Một buổi sáng ngày thứ bảy đẹp trời.
Hạ Uyên và Hà Thu vừa sì sụp mì tôm vừa vui vẻ bàn luận về bộ phim lúc tối mới xem.
Hoàng Minh chậm rãi thưởng thức đĩa cơm rang dưa bò.
Đăng Khôi dậy sớm ăn sáng từ trước nên nhàn nhã ngồi uống cà phê và đọc báo.
Không khí buổi sáng ngày cuối tuần đang yên bình thì chị Mỹ Dung xuất hiện với nụ cười tươi rói trên môi: "Hôm nay sinh nhật chị, tối chị mời mấy đứa ra nhà hàng dự sinh nhật nha!"
"Em bận rồi!" Đăng Khôi nói ngay, mặt vẫn giấu sau tờ báo.
"Em cũng vậy, thật tiếc quá!" Hoàng Minh cất giọng có chút ái ngại.
Chị Dung cau mày, vừa bước lại gần bàn ăn vừa hỏi: "Các em bận việc gì?"
Hoàng Minh đáp: "Hôm nay cậu bạn thân từ trường quân sự đến chơi. Em với Đăng Khôi có lịch đón tiếp bạn ấy rồi."
Chị tiến tới ngồi cạnh Đăng Khôi rồi giật tờ báo ra khỏi tay cậu.
Đăng Khôi cau có: "Chị làm cái gì vậy?"
Chị Mỹ Dung nhìn sâu vào mắt Đăng Khôi cất giọng có chút đe dọa: "Sinh nhật chị hai đứa nhất định phải dự. Chị mời cả cậu bạn kia của hai đứa nữa. Là cậu bạn có cặp lông mày rậm rậm chứ gì? Mấy khi xóm trọ mình có dịp tụ tập để hiểu nhau. Đợt này chị lại vừa được thưởng dự án mới nên cho mấy đứa ăn chơi đập phá thoải mái! Chị đặt chỗ ở nhà hàng Flamant Bistro đấy nhá!"
Hà Thu và Hạ Uyên reo lên: "Quá tuyệt vời!"
Đối với
sinh viên, với số tiền bố mẹ gửi hàng tháng không nhiều nên sẽ phải chi tiêu hết sức tiết kiệm. Do đó đi ăn nhà hàng là một thứ gì đó khá xa xỉ, đặc biệt là nhà hàng cao cấp như Flamant Bistro thì càng xa xỉ hơn.
Trái với vẻ hào hứng của Hà Thu và Hạ Uyên, Đăng Khôi vẫn trưng ra vẻ mặt khó chịu, anh càu nhàu: "Trả em tờ báo!"
"Em phải hứa tối nay dự sinh nhật chị thì chị mới trả!"
Đăng Khôi chưa kịp trả lời thì chuông cửa reo inh ỏi.
Hoàng Minh liền đứng dậy vội vã ra mở cửa.
Hà Thu vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy người vừa bước vào nhà chính là anh chàng Mạnh Tuấn. Nhìn thấy cô Mạnh Tuấn cũng tròn mắt vẻ bất ngờ.
Hoàng Minh dẫn Mạnh Tuấn vào bàn ăn hồ hởi giới thiệu: "Đây là Mạnh Tuấn bạn thân của em với Khôi."
Anh nhìn qua Hà Thu và Hạ Uyên cười cười:
"Hai em chắc là biết cậu ấy rồi đúng không? Chính chị gái Tuấn là người sáng lập ra dịch vụ hẹn hò đấy. Chị ấy cứ ép cậu ấy tham gia, bọn anh cũng bị chị ấy ép đi cùng để Tuấn đỡ ngại. Hôm đó có gì có lỗi mong hai đứa bỏ qua nhé!"
Nhớ lại vụ ghép đôi ngu ngốc đó, Hà Thu lại thấy ghét cái mặt gã Đăng Thối chết tiệt. Dù sao hôm ấy Mạnh Tuấn cũng giúp cô đỡ bẽ mặt nên cô cũng có cảm tình với anh. Nhìn thấy Mạnh Tuấn tỏ ra ái ngại Hà Thu liền nở một nụ cười thật tươi hi vọng khiến anh thấy thoải mái hơn.
Hà Thu vui vẻ nói: "Em chào anh!"
Mạnh Tuấn có chút bối rối: "Chào em, rất vui được gặp lại em!"
Chị Mỹ Dung vội chớp lấy thời cơ, chị vỗ vỗ vai Mạnh Tuấn vẻ thân mật rồi nói: "Hôm nay sinh nhật chị, tối nay mời em ở lại dự sinh nhật chị nha!"
"Dạ.. em.. em.." Mạnh Tuấn ấp úng.
Cảm thấy ba anh chàng có vẻ muốn lảng tránh. Hạ Uyên liền lên tiếng: "Tham dự đi các anh, sinh nhật chị ấy mà, ai lại làm chị Dung buồn trong ngày sinh nhật chứ!"
Hà Thu khẽ liếc nhìn Hoàng Minh rồi nói: "Em cũng rất muốn được hiểu thêm về các anh."
Hai cô nàng cùng hướng đôi mắt long lanh đầy hi vọng về phía các chàng trai.
Hoàng Minh có vẻ mềm lòng, anh quay qua Mạnh Tuấn và Đăng Khôi rồi hỏi: "Hai cậu thấy sao?"
Đăng Khôi vẫn vác bộ mặt lạnh như tiền, khoé miệng không hề nhúc nhích.
Mạnh Tuấn thì gãi đầu cười cười: "Em thì thế nào cũng được ạ!"
Chị Mỹ Dung nở nụ cười rạng rỡ rồi chốt luôn: "Thống nhất chiều nay dự tiệc mừng sinh nhật chị nhé! Ai mà trốn là đừng nhìn mặt chị nữa nha!"
* * *
Tầm năm giờ chiều, chị Mỹ Dung đã hô hào mọi người xuất phát.
Đăng Khôi vừa đẩy xe máy ra thì chị Dung đã ngay lập tức nhảy lên yên sau.
Đăng Khôi cất giọng khó chịu: "Xe chị đâu?"
"Chị sợ lát uống nhiều nên cần có tài xế!"
Thấy Hoàng Minh cũng dắt xe ra, Hà Thu liền thì thầm với Hạ Uyên: "Mày giúp tao đi!"
"Hai cốc trà sữa."
"Ok"
Hạ Uyên vội kéo tay Mạnh Tuấn: "Anh chở em nhé!"
Và thế là Hà Thu chỉ việc ngồi lên xe Hoàng Minh với vẻ mặt không thể sung sướng hơn được nữa.
Lúc lướt qua xe Đăng Khôi cô nghe thấy hắn gắt gỏng: "Chị buông tay ra được không, tôi bị nhột!"
Chị Mỹ Dung không có vẻ gì là muốn buông ra, đã vậy còn cố tình ịn bộ ngực vĩ đại vào lưng Đăng Khôi khiến anh chỉ muốn khóc thành tiếng mán.
Thấy vẻ mặt đầy cam chịu của hắn Hà Thu vô cùng hả hê. Cô quay đầu lại thè lưỡi trêu hắn đầy khoái trá.
Ba chiếc xe máy lướt trên đường phố Hà Nội tấp nập dòng người qua lại. Vì giờ tan tầm nên đường phố vô cùng đông đúc. Các cửa hiệu, quán hàng hai bên đường rộn ràng người mua kẻ bán. Những tiếng cười, tiếng nói, tiếng động cơ, tiếng còi xe hòa trộn vào nhau tạo nên một bản nhạc âm thanh đường phố thật náo nhiệt.
Thời tiết mùa thu đặc biệt dễ chịu. Tia nắng vàng cuối ngày nhè nhẹ pha chút gió heo may khe khẽ thổi không đủ khiến Hà Thu thấy lạnh nhưng tâm trạng có chút nao nao.
Đặc biệt khi ngồi sau lưng Hoàng Minh, cô được ngắm nhìn tấm lưng dài rộng đầy nam tính, phần tóc gáy cắt gọn gàng cùng mùi hương Romano thoảng thoảng vô cùng thu hút khiến Hà Thu cứ cười tủm tỉm một mình.
Mọi người dừng chân ở một nhà hàng lớn có địa thế tuyệt đẹp ngay cạnh hồ tây.
Nhà hàng như một tòa nhà lâu đài nguy nga cùng view nhìn ra hồ tây vô cùng thơ mộng.
Khi bước vào bên trong ai nấy đều trầm trồ với kiến trúc tinh tế, sang trọng và nội thất đắt đỏ của nhà hàng.
Hạ Uyên xuýt xoa: "Chị Mỹ Dung chơi lớn ghê, tuyệt quá!"
Sau khi tặng quà sinh nhật cho chị Mỹ Dung thì cả sáu người lần lượt ngồi vào bàn ăn. Ngay lập tức chị Mỹ Dung đã sà tới ngồi ngay cạnh Đăng Khôi khiến cho cái mặt hắn đã lạnh nay lại càng thêm u ám.
Các món ăn dần được mang ra, nào là cá hồi, sườn sốt BBQ, vẹm xanh sốt vang, Beefsteak, gan ngỗng, Tôm nướng..
Ai nấy đều sững sờ trước độ chịu chơi của chị Mỹ Dung.
Chị quay qua gắp một con tôm to nhất dĩa đặt vào bát Đăng Khôi rồi quay qua bảo mọi người: "Các em cứ ăn uống thoải mái và tự nhiên nha!"
Thấy Đăng Khôi không động đũa chị tươi cười: "Em cần chị lột vỏ giúp không?"
"Tôi có què cụt gì đâu, chị không cần làm vậy!" Đăng Khôi làu bàu.
Hà Thu phì cười trước vẻ mặt như muốn căm hờn cả thế giới của hắn.
Sáu người ăn uống ngon lành trong tiếng dương cầm du dương.
Đặc biệt là vừa thưởng thức các món ngon vừa được ngắm hoàng hôn hồ tây càng tuyệt vời hơn.
Hồ tây về chiều đẹp mộng mơ, cả một vùng rộng lớn sáng rực bởi ánh chiều tà thả mình trên mặt nước. Nắng nhuộm nước hồ sóng sánh như mật ong vàng ruộm.
Vừa ăn uống vừa nói chuyện mọi người cũng hiểu nhau nhiều hơn.
Hóa ra cả Đăng Khôi, Hoàng Minh và Mạnh Tuấn học cùng nhau từ cấp hai và cấp ba. Điều khiến Hà Thu không ngờ tới ấy là cả ba anh chàng đều cùng quê với cả cô và Hạ Uyên.
Ăn uống xong xuôi, trước khi đi uống cà phê, Hà Thu tranh thủ vào nhà vệ sinh tút tát lại nhan sắc.
Nhưng có một điều Hà Thu không ngờ tới đó là cô đụng độ một người mà cô vô cùng căm ghét ngay tại đây - Hồng Quyên.
* * *