Bài viết: 129 

Chap 10
Không rõ được ăn thua như thế nào mà hầu như sáng nào ngủ dậy, mẹ cũng hỏi chị em chúng tôi có nhớ đã mơ thấy gì không để mẹ tôi còn luận đề. Ai trong xóm tôi cũng có một quyển và mọi người trân trọng nâng niu giống sách bí kíp võ công vậy.
Thấy ánh mắt mẹ trông mong, tôi ngái ngủ:
- Con mơ thấy mẹ đứa bạn con biến thành ma rồi đuổi bắt con. Nhưng con không sợ, vì con nhớ mẹ bảo người chết thì ba ngày sau mới biết là họ đã chết..
Lời nói của tôi làm sắc mặt mẹ trắng bệch. Tôi thấy cả người mẹ run rẩy, trên trán mẹ túa ra rất nhiều mồ hôi giống như lúc mẹ đi làm về muộn mà còn cố vác theo năm, sáu cây tre dài.
Chị tôi hoảng hốt lay lay người mẹ:
- Mẹ! Mẹ đừng sợ. Họ mới chết hôm qua thôi mà..
Cuối cùng thì mẹ tôi cũng tỉnh táo lại. Mẹ bưng mặt khóc nức nở vì hối hận đã mang hết tiền của để dành ra chơi đề, vì sợ hãi khi nghĩ đến cảnh mất cả nhà rồi túng quẫn đến mức phải thắt cổ giống như cô kia, vì đau lòng khi tưởng tượng ra các con mình lôi thôi lếch thếch khi không còn mẹ..
Dù sao thì trong cái rủi có cái may, trong khi nhiều nhà đã phải chịu cảnh "ra đê mà ở", thì nhờ mẹ tôi đã "tỉnh đòn", chúng tôi vẫn có một mái nhà tranh để đi về.
Bọn trẻ con chúng tôi vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của đề đóm, vẫn hồn nhiên kể cho nhau nghe xem hôm nay nhà nào ăn mừng, nhà nào đánh nhau, nhà ai có thêm người tự tử.. vì nạn đề còn quấy phá ở xóm nhỏ này hơn một năm trời nữa.
Sau khi theo mẹ tôi ra ruộng lúa để thả hết các cụ cóc tía về với thiên nhiên, tôi thấy có cụ chắc vì ở lâu với mẹ tôi rồi nên còn lưu luyến không muốn rời, cứ nhẩy theo sau mẹ tôi. Tôi lặng lẽ đuổi kịp, thẳng chân sút một phát cho cụ bay vào bụi cỏ gần đó. Chỉ khi các cụ cóc này biến hết đi, mẹ tôi mới có tiền để mua thịt về kho.
Nhưng con ma đề đâu có dễ dàng buông tha nhà tôi. Mẹ tôi cai không chơi nữa, nhưng cả đội vẫn vô cùng náo nhiệt thi đua ghi đề. Của nả nhà ai cũng dần đội nón ra đi. Cả xóm tả tơi như thời loạn và dẫn đến tình trạng trộm cắp vì "đói ăn vụng, túng làm liều.".
Hai con chó nhà tôi bị đánh bả chết. Trước khi chết, chúng vẫn kịp chạy về nhà kêu oăng oẳng rồi nằm sùi bọt mép ở góc sân, một lúc sau thì nằm im chết thẳng cẳng. Phải nói là chị em tôi đã khóc hết nước mắt khi chứng kiến cảnh tượng thương tâm đó.
Mẹ tôi đi làm đến trưa muộn mới về, vừa vào cổng liền nhìn thấy hai đứa con mắt sưng húp ngồi ở góc sân khóc nức nở. Mẹ tôi nhăn mày:
- Nắng như này ngồi phơi nắng lại ốm thì sao..
Nói hết câu thì mẹ tôi cũng nhận ra điều bất thường: Chó nhà tôi bị ăn phải bả, chết liền hai con.
Mẹ tôi định đem chôn, nhưng cô hàng xóm chạy sang bảo "Chị thịt đi. Em thịt cùng xong em gọi bên bản họ mua cho một con. Một con để lại em ăn với. Chôn làm gì, phí của, không sao đâu.".
Cô ấy thuyết phục được mẹ tôi, nhưng đến lúc nấu xong, mẹ sợ nên chỉ cho chúng tôi ăn thử hai miếng. Mặc dù thèm thịt, nhưng vì nghĩ thương bọn chó, nên sau khi ăn xong hai miếng thịt của chúng nó, chị em tôi bảo nhau là "ăn thế thôi không nó về oán mình đấy!".
Cũng may là không ai ăn thịt chó xong bị làm sao, nhưng nhà tôi lại bắt đầu những tháng ngày đen đủi.
Vì không còn chó giữ nhà, con lợn mẹ tôi mua về nuôi làm giống mới được vài ngày liền bị bắt trộm ngay trong đêm hôm sau. Đàn gà cũng bị trộm hết, chỉ còn sót một con hay ngủ trên cây. (Hôm sau mẹ tôi nhử gạo trong lồng, nó chui vào bị mẹ tôi bắt làm thịt, không thì cũng mất nốt).
Dù mẹ tôi đã rất cẩn thận, nhưng hở ra cái gì là bị mất cái đó. Mấy thằng trộm trộm hết đồ đáng giá rồi, còn cạy cả cửa bếp nhà tôi ra, lấy đi nốt mấy cái xoong quân dụng to mà trước đây mẹ tôi hay dùng để nấu cám lợn. Mấy cái chậu cũng cùng chung số phận. Mẹ tôi chỉ biết than ngắn thở dài "đúng là chó cắn áo rách.".
Cái nhà bị cưa ra nên chỉ còn mỗi một gian, mẹ tôi vẫn phải di chuyển hết số nồi niêu bát đĩa còn lại lên nhà đến nỗi nhà chật chội không còn chỗ đặt chân. Tôi vốn hậu đậu nên sáng ra dậy đi học, chân tay quần áo quệt đầy nhọ nồi.
Khi cái xóm nhỏ đã trở thành nghèo đến không còn nhìn ra của cải, hình dạng gì nữa, tất cả dần yên bình trở lại. Vài nhà phất lên bắt đầu mua gạch xây nhà. Phần đông còn lại, trong đó có mẹ tôi, cặm cụi, lam lũ gắng sức bươn trải gây dựng lại cuộc sống mới.
Thấy ánh mắt mẹ trông mong, tôi ngái ngủ:
- Con mơ thấy mẹ đứa bạn con biến thành ma rồi đuổi bắt con. Nhưng con không sợ, vì con nhớ mẹ bảo người chết thì ba ngày sau mới biết là họ đã chết..
Lời nói của tôi làm sắc mặt mẹ trắng bệch. Tôi thấy cả người mẹ run rẩy, trên trán mẹ túa ra rất nhiều mồ hôi giống như lúc mẹ đi làm về muộn mà còn cố vác theo năm, sáu cây tre dài.
Chị tôi hoảng hốt lay lay người mẹ:
- Mẹ! Mẹ đừng sợ. Họ mới chết hôm qua thôi mà..
Cuối cùng thì mẹ tôi cũng tỉnh táo lại. Mẹ bưng mặt khóc nức nở vì hối hận đã mang hết tiền của để dành ra chơi đề, vì sợ hãi khi nghĩ đến cảnh mất cả nhà rồi túng quẫn đến mức phải thắt cổ giống như cô kia, vì đau lòng khi tưởng tượng ra các con mình lôi thôi lếch thếch khi không còn mẹ..
Dù sao thì trong cái rủi có cái may, trong khi nhiều nhà đã phải chịu cảnh "ra đê mà ở", thì nhờ mẹ tôi đã "tỉnh đòn", chúng tôi vẫn có một mái nhà tranh để đi về.
Bọn trẻ con chúng tôi vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của đề đóm, vẫn hồn nhiên kể cho nhau nghe xem hôm nay nhà nào ăn mừng, nhà nào đánh nhau, nhà ai có thêm người tự tử.. vì nạn đề còn quấy phá ở xóm nhỏ này hơn một năm trời nữa.
Sau khi theo mẹ tôi ra ruộng lúa để thả hết các cụ cóc tía về với thiên nhiên, tôi thấy có cụ chắc vì ở lâu với mẹ tôi rồi nên còn lưu luyến không muốn rời, cứ nhẩy theo sau mẹ tôi. Tôi lặng lẽ đuổi kịp, thẳng chân sút một phát cho cụ bay vào bụi cỏ gần đó. Chỉ khi các cụ cóc này biến hết đi, mẹ tôi mới có tiền để mua thịt về kho.
Nhưng con ma đề đâu có dễ dàng buông tha nhà tôi. Mẹ tôi cai không chơi nữa, nhưng cả đội vẫn vô cùng náo nhiệt thi đua ghi đề. Của nả nhà ai cũng dần đội nón ra đi. Cả xóm tả tơi như thời loạn và dẫn đến tình trạng trộm cắp vì "đói ăn vụng, túng làm liều.".
Hai con chó nhà tôi bị đánh bả chết. Trước khi chết, chúng vẫn kịp chạy về nhà kêu oăng oẳng rồi nằm sùi bọt mép ở góc sân, một lúc sau thì nằm im chết thẳng cẳng. Phải nói là chị em tôi đã khóc hết nước mắt khi chứng kiến cảnh tượng thương tâm đó.
Mẹ tôi đi làm đến trưa muộn mới về, vừa vào cổng liền nhìn thấy hai đứa con mắt sưng húp ngồi ở góc sân khóc nức nở. Mẹ tôi nhăn mày:
- Nắng như này ngồi phơi nắng lại ốm thì sao..
Nói hết câu thì mẹ tôi cũng nhận ra điều bất thường: Chó nhà tôi bị ăn phải bả, chết liền hai con.
Mẹ tôi định đem chôn, nhưng cô hàng xóm chạy sang bảo "Chị thịt đi. Em thịt cùng xong em gọi bên bản họ mua cho một con. Một con để lại em ăn với. Chôn làm gì, phí của, không sao đâu.".
Cô ấy thuyết phục được mẹ tôi, nhưng đến lúc nấu xong, mẹ sợ nên chỉ cho chúng tôi ăn thử hai miếng. Mặc dù thèm thịt, nhưng vì nghĩ thương bọn chó, nên sau khi ăn xong hai miếng thịt của chúng nó, chị em tôi bảo nhau là "ăn thế thôi không nó về oán mình đấy!".
Cũng may là không ai ăn thịt chó xong bị làm sao, nhưng nhà tôi lại bắt đầu những tháng ngày đen đủi.
Vì không còn chó giữ nhà, con lợn mẹ tôi mua về nuôi làm giống mới được vài ngày liền bị bắt trộm ngay trong đêm hôm sau. Đàn gà cũng bị trộm hết, chỉ còn sót một con hay ngủ trên cây. (Hôm sau mẹ tôi nhử gạo trong lồng, nó chui vào bị mẹ tôi bắt làm thịt, không thì cũng mất nốt).
Dù mẹ tôi đã rất cẩn thận, nhưng hở ra cái gì là bị mất cái đó. Mấy thằng trộm trộm hết đồ đáng giá rồi, còn cạy cả cửa bếp nhà tôi ra, lấy đi nốt mấy cái xoong quân dụng to mà trước đây mẹ tôi hay dùng để nấu cám lợn. Mấy cái chậu cũng cùng chung số phận. Mẹ tôi chỉ biết than ngắn thở dài "đúng là chó cắn áo rách.".
Cái nhà bị cưa ra nên chỉ còn mỗi một gian, mẹ tôi vẫn phải di chuyển hết số nồi niêu bát đĩa còn lại lên nhà đến nỗi nhà chật chội không còn chỗ đặt chân. Tôi vốn hậu đậu nên sáng ra dậy đi học, chân tay quần áo quệt đầy nhọ nồi.
Khi cái xóm nhỏ đã trở thành nghèo đến không còn nhìn ra của cải, hình dạng gì nữa, tất cả dần yên bình trở lại. Vài nhà phất lên bắt đầu mua gạch xây nhà. Phần đông còn lại, trong đó có mẹ tôi, cặm cụi, lam lũ gắng sức bươn trải gây dựng lại cuộc sống mới.
Chỉnh sửa cuối: