Bạn được Diamanta mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
7582 17
51743993043_467fbae1ab_o.jpg


Tên tác giả: Linh babe

Thể loại: Truyện teen

Giới thiệu truyện

Đây là một câu chuyện hiện đại kể về một đôi bạn thân lớn lên cùng nhau. Vì quá quen thuộc nhau nên đã có tình cảm với đối phương từ lúc nào cũng không biết. Nhưng người con gái ấy lại là người luôn cân nhắc kĩ lưỡng trong tình yêu, trước khi yêu cô luôn suy nghĩ xem có nên hay không và trong mối quan hệ này cô lại rất sợ một ngày nhỡ họ chia tay thì đến tình bạn cũng không thể làm được. Vậy cuối cùng mối tình này sẽ đi về đâu chúng ta cùng đón xem nhé <3

Link thảo luận, góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Của Linh Babe
 
Last edited by a moderator:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 1: LÀ THẬT HAY GIẢ ĐÂY?

Tôi là: Nguyễn Thùy Linh 18t

Bạn thân: Hoàng Anh Đạt 18t

Thứ 7 ngày 15 tháng 10 năm 2021

Vì dịch bệnh covid đang hoành hành diễn ra trên khắp mọi miền của đất nước việt Nam, các trường đại học không được phép cho học sinh đến trường nên tôi đã trở về nhà sau bao ngày sống trên Hà Nội. Vừa lên xe buýt trở về quê khôgn hiểu sao tôi nhớ luôn đến Đạt nên đã nhắn tin ngay cho nó thông báo việc mình sắp về quê "allo tao sắp về nhà rồi này, chuẩn bị kèo gì tiếp đón anh em đi".

Mặc dù thân nhưng tôi biết nó đang có người yêu nên cũng giữ khoảng cách nhất định vì tôi hiểu cho suy nghĩ của người yêu nó, làm gì có người con gái nào chấp nhận được người yêu mình thân thiết với người khác. Chúng tôi đã không nhắn phải được 5-6 tháng rồi và đây là lần đầu tôi nhắn lại cho nó, nhưng lúc này chỉ nhắn với một suy nghĩ là dù gì nhà gần nhau thì về cũng phải rủ nhau đi chơi đâu đó chứ không thể chẳng nói câu nào và tôi cũng có suy nghĩ là nếu đi thì nó cũng có thể rủ người yêu nó cùng cũng được. Mọi người chớ hiểu làm là chỉ đi hai người nhé vì chúng tôi còn rủ cả đám bạn cùng nhau hơn lên trong làng nữa.

Đúng ngày tôi về thì một anh ở làng tôi cưới nên hai đứa quyết định tối cùng nhau xuống đám cưới chơi. Trong lúc đang nói chuyện thì tôi nổi hứng lên trêu nó xíu:

"Sao dạo này yêu đương nhiều quá nên gầy rồi à, đâu mà ốm yếu quá vậy hả".

Nó trả lời:

"Con điên này tao chia tay rồi mà mày không biếà". Ôi thật sự rất là bất ngờ vì tôi ở hà nội nên cũng không để ý tới vấn đề của họ. Tôi vẫn còn ngờ ngợ quay sang nói:

"Thôi mày lại giấu giếm anh em đi, có mà không muốn chia sẻ người yêu cho tao chứ gì".

Ai ngờ nó quay sang nói một câu:

"Mày yêu tao thì là tao có người yêu luôn này". Lúc này tôi cũng chỉ nghĩ nó đùa nên cũng đáp trêu trêu lại:

"Rồi tao yêu mày ấy, sau này lấy nhau cho gần, chả phải thuê ô tô rước dâu hah".

Thế là chúng tôi cứ ngồi tính chuyện cưới xin đùa như thế, phối hợp ăn ý đến mức mà mấy đứa bạn trong nhóm chơi còn tưởng chúng tôi yêu nhau thật.

Thằng Nam:

"Ê chúng mày yêu nhau thật đấy hả".

Chả hẹn mà chúng tôi cùng trả lời đồng thanh:

"Thật chứ chả nhẽ lại đùa".

Tôi lại đế thêm vào:

"Chúng mày cứ mài răng dần đi đợi thằng đạt đi lính về t cho chúng mày ăn cưới nhé" bộ mặt tôi nói phét lúc này rất chi là chân thật.

Thế sau buổi tối ngày hôm đấy cả hai về nhắn tin nhiều hơn cứ xưng hô nhau người yêu này, người yêu nọ. Điều đấy thực sự đã làm tôi có chút rung động.

Sau cái buổi hôm đấy được 3 ngày chúng tôi có hẹn nhau đi uống trà sữa trên Thị Trấn. Vì tôi không đi được xe máy nên mọi người đã gắp tôi đi cùng xe với Đạt. Còn hai đứa bạn của tụi mình thì cũng đi chung một. Đúng là kiểu bạn bè quá thân thiết đi nên suốt suốt đường đi không ngớt nổi i, cười nói hả hê không giữ ý tứ gì hết. Đi một quãng là tới quán trà sữa, giữa cái thời tiết lạnh nhưng những đứa dở như chúng tôi đi đường mồm thì kêu lạnh run cầm cập thế mà lại và quán trà sữa uống có đá nữa chứ.

Tuổi trẻ là cái thời gian mà con người khó hiểu nhật. Nhưng điều bất ngờ đáng phải nó ở đây là hành động của thằng đạt dành cho mình. Vừa bước xuống xe tôi đang cúi xuống chỉnh lại cái ống quần thì ai ngờ nó lại chủ động cởi mũ bảo hiểm giúp tôi. Một chút bất ngờ nhưng rồi biến mất. Tôi quay sang nhìn nó rồi cười nói "ôi cảm ơn cái sự tốt bụng của mày nha".

Nó cũng chả nó gì chỉ cưới rồi cùng nhau bước vào quán. Một hành động như thế đã khiến tôi dao động thêm một chút vì chưa bao giờ tôi được ai làm như vậy.

Trong quán chúng tôi lại vẫn rôm rả cười nói như lúc ở đường. Đặc biệt trong quán có một sự việc diễn ra khá là buồn cười.

Thằng bạn tôi nó gọi một ly CAFE ĐEN NÓNG, thì như ở các quán mà chúng tôi đã từng uống thì ly cafe này sẽ được để lên một cái ly nến nhưng ở đây họ lại đun nước nóng đổ vào bát rồi để ly cà phê vào. Khi họ bưng lên chúng tôi chết buồn cười khi nhìn thấy cái cảnh đấy haha. Mà nhân viên làm việc trong quán lại có một người là người yêu cũ của thằng nam nữa chứ, biết điều đó chúng tôi lại càng trêu ác liệt.

Tôi nói:

"Thằng Nam nó là gương mặt công chúng hay sao mà đi đến đâu cũng thấy người yêu nó" cả đám cười ầm lên.

Thúy nó đế thêm vào câu truyện:

"Nam nước nóng của mày nguội rồi kia đi ra xin một bát nước nóng về đây mà bỏ tách cà phê và haha".

Khổ thằng bé nó ngại vì mồm chúng tôi nói to quá mà nên kiểu gì nhiều người cũng nghe thấy. Lúc này nó mải mốt quay sang thằng Đạt cầu cứu:

"Mày bịt mồm hai con này lại cho t với chứ cứ như này chết dơ mất".

Đúng lúc này tôi với để ý đến thằng đạt nãy không thấy nó nói gì mà chỉ căm đầu vào điện thoại. Do tôi ngồi cạnh nên cũng tò mò ngó qua điện thoại nó xem cái gì. Nào ngờ tôi lại nhìn thấy ảnh nền điện thoại nó vẫn là người mà nó bảo là chia tay rồi.

Lúc này tôi đã biết điều nó làm mấy ngày nay không phải là tình yêu, và tôi cũng không hiểu được hành động của nó vậy là ý gì.

Tôi vốn là người giỏi che giấu cảm xúc nên chỉ một giây bất ngờ là tôi lại quay trở lại trạng thái bình thường. Tiếp tục nói truyện vui vẻ cho đến lúc về. Nhưng thật sự trong suy nghĩ của tôi lúc này rất rồi bời vì tình cảm của mình và tôi lúc nào cũng dặn lòng "chỉ là bạn thôi, không bao giờ yêu nhau được đâu". Và tình cảm mới nảy trồi ấy đã bị tôi nén xuống.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
Chương 2: Người con gái cậu yêu

Từ lúc thấy bức ảnh ấy, mặc dù đã có chút hoài nghi rằng họ vẫn còn yêu nhau nhưng cũng chưa hoàn toàn chắc chắn. Và vào ngày 20/10 mình đã có đáp án cho bản thân mình,

Cũng vào buổi tối ngày hôm ấy nó đã dẫn bạn gái ra giới thiệu với chúng mình. Khi mà nghe con bạn gọi xuống nhà nó bảo có việc này quan trọng lắm, tôi cũng k nghĩ đến cái kết quả đấy nên vẫn thoải mái phóng ào xuống hóng hớt. Do buổi tối nên tôi cũng không thể nhìn rõ ai với ai chỉ biết là có 3 người đứng đấy 2 gái một trai. Thì thằng đạt với con bạn mình chới với nhau suốt thì kiểu gì tôi cũng nhận ra rồi, chỉ có người con gái còn lại thì tôi vẫn chưa nhận ra là ai (bởi trời quá tối với bạn ấy cũng đeo khẩu trang nữa nên tôi nhìn mãi cũng không ra ai.

Tôi liền quay sang hỏi con bạn mình:

"Ủa ai đây mày".

Con bạn tôi nó chốt thẳng một câu:

"Con Linh người yêu thằng đạt ấy". Khi nghe tin này thì tôi cũng k gọi là quá sốc đi nhưng cũng có chút rạo rực trong lòng.

Thật sự để mà nói mình không suy nghĩ gì cũng không phải, bởi vì cái hành động thân mật mà nó dành cho mình ý kiểu gì cũng sẽ làm một cô gái đặt chút niềm tin, dù không thể nó là hoàn toàn nhưng chắc sẽ tồn tại một chút gì đó. Lúc này tôi có nổi lên một cái suy nghĩ "Thật sự rất thất vọng về nó, còn yêu còn thương bạn ấy tại sao lại đối sử với mình như vậy, tại sao phải làm ra hành động để mình lầm tưởng như thế?". Nhiều bạn nghe như thế sẽ nghĩ là do mình tự đa tình nhưng thật sự nếu là người con gái bình thường, dễ cảm động trước hành động lo lắng của người con trai khác thì điều đó sẽ rất dễ tạo một dấu ấn trong lòng. Lâu dần sẽ tạo nên một thói quen một sự lệ thuộc vào nó. Nhưng mình đã quá may mắn khi thứ tình cảm ấy chỉ mới nhen nhóm, không bi lụy, không tổn thương quá lớn và vào giây phút ấy mình đã hoàn toàn chấp nhận "hành động đó chỉ là hành động của một người bạn bình thường thôi, mày không nên suy nghĩ lệch lạc cái điều đó đi".

Dừng lại dòng suy nghĩ, khẽ thở dài quay sang nở nụ cười với bạn gái nó:

"Ui sorry do tối quá nên tui không nhận ra cậu được".

Cô bạn ấy cũng rất dễ thương, nói chuyện khá hòa đồng cũng đáp lại:

"Không sao không sao, lâu rồi mình cũng k gặp nên cũng khó nhận ra ấy mà hihi".

Cái vẻ hồn nhiên hay nói đúng hơn là trẻ trâu ý, tôi bỏ qua tất cả lại vui vẻ bàn tán nói chuyện với mọi người từ 8h đến gần 10h với chịu cho thằng đạt lại bạn gái về.

Tôi sẽ không vì một chút việc ấy mà không thoải mái nói chuyện với họ, bởi tình cảm nó sẽ rất khó để xác định, biết đâu chút tình cảm ấy của mình chỉ là sự cảm động do lâu rồi chưa yêu ai nên với vậy, chắc vài ba hôm sẽ không còn cái cảm giác ấy. Còn họ yêu nhau như vậy mình cũng sẽ chúc phúc cho nó vẫn giữ mãi cái tình bạn đẹp này.

Sau ngày hôm đó, chúng tôi chỉ tụ tập nói chuyện thôi còn tôi cũng k nhắn tin nhiều với nó ví dụ như hôm nào rủ nhau đi chơi thì nhắn tin sắp xếp lịch đứa nào lúc nào, rảnh lúc nào, lên kế hoạch cho buổi đi chơi.. vv..

Trái lại với cái khoảng cách nhất định tôi đã vạch ra cho bản thân thì tôi thật sự không còn nổi nó nghĩ gì lại vẫn làm ra cái hành động khiến người ngoài nhìn vào tưởng như chúng tôi là người yêu vậy. Trong suy nghĩ của tôi lúc này hành động đó không còn rung động nữa mà, tôi luôn tin hành động đó là hành động của một người bạn dành cho mình. Từ việc đang ngồi ăn nó tự động bóc tôm cho mình hay những lời nói bông đùa yêu mình này kia thì mình cũng chả tin. Nghe xong cũng chỉ cười trừ cho qua tất cả.

Nhiều lúc tôi thấy nó hơi quá giới hạn nên cũng nói ra giống kiểu nhắc nhở:

"Thôi ông ơi để dành cái sự quan tâm này mà hôm nào gặp người yêu còn làm với nó nữa chứ".

Tôi không nghĩ rằng nó lại bảo:

"Tao làm gì có người yêu". Ủa thật sự nhiều lúc nó làm mình rất khó hiểu, lúc thì khoe là có người yêu xong giờ lại bảo không có người yêu. Tôi chả còn biết cái nào là thật cái nào là giả nữa.

Từ trước đến giờ suy nghĩ của tôi lúc nào cũng nông cạn, không phải chuyện của mình thì tôi cũng k đào quá sâu, ai nói sao thì mình chỉ biết vậy cứ ừ cho xong chuyện, còn thật thật giả giả ra sao mình cũng không muốn biết. Dù lời bạn nói ra lúc này có thế nào thì đối với mình nó mãi mãi không phải là tình cảm nữa. Mà tôi còn cảm giác bản thân mình coi thường nó, cái hành động ấy nếu thật sự nó làm với quá nhiều người thì chả khác gì là người đàn ông lăng nhăng. Chỉ là với cương vị là bạn bè thì không nên can thiệp vào thế giới tình cảm của bản mình, tình cảm là do nó chọn còn nếu nó thật sự mù quáng thì mình chỉ dám can thiệp nhắc nhở đôi chút thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 3: NGƯỜI YÊU GIẢ

Hôm ấy là ngày 2 / 12 / năm 2021 có lẽ là ngày tôi chả thể quên được, vì đó là ngày mà tôi trở thành thế thân cho người yêu nó.

Cũng vào một buổi tối hôm đấy nó đã rủ mình đi ăn liên quan cùng nhóm làm trong công ty nó. Mình thì bản tính không biết ngại là gì nên nó rũ mình cũng đồng ý luôn. Trên suốt quang đường đi ấy tôi cũng suy nghĩ bản thân đi vậy cũng là lạ nên đã quay sang nói với nó:

"Này bây giờ t với mày là bạn bè xong tự dưng đi cùng mày xuống đấy ăn liên hoan cũng kì vãi".

Đợi một lúc cũng chưa thấy nó nói gì nên tôi nói tiếp:

"Mà chắc mặt t dày như này cũng không biết ngại là gì đâu". Vừa dứt câu thì nó lại bảo luôn với mình:

"Yên tâm không phải ngại, xuống đấy cứ bảo mày là người yêu tao là được". Mình cũng giật mình quay sang vỗ bụp vào lưng nó:

"Điên nhỡ mấy ông bà đấy tưởng thật xong lúc có dịp tao với mày với người yêu mày tụ tập ông bà lại bảo tao là người yêu thì chết mẹ". Tôi cũng lo lắm chứ, làm vậy nhỡ đâu tôi lại bị mang tiếng là người thứ ba trong cuộc tình của họ thì sao. Tôi dang rối ren trong mớ hỗn độn thì nó lại nói ra câu giúp tôi giải tỏa căng thẳng:

"Hâm vừa, tao có người yêu đâu mà lo cái đấy". Đến giờ này tôi cũng có một chút tin là nó không có người yêu, nhưng cũng vẫn lo lắng cái sự việc lần trước lại xảy ra một lần nữa. Nhỡ nó xảy ra thật thì chuyện ngày hôm nay cũng diễn ra rồi sau này tôi biết đối diện với bạn gái kia kiểu gì.

Lần này tôi quyết phải hỏi cho ra lẽ, chứ không thể để như vầy được:

' Thật không vậy mày, hay lại lừa tao đấy ".

" Ơ hay, thật mà ".

Nghe xong câu đấy tôi cũng yên tâm phần nào, nếu nó đã khẳng định chắc chắn như thế rồi thì mình còn gì để mà nghi ngờ nữa. Vậy là từ lúc đó tôi không đề cập lại chuyện đấy nữa chỉ ngồi nghe nó kể mấy câu chuyện hài hước ở công ty nó, rồi kể cho tôi nghe những người hôm nay gặp như thế nào, tuổi tác bao nhiêu.. Nó muốn kể cho tôi để tôi có thể thoải mái giao tiếp không phải ngại khi gặp họ. Tôi cũng bình tĩnh như thường vì bạn của nó hầu như chạc tuổi nhau, dù có người người là đàn anh đàn chị nhưng cũng không hơn là mấy. Chúng tôi cứ nói hết chuyện này đến chuyện khác, thoáng tí là đã tới nơi luôn rồi.

Đúng như chúng tôi đã thống nhất ban đầu thì nó giới thiệu mình với các anh chị là mình là người yêu, mình bằng tuổi và cũng là hàng xóm luôn. Trong lúc nói chuyện với mọi người thì cũng có một chị hỏi tôi em là người yêu Đạt thật à, tôi không quen nói dối nên chả biết trả lời thế nào chỉ cười rồi để cho Đạt nó tự nói. Bởi vì chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường nên làm sao thể hiện được các cử chỉ thân mật họ nghi ngờ cũng đúng thôi. Thậm chí là trong bữa ăn mấy anh chị rất là để ý đến hai chúng tôi luôn, có biết điều đấy nhưng cũng kệ còn ông Đạt thì mải mê uống rượu làm sao biết được. Buồn cưới cái là, đang ăn thì thằng Đạt nó thò tay sang tận mâm bên kia gắp, ai cũng tưởng là gắp cho tôi nào ngờ thấy nó đút luôn và miệng nhai rất ngon lành làm mọi người sốc toàn tập. Tôi cũng đang mải gắp ăn nên không để ý mãi cho đến khi có anh bảo tôi rằng:

" Linh ơi em về dậy lại ngay thằng này đi, ăn uống không chịu để ý đến người yêu gì hết "

Tôi nghe xong cũng nói lại:

" Thân nó còn lo chưa xong làm sao lo nổi cho em chứ"

Mọi người lại được một phen trêu thằng Đạt nói nó ăn ở chán quá may có người yêu rồi chứ không là ế cả đời. Tôi chả biết nói gì nên cũng chỉ ngồi nghe lâu lâu có chuyện cười thì cười theo thôi. Thấm thoát trôi qua cũng đã sắp đến giờ về, tôi vừa mon đồ xong thì trở lại chỗ ghế Đạt ngồi cùng mọi người nói chuyện.

Đúng như người ta nói phụ nữ có giác quan thứ sáu rất nhạy nên chả hiểu sao lúc nó đang mở điện thoại làm gì đấy thì tôi lại vô tình quay sang nhìn và bắt gặp được điều cực kì bất ngờ, đó là nó với người mà nó bảo là chia tay rồi lại vẫn để biết danh cực kì tình cảm. Lúc này cảm xúc của tôi thất sự không biết diễn tả thế nào, cái cảm giác chua xót dã man vì bản thân lại tin lời nói của nó một lần nữa để rồi làm ra cái hành của một người thứ ba như thế này. Ban đầu tôi đã xác định rất rõ ràng nếu nó không có người yêu thì làm vậy có thể chấp nhận được còn nếu đang có người yêu thì sẽ không bao giờ làm thế nhưng đến cuối cùng cái kết quả này làm tôi quá thất vọng. Thêm nữa tôi thấy bản thân như bị biến thành thế thân vậy. Nó giới thiệu mình tên Linh thì bạn gái kia cũng tên Linh, nó giới thiệu mình bằng tuổi thì bạn gái kia cũng bằng tuổi. Tôi không còn hiểu nổi thật thật giả giả sao nữa.

Tâm trạng tôi lúc này phải nói là cực kì tệ, mọi người kể chuyện vui tôi cũng chỉ cố gắng cười gượng để khỏi bị nghi ngờ, tôi dặn lòng phải cố chịu đựng sắp đến lúc về rồi.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
Chương 4: BÙNG NỔ

Suốt chặng đường về tôi không nói lời nào, chỉ lặng lặng nhìn hàng cây bên đường, không suy nghĩ không có cảm xúc gì. Chỉ khi nó hỏi "có lạnh không" thì tôi với nói một câu duy nhất rồi im lặng luôn "không đâu". Chắc chăn tôi biết nó cũng nghi nghi gì rồi bởi tôi luôn là người nói nhiều suốt đường đi mà giờ đây không hề nói một câu gì. Dù nó biết thì có sao bởi nó là người đã dẫn tới tôi như vậy mà. Đường về nhà tôi phải đi qua bao nhiêu cánh đồng, mỗi giây mỗi phút trôi qua sao mà nó xa, nó lâu đến thế cứ dài như hàng thế kỉ vậy. Hai con người im lặng chỉ nghe thấy tiếng xe nổ, tiếng gió ù trong tai mà lòng người lại chả có chút gì là thoải mái. Lúc này tôi chỉ muốn về nhà thật nhanh, chui vào đám chăn ấm của mình đánh một giấc ngủ thật ngon, ngày mai sẽ không còn một chuyện gì nữa.

Nhưng người tính thì lại không bằng trời tính vừa về tới nhà tôi bước xuống xe định đi vào luôn thì nó gọi lại hỏi:

"Lúc nãy làm sao vậy, tao thấy mày lạ lắm".

Lúc này tôi cũng chả muốn nói gì nên trả lời qua loa thôi:

' Không có gì đâu, do mày tự nghĩ linh tinh ấy ".

Nó nói tiếp:

" Hay tao làm gì nên mày giận ".

Tôi đã định không nói gì rồi nhưng nó cứ muốn hỏi cho ra lẽ nên tôi cũng chả muốn tự mình giải quyết cái mớ hỗ độn này nữa. Tôi quay sang nhìn nó nói một tràng, giống như trút bỏ toàn bộ suy nghĩ của mình vậy:

" Mày biết không tao cực kì ghét người nào mà chuyên lừa dối tao và giờ mày cũng là một trong số đấy rồi đấy ".

" Mày nói với t mày không có ny, t cũng tin rồi đến cuối cùng hết lần này đến đến lần khác nó đã chúng minh cái sự tin tưởng ấy của tao là sai lầm, là ngu ngốc ".

" Ban đầu tao đã nói với may nếu mày không có người yêu thì t mới dám nhận mày là người yêu nhưng thế nào nếu tao không lỡ nhìn vào mess của mình thì làm sao tao biết được mày lại lừa tao như vậy, giờ đây mày có hiểu cái cảm giác của tao không, sau này tao biết đối diện với người yêu mày như thế nào. Nếu chuyện ngày hôm nay lộ ra người ta coi tao chả khác gì người thứ ba ".

Tôi thực sự không thể kìm nén nổi cảm xúc, từng câu từng chữ ngày càng nghẹn lại, nước mắt mà tôi luôn kìm nén cũng k chịu nổi mà trực trào ra ngoài. Tôi cũng đâu có muốn sự việc nó đi đến bước đường như thế này, chỉ sợ sau này đến làm bạn cũng khó. Dừng lại một chút tôi lại lấy hơi nói tiếp:

" Những cái hành động mày làm thân mật với tao, tao không biết mày coi đó là một hành động bình thường dành cho đứa bạn hay là một kiểu khác nhưng làm ơn mày có người yeu rồi thì đừng làm như vậy với tao. Nó tốt đấy nhưng lâu dần mày có biết sẽ làm tao khó chịu như thế nào không, vừa phải né tránh vì biết mày có người yêu vừa bị cái hành động ấy làm xao xuyến. Tao thực sự rất mệt và không muốn tiếp tục như thế nữa. Nên từ nay mày không nên làm vậy với tao là cách tốt nhất để chúng ta tiếp tục duy trì mối quan hệ này ".

" Còn cái sự việc ngày hôm nay sau này nếu trường hợp t đã từng nói trước kia sảy ra thì tao sẽ nói người mà mày giới thiệu là người yêu mày ấy không phải là tao, bởi vì người yêu mày cũng tên thế và bằng tuổi như thế nên không phải lo nữa ".

" Chỉ vậy thôi mày về đi muộn rồi".

Tôi không để nó nói bất cứ lời gì trực tiếp đi thẳng vào nhà.

Đúng như người ta thường nói, khi mà mình dám nói ra những cái suy nghĩ trong lòng sẽ thoải mái hơn rất nhiều, nó như trút mọi gánh nặng xuống không còn phải băn khoăn, lo lắng thế này thế kia. Nhưng tôi lúc này vẫn còn 1 chút lo lắng, liệu cái tình bạn 18 năm ấy có vì chuyện này mà đổ vỡ hay không? Càng thân thì người ta lại càng sợ mà còn hơn thế nhà chúng tôi lại gần nhau nữa làm sao mà tránh khỏi những lần chạm mặt, nếu bạn ấy không sao thì tôi cũng sẽ rất thoải mái mà xem như mọi truyện như chưa có gì xảy ra hết.

Suốt một đêm suy nghĩ vẩn vơ, hết cái này đến cái khác, có lúc còn nghĩ những cái lời mình nói lúc nẫy không biết thành Đạt nó sẽ có cái suy nghĩ như thế nào? Cho mãi đến gần sáng vì mệt mỏi quá tôi mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ, coi như chuyện gì đến sẽ đến còn mình cũng chả thể nào mà đoán biết trước được.

Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi vẫn hoạt động bình thường như mọi ngày, học bài, mon dọn nhà cửa, nấu cơm, từ trước tôi cũng đã nói bản thân rất là vô tư nên chuyện ngày hôm qua đến sáng tôi chả còn nhớ gì nữa. Thế nhưng nhiều đứa bạn của tôi lại bảo không phải mình quên mà là do mình chả muốn nhớ lại nên với vậy. Hay trong một mối quan hệ tình cảm dù gặp phải chuyện buồn như thế nào sáng hôm sau tôi vẫn tươi cười như chưa có chuyện gì sảy ra vậy. Đó là sự vô tư hay là do bản thân che giấu quá tốt, tôi cũng k biết nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 5: LỜI GIẢI THÍCH CỦA CẬU

Kể từ cái ngày hôm đấy cả tôi và Đạt đều im lặng không nói với nhau lời nào, thậm chí tôi còn hạn chế ra đường vì sợ lỡ đâu chạm mặt nhau tôi sẽ không biết nên đối diện với nó như thế nào. Lúc nói ra thì hùng hổ lắm cho đến giờ lại thấy hối hận, biết chi lúc đó cố nhịn thì sẽ không phải rơi vào cái tình cảnh ngượng ngùng như bây giờ. Mà thôi kệ tôi chả nghĩ nữa mở máy tính lên ngồi cày phim cho idol vậy. Do lâu lâu tôi với về nhà nên chả có công việc gì phải làm mấy, hết ngủ rồi ăn hết ăn lại chơi điện thoại cứ thế trôi qua là hết trơn một ngày. Nếu như lúc trước thì vào một cái buổi tối đầy sao trong lành mát mẻ như này kiểu gì tôi cũng phải nhắn tin rủ anh em đi chơi còn hôm nay thì chắc chắn không dám rồi haha. Vì nhớ nhung những buổi vui chơi cũ tôi lại lang thang ngoài sân vừa đi vừa nghe nhạc cho tiêu cơm đến giờ ngủ thì đi ngủ. Trong lúc tôi đã mấp máy môi hát theo tiếng nhạc thì có tiếng ting báo hiệu có tin nhắn vang lên, tôi lập tức mở ngay để xem ai nhắn tin thì thật là bất ngờ tin nhắn đó là của thằng Đạt "giờ rảnh không ra gặp r tao một chút". Vừa thấy cái tin này là tôi bắt đầu bồn chồn không biết nên nhấm vào xem hay không, lưỡng lự mãi cuối cùng tôi với quyết định xem trả lời lại. Một cái câu hỏi quá dễ trả lời mà ngay lúc này tôi không biết viết gì cho được cứ nhập rồi xóa nhập rồi xóa không đếm nổi mình đã làm hành động đó bao nhiêu lần, bảo có thì lại sợ gặp không biết nói gì còn nếu bảo không thì nó lại tưởng vẫn còn đang giận làm cái gì cũng thấy không ổn. Chắc nó đợi tôi mãi chưa thấy trả lời nên lại nhắn một tin nữa "ra gặp tao một chút thôi tao có chuyện này muốn nói với mày".

Đến lúc này tôi quyết định ra gặp nó "à oki ra ngoài đường đi tao đang ở đường rồi".

Vì nhà chúng tôi rất gần nhau nên vừa trả lời xong khoảng một phút là đã thấy nó rồi. Trời ơi lúc này ngại thật sự, con đường thì vắng tanh không một bóng người tôi chỉ biết cười nhìn sang hướng khác đợi nó là người nói trước phá vỡ cái không khí ngượng ngùng này.

Lâu lâu lỡ lướt qua mặt thì thấy nó giống như muốn nói gì rồi lại thôi nên tôi đành nói trước vậy chứ không biết cứ như này đến bao giờ với kết thúc:

"Có chuyện gì mà gọi tao gấp thế" tôi nhìn nó nở nụ cười gượng gạo dù biết phần nào rồi nhưng vẫn giả vờ hỏi như mình chưa biết gì.

Nó từ từ nói từng chữ một:

"Tao muốn nói với mày về cái chuyện hôm trước ấy".

Tôi xua xua tay cười nói:

"À cứ coi như tao chưa nói gì đi, do hôm đấy tao hơi khó chịu với vậy thôi, mày cứ quên đi".

"Hôm đấy mày không nói thì có lẽ tao cũng không biết lại làm mày hiểu lầm như vậy". Nghe xong câu đấy là thấy chết dơ rồi do mình tự nhầm lẫn còn ý của nó không phải như vậy.

"Chắc do tao lâu rồi chưa yêu ai nên bị lú lẫn không phân biệt được các hành động ấy mà,".

"Không, không cái tao bảo hiểu lầm là cái việc mà mày nó sợ bị trở thành người thứ ba ấy".

Lúc này tôi với bớt ngại chút chút chỉ cười không nói gì đợi nó nói tiếp:

"Hôm đấy tao không nói điêu mày đâu, tao không có người yêu thật còn cái hôm mà tao dẫn con Linh xuống là do tao gặp lại nó trên quán nước nên rủ xuống chơi cùng bọn mày thôi. Tại nó bảo đật trước trong một kì thi mày đã giúp nó nên nó muốn xuống gặp mày cảm ơn chứ bọn tao không có quay lại".

Nghe xong tôi cũng chả biết nên nói gì nên cũng à ừ cho xong mọi chuyện. Nếu nó nói không quay lại nhưng vẫn để hình nền vẫn để biệt danh trên mess thì chắc hẳn nó vẫn còn yêu bạn kia, vậy thì cuối cùng cái kết quả cũng đều do tôi nhầm lẫn nên cách tốt nhất là không khơi chuyện ra nữa cứ để nó im ắng xuống sẽ tốt cho bản thân mình.

Lại một lần nữa không khí yên ắng lại hiện lên, tôi không biết nói gì còn nó thì lại đợi tôi nói, thật là gượng gạo mà kể mà có cái lỗ nào chui xuống thì tốt biết mấy.

Tôi cười nói:

"Mọi chuyện qua rồi thì cho qua đi, mối quan hệ bạn bè của chúng ta không vì điều đó mà rạn nứt là được".

Nhưng cái kết quả tôi không lường tới là nó lại bảo nó muốn tôi thành người yêu thực sự như đã từng giới thiệu với bạn bè. Trời ạ không khí giờ đây còn ngượng hơn cả lúc trước, tôi vừa mới nghĩ là nó vẫn còn yêu người yêu cũ thì kiểu gì một ngày hai đứa nó cũng quay lại mà lúc này lại đột ngột nói với mình cái lời như thế. Tôi trợn tròn mắt nhìn nó, mồm thì há hốc tỏ vẻ cực kì là bật ngờ, tôi cố gắng load thật kĩ từng câu từng chữ xem mình có nghe nhầm không. Nó như đọc được suy nghĩ của tôi hay sao ý vừa dứt duy nghĩ nó bảo luôn:

"Mày không có nghe nhầm đâu".

Tôi như đứng ai cuuu đứng hình mất năm giây, không chỉ năm giây đông phải nó mấy chục phút thì đúng hơn. Chưa bao giờ tôi được tỏ tình ngay trước mặt như này tâm trí như đang lơ lửng trên mây mãi cũng k đáp xuống đầu được. Hành động ngớ ngẩn của tôi lúc này ai nhìn thấy chắc tưởng một con điên mất, tôi vỏ đầu vò tóc đi đi lại lại mà vẫn không nghĩ ra mình nên trả lời như thế nào.

"Thôi thôi thôi mày đừng đùa với tao như thế mà". Tôi cố gượng cười để ít nhất nhận được một câu nói đến từ nó. Chưa bao giờ tôi đợi một câu đùa của nó như bây giờ nhưng cuối cùng nó vẫn giữ sự kiên quyết của mình.

"Không tao nói thật đấy, còn nếu mày chưa sẵn sàng thì tao muốn bắt đầu từ ngày hôm nay đừng coi tao là bạn thân tao muốn được tìm hiểu mày".

Thôi đành vậy tôi chỉ muốn chuồn thật là nhanh, nó nói xong cái tôi gật đầu và ba chân bốn cẳng vắt lên cổ chạy vụt về nhà không một giây ngoảnh lại. Thằng Đạt thấy tôi như thế cười như chưa bao giờ được cười vậy, nó bảo mọi lần lúc nào tôi cũng là người chậm chạp kêu chạy một tẹo thì thở lên thở xuống thế mà giờ đây chạy nhanh như một cơn gió. Tôi bỏ ngoài tai lời nói đằng sau vẫn tiếp tục chạy chỉ mong nhanh thoát khỏi cái tầm nhìn của nó. Cuối cùng cùng về tới cổng nhà, cảm giác lúc này của tôi vui như mở hội sau đó leo luôn lên giường đắp chăn đi ngủ mai tỉnh dậy tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ thôi
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 6: THAY ĐỔI MỚI

Một ngày mới lại bắt đầu, thời tiết hôm nay không được đẹp cho lắm từ sáng đến giờ trời vẫn mưa mãi không ngớt nhưng đó lại là cái không khí mà tôi thích nhất, với cái thời tiết này nằm trong chăn ấm đệm êm là quá đã luôn. Cái khoảng thời gian trước tôi sống một mình trên Hà nội thì làm gì có được cái thời gian thảnh thơi như này, mỗi buổi sáng phải dậy từ 5H chuẩn bị đồ ăn sáng, mon dọn nhà thoáng một tí là đến ngay cái giờ đi học chính Vì vậy từ ngày được về nhà tôi ngủ đến khi nào mặt trời mọc lên tới đỉnh đầu với chịu dậy. Ba mẹ thì cũng rất thấu hiểu cho tôi thấy con học hành nhiều nên cũng kệ cho ngủ miễn sao tới trưa ba mẹ đi làm về có cơm ăn là được.

Ngày hôm nay thì cũng vậy thôi dù tôi tỉnh lúc 6h nhưng vẫn không chịu rời giường đánh thêm một giấc nữa là 8h luôn rồi, đến cái lúc này thì tôi chả thể nào ngủ được nữa đành dậy vệ sinh cá nhân rồi lại leo lên giường bấm điện thoại. Vừa mới mở điện thoại kết nối wifi xong là thấy luôn cái tin nhắn thằng Đạt gửi đến "buổi sáng vui vẻ". Má ơi 18 năm trên cuộc đời tôi với nó làm gì có cái kiểu chào hỏi buổi sáng như vầy, cùng lắm thì hôm nào có việc đi đâu với thấy nó nhắn tin cho mình hỏi "dậy chưa", còn không thì không bao giờ nhắn tin luôn ấy. Thế mà nay nó lại làm ra cái hành động sởn gai ốc vậy. Bản tính của tôi không thể nào chịu được những cái câu nón sến xúa, tình cảm nghe xong một cái là tôi thấy ghê rồi, do vậy nếu như những người con gái khác chắc chắn sẽ chúc lại, còn đối với tôi không bao giờ có cái việc chúc lại như thế.

Tôi xem xong trả lời lại luôn:

"Thôi tao xin, nghe câu chúc của mày xong chắc t giảm tuổi thọ mất".

Vừa gửi cái nó đã trả lời lại luôn "haha lâu lâu cho tình cảm đi lên chút".

Tôi đọc chỉ biết bĩu môi rep lại "vâng chắc nó sẽ đi lên cao lắm. Không làm việc đi ở đấy mà nhắn tin". Tôi biết vào giờ này thì nó đang đi làm rồi nên chỉ nghĩ rep lại một tin thì kiểu gì trưa nó với có thời gian trả lời, nào ngờ nó lại trả lời nhanh đến vậy.

"Okii, tao làm đã trưa nhắn cho, mặt cười".

Đọc xong thì tôi cũng không trả lời lại nữa, mất công lại buôn luyên thuyên không biết bao giờ nó với chịu chú tâm vào làm. Nó bị ăn chửi lại về đổ tội cho mình thì toi. Bạn bè với nhau thì làm sao thiếu nổi những ngày đá đểu nhau.

Nhớ đật nó có một lần tôi đang bận ôn thi mà nó ở nhà đi ăn là y rằng quay lại gửi cho tôi khoe khoang, nhìn xong cái là không chịu được rồi phải trả lời đá đểu luôn thế là mấy đứa cứ luyên thuyên làm tôi không thể nào mà chú tâm vào ôn tập được. Vì vậy hôm sau thi tôi chắc chắn không biết làm rồi, vừa thi xong ra ngoài phòng cái tôi gọi luôn cho bọn thằng Đạt oán trách các kiểu, mọi tội lỗi tôi đổ hết lên đầu nó khiến ông biết làm gì chối cũng không được vì có hai đứa bạn tôi làm chứng mà. Nhưng thật ra hai đứa trời đành kia chắc chắn cũng có liên quan đến việc này rồi, chỉ là chúng nó hợp tác với nhau đẩy thằng Đạt lên cho một mình chịu tội. Nghĩ cũng thương lắm nhưng thôi cũng kệ, thế là hôm đấy được quả hứa hẹn nào mình về phải mua mấy cốc trà sữa mang lên nhà cho tôi.

Nhiều lúc nghĩ lại có đám bạn chơi từ nhỏ như vậy cũng vui thiếu nhau chắc sẽ buồn lắm. Đấy nói đến tôi với nghĩ nếu mà tôi chấp nhận yêu thằng Đạt thì cũng sợ nhỡ sau này có biến cố gì đấy chúng tôi chia tay thì chắc chắn sẽ mất mãi mãi tình bạn đẹp như này. Mồm nói dù chia tay cũng vẫn sẽ như ngày trước, nhưng ai đoán biết được tương lại ạ. Tôi cũng đã từng trải qua một mối tình như vậy nên tôi hiểu rất rõ, bạn đấy tôi và bạn ấy cũng nói chia tay sẽ làm bạn nhưng thật sự lúc gặp lại nó cứ có một cái rào chắn gì đấy ngăn cách chúng tôi, tiến không được lùi cũng không xong vậy là coi như mất luôn một người bạn rồi.

Đối với tôi là thế nhưng với Đạt thì khác yêu là nó sẽ không ngần ngại thể hiện ra ngay bên ngoài, giống như các cử chỉ thân mật mỗi ngày nó làm với tôi vậy, dù chưa được đáp lại tình cảm nhưng mỗi ngày mỗi đêm vẫn luôn chờ đợi, hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ mở lòng ra đón nhận tình cảm ấy. Trước nay tôi luôn nghĩ người đàn ông nào tán mình mà mà được hồi đáp thì chỉ một vài hôm là chán ngay, đối với họ không có người này thì còn người khác, còn đối với Đạt tôi cũng không chắc chắn sau này nó có vậy hay không nhưng hiện tại cái hành động nó làm lại cho tôi thấy được sự trân thành, không ép buộc chỉ lặng lẽ nhồi nhét từ từ từng tí một tình cảm vào trâm trí tôi. Đó là điều mà tôi đã nhận ra rõ nhất.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 7: MỐI QUAN HỆ MẬP MỜ

Từ cái ngày thổ lộ tình cảm thì mức độ quan tâm nó dành cho tôi ngày càng rõ ràng, sáng dậy là thấy nó chúc buổi sáng vui vẻ còn tối thì lại chúc ngủ ngon thậm chí mỗi lần nói chuyện kiểu gì cũng phải chiêm thêm vài ba câu tình cảm. Ban đầu khi thấy thế thì tôi bắt nó bỏ nhưng nó đâu có chịu, lâu dần thì tôi cũng kệ chả nói tới nữa nó muốn làm gì thì làm. Cái cảnh đấy nói chung phải kéo dài gần 15 ngày, không tiến tới yêu thật cũng không từ chối hẳn mà nó cứ mập mờ nửa thì giống người yêu nửa thì lại giống bạn bè. Mỗi lần nó hỏi tôi "có chấp nhận làm người thật sự của nó không?" thì tôi đều trả lời qua loa ví dụ như "có bao giờ giả đâu mà thật chứ nhờ". Tôi biết cái cách trả lời này không phải là đáp án mà nó muốn nghe nhưng chính bản thân tôi còn chưa xác định rõ ràng được tình cảm của mình thì làm sao biết say yess hay là say no.

Đôi khi tôi muốn tiến lên một tí thì lại bị chính cái sự lo lắng của mình lôi lại, tôi có thể dù chưa biết bản thân đã yêu nó hay chưa nhưng cứ chấp nhận thì sau này lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, còn lý trí của tôi lại luôn tưởng tượng ra mọi tính huống xấu nhất có thể xảy ra: Một ngày nào đó chúng tôi chia tay thì sao, tình cảm này chỉ là nhất thời thôi thì sao.. vô vàn câu hỏi đã được tôi đặt ra. Chính vì vậy nó đã biến tôi trở thành một con người không rõ ràng trong tình yêu, từ chối thì không nỡ mà đồng ý thì lại không dám.

Đã có lần nó hỏi tôi:

"Tao đi lính thì mày có chờ tao không".

Tôi đã trả lời rằng:

"Yên tâm tao luôn chung thủy với mày mà, mày đi lính có hai năm lúc mày về thì tao vẫn còn đi học ấy, gửi hình mặt cười".

Khi mà trả lời câu này tôi thật sự thấy bản thân lại sai lầm thêm một lần nữa, tôi chui đầu vào chăn tự chửi bản thân sao mà ngu ngốc thế, mày không đủ can đảm tiến thêm một bước với thì mày lại nói ra mấy cái lời đấy làm gì.

Khi nó thấy tôi trả lời như vậy tâm trạng nó vui hẳn vì nó nghĩ nó sẽ có thêm một cô hội tiến gần tôi hơn và chính bản thân tôi lúc này vẫn còn chưa nhận ra câu trả lời vội vàng đấy lại là một câu nói phát ra từ chính con tim của mình, lý trí của tôi đã che lập toàn bộ cái cảm giác đến từ con tim khiến tôi không cách nào nhận ra được mình đã rung động. Còn một vấn đề nữa tôi thấy cũng là một rào cản trong mối quan hệ của hai đứa đó là cái hình nền và cái biệt danh dành cho người yêu cũ, tôi sợ bản thân mình sẽ trở thành vật thế thân nó tìm đến nhất thời, sợ trái tim mình sẽ bị đau thêm một lần nữa.

Trước kia tôi là một người hoàn toàn khác bây giờ tôi sẵn sáng trao toàn bộ tình cảm, sự tin tưởng cho một người mà tôi rung động thế cuối cùng cái tôi nhận lại chỉ là sự phản bội, từ mối tình đổ vỡ đó tôi không dám tin vào trái tim mình nữa - nó đã dạy tôi một bài học "chỉ nên dùng con tim khi lí trí đã rõ", khi lí trí đã gật đầu thì không có lí do gì mà bạn lại không dùng con tim để cảm nhận, dù có bị lừa dối hay phản bội thì con tim bạn cũng đã có chút gì đó sẵn sàng đón nhận cái kết quả ấy, đó là cách mà tôi muốn bảo vệ chính bản thân mình.

Ngày qua ngày khoảng cách giữa chúng tôi không còn là tình cảm đơn thuần của bạn bè nữa, mà nó đã pha chộn trong đó chút tình yêu. Tôi càng muốn đẩy ra xa thì nó lại càng hút tôi vào trong cái thế giới ấy, giống như người ta thường nói tình cảm là thứ loài gì mà khiến người ta khó hiểu đến thế, mãi mãi không ai biết được lúc nó đến và lúc nào thì nó sẽ đi tất cả chỉ trông đợi và hai chữ thời gian.

Dừng lại dòng suy nghĩ của bản thân tôi tiếp tục quay lại cuộc trò chuyện thì đã thấy nó gửi một hình ảnh đến hỏi tôi:

"Có đẹp không?"

Tôi mở bức ảnh ra thì thấy đó là một cặp tình nhân, người con trai trong bức ảnh mặc một bộ quần áo quân nhân nghiêm trang đứng bên một người con gái, dù chỉ là qua ảnh nhưng tôi thấy được trong ánh mắt của họ ánh lên biết bao nỗi nhớ nhung vô bờ bến dành cho đối phương, có lẽ đó là khoảnh khắc họ gặp lại nhau sau bao nhiêu tháng ngày xa cách vì phải gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ tổ quốc, bảo vệ quê hương. Càng nhìn càng thấy nó đẹp làm sao.

Tôi không ngần ngại trả lời lại luôn:

"Ừm đẹp thật đấy"

Vừa khen xong một lúc là tôi đã thấy hiện thông báo Đạt đã thay đổi ảnh bìa, tôi nhấn vào xem thì nó cập nhật đúng cái ảnh bên trên, tôi cũng không nói gì chỉ vào xem thả tim và thoát ra. Tôi biết Đạt gửi bức ảnh này cho tôi là có ẩn ý gì, nếu như đến được với nhau thì chắc chắn sau này chúng tôi cũng sẽ giống họ, sẽ có một cái tình cảm đơn thuần đẹp đẽ như thế. Nghĩ lại cái hành động ấy lại làm tôi vui trong lòng, thật sự rất là đáng yêu.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 8: NHẬN RA TÌNH CẢM.

Yêu thương đã rõ ràng

Chỉ là bản thân không muốn nhận mà thôi

Dặn lòng phải cân nhắc kĩ cớ sao lại khó đến vậy

Trái tim không ngừng rung động

Chỉ vì nhớ mãi một người.

Đó là tình trạng của tôi hiện tại. Trước nay tôi luôn phủ nhận cái tình cảm đó, chỉ là vào một ngày nhìn cậu ấy đi cùng một người con gái khác thì tôi biết bản thân mình không thể chốn tránh được nữa, con tim tôi lúc này đã che phủ toàn bộ lý trí, nó điểu khiển toàn bộ con người tôi, thôi thúc tôi phải "dũng cảm, mạnh mẽ đối diện với tình cảm với tình cảm đó đi, đừng chần chừ sau này rồi hối hận".

Chính vì thế ngày hôm nay tôi quyết định lấy hết can đảm nói lên tình cảm mình, tôi muốn theo nghe theo trái tim mình một lần nữa. Không biết làm vậy là đúng hay sai nhưng hiện tại cậu ấy là người quan trọng mà tôi muốn phá vỡ rào cản trước kia tôi đã đặt ra.

Nếu như lần trước là cậu ấy tỏ tình thì lần này tôi sẽ là người làm điều đó, tôi muốn tạo cho cậu ấy một sự bất ngờ, muốn nói cho cậu ấy nghe tình cảm đã ấp ủ bao nhiêu lâu của mình. Không biết cậu ấy sẽ có cảm giác ra sao nhỉ?

Lần này tôi đã nhờ đến sự cố vấn của hai đứa thân mà tôi đã nói ở bên trên đó. Khi quyết định kể ra việc này thì chắc chắn tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cuộc tra khảo rồi. Chúng nó vừa nghe tôi nói xong một cái là y rằng hỏi lấy hỏi để "What, có thật không? , chúng mày yêu nhau khi nào vậy?". Bao nhiêu câu cứ thế tuôn ra mãi cho đến khi tôi không chịu được nữa bảo ngừng thì chúng nó với chịu dừng lại để tôi nói. Đổi lại câu trả lời tôi dành cho hàng ngàn câu hỏi vì sao kia cực kì ngắn gọn, súc tích "Tự dưng thích thì yêu thôi, còn ngày hôm nay bảo chúng mày đến đây để cùng giúp tao thực hiện điều đó đó, thế nhaaaa đừng hỏi linh tinh hành động là được rồi". Nhìn chúng nó ngậm ngùi đi chuẩn bị tôi chết cười, độ hóng hớt đang lên cao thì bị tôi dập tắt. Nói thì nói thế thôi chứ tôi biết chắc chắn sự quyết định này bọn nó sẽ ủng hộ nhiệt tình vì chỉ cần tôi hạnh phúc với sự lựa chọn của mình là được

Cả đám tất bật trong việc chuẩn bị mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng xong. Tất cả hào hứng cùng nhìn lại thành quả đã cất công dàn dựng.. Ý tưởng của chúng tôi là mở party ngoài trời: Một tấm vải mầu xanh dải dưới nền cỏ, còn nến để tối thắp sáng, thức ăn, còn có loa và không thể thiếu đó là món quà tự tay tôi chuẩn bị để tặng cậu ấy.

Vì muốn tạo bất ngờ nên đến giây phút hiện tại đạt vẫn chưa biết gì đến bữa tiệc ngày hôm nay. Và ngay bây giờ tôi sẽ gọi điện rủ bạn ấy xuống trước đã. Ban đầu tôi rất hào hừng nhưng trong cái lúc nghe tiếng tút tút vang lên chả hiểu sao lòng tôi lại thấy bồn chồn thế. Chờ một lúc mới thấy cậu ấy bắt máy trả lời:

"Ơi tao nghe".

Thấy đầu kia bắt máy người ngợm tôi nhẹ nhõm hẳn, vì sợ nhỡ cậu ấy có việc gì không đi được thì ngày hôm nay coi như uổng phí, tôi thở một hơi nhẹ nhàng nói:

"Nay t với hai đứa có một buổi liên hoan ở chỗ cũ, nay mày rảnh không xuống đây chơi".

"Đợi một chút nhé, tao chuẩn bị xong sẽ xuống".

Cuối cùng nghe được câu đấy tôi không nhịn được mà nở một nụ cười tươi và nói:

"Ừm nhanh nhá bọn tao đang đợi".

Tôi vừa tắt may xong quay người lại đã thấy Thúy và Nam đứng ngay đằng sau nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Nụ cười vẫn còn giữ trên môi thế là bị chúng nó trêu tới tấp "người có tình yêu nên nói chuyện cũng khác hẳn, còn cưởi tủm tỉm nữa chứ". Cả hai vừa nói còn vừa bắt trước lại cái dáng vẻ tôi lúc nẫy nữa chứ. Tôi biết ngay chúng nó lại muôn trêu nên mải mốt chạy ra chỗ khác kệ chúng nó ở phía sau diễn trò tình cảm.

Thúy giả bộ cầm điện thoại lên gọi điện nói yểu điệu:

"Alo đạt à, xuống đây ăn liên hoan".

Nam nói:

"Ừ đợi tao chuẩn bị rồi tao xuống".

Thúy nói tiếp:

"Nhanh nhá người ta đợi".

Nam + Thúy tự nói và tự cười ầm lên:

"Ahaha má ơi nói mà ghê quá".

Tôi biết không làm gì được nên chỉ đành ngậm ngùi ngồi nhìn hai đứa dở đang diễn trò trước mặt, tôi cứ ngồi im nghe một lúc là y rằng lại thấy tiếng cười vang vọng đâu đó làm tôi ngại ngùng chết đi được tôi nghĩ lúc này mà có cái lỗ nào chui xuống thì tốt biết mấy nhưng đáng tiếc không có chỗ nào cho mình làm điều ấy. Sau một hồi trêu chán chê mệt mỏi chúng tôi lại quay về bắt đầu chuẩn bị nốt những thứ còn lại, tôi muốn ngày hôm nay phải là ngày hoàn hảo đánh dấu một ngày đáng nhớ suốt đời của tôi. Dù chuẩn bị khá là nhiểu thứ thế nhưng tôi lại không hề thấy mệt mỏi, làm từ đầu đến giờ không có một chút nghỉ ngơi nào mà vẫn thấy rất bình thường, có lẽ do tâm trạng tôi tốt nên làm gì cũng thấy vừa ý. Chả mấy chốc là đã xong tất cả, tôi rửa tay đứng dậy đi ra chỗ Thúy và Nam ngồi đợi Đạt xuống.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 9: TỎ TÌNH

Do tôi với Thúy với Nam mải trêu đùa nhau không để ý đến Đạt nó xuống từ lúc nào, tôi đang chạy bỗng va vào cái gì đấy, giật mình ngẩng đầu lên thì thấy Đạt đứng ngay đấy. Do tôi hay bị giật mình nên lúc này mặt kiểu ngơ ngác không hiểu chuyện gì, rõ tôi chỉ vừa gọi điện lúc nãy mà giờ đã thấy xuất hiện ở đây rồi. Tôi cứ đứng ngờ ngác nhìn mãi lúc cậu ấy nói kiểu trách móc "chạy chậm thôi ngã bây giờ" thì hồn tôi với coi như nhập hoàn toàn vào xác. Do lúc nẫy va phải nên khoảng cách giữa chúng tôi chỉ cách mỗi 1 cm, khi lấy lại được tinh thần nhìn cái khoảng cách gần này mặt tôi đỏ ửng lên, ngày trước gần nhau suốt không có cảm giác gì mà giờ đứng gần xíu đã thấy tim đập thình thịch như sắp nhẩy ra ngoài vậy. Thấy mặt mình nong nóng tôi mải mốt quay lại đằng sau thì thấy hai đứa kia đứng cười tủm tỉm như điên ý, bị nghi nghi ngờ mải mốt lôi con thúy đi để lại hai người đàn ông đứng với nhau.

Đạt thấy tôi kiểu lạ hơn mọi ngày quay sang hỏi Nam:

"Nay bọn mày làm sao vậy, nhìn cứ lạ lạ".

Ngay từ ban đầu tôi đã cấm không một đứa nào nói ra cái việc đấy nên Nam cũng giấu cho nên trả lời lại:

"Đâu có gì đâu, tao thấy bình thường mà".

Nam nói vậy thì Đạt cũng không hỏi nữa, đi đến gần chỗ tôi và Thúy cùng sắp xếp đồ ăn lên nền thảm mà chúng tôi đã trải từ nãy, sau một hồi chuẩn bị xong tất cả thì bốn đứa bắt đầu nhập tiệc.

Đang ngồi nói chuyện thì tự dưng Đạt nó lại hỏi:

"Nay có việc gì lại chuẩn bị ăn uống thế", do bị nói đúng chỗ đen làm cả ba đứa lúng túng chưa biết nên nói gì. May sao thằng Nam nó nhảy não nhanh trả lời lại:

"Lâu không tụ họp thì làm một bữa cho vui ý mà, thôi ăn đi tí có việc hay lắm". Vừa thả lỏng người một tí nghe thằng Nam nói thêm cái vế sau làm tôi sặc cả miếng thức ăn trong mồm, may Đạt thấy tôi sặc mải mốt đưa nước không để ý đến vế sau chứ không tí thằng Nam đợi đấy mà chết dưới tay tôi.

Một hồi ăn uống xong xuôi, đang mon đống rác thừa thì thấy Thúy híc híc tay ý bảo "nhanh chuẩn bị màn cuối cùng đi", tôi cũng chỉ cười nhưng thật ra bên trong đang run lắm bởi đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với một người con trai. Mon dọn xong bốn đứa chúng tôi cùng ngồi trên nền cỏ ngắm sao nói chuyện, vì đã giao nhiệm vụ cho Thúy và Nam kia rồi nên trong lúc tôi với Đạt đang nói thì chúng nó đã lén đi ra đằng sau và bật nhạc. Khi âm thanh tiếng nhạc vang lên tôi với Đạt đồng thời quay lại nhìn về phía chiếc loa, nhìn một giây tôi quay người lại hít một hơi thật sâu bắt đầu nói:

"Đạt này".

Nghe tôi gọi cậu ấy quay lại nhìn tôi "hả".

"Tôi thích cậu". Tôi nhìn thẳng vào mắt nó to rõ ràng từng chữ một. Tôi có thể thấy được sự dao động trong mắt của cậu ấy.

Tôi lại nói tiếp:

"Lần trước cậu hỏi có muốn trở thành người người yêu chính thức của không? , lúc đó tôi chưa có trả lời nên bây giờ tôi sẽ trả lời câu đó trước mặt cậu rằng tôi đồng ý", tôi nở một nụ cười thật tươi nhìn lên bầu trời chờ đợi một câu đáp lại.

Dù không nhìn nhưng tôi có thể biết cậu ấy đang nhìn tôi, chờ mãi một lúc chưa thấy cậu ấy nói gì tâm trạng tôi lúc này đã có một chút lo lằng, dù mặt tôi rất bình thản nhưng biết bao nhiêu suy nghĩa đã hiện ra trong đầu tôi "có phải câu trả lời này đã quá muộn rồi không? , có phải cậu ấy không còn tình cảm với mình nữa.. v. V". Không khí lúc này yên bình đến sợ, lo lắng trong tôi ngày càng nhiều, tôi không con kiểm soát được bản thân nữa tay tôi cứ vo viên vào nhau cố gắng xoa dịu đi nỗi sợ hãi trong lòng.

Khi mà tôi dường như cảm nhận được bản thân sắp không chịu nổi nữa thì bỗng có đôi bàn tay nắm lấy tay tôi, tôi như chết lặng nhưng sâu thẳm bên trong còn có một chút vui sướng. Cậu ấy không nói gì nhưng hành động này đã nói lên tất cả "cậu ấy vẫn cần mình".

Tôi quay sang nhìn Đạt với một nụ cười hỏi lại một lần cho chắc ăn:

"Vậy là mình yêu nhau rồi đúng không".

Đạt gật đầu cưới lại với tôi. Nhận được đáp án mình mong muốn tôi càng vui hẳn, không kiểm được cảm xúc mà ôm chầm lấy cậu ấy, nhận ra được bạn thân làm hành động kì lại tôi mải mốt buông ra nhưng lại bị cậu ấy giữ lại "ôm một chút thôi", mặc dù có chút ngại ngùng nhưng tôi đã thực sự rất hạnh phúc. Bỗng dung tôi chợt nhớ ra điều gì đó, rời khỏi vòng tay ấy quay ra tít đằng sau hò Nam với Thúy mang món quà lại tặng cho Đạt. Hai đứa kia trong lúc chúng tôi nói chuyện thì chúng nó lại vô tâm hững hờ ngồi đánh liên quân mặc kệ chúng tôi làm gì thì làm, nhìn hành động vậy thôi nhưng thật ra chúng nó rất để ý luôn đấy, vì không muốn tôi với Đạt ngại nên với giả bộ như không biết gì xảy ra.

Tôi cầm món quà từ tay Thúy đưa cho Đạt "Mở ra xem có thích không, mình tự làm đấy".

Tôi theo dõi mọi cử chỉ từ đầu đến cuối, nhìn thấy cậu ấy vui khi nhận được món quà thì tôi cũng vui theo, dù món quà nhỏ nhưng nó chứa đựng toàn bộ tình cảm của tôi để vào trong ấy, đó là một cây sương rồng tôi tự trồng xung quanh còn có cả sen đá, hóa bé và cả cuội sắc màu. Đó là món quà minh chứng cho tình yêu của hai chúng tôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG10: BUỔI YÊU ĐẦU TIÊN

Ngày đầu tiên yêu nhau vẫn còn khá nhiều bỡ ngỡ, trẻ con từ cách xưng hô đến cách nói chuyện. Cậu ấy thì muốn chúng tôi thay đổi cách xưng hô thành anh em:

"Yêu nhau rồi thì gọi bằng anh đi".

Tôi nhất quyết từ chối, bao năm rồi toàn gọi mày tao, bay giờ gọi anh nghe nó cứ lạ lạ làm sao ý:

"Không bao giờ nhé, tao sinh trước mấy tháng không đòi làm chị thôi đi mà mày dám đòi làm anh".

Đạt lại nói:

"Đổi cách xưng hô đi mua trà sữa cho mà uống".

Nghe thấy trà sữa là mắt tôi sáng hắn, thôi cứ thỏa hiệp trước có trà sữa rồi tính tiếp nên trả lời luôn:

"Thì người ta đồng ý đấy, nhớ phải mua trà sữa nghe chưa".

Chơi với nhau từ bé đến lớn, sở thích của tôi ra sao chắc chắn Đạt nó đều hiểu rõ nên ngày hôm nay với lôi ra dụ dỗ tôi. Chỉ cần nghe thấy được uống trà sữa là tâm trạng tôi vui sướng hẳn, bọn bạn tôi bảo uống nhiều sẽ rất béo thế nhưng cơ địa của tôi không giống vậy, uống bao nhiêu năm rồi nhưng chưa hề thấy béo lên tí nào. Đó là một cái lợi thế rất là lớn của mình, thích uống bao nhiêu thì uống, có lúc Đạt nó còn phải ngao ngán vì sở thích này, cứ mấy hôm là y rằng phải rủ đi một lần. Mà mỗi lần rủ đi như vậy là ý rằng nó Đạt lại khịa tôi "Uống thì lắm mà chả thấy tăng lên lạng nào", mỗi lần vậy là y rằng sẽ bị tôi cào cấu cho bầm tím người "cho chừa hay trêu người khác hừ".

Sau khi tôi đồng ý xưng anh em một cái là y rằng một câu cũng anh em hai câu cũng anh em, cứ hở ra là gọi em Linh ơi, tôi hỏi lại thì lại nói không có gì gọi chơi chơi vậy. Tôi cũng đành bất lực vì cái tính trẻ con này, 18 tuổi đầu chứ ít gì đâu nhưng đó lại là cái làm cho mối quan hệ của chúng tôi lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, chưa hề thấy nhàm chán một giây phút nào cả.

Chúng tôi yêu theo hướng luôn cho nhau thời gian riêng của mình, không can thiệp ép buộc đối phương phải thế này phải thế kia, chỉ cần lúc nào rảnh nhớ đến nhau là được. Có lẽ đây là người đầu tiên tôi yêu mà thấy thoải mái đến thế, ngày trước tôi yêu dù làm gì, đi đâu cũng phải nói nhưng đổi lại cái sự biết điều ấy của tôi lại bị người ta coi thường, xem đó là điều hiển nhiên mà tôi phải làm. Sức chịu đựng của ai cũng có giới hạn, một lần có thể bỏ qua nhưng nhiều lần chắc chắn sẽ là sự kết thúc và tôi đã làm điều đó khi tôi cảm thấy mình đã chịu đựng đủ rồi. Nhưng thật buồn cười là khi tôi chấp nhận rời đi thì họ mới biết trân trọng, chỉ đáng tiếc là nó đã quá muộn rồi.

Từ lúc bắt đầu yêu nhau tôi và Đạt đã nói rõ ràng quan điểm của đối phương chính vì vậy cả hai đều thấy rất thoải mái, dù không biết trong tương lai sẽ phải trải qua bao nhiêu khó khăn trắc trở nhưng hiện tại tôi đều dành hết tình cảm cho cậu ấy, muốn cậu ấy sẽ hạnh phúc khi yêu tôi.

Đúng như người ta nói mới yêu thì xa nhau một tí thôi cũng nhờ, tôi cũng vậy, cứ trằn trọc suy nghĩ cậu ấy đang làm gì mà chưa thấy trả lời tin nhắn, không biết có nhớ đến mình không? Giông kiểu thần giao cách cảm sao ý vừa nghĩ vậy cái thấy Đạt nhắn tin tới cho tôi rủ đi chơi "Ra đường chơi đi".

Tôi không chần trừ đồng ý luôn:

"Okiii, giờ ra luôn".

Vừa thấy Đạt là tôi hớn hở chạy lại ôm cậu ấy "trời ơi lạnh quá", thấy tính trẻ con của tôi nổi lên cậu ấy chỉ cười, rồi ôm lại. Đôi lúc tôi nghĩ mỗi khi mình mệt mỏi đều được như này thì tốt biết mấy, không cần nói gì chỉ cần ôm tôi vào lòng đã đủ xua tan bao nhiêu phiền muộn trong cuộc sống, tôi hứa với bản thân sẽ cố gắng gìn giữ thật tốt mối quan hệ này, nếu cậu ấy không bỏ tôi chắc chắn tôi cũng sẽ không rời xa một giây một phút.

Mải mê chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì nghe tiếng cậu ấy nói bên tai "Nào đứng gọn và mép kia đã", lúc này tôi với chợt nhận ra từ lúc thấy cậu ấy vui quá quên mất mình còn đang đứng giữa đường, tôi mải mốt rời khỏi vòng tay ấm áp ấy mặc dù có chút tiếc nuối, tôi mải mốt nhìn trước nhìn sau xem có ai nhìn thấy không bởi vì ba mẹ tôi rất khó tính trong việc yêu đương, với cả tôi còn đang đi học nên việc này làm cấm kị.

Trong lúc tôi đang ngó lên ngó xuống thì nghe thấy tiếng cười của cậu ấy, tôi với quay sang nhìn tỏ vẻ không hiểu chuyện gì hết. Cậu ta thấy thế càng cười to lên, tôi thì đang lo lắng sợ người nhìn thấy thì lại đứng đấy cười như điên, thấy mặt tôi đen lại cậu ấy mải mốt đến dỗ nói:

"Không có ai nhìn thấy đâu, nãy anh có nhìn xung quang rồi"

Lúc này với thấy yên tâm trở lại chợt nhớ ra điệu cười lúc nãy tôi ngoắt đầu sang nhìn chằm chằm, như cảm nhận được sắp có biến sảy ra cậu ấy đã cong chân lên chạy trước, nắm được ý định đó tôi túm lại luôn đánh cho một trận. Thế là cả buổi tối chúng tôi chỉ nói chuyện bình thường được một lúc là lại y rằng chí chóe nhau, thấm thoát đã đến giờ phải về. Sợ quyến luyến không dám rời nên chào nhau cái tôi chạy luôn về trước để lại người con trai đứng ngơ ngác đằng sau. Ý định của cậu ấy là phải hôn tạm biệt như bao cặp khác thì tôi đã biến mất rồi, mãi lúc đã yến vị ở nhà thì thấy tin nhắn của ai kia đang trách tôi thì mới hiểu ra mọi việc. Khổ tôi trong sáng quá mà.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 11: ĐI CHƠI RIÊNG

Hôm nay là ngày chủ nhật chúng tôi quyết định sẽ đi chơi riêng với nhau. Đây là lần thứ hai được đi riêng với cậu ấy, nếu lần trước chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường thì lần này lại là người yêu, không chỉ vậy đến cả cái cảm giác cũng khác luôn ý dường như tôi thấy háo hức, vui vẻ so với lần trước.

Vì đây là buổi đi chơi đầu tiên với cương vị là một cặp tình nhân nên tôi đã dậy rất sớm chọn quần áo, trang điểm muốn mình trở nên xinh đẹp hơn mọi ngày. Hôm nay tôi quyết định sẽ mặc áo sơ mi bánh bèo kết hợp với chiếc quần ống rộng. Tôi luôn muốn bản thân thoải mái nhất nên đã quyết định chọn một đôi giày thể thao mà mình ưng ý nhất. Để mà hợp với set này tôi cũng trang điểm tương đối nhẹ nhàng, mắt đánh một chút màu nâu kim tuyến, đôi môi thì chỉ tô thêm một tí son đỏ. Sau một hồi tất bật chuẩn bị cuối cùng cũng xong, ngắm bản thân trước gương tôi không khỏi thán phục vì tài trang điểm của mình nói đậm thì không đậm nói nhạt thì cũng không nhạt mà trái lại cực kì hài hòa, hợp lí.

Tôi bước từng bước ra cổng đợi Đạt tới đón, tôi rất mong chờ thái độ của cậu ấy khi nhìn thấy tôi trong diện mạo này bởi vì trước giờ tôi ít trang điểm lắm hầu như gặp nhau toàn để mặt mộc, thậm chí có lúc nó nhìn thấy tôi đánh tí son còn quay ra bảo tôi lau đi nhìn không quen tí nào. Biết không thích nhưng kệ tôi cứ làm ai đi chơi với người yêu lại để cái mặt không sức sông ả đường chứ, nó không ngại thì mình cũng tự thấy ngại thay cho nó.

Đứng đợi một thí thì thấy cậu ấy đi xe máy lên, cách phối đồ hôm nay cực kì bắt mặt chiếc áo sơ mi kết hợp với quần âu cùng đôi dày da màu đen, nó tôn cái cao dáng m8 cực kì. Mà nó còn chuẩn gu của tôi nữa chứ, lúc nào tôi cũng một chàng trai ăn mặc kiểu này nhìn nó trưởng thành lên rất nhiều.

Đúng như không nằm ngoài dự tính của tôi, vừa dừng xe cái đã nói về việc tôi trang điểm rồi:

"Không biết trang điểm làm gì chứ, trang điểm nhiều hại da lắm".

Tôi không chịu cãi lại:

"Lâu lâu người ta với dùng mà, chứ có dùng thường xuyên đâu".

Nó thấy mặt tôi kiểu giận hờn nên chùn một bước quay lại nói:

"Ý anh chỉ bảo em không cần phải trang điểm khi đi cùng anh đâu, cứ để như mọi ngày cũng đẹp rồi"

Tôi cũng chỉ giả vờ giận thôi chứ tôi biết cậu ấy nói lời đó vì muốn tôi cứ như bình thường là được, không cần phải thay đổi cái gì hết. Nhưng những lời này đó càng làm tôi thấy vui và thấy yêu cậu ấy nhiều hơn.

Tôi không nói gì nữa, đội mũ bảo hiểm và bắt đầu xuất phát đến địa điểm vui chơi trong tỉnh. Muốn được ngắm quang cảnh trên đường đi nên chúng tôi đã quyết định đi xe máy, dù có đi hơi lâu một chút nhưng rất là tuyệt vời. Tôi chăm chú ngắm nghía từng cây, từng cảnh không bỏ sót một chỗ nào. Ngày trước thấy bạn bè đi phượt với người yêu khiến tôi rất hâm mộ, ước một ngày mình cũng sẽ được giống họ, thế nhưng ế bao nhiêu năm rồi tôi cũng không nghĩ đến điều đó nữa. Nào ngờ chỉ vài tháng về nhà nghỉ dịch lại vớ được luôn một anh người yêu để làm điều đấy, tôi thấy bản thân thật là may mắn quá đi.

Trên đường đi cứ được một lúc là cậu ấy lại hỏi:

"Có thấy lạnh không, phải nói thật đấy".

Do nay tôi mặc cũng hơi phong phanh một chút nhưng nay cũng k có lạnh mấy nên tôi cũng thấy bình thường. Còn ông này thì cứ sợ tôi lại rồi nói điêu là không nên cứ hỏi léo nhéo suốt đường đi. Tôi nói bao nhiêu lần rồi cũng không chịu tin chứ, đành bất lực luôn.

"Không lạnh thật mà, người ta có nói điêu đâu".

Cậu ấy vẫn không tin nói tiếp:

"Thời tiết này mặc phong phanh như thế mà cứ bảo không lạnh, ngày trước cũng đầy lần giấu rồi về ốm còn gì nữa".

Tôi trả lời lại luôn:

"Haha ngày trước khác giờ người ta lớn rồi nếu lạnh sẽ nói cho, không im lặng đâu". Ngày trước tôi toàn giấu diếm mọi người dù lạnh cũng không nói tự chịu đựng nên sau mỗi lần đi chơi về nhà toàn bị ốm, còn mẹ tôi thì hay lo lắng cho sức khỏe của nên mỗi lần bọn Đạt vào rủ đi chơi đều nói cái tính xấu này cho bọn nó biết, chỉ khi nào tôi mặc thật ấm thì mới được cho đi chơi chút rồi về. Đó là ngày trước thôi giờ tôi đã lớn rồi tự biết suy nghĩ cái gì nên làm và cái không nên làm để bao vệ sức khỏe của bản thân.

Cậu ấy cũng phần nào tin lời tôi nói nên không hỏi nữa tiếp tục chú tâm lại xe.

Mấy tiếng đồng hồ đi trên đường cuối cùng cũng đã tới tơi, nhìn khung cảnh trước mặt làm tôi không khỏi hào hứng cứ chạy hết chỗ này đến chỗ kia ngắm nghía rồi chụp ảnh nữa. Tôi rất muốn dừng lại ở cái giây phút bình yên này, mãi mãi được tay trong tay với cậu ấy bước trên con đường đầy đủ sắc màu cùng hương thơm thoang thoảng mùi hoa, nó nhẹ nhàng ấm áp làm sao. Lúc này tôi rất muốn có một bức ảnh cùng nhau nên đã bảo cậu ấy đứng đấy đợi tôi chạy ra phía bên kia nhờ một người chụp hộ để làm kỉ niệm. Nếu bức ảnh ngày trước cậu ấy gửi là của người khác thì giờ đây nó là bức ảnh của chúng tôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 12: BỊ BẮT GẶP

Tôi chơi suốt cả buổi mà không hề thấy chán chút nào, địa điểm mà chúng tôi chọn phải nói nó như một bức ảnh muôn màu muôn vẻ vậy, mỗi con đường tôi từng đi qua hai bên đều trồng rất nhiều loại hoa khác nhau ví dụ như hoa đồng tiền, hoa hồng, hoa ly, hoa loa kèn.. mỗi loại hoa đều mang một màu sắc riêng nhưng khi hợp lại với nhau thì đẹp vô cùng, đây là nơi rất thích hợp cho các cặp đâu lui tới. Chính vì vậy từ lúc đầu đến giờ tôi thấy rất nhiều cặp giống mình nên chẳng còn ngại cái việc chúng tôi dắt tay nhau đi từ nơi này đến nơi khác nữa.

Trong lúc đang đi trên cây cầu thì tôi nghe thấy loáng thoáng có tiếng ai gọi mình, sợ nghe nhầm tôi còn quay sang hỏi Đạt cho chắc ăn:

"Có nghe thấy tiếng ai gọi không".

Đạt nó bảo không nghe thấy gì nên tôi cũng cho qua luôn tiếp tục chuẩn bị đi đến khu khác, vừa đi được vài bước tôi lại nghe thấy có người gọi tên mình, lần này tôi chắc chắn không nhầm rồi nên quay luôn đầu lại nhìn trước nhìn sau xem ai. Thì đập ngay trước mắt là anh trai của tôi với đám bạn của anh ấy, lúc này thật sự rất hoảng mải mốt buông tay Đạt ra vì sự các anh biết chúng tôi đang yêu nhau thì toi.

Tôi lấy một hơi giữ bình tĩnh đợi các anh đi đến:

"Ơ nay bọn anh cũng đi chơi ở đây à thế mà sáng chả thấy bảo em" - tôi cười gượng cố gắng nhìn kĩ gương mặt mỗi ông xem có phát hiện ra điều gì không thì thật may mắn là chưa ai nhìn thấy bọn tôi đang nắm tay nhau, bởi vì hướng mà các ông ý đứng là phía bên tay phải của tôi do vậy mọi thứ diễn ra trước mặt chỉ giống như hai người đang đi song song với nhau thôi. Biết được kết quả như mong đợi tối với thở phào nhẹ nhõm lén nhìn Đạt an ủi tinh thần.

Anh tôi thì chỉ hỏi mỗi một câu:

"Nay mỗi hai đứa đi thôi à, bạn bè đâu hết rồi".

Anh kì ghê người ta đi với người yêu rủ bọn nó đi để làm kì đã cản mũi à - đấy chỉ là một lời nói trong lòng mà thôi chứ tôi làm gì dám nói trước mặt anh như thế. Để diễn cho tròn vai tôi giả bộn buồn bã than ngắn thở dài nói:

"Hazz em có rủ mà đứa nào nó cũng bảo đi làm không có thời giản rảnh như em, may sao vớ được thằng Đạt nó đang rảnh chứ không là nay phải ở nhà rồi đấy".

Nghe thấy tôi nói vậy Đạt cũng thêm bớt vào phụ họa nói:

"Đấy là một quyết định sai lầm của em đấy, đi với nó để rồi giờ mệt đứt hơi mà không chịu cho về". Do ở gần nhà nhau thì chắc chắn anh tôi cũng biết Đạt rồi và cũng biết chúng tôi là bạn thân nữa nên thấy tôi đi với Đạt cũng là chuyện khá bình thường.

Nghe xong tôi quay lại lườm cho một cái ý bảo "giỏi lắm tí chết với bà", đang định cãi nhau thì nghe thấy tiếng mấy ông anh kia đang nói cái gì liên quan đến mình, tôi quay luôn lại hỏi:

"Nài mấy anh đang nói cái gì em đấy hả".

Một ông lên tiếng trả lời còn mấy ông còn lại phô ra bản mặt đắc chí chứ:

"Đâu bọn anh có nói gì đâu, chỉ bảo sao nay nhìn em khác mọi ngày thế".

Nghe đến đây là tôi hiểu luôn vấn đề ý mấy ông đấy là mỗi lần sang nhà chơi đều thấy tôi để mặt mộc lôi thôi lếch thếch, máu nó dồn lên não không chịu được chỉ trong vài giây tôi lao như một tên lửa đến cào, cấu xé họ một trận tơi bời. Sau khi xong xuôi mọi chuyện, nhìn lại những con người đắc chí lúc nãy thì giờ đây người đứng người ngồi ôm tay kêu than. Nhìn các anh như vậy tôi lại vui liền lè lưỡi ra trêu rồi quay trở lại vị chí cũ của mình "cho chừa haha".

Anh tôi thì không canh thiệp vào nhưng thấy mấy đứa bạn mình tàn tã quá đành xen vào can ngăn lôi luôn đi chỗ khác chỉ còn để lại hai chúng tôi đứng đấy tự đi chơi riêng.

Các anh vừa quay đi cái tôi với Đạt nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm nói:

"Cứ mỗi lần gặp cảnh này chắc chết mất".

Tôi sợ bị mấy anh đấy phát hiện lắm bởi ngày trước có lần tôi cũng từng giới thiệu với họ về bạn trai của tôi thế rồi cuối cùng làm người ta sợ chết khiếp. Nào là ngày đầu tiên gặp toàn nói mấy cái lời rất đậm chất bọn ăn chơi làm bạn ấy không giám ăn uống gì luôn, thêm nữa khi nào mà không có tôi ở đấy là y rằng lại nói mấy câu như là "anh quen nó lâu rồi còn chưa tán được mà mày làm dám hốt tay trên của anh".. Như vậy thì sao mà người ta không sợ cho được chứ. Nên rút kinh nghiệm từ các lần trước tôi đã quyết định phải giấu, lộ ra là toang cả lượt luôn, nếu ở chỗ khác thì còn đỡ đi đây lại gần nhà còn gặp nhau dài dài.

Sau khi đối diện với cái trận sinh tử đấy chúng tôi quyết định không đi chơi nữa mà đi về luôn. Thế là kết thúc một ngày vui vẻ bên nhau.
 
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 13: XA NHAU

Thấm thoát chúng tôi đã yêu nhau được một tháng rồi, từ lúc yêu đến giờ hầu như ngày nào cũng gặp mặt cũng nói chuyện nhưng kiểu gì cũng sẽ có lúc mỗi người ở một nơi và điếu đó cũng đã sảy ra. Sáng nay tôi vừa nhận thông báo trên Hà Nội đã cho hoạt động bình thường trở lại, xe buýt của các tuyến đã bắt đầu chạy sau bao nhiêu tháng tạm dừng nên tôi cũng phải đi lên đấy để kiếm việc làm thêm phụ giúp tiền nộp học cho bố mẹ.

Lúc tôi đưa ra quyết định này thì không hề đắn đo bởi đó là việc tôi phải làm chứ không thể ở nhà ăn không ngồi rồi suốt được, chỉ là tôi với Đạt đang trong giai đoạn yêu mặn nồng kiểu gì xa lâu nhưng thế cũng sẽ nhớ lắm mà dù có nhớ thì cũng chả thế gặp được bởi quê tôi cách Hà Nội cũng phải mấy trăm kilomet. Nhưng nó cũng không phải là yếu tố sẽ cảm trở truyện tình cảm của chúng tôi nếu như trong trái tim đều có hình ảnh đối phương.

Vừa biết tin một cái là tôi nhắn tin thông báo luôn cho Đạt. Mới nghe xong cậu ấy cũng có chút tiếc nuối nhưng vẫn gật đầu đồng tình với quyết định của tôi, dù sao hiện nay công nghệ đều hiện đại lúc nào nhớ có thể gọi facetime nhìn thấy nhau là vui rồi. Nhưng yêu xa cũng có một cái khá bất lợi đó là khi cái nhau về việc gì đấy rất khó để giải thích cho nhau hiểu, tôi mong chúng tôi sẽ luôn bình yên giống như hiện tại, tôi cũng sẽ cố gắng trở thành người con gái mà cậu ấy có thể đạt niềm tin ngay cả khi có chuyện gì xảy ra.

Chỉ còn mỗi tối nay được gặp nhau nên phải tận dụng hết khoảng thời gian này. Thế nhưng lúc gặp cậu ấy chỉ toàn hỏi tôi về việc chuẩn bị đồ đạc các thứ thế nào rồi mà chả nói tình cảm với tui gì cả, cứ lải nhải suốt từ đến cuối về mấy cái vấn đề thừa thãi. Bực quá tôi phải quay sang lườm cho cái "Mai người ta đi rồi mà chả nói được câu gì cho phù hợp à, chán ghê".

Vừa nghe tôi nói thế mặc cậu ấy kiểu ngơ ngác hẳn ra hỏi lại tôi:

"Anh biết nói gì bây giờ chứ".

Tôi nhìn mặt là biết chắc không hiểu rồi nhưng rõ đật mới tán mình thì ăn nói ngọt ngào lắm mình với bị đổ thế mà có mỗi cái chuyện này lại không hiểu. Tôi lắc đầu ngao ngán nói tiếp:

"Thì ví dụ nói nhưng câu như em đi anh sẽ nhớ hay gì đấy, cái này mà cũng phải để tôi mồi với biết à, người yêu mà vậy đấy"

Nói đến thế rồi mà ông cũng không hiểu là chịu luôn nha, nhưng thật may vẫn hiểu chứ không tôi tự đập đầu vào gối chết luôn cho xong.

Thấy cậu ý à lên một cái là tôi biết là hiểu rồi đấy, thế mà cái kết quả không như mong đợi à xong một cái là im luôn không nói gì ủa lạ ghê, tôi quay sang vỗ mấy cái vào mặc cho hắn tỉnh rồi nói tiếp:

"Ủa rồi à xong để đấy hả, nói gì đi chứ không người ta về luôn đấy".

Tôi đang chuẩn bị lấy dép đừng dậy đi về thì bị một cánh tay người đó lôi lại, vì mất thăng bằng nên ngã luôn vào lòng cậu ấy. Lúc này giữa chúng tôi không có một tí khoảng cách nào, từng hơi thở lời nói đều nghe rõ một một. Mùi thơm trên người phả vào mũi tôi khiến tôi lưu luyến không muốn rời, cố gắng tận hưởng nốt cái cảm giác được gần gũi với nhau. Thấy ngồi im ôm tôi một lúc lâu với có tiếng nói vang lên bên tai:

"Lên đấy cận thận giữ gìn sức khỏe lúc về mà gấy thì biết tay với anh, với cả đừng nghĩ xa anh mà léng phéng với thằng nào nhé anh cho người theo dõi rồi đấy, nhớ chưa"

Tôi nghe mà cười sắc sụa quay mặt lại sờ má cậu ấy nói trêu trêu:

"Cứ thích léng phéng đấy nếu chán quá không ai chơi thì phải đi tìm mấy anh chơi cho vui haha".

Vừa nói xong cái bị cậu ấy bẹo cho sưng cả cái má đến khi nào tôi chịu nói đồng ý ngoan ngoãn thì mới thôi. Mồm nói đồng ý nhưng mặt chả hề tuân theo gì cả. Ngồi trêu nhau thoáng một tí là đã trên giờ tôi phải về, chia tay chia chân tình cảm các thứ mất một lúc ai kia với chịu thả cho tôi đi về, dù giây phút bên nhau ngắn ngủi nhưng đó là niềm hạnh phúc tối với tôi. Coi như từ giờ về là sẽ còn lâu với được gặp lại bởi ngày mai tôi đi lúc 2h chiều mà vào giờ đó thì cậu ấy đang đi làm nên không thể đưa tôi lên bến xe được, dù sao tối nay như vậy cũng đủ rồi.

Chuẩn bị các thứ xong xuôi cũng đã đến giờ xe chạy, vừa lên xe tôi mới mở điện thoại ra thì thấy có cuộc gọi nhỡ của Đạt. Tôi cũng xem xong rồi thôi vì giờ này đang là giờ làm nên gọi sẽ làm phiến đến công việc của cậu ấy, tôi bật nhạc đeo tai nghe nhắm mắt đi ngủ nào đến nơi thì dậy.

"Hẹn gặp lại.."
 
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 14: VẬN MAY

Mấy tiếng ngồi trên ô tô thật là mệt mỏi tôi lê từng bước về phòng trọ ngày xưa của mình. Vừa bước vào trong phòng tôi vất luôn cái vali ở góc tường nhẩy bụp lên giường nằm nghỉ ngơi, tính ngủ một giấc cho đỡ mệt nhưng tôi nằm mãi cũng không thể nào chợp mắt được nên quyết định dậy mon dọn nhà cửa trước đã xong rồi bắt đầu nấu cơm tối. Do tôi ở một mình một phòng trọ nên khá là thoải mái, tất cả mọi thứ tự tung tự túc không phải để ý đến bất kì ai. Phòng trọ để không khá là lâu rồi, h mon cũng tương đối mệt tôi bắt đầu vào làm từ 5h mãi đến 7h với xong tất cả. Dù có mệt một chút nhưng khi nhìn lại căn phòng trước đó với bây giờ khiến tôi cực kì vui vẻ, mọi đồ đạc cũng được xếp gọn gàng ngăn nắp vào từng vị trí và bây giờ tôi bắt đầu bắt tay vào việc nấu bữa tối. May sao lúc từ nhà đi mẹ có bảo tôi mang ít thịt với rau lên chứ không muộn vầy làm gì còn ai bán nguyên liệu mang về nấu nữa. Một ngày chuẩn bị tương đối mệt nên tôi chỉ nấu vài ba món đơn giản như rau luộc, thịt rang, trứng ốp để làm sao có thể ăn uống nhanh chóng nhất rồi còn đi xin việc làm.

Đúng 8h là tôi bắt đầu chuẩn bị quần áo, giày dép đi sang phòng của con bạn tôi ngay bên cạnh để cùng đi tìm việc làm thêm. Do dịch covid vẫn còn hoành hành nên hầu như người đi lại trên phố chả còn nhiều nữa, ngày xưa lúc dịch đã được kiểm soát thì những con đường chúng tôi hay đi vào buổi tối lúc nào cũng kín người từ già đến trẻ nói chung là tấp nập lắm.

Trên Hà Nội để nói về việc kiếm việc làm thêm tương đối dễ, hầu như chỗ nào cũng thấy gián tuyển nhân viên làm partime, chúng tôi vừa mới đi một đoạn mà đã thấy rất nhiều địa điểm tuyển chỉ là còn phụ thuộc vào tài năng sở thích của bản thân để có thể chọn ra một công việc phù hợp.

Cả một đoạn đường đi cuối cùng tôi cũng thấy được một cái biển tuyển dụng nhân viên mà mình hứng thú đó là một tiệm sách. Tôi với con bạn có sở thích rất là giống nhau nên tìm việc làm hầu như cũng hay tương đồng đều thích các công việc không quá nội trội, nên hai đứa đã quyết định vào đây ứng tuyển. Do bọn tôi lên tương đối sớm nên cũng chưa có một ai xin vào làm công việc ấy, chính vì vậy vừa vào xin việc đã được tuyển ngay và ngày mai sẽ là ngày đầu tiên đi làm. Chúng tôi đã thỏa thuận rất rõ với bà chủ là hiện tại bọn cháu vẫn còn đang học online không thể làm toàn bộ thời gian được, chỉ mỗi buổi chiều với tối là bọn cháu sẽ ra quán làm còn buổi sáng bá có thể tuyển thêm một nhân viên khác làm vào lúc đó. Sau khi đã thỏa thuận xong xuôi tất cả thì chúng tôi xin phép đi về, tôi định về nhà luôn để gọi facetime cho bố mẹ và Đạt thì cứ bị con bạn đòi đi ra mấy quán vỉa hè ngồi ăn vặt, tôi định từ chối nhưng nó năn nỉ quá nên vẫn đi theo cho vui rồi tí về gọi sau.

Chúng tôi ngồi luôn vào bàn của cái quán cạnh tiệm sách vừa xin việc, vừa mới ngồi xuống thôi những cái mùi thơm nồng nặc của mấy món ăn xông thẳng vào mũi làm tôi không kiểm chế nổi mà than lên một tiếng "ôi thơm thật đấ", sau một hồi chọn lựa thì các món đã được bày hết lên bàn, nhìn cái màu sắc mùi thơm của nó thôi là đã thấy thèm thuồng rồi. Thế là chúng tôi lao đầu vào ăn, ăn đến đâu là phải khen tấm tắc đến đấy đến nỗi mà ông chủ quán cũng phải phì cười với chúng tôi thêm nữa ông còn bảo là:

"Hai đứa là khách đầu tiên trong buổi tối ngày hôm nay của chú đấy".

Tôi bất ngờ quay sang nhìn con bạn tỏ vẻ ngạc nhiên bởi ngon như này sao lại chưa có khác nào, đáng lẽ như thường ngày có mà đông kín người, tôi vẫn không tin quay lại nhìn chú hỏi cho chắc:

"Thật á chú, món chú làm ngon vậy mà".

Chú nghe tôi nói vậy cũng cười nhẹ nhàng rồi nói tiếp:

"Do mới mở đường trở lại nên cũng có ít người họ đến mua mà quán bán như này thì đông nên không có người đến cũng đúng thôi cháu ak".

À tôi hiệu được vẫn đề liền cười tươi nói với ông chủ quán:

"Số chúng cháu đỏ lắm, kiểu gì tí nữa cũng lại có khách đến ăn luôn cho mà coi hihi".

Ui thật là bất ngờ luôn ý, tôi vừa nói xong có người đến quán ăn thật, cả ông chủ quán và con bạn tôi cũng phải quay đầu lại dơ ngón tay cái lên tỏ ý nói chuẩm lắm.

Sau một hồi ăn uống nó say thì cả hai cùng nhau ôm cái bụng bự trở về phòng. Về tới nơi xem đồng hề thì cũng đã gần 10h kém rồi nên tôi cũng không gọi cho bố mẹ nữa mà chỉ gọi cho Đạt thôi, nhưng trước tôi phải thay quần áo rửa mặt lên rường đắp chăn rồi với bắt đầu gọi.

Vừa mở điện thoại lên định gọi cho Đạt thì thấy ting ting mấy tin nhắn liền, tôi mới mở ra xem thì thấy mấy cuộc gọi nhỡ của cậu ấy. Tôi liền gọi luôn lại nhưng đợi mãi không thấy ai bắt máy, tôi lại gọi lần hai thì gần hết tiếng chuông với thấy nghe, vừa mới bắt máy cái đã nghe thấy tiếng trách móc của đối phương:

"Vừa đi đâu mà gọi điện mãi không được vậy hả".

Tôi cười tươi nói lại:

"Nãy đi kiếm việc làm mà không có mạng nên không biết ấy".

Hiểu ra vấn đề nên giọng ông cũng thay đổi ngay không còn vẻ giận hờn như ban đầu nữa:

"Thế đã kiếm được chưa?".

Tôi:

"Kiếm được rồi ấy, trên đây nhiều việc lắm nên tìm cũng khá dễ".

Đạt:

"Ừm thế thì được, giờ cũng muộn rồi đã muốn đi ngủ chưa hay nói thêm chút nữa".

Vừa mới nói được một tí làm sao để cho tắt được nên trả lời luôn:

"Nói thêm tí nữa đi mới nói được vài câu à".

Đạt cũng đồng ý thế là tôi kể hết cho nó nghe mọi điều tôi gặp phải khi vừa lên đây còn nó thì cũng hỏi han, dặn dò tôi phải cận thận.. v. V, chả mấy chốc đến luôn giờ phải ngủ sáng mai còn dậy sớm học online. Chúng tôi tạm biệt, chúc ngủ ngon là tắt máy luôn rồi đi ngủ.

Tôi là người cực kì dễ ngủ, chỉ vài ba phút sau khi tắt máy là tôi đã chìm vào giấc ngủ lúc nào cũng không hay với cả lúc chiều bận mon dọn nhà cửa, vừa nãy thì đi một đoạn đường khá dài đâm ra cũng quá mệt rồi nên cũng giúp cho giấc ngủ của tôi sâu hơn bình thường.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 15: BẠN MỚI

Chiều hôm nay là buổi đầu tiên đi làm nên tôi đã dậy chuẩn bị từ rất sớm, không có gì mới lạ vẫn như phong cách bình thường áo sơ mi kết hợp với quần jean luôn làm tôi thoải mái nhất khi mặ c đi làm. Sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi thứ tôi khóa cửa và đi sang phòng Lan. Biết tính con bạn mình lúc nào cũng lề mề nên tôi đã phải gọi điện từ trước thông báo cho nó dậy chuẩn bị chứ không giống như mấy lần trước sang phòng rủ nó đi đâu đó là y rằng phải đứng đợi mười mấy phút. Lần này đúng như kế hoạch tôi đi sang tới phòng là vừa kịp lúc nó chuẩn bị xong rồi hai đứa cùng nhau đi đến tiệm sách

Vì chỗ tiệm sách cũng khá gần với chỗ tôi ở, chỉ cần đi bộ khoảng 5 phút là đã tới nơi rồi. Do đến quá sớm nên cũng vẫn chưa có vị khách nào tới đọc hay là mua sách gì cả, chỉ có mỗi bà chủ tiệm ngồi ở quầy bấm điện thoại thôi. Thấy chúng tôi bước vào bà đi theo luôn để hướng dẫn công việc chúng tôi cần làm là gì và làm nó như thế nào, công việc này khá là dễ nên nói tí là chúng tôi hiểu luôn. Nhiệm vụ của tôi với Lan chỉ là sắp xếp sách vào đúng khuôn của nó ví dụ như truyện thì vào khuôn truyện, sách lớp bao nhiêu thì vào khuôn của nó.. Sau khi bà chủ tiệm nói xong thì chúng tôi bắt tay luôn vào làm việc của mình, do sách mới nhập về nhiều nên từ lúc làm đến giờ tôi với Lan chưa buôn chuyện với nhau được tí nào.

Đang mải mê làm thì nghe tiếng động có người bước vào, tôi chỉ nghĩ là khách hằng đến mua sách gì đó thôi nên cũng chả quan tâm đến tiếp tục làm việc. Một lúc sau thấy có bước chân tôi với ngẩng đầu lên thì thấy bà chủ với cậu con trai vừa nãy, tôi với nhìn bà chủ hỏi:

"Nhân viên mới ạ".

Đúng như tôi đoán thì cậu ấy là nhân viên mới tới xin làm trùng ca với chúng tôi luôn, cậu ấy có vẻ ngoài khá là ưa nhìn, cao ráo mà còn trắng nữa. Cậu ấy giới thiệu với chúng tôi tên là Đức, quê ở Nam Định, sinh năm 2003 vậy tức là bằng tuổi chúng tôi rồi chỉ là học khác trường Đại học thôi. Bạn ấy khá là vui vẻ hòa đồng, mới vào làm thôi mà đã hỏi han nói chuyện suốt cả buổi với chúng tôi. Ban đầu khi mà chưa có bạn ấy đến thì tôi với Lan mải làm cũng không nói gì nhưng khi Đức đến thì bao nhiêu chuyện được tuôn ra, cũng một phần là do bạn mới quen nên có nhiều chuyện mới lạ để kể. Đó là một ấn tượng khá tốt để lại trong suy nghĩ của chúng tôi.

Do tôi với Lan đăng kí làm cả ca tối nên chúng tôi quyết định đến bữa sẽ ra quán mua một hộp cơm về ăn. Khoảng 6h thì tôi thấy bạn Đứa lấy cặp đi ra ngoài tôi tưởng bạn ấy chỉ làm ca chiều nên giờ đi về, nào ngờ đúng lúc tôi với Lan định ra ngoài mua cơm thì thấy cậu ấy sách ba hộp cơm đi vào mới chúng tôi.

"Ngày đầu gặp mặt chả có gì tặng đành mua cơm về đãi hai cậu vậy"

Tôi với Lan khá bất ngờ về hành động này nhưng cũng vấn vui vẻ nhận lấy vì thời gian chúng tôi mời lại bạn ấy còn nhiều mà. Tôi liền cầm lấy cười nói:

"Ui cảm ơn cậu nhiều nha, nãy tôi còn tưởng cậu chỉ làm ca chiều nên đến giờ về rồi".

Đức:

"Nhà cũng không làm gì nên tôi cũng đăng kí làm cả ca tối".

Tôi với Đức vừa nói được hai câu đã thấy bà Lan nhà t ăn nhồm nhoàm nói vào:

"Đức ạ, cậu tốt quá món ăn ngon quá trời, lần sau bọn tôi sẽ mời lại cậu một bữa coi như chào mừng bạn mới nha".

Tôi nhìn vậy cũng chỉ đành lắc đầu, cái độ tham ăn của nó cũng có khác gì tôi đâu, may sao tôi còn có chút liêm sỉ nên nhịn chưa ăn chứ không giờ là y nó rồi.

"Thôi ăn đi tí còn làm việc nữa".

Vậy là cả ba người lao đầu vào ăn, chả giữ ý tứ gì, vừa ăn rồi còn vừa nói bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất, cái tính của Đức nói chung là khá hợp với hai đứa nói nhiều như tôi và Lan.

Đang ăn dở thì tôi chợt nhớ ra chưa nói cho Đạt biết mình làm tối không nhỡ cậu ấy cứ đợi thì chết, mải mốt bỏ hộp cơm xuống bàn trước ánh mắt lạ lùng của Lan và Đức, lúc này tôi không để ý nên không thấy được ảnh mắt của họ chạy ngay lập tức đến chỗ túi sách móc điện thoại ra bấm vào số điện thoại của Đạt gọi. Vừa đổ chuông một tí là cậu ấy bắt máy luôn tôi nói ngay lập tức:

"Hôm nay tao làm tối nên đừng đợi nha, nào làm xong rồi gọi nói chuyện nhé".

Đạt:

"Mấy giờ mới làm về thế".

Tôi:

"Chắc khoảng 9 rưỡi đó".

Đạt:

"Ừm, nào nào về thì gọi luôn nhé, mà đã ăn cơm chưa".

Tôi:

"Ăn rồi nè, thế thôi nhá, nào về gọi cho".

Tôi tắt điện thoại cất vào túi rồi trở lại ngồi vào bàn ăn. Hai đứa kia thấy lạ nhưng chúng nó cũng chả hỏi, chỉ thấy tôi về bàn thì ngẩng đầu lên nhìn chút rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Sau khi tất cả đã ăn xong thì mỗi người lại bắt tay vào làm việc của mình. Thời gian cứ thế trôi qua chả mấy chốc đã đến giờ về, tôi với Lan thì ở gần nhau còn đức ở phòng trọ khác nên tạm biệt nhau xong thì mỗi người đi về một đường. Bước từng bước trên con đường đầy ánh đèn, hôm nay cũng không tấp nập hơn hôm trước là bao, tự dưng trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Đạt với tôi đi trên con đường này, tôi nghĩ giá má cậu ấy ở đây thì vui biết mấy chả biết từ giờ đến khi nào với được gặp lại nhau.

Đi một tí là về tới nhà, tôi với Lan gật đầu tạm biệt rồi người nào về phòng người nấy. Nãy Đạt nó dặn tôi là về phải gọi luôn cho nó nhưng chả hiểu sao tôi lại quên mất tiêu, vì làm việc cũng mệt nên vừa tắm xong tôi đã leo lên giường đi ngủ quên phéng luôn cái chuyện đấy.

Còn Đạt thì lúc đấy cứ ngồi đợi tôi gọi, cứ một lúc lại mở điện thoại ra nhìn nhưng không thấy tín hiệu gì cả. Nó và mess gọi cho tôi cũng không thấy bắt máy bởi tôi đi ngủ là tắt mạng luôn rồi nên cũng chả biết gì hết, cứ say sưa ngủ ngon lành đẻ ai đó phải ngồi đợi trong vô vọng. Sáng hôm sau tôi dậy còn chưa nhận ra mình đã quên điều gì, vẫn bình thường mon dọn nhà cửa rồi nấu như hàng ngày. Mãi cho đến khi xong mọi thứ tôi với mở máy tính lên chuẩn bị học onlne thì thấy bao nhiêu cuộc gọi nhỡ cậu ấy gọi cho mình, lúc này tôi với trợn tròn mắt bịt mồm nhớ ra việc mình quên tối qua không gọi điện thoại cho Đạt. Trời ạ có mỗi cái việc đấy thôi mà còn không nghĩ ra, tôi cứ loay hoay mãi không biết nên nói gì để chuộc cái lỗi lầm này, thật sựu rất khó đối với một người ít nói lời ngọt ngào như tôi.
 
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 16: DỖ DÀNH

Mất bao nhiêu lâu suy nghĩ xem nên nhắn gì, nói gì với cậu ấy mãi cũng không có được một phương ăn án nào hợp lý. Cứ nhập tin nhắn rồi lại xóa không biết bao nhiêu lần rồi cuối cùng tôi đã quyết định nhắn tin xin lỗi trước đã, nếu mà cậu ấy không giận thì tốt mà nếu giận thì từ từ tìm cách tiếp. Sau khi đã thông suốt thì tôi nhắn tin luôn cho Đạt tỏ vẻ rất hối lỗi "Hic xin lỗi hôm qua mình đi làm về quên mất việc gọi điện thoại, với cả lúc đi ngủ tao có thói quen tắt mạng nên không có biết mày gọi sorry sorry, icon buồn".

Có một điều như này lúc yêu nhau thỏa thuận sẽ gọi nhau là anh em nhưng mỗi lần gọi nó ngượng quá thế là bỏ luôn cứ xưng hô như cũ cho thoải mái.

Tôi ngồi đợi xem cậu ấy có trả lời không mà đáng tiếc là giờ này cậu ấy vừa vào giờ làm nên chắc không có thấy tin nhắn này nên đành để trưa rồi nói chuyện vậy. Tôi thoát facebook ra bắt đầu vào phòng zoom để học online. Dù ngồiim nghe cô giáo giảng bài thế nhưng tôi chả bao giờ tập chung được hết làm việc riêng này đến làm việc riêng khác, chính vì thế lời nói của cô chả thế nào chui vào đầu của tôi được. Cộng thêm ngày hôm nay tôi còn phải suy tính cách để làm cho người yêu mình hết giận nữa thì làm gì còn tâm trí mà học. Tôi mong thời gian trôi thật là nhanh đến trưa đi để Đạt nó rảnh mà nhắn tin với tôi mà càng nghĩ thì lại càng thấy thời gian trôi chậm chạp làm ruột gan rối tung cả lên.

Cuối cùng cũng kết thúc bài học, tôi thở phào nhẹ nhõm mở ngay điện thoại lên xem cậu ấy đã trả lời lại hay chưa rồi cuối cùng ai đó vẫn đang giận mình nên không thèm xem luôn, tôi biết được điều này bởi dù lúc tôi có ở nhà thì đến giờ này cậu ấy vẫn thường xuyên nhắn tin với tôi còn nay không nhắn tin là biết chắc chắn đang giận dỗi rồi. Tôi không để im gọi luôn video cho Đạt, một lần gọi không nghe thi gọi cho chục cuộc thế nào cũng phải nghe mà thôi. Đúng như vậy gọi cuộc đầu tiên chuông đổ suốt cũng không thấy ai bắt máy, tôi lại gọi lần lần thứ hai rồi lần thứ ba, mãi đến lần thứ tư cậu ấy không chịu được nữa mới bắt máy của tôi.

Lúc này tôi cũng hơi bực mình một chút nên thấy bắt máy cái tôi nói luôn:

"Tưởng không thèm bắt máy luôn cơ".

Tôi nói thế mà cũng không thấy bên kia nói gì, tôi chớt nhận ra là mình sai trước nên cơn giận của bản thân cũng được hạ xuống, nhẹ giọng lại nói tiếp:

"Vẫn còn giận chuyện tối qua hả, người ta xin lỗi rồi mà, tại làm về cũng mệt nên không có nhớ ra việc gọi điện. Đảm bảo sẽ không bao giờ có lần sau".

Tôi cứ luyên thuyên năn nỉ lên năn nỉ xuống mà cậu ấy cũng không chịu nói lại câu gì với khổ chứ, bao nhiêu lời tôi tuôn ra hết trơn rồi vẫn không được, đang thì nghĩ xem mình nên nói gì nữa thì thấy tiếng nói từ đầu bên kia:

"Rồi sao nữa".

Trời ơi nghe được câu này tâm trạng đang ủ rũ của tôi tươi tỉnh lên hẳn, bởi tôi biết cậu ấy chịu nói chuyện thì chắc chắn bớt giận rồi. Được đà tôi lại lôi văn ra nình hót:

"Đạt đẹp trai, dễ thương, dễ mến tha cho mình nhá, từ nay về sau Đạt nói gì mình cũng nghe không cãi lại, luôn luôn ngoan ngoan nhé nhé nhé" bala.. bala..

Nãy thì bế tắc văn lắm thế mà vừa nghe được một câu nói của ai kia làm não tôi nhảy số lên level max luôn, tôi nói quá nhiều đến nỗi mà nó không chịu được nữa phải lên tiếng can ngăn dừng lại:

"Rồi rồi đừng nói nữa đau hết cả đầu, lần này tha cho còn lần sau thì đừng nhìn mặt đấy".

Không cần suy nghĩ tôi trả lời ngay lập tức:

"Biết rồi biết rồi nè, hứa sẽ không như vậy nữa đâu".

Đúng là lúc giận với lúc không giận khác nhau hoàn toàn, sau khi tha lỗi cho tôi thì thấy cách nói chuyện khác hẳn, nói nhẹ nhàng hơn còn hỏi tôi ăn chưa, học mệt không v.. v.. khiến tôi cũng phải bất ngờ ví sự thay đổi chóng mặt này. Nhưng hành động đó lại càng làm tôi cảm thấy cậu ấy đáng yêu chết đi được. Từ sua vụ lần này tôi đã rút ra kinh nghiệm tốt nhất không nên chọc giận nó chứ không mỗi lần nịnh nọt như này chắc tôi sẽ tổn thọ mà chết sớm mất.

Mối quan hệ của chúng tôi sau lần giận đấy lại quay về trạng thái như thường ngày, cứ mỗi tối đi làm về sau khi call video với bố mẹ xong thì lại call luôn với nó không dám quên thêm một lần nào nữa.

Dù không được gặp mặt nhau nhưng tôi thấy tình cảm của chúng tôi vẫn như ban đầu mới yêu. Bởi vì chúng tôi yêu nhau không dám cho mọi người biết nên không được giống như các cặp đôi khác đăng những khoảnh khắc hạnh phúc bên nhau lên trang cá nhân, hay là thể hiện công khai những hành động thân mật của mình. Nhiều lúc tôi nghĩ cũng thấy có lỗi với cậu ấy vì cái khó của mình mà không được chính thức công khai. Còn cậu ấy thì cũng nghĩ cho tôi nên thoải mái đón nhận điều ấy, dù chỉ yêu trong thầm lặng nhưng tình cảm chúng tôi sẽ mãi ngọt ngào lên mỗi ngày.

Đêm nào chúng tôi luôn kể cho nhau nghe hoạt động hàng ngày của đối phương diễn ra như thế nào. Đến cả việc tôi quen một người bạn mới (Đức) cũng kể cho cậu ấy nghe vì tôi muốn cậu ấy có thể đặt niềm tin vào tôi, tin tưởng vào cái tình yêu mà tôi dành cho cậu ấy.
 
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 17: TIN TƯỞNG

Cuộc sống của tôi trên Hà Nội trôi qua rất bình lặng, một ngày hết học online thì lại đi làm lâu lâu với có một buổi tối đi dạo ngoài ngoài phố đi bộ, chính vì vậy hầu như tôi đều dành ra một khoảng thời gian nhất định ngồi nói chuyện với Đạt. Chúng tôi luôn bình yên như thế, chỉ cần ngồi kể nhau nghe hoạt động thường ngày ra sao cũng đủ làm tôi hạnh phúc lắm rồi.

Bao nhiêu ngày tháng đi làm ở tiệm sách tôi chưa hề nghỉ buổi nào kể cả hôm chủ nhật, bởi tôi nghĩ ở nhà mình cũng chả biết phải làm gì đi làm sẽ có công việc để riết thời gian, có bạn bè nói chuyện cũng đỡ chán. Nhưng từ sáng ngày hôm nay tôi đã thấy bản thân hơi mệt mỏi nằm mãi cũng không muốn dậy, nay cũng k học online nên tôi cho phép mình nằm xem có đỡ không rồi dậy nấu món gì đó lấp đầy cái bụng.

Nhắm mắt lại ngủ lúc nào không hay, mãi cho đến khi có tiếng ồn ào ở ngoài hành lang làm tôi giật mình tỉnh lại. Đang trong trạng thái ngái ngủ tôi dụi mắt liên tục cho bản thân mình tỉnh hẳn, mò lấy cái điện thoại mở lên xem mấy giờ rồi, vừa nhìn vào tôi giật mình bật luôn dậy giờ này đã 10 rưỡi rồi. Tôi chỉ muốn nằm một chút chõ đỡ đau đầu vậy mà chả thấy đỡ chút nào thậm chí còn đau hơn lúc trước đó. Tôi thấy bản thân không ổn nên lục luôn trong vali lấy ra một vỉ thuộc trị đau đầu. Định đưa lên mồm uống thì tôi chợt nhớ ra mình chưa ăn gì hết uống vào bị say thuốc chết. Bỏ thuốc lại tôi cố gắng lê từng bước vào bếp lấy ra một gói mì ăn nhanh để pha chứ giờ tôi cũng không thể nào nấu được cái gì hết.

Bị ốm khiên cho vị giác của tôi ăn gì cũng không thấy ngon nhưng vì muốn nhanh khỏi tôi cố gắng nuốt mấy miếng rồi uống thuốc. Cuộc sống xa nhà rất là khổ nếu như lúc còn ở nhà thì chắc chắn ốm sẽ có bố mẹ lo cho từ bữa ăn đến thuốc uống còn giờ đây tôi chỉ có một mình, tất cả đều do bản thân lo liệu, ốm cũng không thể nói cho ba mẹ biết vì sợ mọi người ở nhà sẽ lo lắng.

Sau khi ăn xong, uống thuốc xong tôi thấy với tình hình này chắc không thể đi làm được rồi nên đã gọi điện nói cho Lan rồi nhờ nó xin nghỉ giúp. Bây giờ cơ thể tôi chả làm gì được chỉ muốn nằm mà thôi nhưng sáng tôi nằm quá nhiều rồi sợ nằm tiếp sẽ càng làm ốm nặng thêm thế là tôi quyết định ngồi im xem điện thoại cho đỡ chán. Bởi nay Đạt bảo cậu ấy đi làm nên tôi cũng không nhắn tin mà ngồi lướt bảng tin facebook xem những bức ảnh của những người trong vòng bạn bè đăng lên. Lướt đi lướt lại cũng hết, không biết làm gì nữa tôi chớt nhớ ra con Thúy nay ở nhà nên gọi cho nó ngồi nói chuyện. Tiếng chuông chỉ vang lên vài phút là nó bắt máy luôn, nhìn camera nó quay là một quán nào đấy không phải nhà Thúy nên tôi hỏi ngay:

"Mày đang ở đâu đấy".

Thúy:

"Tao đang ở quán nước, nay có hẹn với mấy người ở công ty". Tôii vơi nó đang call video nhìn mặt nhau, Thúy nó vừa nhìn mặt tôi một cái là nhận ra có gì đó khác bình thường nên nói tiếp:

"Mày sao vậy, nhìn mày phờ phạc quá".

Tôi cũng chả giấu gì nó nói luôn:

"Sáng nay dậy thấy người hơi mệt chắc bị ốm rồi"

Nghe tôi nói xong nó quay lại nói tôi một trận:

"Chắc ở trên đấy một mình ăn uống không điều độ, quần áo thì mặc phong phanh nên với bị cảm chứ gì nữa, thế đã ăn uống thuốc gì chưa".

Thấy dáng vẻ nói y như mẹ tôi thì tôi cũng chỉ biết cười gật đầu tỏ ý là mình đã ăn uống hết rồi. Nó cũng không nói đến việc đấy nữa chỉ dặn tôi ở trên đấy thì chăm sóc cho bản thân tốt vào không về thì biết tay với nó. Nhìn nó bình thường tính trẻ con vậy thôi chứ có chuyện gì đó là nói y như người lớn vậy. Chúng tôi nói qua nói lại một chút là nó băt tôi tắt máy đi ngủ ngay và luôn. Tôi không chịu thì lại lôi Đạt ra để dọa tôi là không ngủ sẽ nói cho cậu ấy biết. Dọa như thế thì tôi đành ngậm ngùi tắt máy nằm x uống giường nhắm mắt lại nhưng không thể nào chợp mắt được. Không ngủ được nên tôi lại với lấy cái điện thoại ra chơi, vừa mở mạng lên thấy thông báo có một tin nhắn của Thúy gửi đến, tôi mở ra xem thì thấy một bức ảnh và trong bức ảnh có một người con trai và một người con gái đang ngồi uống nước, hai người đó không ai khác chính là Đạt và người yêu cũ của bạn ấy.

Khi nhìn thấy bức ảnh này cảm xúc đầu tiên của tôi chính là một cơn mệt mỏi ập đến, đầu càng ngày càng đau lên rất nhiều khiến tôi chả nghĩ ngợi được gì, không thể chịu được nữa tôi lập tức bỏ điện thoại xuống nhắm mắt lại để cho cơ thể được thoải mái nhất. Tôi cứ nằm im như thế mất một lúc đến khi thấy bản thân tỉnh táo thì tôi lại mở điện thoại lên xem, lúc này tâm trạng tôi đã bình tĩnh lên rất nhiều, tôi nghĩ cái ảnh này đơn giản hơn "chắc cậu ấy chỉ tình cờ gặp mà thôi chứ không có việc gì xảy ra hết mình phải tin tưởng vào tình cảm mà cậu ấy dành cho mày".

Khi đã nghĩ thông tôi lại trở lại trạng thái bình thường tôi lập tức trả lợi lại cho Thúy nói rằng "Chắc hai người chỉ tình cờ gặp nhau thôi nên kệ đi". Đó cũng chính là lời nói mà tôi dặn lòng phải luôn nghĩ như thế chứ không được nghĩ linh tinh làm rạn nứt tình cảm của hai đứa.

Chuyện bức ảnh ngày hôm nay tôi coi như không cứ gì, vẫn cứ bình thường đợi đến giờ như thường ngày thì gọi điện cho cậu ấy. Việc tôi ốm tôi cũng không nói sợ cậu ấy lo, khi call video thì tôi cố gắng nói cười vui vẻ như bình thường mặc dù trong người vẫn còn chút mệt mỏi. Trong lúc nói chuyện cậu ấy không cảm thấy có điều gì khác lạ nên tôi cũng yên tâm hẳn chỉ là mọi ngày chúng tôi nói chuyện rất muộn nhưng nay tôi chỉ muốn ngủ sớm mà không biết nên lấy lý do gì cho hợp lý. Cũng thật may mắn trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì tôi có điện thoại gọi đến, đúng lúc tôi có thể viện cớ để tắt máy còn đi ngủ sớm.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 18: BỆNH NẶNG

Đối với sức khỏe của bản thân tôi luôn hiểu dù sốt nặng thì chỉ sau một đêm sẽ hoàn toàn khỏi, tuy nhiên lần này dù qua một đêm rồi nhưng tôi vẫn sốt như thế không hề thuyên giảm. Sau một đêm ngủ li bì cơ thể tôi vẫn như hôm trước ăn uống không ngon, người thì cứ mệt mỏi lâng lâng chỉ muốn nằm im không muốn đi lại một tí nào. Trong tình hình covid như hiện nay đây là một trong những dấu hiệu khi mắc covid, tôi lo lắng lắm nên quyết định phải đến bệnh viện khám ngay lập tức.

Trên đường đến bệnh viện không lúc nào là tôi không run sợ cứ nghĩ đến cái điều xấu nhất sẽ xảy ra "nếu mình mắc thật thì ba mẹ ở nhà sẽ rất lo lắng, họ cũng sẽ thấy có lỗi bởi vì con của mình muốn kiếm tiền phụ cho ba mẹ với dẫn tới tình cảnh như bây giờ" bao nhiêu viễn cảnh cứ xuất hiện trong đầu tôi, tuy nhiên lúc tới bệnh viện rồi thì tôi lại luôn tin tưởng vào điều may mắn sẽ xảy ra tôi không hề nhiễm covid mà chỉ bị ốm bình thường thôi.

Khi tinh thần đã ổn định trở lại tôi đi vào để bắt đầu khám, may mắn là tôi không bị mắc covid mà bị sốt xuất huyết. Tuy mắc sốt xuất huyết đỡ hơn mắc covid nhưng đây cũng là một căn bệnh chữa tương đối lâu, hàng ngày tôi sẽ phải đến bệnh viện để tiêm truyền cho bạch cầu tăng lên. Chính vì vậy một tuần này tôi để phải nghỉ ở nhà không được đi đâu hết. Tôi cũng đã báo cho ba mẹ biết tình hình hiện tại của bản thân mỗi Đạt là tôi chưa có nói, định để tối nay nó đi làm về thì tôi sẽ gọi điện và kể về việc này. Khi ba mẹ tôi biết thì họ bắt tôi phải về nhà luôn chứ không được ở một mình trên đấy, họ lo lắng tôi không biết tự chăm sóc bản thân để rồi dẫn đến bệnh càng nặng hơn trước, tôi thì nhất quyết không chịu về lôi ra vô vàn lý do để khuyên bố mẹ cho mình ở lại. Sau hơn một tiếng call video thì cuối cùng mẹ cũng đồng ý cho tôi ở lại.

Thấm thoát từ lúc đi khám về đến giờ tôi cũng vẫn chưa làm được gì, da vẻ thì xạm lại không còn sức sống như trước. Tôi đang định xuống dưới nhà mua một hộp cơm mang về ăn thì có thấy tiếng gõ cửa, tôi ra mở cửa thì thấy Lan và Đức đang đứng đó trên tay Đức còn cầm 3 hộp cơm với một dây sữa TH truemilk. Tôi cũng không bất ngờ khi thấy hai đứa ở đây vì lúc trưa tôi Đã gọi điện cho Lan và nhờ nó đến chỗ làm xin nghỉ một tuần giúp mình, Đức cũng làm ở đấy thì kiểu gì Lan nó cũng sẽ nói mà thôi.

Thấy không phải đi mua đồ nữa nên tôi mời chúng nó vào nhà luôn:

"Đến đúng lúc quá, vào nhà đi nào".

Để đồ ăn trên bàn Lan nó để bên cạnh tôi nhìn chằm chằm và hỏi:

"Thế nay đi khám họ bảo sao, có nặng không?".

Đức thì đứng một bên nghe tôi trả lời:

"Thì họ bảo tao bị sốt xuất huyết, bạch cầu đang bị giảm nên mấy ngày này phải đến bệnh viện truyền".

Lan lại hỏi tiếp:

"Ừm giờ cứ ở nhà nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ nào khỏe thì đi làm sau, nay t cũng xin nghỉ giúp mày rồi".

Tôi cười nói lại:

"Okii cảm ơn nha".

Nghe chúng tôi nói chuyện giờ Đức với lên tiếng:

"Thế mỗi ngày đi truyền thì mày đi bằng cái gì để đến đó".

Tôi nghĩ một tẹo rồi nhìn Đức trả lời:

"Chắc sáng dậy rồi bắt xe buýt đi thôi chứ có xe đâu mà đi".

Đức lại nói tiếp:

"Hay sáng tao sang lai mày đi nhé, đằng nào tao cũng có xe máy ba mẹ mới gửi lên".

Tôi cũng hơi ngại định từ chối thì Lan nó đã chen nói luôn vào:

"Được được đấy, cứ để Đức lai đi đừng có đi xe buýt bến vừa xa lại còn phải chờ lâu nữa. Cứ quyết định vậy đi đằng nào nó cũng rảnh mà, Đức nhờ".

Nghe nói thế cũng thấy hợp lý nên tôi không chối nữa mà chấp nhận cho Đức chở đi. Sau khi quyết định song chúng tôi bắt đầu lấy cơm hộp ra ăn, mọi lần kiểu gì tôi cũng ăn hết một hộp nhưng từ lúc bị bệnh miệng tôi lúc nào cũng nhạt nhẽo nuốt cái gì cũng không thấy ngon, chỉ cố ăn được một nửa hộp để uống thuốc mà thôi. Lan với Đức cứ ép tôi cố gắng ăn nốt mà tôi không tài nào nuốt nổi nữa, đành vất đi nửa hộp còn lại vậy chứ có giữ lại thì hôm sau nó nguội cũng không thể ăn nổi.

Ngày nay tôi bị bệnh nên ăn xong chúng nó chả bắt tôi phải làm gì hết cứ ngồi im đấy nó mon xong thì sẽ đi đun nước nóng cho mà uống thuốc. Tôi định cứ uống nước lạnh như bình thường thì Đức nhất quyết không cho uống, nhấn tôi ngồi im xuống giường đợi một tí là nước sẽ sôi. Không làm được gì đành nghe theo sự sắp xếp của chúng nó vậy.

Tôi cảm thấy rất là hạnh phúc khi dù ở dưới quê hay trên thành phố tôi đều có những người bạn tốt, luôn luôn quan tâm lo lắng cho tôi, đó là một niềm may mắn lớn nhất trong cuộc đời mà tôi đã có được.

Tối ngày hôm nay Lan quyết định sang phòng ngủ với tôi để canh không nhỡ tối sốt nặng hơn thì còn có nó kịp thời chăm sóc. Bệnh này không phải là một loại bệnh ốm bình thường mà nó cực kì nguy hiểm nếu không kịp thời chữa bệnh thì cũng rất dễ bị biến chứng căn bệnh đến mức không thể chữa được. Biết ý tốt có nó nên tôi cũng không dám từ chối bởi nó nói thế cực kì hợp lý. Sau khi chuẩn bị mọi thứ cho tôi xong thì Đức cũng đi về, tôi không giữ lại chơi bởi giờ cũng không còn sớm nữa cho Đức về nghỉ ngơi mai còn dậy sớm sang lai tôi đi truyền.

Tạm biệt Đức xong thì Lan cũng đi về phòng nó để tắm rửa sạch sẽ rồi tí với sang.

Khi nhà chỉ còn một mình tôi, tôi lấy điện thoại ra gọi cho Đạt xem đã đi làm về chưa. Tôi gọi một cuộc không thấy bắt máy thì cũng không gọi nữa mà gọi luôn cho mẹ. Khoảng thời gian xa nhà tôi ngày nào cũng sẽ gọi điện cho ba mẹ để mọi người có thể yên tâm hơn không phải lo lắng cho tôi, nay tôi bị bệnh thì lại càng phải gọi báo cáo tình hình mỗi ngày cho họ biết, ba mẹ là người lên thì họ sẽ biết những cái cách chữa bệnh như nào là hợp lý, biết nên ăn gì và nên kiêng gì để sức khỏe có thể sớm bình phục lại.

Hai mẹ con nói chuyện rất lâu mãi gần đến giờ đi ngủ thì với tắt, tôi quy lại tin nhắn với Đạt xem cậu ấy rep chưa thì cũng hơi thất vọng một chút là vẫn không thấy cậu ấy đâu. Tôi gọi lại một lần nữa vẫn không có người bắt máy nên quyết định tắt máy đợi Lan sang thì sẽ đi ngủ luôn.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,674 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 19: LẦN BẮT GẶP THỨ HAI

Sáng hôm sau đúng như đã hứa, 7h đã thấy Đức sang chở tôi đến bệnh viện truyền. Thời tiết bây giờ ngày càng lạnh chỉ cần bước ra khỏi phòng thôi là đã thấy người ngợm như muốn đông cứng lại, hôm nay do bị bệnh nên tôi mặc biết bao nhiêu lớp áo, đi giầy, đeo khẩu trang, đội mũ mà vẫn cảm giác được cơ thể đang run cầm cập. Đấy mới chỉ ở hành lang của phòng đã lạnh vậy rồi, đi xe máy ra đường còn ghê gớm hơn rất nhiều. Tôi với Đức đi trên đương không thể thiếu nổi những lời than vãn, xuýt xoa, không phải mỗi chúng tôi như vậy mà đại đa số những người tôi nhìn thấy ai cũng chỉ hở mỗi hai con mắt còn lại từ trên xuống dưới đều kín mít. Tôi cũng khá thấy ngại với Đức khi mới sáng ra đã phải dậy sang đón tôi mà còn trong cái thời tiết buốt lạnh như thế này, nên vừa tới bệnh viện tôi gỡ luôn cái bao tay xuống đưa nó đeo cho đỡ bớt cóng. Lúc khi mới bắt đầu lên xe tôi đã bảo Đức lấy bao tay của tôi mà đeo vào nhưng nó nhất quyết không chịu vì trong người tôi còn đang ốm để bị lạnh nữa thì rất nguy hiểm, tôi nài nỉ bao nhiêu nó cũng không chịu nên tôi đành thôi chấp nhận leo lên xe cho nó lai.

Bước vào trong bệnh viện không khí nó khác hẳn so với ngoài trời, ấm áp hơn rất nhiều, vì bệnh viện khá đông người đến khám nên chũng tôi phải ngồi chờ mất một lúc với được gọi vào truyền. Trong cái khoảng thời gian đợi truyền xong Đức nó cũng không đi ra ngoài mà ngồi cạnh nói chuyện với tôi cho đỡ chán, gương mặt tôi lúc này rất là tệ không còn vẻ hồng hào, bóng loáng như hôm trước nữa, tôi cũng hỏi bác sĩ về vấn đề này rồi thì bác sĩ bảo bị sốt xuất huyết thì ai cũng sẽ như thế vài hôm đỡ là nó lại bình thường. Nghe vậy tôi cũng yên tâm hơn lúc ở nhà, nhìn mặt mình trong gương thôi là đã thấy chán đời rồi.

Sau một hồi truyền xong, tôi đi ra quầy thanh toán tiền rồi cả hai cùng lên xe đi về. Lúc này tôi chỉ muốn ở yên trong bệnh viện vì ở đây nó quá ấm luôn ai vào cũng đều không biến bước chân đi ra. Dù không muốn thì cũng vẫn phải tiếp tục chống chọi với cái thời tiết khắc nghiệt này, mùa hè thì tôi lại thích mùa đông mà giờ mùa đông rồi tôi lại ao ước đến mùa hè, đúng như bạn tôi nói tôi là "cái con người khó chiều".

Lúc chuẩn bị ra bãi đỗ xe, Đức định gỡ bao tay xuống đưa tôi, tôi thấy một cái nhìn nó lườm và nói:

"Để đấy mà đeo đi tao đút tay vào túi áo là được còn mày để tay cóng như thế hôm sau làm sao tao dám đi nhờ mày nữa".

Tôi nhất quyết không chịu cầm lại bao tay, dù đưa vào tay tôi tôi cũng kệ thế nên cuối cùng nó với chịu chấp nhận đeo vào rồi còn nói kèm theo:

"Rồi tao đeo rồi đấy đi được chưa cô nương".

Thấy vậy tôi với cười và leo lên xe để nó chở về nhà. Chiếc xe đi từ từ trên con đường, dù lạnh nhưng chúng tôi cũng không phóng nhanh vì đường ở thành phố cực kì nguy hiểm bao nhiêu chiếc xe đi qua đi lại xẩy tay một tí cũng có thể rất dễ bị tai nạn, cứ đi chậm mà an toàn là được.

Đưa tôi đến nhà thì Đức cũng về luôn, tôi định giữ lại vào nhà chơi một chút rồi về nhưng nó bảo nó có việc bận nên tôi cũng không tiện giữ lại nữa, tạm biệt xong là đi vào nhà luôn.

Vừa bước vào can nhà ấm cúng của mình sảng khoái hẳn, do Lan dặn tôi ốm thì cứ nằm im trên giường không phải nấu ăn gì hết, đến trưa nó sẽ nấu cơm rồi mang sang hia đứa cùng ăn, nên giờ tôi cực kì rảnh chỉ việc nằm và chơi điện thoại. Vừa mở điện thoại lên tôi thấy một tin nhắn báo đến, mở ra thì đúng là tin nhắn của cậu ấy, cậu ấy nhắn rằng:

"Sorry tình yêu, lúc đấy anh làm không cầm điện thoại nên không biết em gọi".

Tôi cũng nhẹ nhàng trả lời lại:

"Không sao hết nè, lúc nào rảnh thì chúng mình nói chuyện sau".

Tôi biết giờ cậu ấy đang làm chắc là sẽ không trả lời tin nhắn được đâu nên nhắn xong tôi thoát khỏi đoạn chát đó mở vào đoạn chát với Thúy. Tôi cũng đã khoe với nó là mình bị sốt xuất huyết nên từ tối hôm qua nó đã nhắn bao nhiêu tin hỏi thăm các thứ, do hôm qua tôi ngủ sớm nên k biết để đến tận bây giờ mới trả lời lại toàn bộ.

Lúc nào tôi nhắn tin là y rằng một phút sau thấy nó trả lời luôn, nhiều lúc tôi không hiểu nổi nó làm bưng bê ở quán nước chả nhẽ rảnh đến thế, lúc nào cũng online được facebook. Cũng không khác lần trước, tôi vừa trả lời lại thì thấy nó nhắn lại luôm không phải chờ đợi gì hết.

Tuy nhiên cái cách nói chuyện của nó hôm nay khác lắm, cứ hỏi suốt về vấn đề của tôi với Đạt, tôi không hiểu gì hết chỉ nói là:

"Bọn tao vẫn bình thường mà, có việc gì à đâu mà nay mày hỏi nhiều câu lạ thế".

Cái việc nó hỏi như thế làm tôi rất tò mò, liệu có phải có chuyện gì xảy ra không, tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại đợi Thúy nó trả lời lại. Tôi đợi rất lâu chưa thấy nó trả lời làm tôi cũng sốt ruột hẳn lên lại tiếp tục nhắn cho nó:

"Có việc gì thì cứ nói đi mày".

Thúy:

"Mày có biết tối hôm qua tao lại gặp thằng Đạt đi với người yêu cũ của nó tiếp, tao nhìn thấy thật sự rất bất ngờ muốn ngay lập tức đi đến gặp hỏi nó tại sao chúng nó lại đi riêng với nhau nhưng lúc đó tao đi với bạn nên không đến đó được".

Lại một lần nữa tôi nghe thấy cái vấn đề này, tôi không hiểu nổi tại sao nó nhắn bảo tôi là nó đi làm mà giờ chính con bạn thân của chúng tôi lại nói tôi hôm qua nó đi với người yêu cũ. Trái tim tôi thực sự rất đau, dù tôi đi đâu gặp ai tôi cũng đều kể với nó vì muốn nó có thể tin tưởng tôi sẽ không bao giờ làm ra việc gì có lôi thế nhưng giờ đây thì sao mấy lần gặp người yêu cũng đều không nói với tôi một lời nào hết, giả sử nó sẵn sàng nói rằng nay nó gặp bạn ấy vì có một cái việc gì đó thì tôi đều coi như đó là một chuyện bình thường, thoải mái không có vấn đề gì hết. Chỉ là nó lại không làm được điều đó.

Tôi giữ bình tĩnh nhắn lại hỏi Thúy một lần nữa cho chắc chắn:

"Mày gặp vào tối qua đúng không? Lúc may gặp chắc chắn chỉ thấy mỗi nó với bạn kia ngồi với nhau".

Thúy:

"Tao gặp lúc tầm 9h gì đấy, không biết trước đó có ngồi cùng ai không thì tao không biết nhưng lúc tao đến quán gặp là chỉ thấy mỗi hai đứa".

Nhận được đáp án này tôi không còn gì mà ngụy biện cho cái sự thật ấy nữa, hóa ra bao lâu nay cái tình cảm dành cho tôi chỉ là sự rung động nhất thời, những lời nói hành động ấy đều không phải là thật lòng, những cái tốt đẹp mình cảm nhận được cũng đều là sự giả rối. Dù trước kia hay bây giờ thì người con gái cậu ấy yêu chỉ có duy nhất một người, đó là người cậu ấy gọi là người yêu cũ. Mặc dù đau lắm nhưng tôi không thể nào rơi nước mắt vì tôi nghĩ không đáng để tôi phải làm vậy, nếu ngày trước chắc chắn tôi sẽ khóc nhưng bây giờ thì khác rồi, dù mình khóc thì cũng không giải quyết được gì hết chỉ làm bản thân mệt mỏi hơn mà thôi.

Tôi không khóc không đồng nghĩa với việc tôi không đau, tính cảm mà tôi coi là đẹp nhất giờ lại là một con dao đâm thẳng vào trái tim của tôi, tôi từng cô gắng bước ra khỏi nỗi sợ của bản thân để tiến đến gần cậu ấy hơn rồi cuối cũng nhận lại chỉ là một nỗi đau trồng chất. Sự cố gắng vun đắp tình cảm hàng ngày của tôi cũng chỉ là du thừa, tôi không phải người cậu ấy yêu thật lòng mà chỉ là người nhất thời tìm đến mà thôi.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back