, Điền Vận đã một mình trở về kí túc xá. Nhưng trong video của cửa hàng bán quà vặt quay được ngày hôm đó, nàng và một người khác đã cùng nhau trở về kí túc xá."
Khung Thương không hiểu sao có loại dự cảm không mấy lạc quan, mí mắt khẽ nhảy, hỏi: "Ai?"
Không có chút bất ngờ nào, Hạ Quyết Vân nói ra cái tên quen thuộc kia: "Hạng Thanh Khê."
Trong lúc nhất thời, trong lòng Khung Thương tràn đầy cảm giác phức tạp.
Hai người nói tới đây cũng đi tới cửa ra vào lối thoát thiểm. Bọn họ mở cửa đi ra ngoài, mới quẹo một cái ngoặt liền thấy nữ sinh đã xuất hiện trong cuộc trò chuyện vừa rồi kia.
Hạng Thanh Khê đứng tại đại sảnh lầu một, ngửa đầu một tấm bảng nền đen chữ trắng treo trên tường. Mở đầu bảng đen có viết 'Đại âm hi thanh, đại tượng vô hình'.
*Đại âm hi thanh, đại tượng vô hình: Âm thanh cực lớn thì nghe không thấy, hình tượng cực lớn thì trông không thấy. Nói sao ta, giống kiểu nếu chúng ta là kiến, âm thanh và hình tượng là của con người, chúng ta không thể nghe thấy được. Chắc là giống như vậy. *
Nàng nghe thấy âm thanh phía sau liền quay đầu.
Hạng Thanh Khê mở miệng trước, trong giọng nói có chút bi thương: "Ngươi thật sự báo nguy? Ngươi có biết làm như vậy sẽ tạo thành hậu quả gì hay không?"
"Ta biết." Khung Thương bình tĩnh hỏi: "Người là do ngươi giết sao?"
Hạng Thanh Khê vội lớn tiếng đáp lại: "Không phải ta!"
Khung Thương nhìn nàng, dường như đang xem kĩ, xem đến lâu rồi, ánh mắt đều tràn đầy vẻ thấy vọng.
Hạng Thanh Khê cảm thấy bị thương nói: "Ánh mắt này của ngươi là có ý gì?"
Khung Thương đột nhiên hỏi: "Cho nên ngươi biết là ai."
Hạng Thanh Khê sửng sốt.
Khung Thương hạ thấp tầm mắt, nói: "Bởi vì phản ứng của người bình thường hẳn là, 'Ai?'hoặc là, 'Nàng thật sự không phải là tự sát sao?'. Trừ phi, từ lúc bắt đầu, ngươi cũng đã chấp nhận, sự thật là nàng không phải tự sát."
Sắc mặt Hạng Thanh Khe không còn chút máu, thân thể giống như bị lấy đi sức lực, khẽ lắc lư khiến cho nàng thoạt nhìn yếu ớt vô cùng.
"Ta không biết ngươi suy nghĩ cái gì, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, trốn tránh vĩnh viễn không phải là một cách giải quyết. Thoạt nhìn nó có vẻ rất hữu dụng nhưng một khi nó nổ mạnh lại sẽ tạo thành lực sát thương lớn hơn nữa. Huống chi.."
Khung Thương tiến gần một bước, nhìn thẳng đôi mắt nàng, trên người để lộ ra cảm giác vô cùng áp bách: "Tâm lý ngươi không đủ khả năng kháng được áp lực như thế, ngươi gánh vác không nổi trách nhiệm như vậy. Nếu tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, ngươi nhất định sẽ hối hận."
Môi Hạng Thanh Khê đều trở nên trắng bệch, toàn thân cứng đờ, nàng muốn nói cái gì lại nói không nên lời.
Hạ Quyết Vân nghiêm túc đứng bên cạnh.
Hắn nhìn thân hình lung lay sắp đổ của Hạng Thanh Khê, lại cảm giác đến nỗi sợ hãi vô cùng phát ra từ người nàng, trong lòng đều sinh ra chút đồng tình. Lúc hắn tính mở miệng, Khung Thương lại trước một bước dời đi tầm mắt, chỉ lưu lại một câu đơn giản 'Tự giải quyết cho tốt đi' liền đi ngang qua nàng, rời đi khu hành chính.
Hạ Quyết Vân đưa số điện thoại của mình cho Hạng Thanh Khê, nói: "Có việc thì liên hệ ta, xin hãy tin tưởng vào cảnh sát. Thật ra, mục tiêu của chúng ta và các người đều giống nhau."
Hạng Thanh Khê mất hồn mất vía tiếp nhận, không biết có nghe lọt được lời nào hay không.
Hạ Quyết Vân quay người bước nhanh đuổi theo Khung Thương.
Khung Thương đi rất mau, hắn chỉ mới trì hoãn một chút, nàng đã đi xa được mười mét, dường như không hề có ý tứ đợi hắn.
Hạ Quyết Vân chạy chậm đuổi theo, hỏi: "Ngươi cảm thấy, người là do nàng giết sao?"
"Ta không biết." Khung Thương dùng chân đá cục đá bên đường: "Nàng có hiềm nghi rất lớn, không phải sao?"
Hạ Quyết Vân nói: "Ta cảm thấy không phải. Tố chất tâm lý của nàng căn bản không được. Trừ phi nàng là một kẻ yêu diễn trò."
Khung Thương không nói một tiếng mà nhìn chằm chằm hắn.
Sau một lúc lâu, Hạ Quyết Vân chịu không được đầu hàng: ".. Chuyện cười ngươi nói lúc trước so với cái này còn khó cười hơn nhiều. Tin ta đi."
Khung Thương: "Ồ.." Quá tổn thương. Nàng cảm thấy đây là một loại chửi bới.
Khung Thương bị ánh nắng chiếu rọi nhịn không được nheo lại đôi mắt.
Hạ Quyết Vân nhìn phương hướng đi tới của nàng, phát hiện nàng không phải đi kí túc xá, cũng không đi hướng phòng học, nhíu mày hỏi: "Ngươi định làm gì?"
Khung Thương: "Tìm chứng cứ."
Hạ Quyết Vân: "Ngươi đi đâu tìm chứng cứ? Chẳng lẽ Chu Nam Tùng thật sự có chứng cứ? Đó không phải là ngươi cố ý nói hù bọn họ thôi hả?
Khung Thương đáp:" Ta không biết, nhưng ta cảm thấy rất có khả năng. Có lẽ Vương Đông Nhan còn từng xem qua cho nên ở đoạn thời gian trước khi Chu Nam Tùng tự sát, nàng mới có thể biểu hiện ra vẻ thất hồn lạc phách như vậy. Dựa theo manh mối có sẵn, tiếp tục tìm thôi. Quan trọng là, cho tới bây giờ còn chưa phát hiện được chứng cứ mang tính quyết định. "
Khung Thương lấy ra điện thoại, vừa bấm vừa nói:" Nếu thật sự có chứng cứ. Chu Nam Tùng sẽ không đặt trong trường học. Bởi vì sau khi nàng chết, trường học rất có thể sẽ tiến hành điều tra đồ vật của nàng. Cũng sẽ không đặt trong nhà. Mẹ nàng rõ ràng không biết rõ tình hình, nếu nàng lưu lại đồ vật ở trong nhà khả năng sẽ không có ai tìm được, sự tình liền không có kết quả. "
Hạ Quyết Vân thấp giọng nỉ non:" Vậy sẽ đặt ở nơi nào.. "
Khung Thương:" Một nơi mà chúng ta không đoán trước được nhưng chắc chắn sẽ bị chúng ta chú ý tới. "
Hạ Quyết Vân cảm thấy lời này thật sự quá mức hoang đường. Bọn họ lại không hiểu biết Chu Nam Tùng thì làm sao sẽ biết đối phương giấu đồ vật ở nơi nào?
Hạ Quyết Vân mím môi, đột nhiên nghĩ tới điều gì, nói:" Đúng rồi, ta đột nhiên nhớ ra. Chủ tiệm cửa hàng bán quà vặt từng nói, Chu Nam Tùng rất thích tới chỗ hắn mua các loại văn phòng phẩm. Có khả năng lúc tinh thần cùng cảm xúc không ổn định, lại đột nhiên hay tin bạn tốt qua đời, nàng sẽ viết tâm sự của mình vào sổ nhỏ. Đây chính là một thói quen tốt á. "
Khung Thương ngừng lại bước chân, nghiêm túc nhìn hắn, nói:" Trên bàn nàng không có quyển sổ đặc thù nào. Cũng không có những văn phòng phẩm khác. "
Hạ Quyết Vân trầm tư:" Là bị mẹ nàng mang đi? Hoặc vì tránh đi trường học kiểm tra, đã giấu ở chỗ khác? "
" Tất cả sách giáo khoa cùng vở bài tập của nàng đều đặt trong trường học. Mẹ nàng vì sao chỉ lấy đi sổ nhỏ của nàng? "Khung Thương càng nói càng thấy nghi hoặc:" Nàng vì sao muốn mua nhiều băng dán cùng sổ nhỏ như vậy? "
Hạ Quyết Vân giải thích:" Khả năng chỉ là yêu thích bình thường mà thôi. Ngươi chắc không biết, có một hội chuyên môn gọi là thế giới sổ tay, một ít người yêu thích sẽ tụ tập bên nhau, thảo luận làm sao trang trí một quyển sổ tay, khiến cho nó trở nên xinh đẹp và đặc biệt hơn. Càng nhiều người chú ý liền khiến cho sản nghiệp liên quan phát triển. Bán vở, bán băng dán, báng cách trang trí.. "
Hắn càng nói, âm thanh càng nhỏ, hai người liếc nhau, dường như nghi tới một chút chi tiết bị xem nhẹ nào đó.
Khung Thương nói:" Ta phải về nhà một chuyến. "
Hạ Quyết Vân lập tức nói:" Ta đưa ngươi về. "
Khung Thương cảm thấy khó hiểu:" Ngươi theo ta chặt như vậy làm gì? Ngươi có thể đi thăm dò Hạng Thanh Khê và người bên cạnh nàng, hoặc cũng có thể tìm người nhà Chu Nam Tùng hỏi xin xem xét thông tin xã giao cá nhân trước khi chết của Chu Nam Tùng á. Ngươi chỉ cần lợi dụng ưu thế về thân phận của mình liền có thể làm rất nhiều việc đấy. "
" Việc ta cần làm hiện tại chính là bảo đảm ngươi sẽ không tự sát. "Hạ Quyết Vân không thể không nhắc nhở nàng;" Tiến độ tự sát của ngươi đã là 96% rồi. Ta muốn ưu tiên bảo đảm an toàn của ngươi. "
Hạ Quyết Vân đưa Khung Thương về nhà xong liền phải đi xử lí chuyện khác. Trước khi đi hắn luôn mãi dặn dò nàng cứ chờ ở nhà, có tình huống gì liền gọi điện thoại cho mình.
Một nam nhân trung niên to cao đột nhiên biểu hiện như một người mẹ. Đối đãi nàng chả khác gì một người bị bệnh nan y khiến cho Khung Thương rất là im lặng.
Cũng may đường xá không quá xa, Khung Thương vừa xuống xe liền tạm biệt hắn, bước nhanh vào nhà.
Phòng ngủ của Vương Đông Nhan giống kí túc xá của nàng, đều phi thường sạch sẽ. Khung Thương vừa tiến vào phòng liền đi hướng bàn học, tùy tay tìm kiếm manh mối.
Khung Thương vốn tưởng, Chu Nam Tùng sẽ đưa sổ tay của mình cho Vương Đông Nhan, khiến cho nàng cầm về nhà. Nhưng Khung Thương tìm khắp ngôi nhà cũng không phát hiện sổ tay đặc biệt nào.
* * * Cũng đúng. Chu Nam Tùng hẳn còn chưa tín nhiệm Vương Đông Nhan đến mức độ này.
Nàng cảm thấy có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể thành thật bắt đầu sưu tầm kĩ hơn.
Bên trái bàn học của Vương Đông Nhan có một ngăn tủ, bên trong để mấy quyển truyện tranh tự vẽ.
Từ vở nháp của Vương Đông Nhan có thể nhìn ra, nàng hẳn rất thích truyện tranh. Trực giác báo cho Khung Thương biết, đây sẽ là điểm đột phá cho nên nàng liền đặt mấy quyển truyện tranh lên bàn, nghiêm túc lật xem từng trang.
Khung Thương gần như không xem qua truyện tranh cho nên nàng rất cẩn thận kiểm tra từng trang vẽ, phòng ngừa Vương Đông Nhan giấu tin tức giữa các nét vẽ.
Đây lại là một khoảng thời gian yên lặng.
Lật xem từng trang vẽ so lật xem vở nháp viết lung tung còn muốn lãng phí thời gian, nhất là khi còn không biết rõ đối phương sẽ dùng phương thức gì đem tin tức truyền lại.
Cũng may Vương Đông Nhan không cất giữ quá nhiều truyện tranh. Chỉ chừng một giờ, truyện tranh trong ngăn tủ thuận lợi bị nàng kiểm tra xong.
Khung Thương ngây người một lúc mới bỏ quyển truyện cuối cùng trên tay xuống. Sắc mặt nàng không được tốt, lại đưa tay cầm lấy quyển truyện đầu tiên bắt đầu lật xem lần nữa.
Xem một màn này, dân mạng đột nhiên có loại cảm giác muốn hỏng mất, dường như tâm tình kích động của mình đã bị dội phải một thùng nước lạnh.
" Lại bắt đầu xem? Ta vừa quay về phòng phát sóng trực tiếp thì nàng lại tiến vào hình thức treo mày tìm tòi nữa rồi hả? "
" Xem tranh vẽ dù sao cũng tốt hơn xem đề lớp 12. Cho nên đừng oán giận làm gì. "
" Nói đi cũng phải nói lại, tranh này vẽ còn rất đẹp, trang trí cũng so nhiều võng hồng xuất sắc hơn. "
*Võng hồng: Người nổi tiếng trên mạng. *
" Tin tức trong phó bản này quá rải rác, manh mối đều giấu rất sâu, thật sự quá khó khăn. "
".. Ngay cả đại lão đều không có phát hiện, nói không chừng là do nàng tìm lầm phương hướng rồi. "
" Phương pháp đơn giản nhất hẳn là tìm manh mối ở chỗ Hạng Thanh Khê. Nhưng tiến độ tự sát của đại lão đã là 96%. Nàng khả năng không đợi được đến lúc Hạng Thanh Khê tỉnh ngộ. "
* * *
Lần thứ hai lật xem truyện tranh nhanh hơn lần đầu rất nhiều. Thật ra, Khung Thương đã ghi tạc chúng nó vào trong lòng, nhưng nàng vẫn muốn lật xem lần nữa để ghi nhớ chúng càng thêm rõ ràng.
Không đến nửa giờ, nàng liền xem xong.
Khung Thương đưa tay ấn gáy, hoạt động một chút cổ sau thời gian lâu dài cúi đầu.
Nàng đã có thể cảm giác được manh mối ở ngay trước mắt mình nhưng vẫn không thể bắt lấy nó. Cái loại cảm giác gãi không đến chỗ ngứa này khiến nàng cực kì khó chịu.
Khung Thương buồn chán lấy ra điện thoại xem từng cái phần mềm.
Lúc trước, nàng đã từng xem qua mấy phần mềm xã hội trên điện thoại Vương Đông Nhan. Trừ tài khoản chính hay dùng ra, nàng luôn sẽ có một tài khoản con khác.
Quan hệ giữa Vương Đông Nhan và Chu Nhan Tùng không quá tốt, nàng dùng tài khoản con âm thầm chú ý trạng thái hoạt động xã giao của Chu Nam Tùng là chuyện thực sự rất bình thường. Rất nhiều người đều sẽ chú ý đến hành động của 'đối thủ'. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là bọn họ nhất định muốn làm cái gì.
Trên WeChat, vì hai người là bạn học cùng lớp cho nên mặt ngoài vẫn đánh dấu là bạn tốt.
Trên Weibo, tài khoản con của Vương Đông Nhan trừ follow tài khoản account marketing và tài khoản của hệ thống do phần mềm bắt buộc follow ra chỉ có một tài khoản khả năng là của Chu Nam Tùng. Mà thời gian truy cập cuối cùng của đối phương cũng thực sự đã dừng lại ở đêm trước hôm tử vong.
Riêng trên Douyin, Vương Đông Nhan lại chỉ có một tài khoản duy nhất. Tài khoản này không có đăng bất kì video nào, cũng chưa hề follow bất kì kẻ nào.
Mới đầu, Khung Thương tưởng rằng Vương Đông Nhan không thích dùng phần mềm này nhưng hiện tại nghĩ kĩ lại thì khả năng là Chu Nam Tùng đã xóa bỏ tài khoản của mình. Người follow cũng sẽ không nhận được bất kì nhắc nhở gì. Cho nên liền vô pháp kiểm chứng Vương Đông Nhan có từng follow qua Chu Nam Tùng hay không.
Như vậy, hành động cố ý xóa bỏ tài khoản của Chu Nam Tùng liền trở nên rất có thâm ý. Là vì nàng sợ có người sẽ thông qua tài khoản này tìm được cái gì sao?
Khung Thương trầm tư một lúc mới lại lần nữa mở ra tập tranh, thông qua ngày tháng tìm được được bức tranh vẽ tay mới nhất.
Bức tranh này cũng chưa hoàn thành, ngay cả phác thảo cũng chưa xong khiến người nhìn không ra đang vẽ cái gì. Mà phía trên bức tranh có viết một dòng chữ:" Mèo trên gác mái. "
Chữ viết rất qua loa.
Nội dung rất nhiều bức tranh do Vương Đông Nhan vẽ đều là về nhân vật, về động vật rất hiếm thấy.'Mèo' trong dòng chữ này liền trở nên có chút khác thường. Có lẽ nó cũng không phải tên của bức tranh mà là tin tức do Vương Đông Nhan thuận tay ghi lại.
" Mèo trên gác mái.. "Khung Thương lẩm bẩm, sau đó tiến hành tìm tòi trên Douyin.
Sau vài giây, dưới thanh tìm kiếm thật sự xuất hiện một cái tài khoản có ID giống như vậy.
Khung Thương tiến vào trang chủ của đối phương, nàng phát hiện chủ tài khoản này cũng là một người yêu thích sổ tay.
Nàng hẳn là một người có điều kiện kinh tế tương đối dư dả. Nàng thỉnh thoảng sẽ đăng một ít video mở hàng mua được, nói cho fans của mình biết bản thân đã mua chúng từ đâu, chất lượng như thế nào, cung cấp ý kiến giúp fans biết hàng nơi nào đáng mua, nơi nào không.
Khung Thương lấy lại tinh thần bắt đầu tra tìm video được đăng gần đây của đối phương, rất nhanh nàng liền tìm được video mình cần.
Khung Thương bấm vào video, mở lớn âm thanh, bắt đầu xem.
Trong màn ảnh xuất hiện một đôi tay và một cái thùng lớn. Người đăng dùng giọng đã qua biến âm nói.
" Đây là một bưu kiện được gửi tới từ thành phố A. Người gửi nói bản thân muốn rời khỏi hội nên liền đem tất cả đồ đều giảm nửa giá bán lại cho ta. Ta không ngờ cái thùng sẽ lớn như vậy. Hiện tại, mọi người đến cùng ta xem có những gì đi. "
Nàng lấy từng đồ vật ra khỏi thùng.
Khung Thương không rõ nhãn hiệu của từng đồ vật nhưng nghe giọng điệu của người đăng có thể thấy nàng rất kinh hỉ.
Càng lấy đồ vật ra, cảm xúc của người đăng từ kinh hỉ chuyển thành sợ hãi cùng hoài nghi.
" Những thứ này cũng bán quá rẻ rồi đi? Chuyện này không có khả năng á. Là do người gửi bỏ sai đồ rồi sao? "
Trong màn ảnh, người đặt lại cầm ra một quyển sổ. Nàng hơi xem sơ qua, có thể thấy trong sổ đều viết đầy chữ.
Nàng nói:" Quyển sổ này rõ ràng đã bị dùng qua nha. Sao lại gửi luôn nó cho ta nhỉ? Hiện tại, ta có thể khẳng định, nàng chắc chắn đã gửi sai đồ rồi. Để chút nữa, ta lại liên hệ cho nàng hỏi thử xem. "
Nàng hơi chần chờ một chút, lại nói:" Thật ra đơn hàng này, ta đã đặt vào tháng 3, nhưng phải cách đây hai ngày trước mới gửi tới. Lúc trước, ta còn cho rằng nàng là kẻ lừa đảo bởi vì ta đột nhiên không liên hệ được nàng. Không ngờ, mấy ngày trước, ta lại nhận được thông báo từ dịch vụ chuyển phát nhanh. Để ta thử liên hệ lại xem. Nếu có ai nhận thức nàng, làm ơn giúp ta nói nàng liên lạc với ta. Hôm nay ta chỉ mở hàng đến đây thôi. Tạm biệt mọi người nha."