Bạn được Thư Quỳnh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Trần Ngọc Phong

Thiên nhược hữu tình,Thiên diệc lão.
4,395 ❤︎ Bài viết: 129 Tìm chủ đề
3684 1
Đệ có một câu hỏi, thứ gì trong kí ức được hình thành khi còn bé mà bây giờ vẫn còn nhớ là năm mấy tuổi.

Theo đệ nhớ thì kí ức lâu nhất mà đệ có thể nhớ được đó là năm 3 tuổi, khi đó là một lần đi chơi Đà Lạt cùng ba mẹ, đệ nhớ rằng khi đó, bố mẹ đã thuê một phòng khách sạn trên lầu 3 cái cầu thang đi lên có cái bục cao khoảng 20 cm một bực và có chiều ngang khoảng 50 đến 70 cm. Cái khách sạn đó đối diện một cái bùng binh và đệ còn mua một cái đồ chơi con quay hình người nhện hình như là 42 hay 46 nghìn gì đó mà bây giờ mất tiêu rồi. Đệ đi chơi hình như 2 hay 3 ngày gì đó, đệ ở đó có cưỡi một con ngựa còn chụp hình, còn đi một cái bảo tàng trưng bày những cái con động vật bị nhồi bông, đi chơi nguyên ngày thì hình như còn có đi vô một cái chợ đêm, đệ còn lỡ đá trúng cây dù của một bà lão. Tối về khách sạn đệ còn bật tivi lên coi doraemon cái tập hình như tên là 3 chàng hiệp sĩ mộng mơ thì phải.

Mà đó là trước đây thôi chứ bây giờ mặt giáo viên còn quên nữa là.

Phía trên là những gì mà đệ còn nhớ khi năm 3 tuổi, còn mọi người thì sao kí ức sớm nhất mà mọi người còn nhớ là gì.
 
325 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Mình cũng có kí ức cỡ 3-4 tuổi. Cái hồi nhà nội ngoại mình vẫn còn là nhà lá, khoảng thời gian đó mạng xã hội vẫn chưa phát triển nhiều nên lúc nào mình và mấy đứa em mình cũng đều kiếm nhau ra sau vườn bày đủ trò để chơi. Lúc đó đại gia đình mình cũng rất hay tổ chức những buổi đi chơi chung và có đầy đủ tất cả thành viên trong gia đình. Nhiều lúc mình ước gì được quay lại khoảng thời gian ấy, đúng là vật chât có thể hơi thiếu thốn thật nhưng lúc nào cũng đầy ấp tiếng cười cả. Bây giờ thì rất hiếm khi ngồi lại ăn chung mâm cơm hay tổ chức những buổi đi chơi vì ai cũng có công việc của riêng mình. Mấy đứa em mình thì cũng có bạn hết cả rồi, bây giờ mình còn chẳng nhớ nổi lần cuối mình gặp mặt tụi nó là khi nào mặc dù vẫn sống gần nhau. Nói chung càng lớn càng cô đơn, chỉ ước được bé mãi thôi..
 
183 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồi bé cạnh nhà con bạn có cái ao, lũ vịt thường bơi ở đó. Ngày nào cũng qua chơi trò đu dây đứng từ bờ bên này đu sang bờ bên kia, mấy cái sợi dây leo của cây khá dài và chắc. Đến lượt mình đu phía trên nghe "ặc" một tiếng biết có chuyện chẳng lành thế là nhường cho chú mình đu (chú kém mình một tuổi). Chú đu rớt ngay ra giữa ao, ao cũng khá nông nhưng mà bùn lem hết cả người rồi chú về tắm. Cuối cùng chú vẫn sang chơi tiếp ai dè đâu lại bị ngã phát nữa.

Còn nhớ con bạn bên nhà nó nói với mình là con chuồn chuồn có màu đen vàng, tụi mình hay gọi là chuồn chuồn mắm. Nó nói là buổi tối con chuồn chuồn đó sẽ bay vào nhà nó đẻ ra con cá mắm (cá biển) mà chúng ta thường ăn. Mình tin ngay cũng đi bắt chuồn chuồn rồi thả nó vào cái nồi chờ nó đẻ
 
5,389 ❤︎ Bài viết: 324 Tìm chủ đề
Hồi 4 tuổi, bên cạnh nhà tôi có ông bà hàng xóm tốt bụng hết sức, hay giúp đỡ mọi người xung quanh. Mỗi lần mà bố mẹ tôi đi vắng là toàn gửi tôi sang nhà ông bà ấy trông hộ thôi. Nhà ông bà ấy thì có thêm 2 người con nữa, nhất là cái cô út nhà ông bà ấy rất hay bồng tôi ngồi trong lòng, nên tôi quý cô ấy như mẹ thứ 2 của mình vậy. Sau đó nhà tôi chuyển đi mà thời ấy không có điện thoại gì cả nên không biết tin tức gì về nhà ông bà ấy nữa. Mãi đến khi tôi lớn hơn, có lần bố mẹ tôi có việc phải qua đó thì nghe tin nhà ông bà ấy chuyển vào Nam sinh sống. Tôi nghe mà tiếc mãi, tới giờ tôi chưa gặp một người hàng xóm nào tốt như nhà ông bà ấy cả.
 
13,740 ❤︎ Bài viết: 254 Tìm chủ đề
Toàn người hình thành trí nhớ sớm. Mình thì..

yoci-49.gif
*yoci 49*
 
9,381 ❤︎ Bài viết: 258 Tìm chủ đề
Hâm mộ

Nói về ký ức hồi xửa hồi xưa thì mình chả nhớ gì rõ ràng cả. Chỉ nhớ mấy chuyện rất mơ mơ hồ hồ.

Nào là mình có một con gấu bông mà đứa nhỏ nào tới nhà mình cũng lấy ra dọa bọn nó. Thế là đứa nào cũng sợ con gấu bông đó. Haha.

Rồi thì có cái võng cột trên hai cây cột nhà, mình hay nằm ngủ trên đó.

Với cả có lần mấy ông anh mình thả diều, chẳng nhớ nổi tại sao mà ổng lại trèo lên mái nhà để thả diều luôn cơ.

Thế là hết, mình chỉ toàn nhớ những chuyện mơ hồ thôi, không hề nhớ chi tiết.
 
3,233 ❤︎ Bài viết: 112 Tìm chủ đề
Hồi 3 tuổi, lúc đó là bữa tối, tôi nhớ rất rõ là tôi mang cái cặp màu xanh lá, tự một mình đi lạc. Thế nhưng bố mẹ tôi nói tôi bị ngta bắt cóc, tôi chỉ nhớ một khoảnh khắc nhỏ là mình đang đi một mình ngoài đường, không có ai dẫn dụ cả.

Cùng với lúc tôi được tìm thấy, lúc đó bà nội tôi ôm tôi khóc sướt mướt trước các cô bác hàng xóm bên cạnh, tôi vẫn nhớ rất rõ nét mặt nội tôi lúc đó và nét mặt của 1 trong hai người đang ngồi uống cà phê bên nhà hàng xóm mà tôi nghi nghi đó là Bác ba tôi, người đã tìm thấy tôi rồi đưa tôi về. Vậy mà tôi chưa một lần nghe Bác ba tôi nhắc lại chuyện đó. Chắc ký ức lúc đó bị nhoè rồi.
 
514 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề
Hồi đấy nhớ rõ mồn một là lúc 8 tuổi, có bày đặt thích một anh chàng cùng lớp

Sau đó, nhờ hiệu ứng vi diệu của việc coi phim tình cảm Hàn Xẻng quá 7749 tập thì tui cũng "ngựa ngựa" vẽ đôi chim bồ câu cùng với trái tim bự chà bá ở chính giữa =)) đương nhiên là cũng có tên tui với tên của "chàng bạch mã quàng tử" trong cái tranh đấy :))

Rồi gấp lại, nhét trong vỏ gối rồi kéo khóa lại

Và mấy bà biết gì không: '>

Một lúc sau tui được ba chở đi ăn bún thịt nướng..

Đoán xem!

Chả biết số tui xui tới mức nào mà mẹ tui nhè ngay lúc tui đi ăn, ở nhà lột vỏ gối và ga giường để dọn dẹp: '))

Bất ngờ chưa con quễ! : '>*boni 44*

Mọi chuyện vỡ lở, mới vui vẻ vì được ăn no xong, về nhà được combo thêm trận chổi: V :)) *boni 68*

Từ đấy thì tui rén một mạch chả thèm mà cũng chả dám làm "công túa mộng mer" một lần nào nữa =)) *boni 41*
 
4,437 ❤︎ Bài viết: 206 Tìm chủ đề
Không 1 chút ký ức trc 6 chủi nè chài..

Nếu có ký ức trc 6 tủi thì đó là ký ức xạo ke của t, dc tạo nên nhờ xem quả ảnh đen trắng duy nhất lúc mới biết đi lủm chủm.. và dc mn trong nhà kể lại là lúc biết đi thì bị té ao *vno 71*

Thế là trong đầu nhảy số, tạo dựng nên 1 khung cảnh đi chập chửng, rồi lọt tủm xuống ao ngập tràn nước lên tận lối đi..

Rồi tự tưởng tượng ra cảnh được vớt, được vác chạy khắp làng để sống lại theo lời kể của ông bà già *vno 67*

Đúng là đã có khiếu biên kịch từ bé mà: >>

Chứ ký ức thật mà t nhớ dc là lúc t chbi đi học chữ cơ. Lúc đó gần 6 chủi :))
 
125,398 ❤︎ Bài viết: 10355 Tìm chủ đề
Ký ức mình nhớ nhất mà lúc còn bé có lẽ là đi học mẫu giáo lúc 4 tuổi, khi mà cái mũ của mình bị con khỉ nuôi trong trường mẫu giáo lấy đi và thế là, chiếc mũ một đi không trở lại. Có lẽ vì là bài học nhận thức đầu đời nên nó khắc sâu vào đầu mình như thế. Cho nên, kể cả việc mình được nghe mọi người kể lại là mình 2, 5 tuổi mới biết nói thì thật sự là một chức nhận thức hay kí ức cũng không có. Và mình thấy hầu như 3 tuổi trở xuống là chắc chắn chả có ai nhớ. Không tin bạn thử cố nhớ năm 3 tuổi xem
 
16,668 ❤︎ Bài viết: 449 Tìm chủ đề
Mình có một ký ức hơi kinh hoàng có lẽ là vào năm mình 4 tuổi. Ngày ấy, gia đình mình sống ngay trên sông Cần Thơ. Vì bố mẹ làm ăn buôn bán trên sông nên có gửi gắm hai chị em mình cho cô mình. Như những đứa trẻ khác sống cạnh sông thì chúng mình sẽ được học bơi và được tắm sông từ nhỏ. Cô mình hôm ấy có tắm cho mình và em trai kém 1 tuổi của mình trong hai chiếc phao tròn. Lúc đang tắm cho mình thì bất ngờ có khách tới nên cô hơi bất cẩn để chúng mình tự bơi ở đó. Bất chợt một giây phút một chiếc tàu lớn đi qua, làn sóng đập mạnh vào khiến tay mình tụt khỏi chiếc phao và bắt đầu chìm xuống. Cũng vào giây phút hoảng loạn ấy, một bàn tay bé nhỏ đã túm thật chặt lấy chỏm tóc của mình. Rồi cũng thật may mắn vì ngay lúc đó cô chạy tới, khi không thấy bóng hình mình nên kinh hoảng cô nhấc em trai mình lên. Thật may vì tới tận khoảnh khắc đó nó vẫn không hề buông tay!

Mỗi lần nghĩ tới hồi ức này mình lại vô cũng biết ơn vì bố mẹ đã sinh ra em, còn em thì bảo vệ mình. Có lẽ kỷ niệm này hơi ảo ma, làm sao mà một đứa trẻ 3 tuổi có thể nhận biết nguy hiểm và còn kịp thời túm được chị nó? Nhưng điều đó đã thật sự diễn ra! Và làm sao một con nhóc 4 tuổi có thể nhớ rõ đến thế? Có thể khi đối diện với sinh tử nên ký ức ấy đã vô tình khắc sâu nhất trong hồi ức của mình.
 
8,043 ❤︎ Bài viết: 312 Tìm chủ đề
Cỡ 4 tuổi thời mà chị gái họ lấy que gỗ chọc ghẹo mình, sau đó cắt sứt môi chị gái. Haha đến tận bây giờ khi mà cả nhà gọi điện thoại call video gặp nhau trên facebook vẫn còn nhắc lại vụ việc đấy. Thời trẻ con thơ ngây buồn cười, mình nhớ rõ cảnh đấy 2 chị em đang chơi nhưng vì bị chọc ghẹo quá nên trả thù bằng việc cắn lại. Nhắm mắt nhắm mũi thế nào lại vô tình cắn phải môi dưới. Chị gái khóc toáng lên rồi chạy vào mách mẹ. Mình thì cũng hoảng vừa lo cho chị ấy vừa sợ bị mắng nên là đứng im như tượng luôn. Bác gái ra khỏi nhà tới chỗ mình thì chưa bước được 3 bước mình đã khóc toáng lên rồi. Vừa khóc vừa mách bác gái là không phải lỗi của mình, do chị gái chọc ghẹo trước. Bác gái oánh cho cả 2 rồi bắt úp mặt vào tường. Hai chị em giận dỗi mấy ngày, nhưng ngày ấy giận dỗi nhau đáng yêu lắm cơ. Giận nhưng phải nói ra bằng miệng cơ, cứ gặp nhau rồi nói ra. Dạng thế này:

"Em đang giận chị lắm đấy nhé, chị đừng chơi với em nữa"

"Chị chả thèm chơi cùng với em nữa, ngày mai đừng có sang nhà chị chơi"

Nhưng mà mai vẫn sang chơi, xong cũng chả thèm nhìn nhau ăn cơm. Cùng nhau đi ra ngoài sân vườn mà mọc dại rau má, cái đó là mảnh ruộng đã thu hoạch bỏ trống trước nhà chị gái. 2 chị em cậy rau má để chuẩn bị sắp tới về ăn nhưng mà mỗi đứa một góc. Mãi mới làm hòa được, nhưng mà vẫn qua nhà nhau chơi như thói quen ấy. Sáng em qua nhà chị chơi trên nương, đồi chè, vườn bưởi, chọc mít, tìm sâu xanh thì tối chị sang nhà em ăn cơm, nghịch đèn dầu với nến sáp, ngủ chung, ngắm trăng bắt ếch, bắt đom đóm. Hồi ấy tìm đủ thứ để chơi chẳng mấy quan trọng chuyện tương lai, giờ khác đi nhiều, mỗi người một phương đứa trên bắc người ở nam xa nhau lắm:((
 
6 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Hồi lúc 4 tuổi, mình tập đi xe đạp. Lúc đang vui mừng hét ầm khoe bố mẹ vì ngồi được lên yên xe thì ôi thôi, đâm sầm xuống kênh nước trước nhà, người được tẩm bùn đất luôn. May mà bố trong nhà chạy ra trục vớt kịp thời xong vào nhà kiểu đúng dở khóc dở cười luôn
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back