Sau gần mười ngày chờ đợi, Hà như sụp đổ khi kết quả nhận về là con bé bị bệnh bạch cầu dòng lympho mãn tính - một thể bệnh ung thư máu rất hiếm gặp ở trẻ em, lại trút xuống đầu con bé tội nghiệp, thiệt thòi đủ đường từ ngày lọt lòng. Ôm con trong tay mà nước mắt Hà không sao ngăn được. Rồi đây tương lai của con bé sẽ ra sao? Lấy tiền đâu để điều trị cho con bé, và nếu có tiền thì thể điều trị được không?
Đưa tờ kết quả cho Lâm, Hà chờ đợi từ Lâm một cánh tay nghĩa hiệp, lần nữa sẽ dang ra cứu con bé, như hơn năm năm trước đã cho con bé cơ hội đến với cuộc đời này:
- Bác sĩ nói, phác đồ điều trị sẽ là hóa trị, xạ trị, và nếu có người hiến tủy thích hợp, thì cơ hội sống sẽ cao hơn.
Lâm ngồi trầm ngâm như tượng đúc, rồi chậm rãi buông từng tiếng nặng nề:
- Chi phí hóa trị, xạ trị và ghép tủy lên đến hàng tỉ, em thấy mình có khả năng không?
Nước mắt lăn dài, Hà ngồi sụp xuống trước mặt Lâm:
- Em xin anh, hãy cứu lấy con bé! Em sẽ cố gắng làm việc nhiều hơn, rồi mình đi từng bước một, và mình còn bố mẹ, người thân, bạn bè nữa!
Những dòng nước mắt trong tột cùng đau khổ của Hà, phải chăng đã chạm đến lòng trắc ẩn của Lâm, Lâm trấn an cô:
- Anh sẽ cố gắng - lời của Lâm khiến Hà yên tâm phần nào.
Sáu tháng hóa trị và xạ trị, là sáu tháng gần như hai mẹ con sống trong bệnh viện. Nhìn con bé xanh xao, gày rộc, đau đớn bởi nhưng dây kim truyền, những đợt xạ trị bỏng buốt, Hà thương con vô hạn.
May mắn, con bé đáp ứng tốt phác đồ điều trị, lòng Hà chứa chan hi vọng. Hà đã nghĩ đến liệu pháp cuối cùng, để đảm bảo sự sống lâu dài cho con: ghép tế bào gốc. Nhưng Hà vẫn chưa tìm được nguồn tủy thích hợp, khi tất cả tủy sống của những người thân quen tỉ lệ tương thích chưa đến 50%.
Hà đã nghĩ đến Hân - biết đâu cha của con bé sẽ có nguồn tủy thích hợp? Còn nước còn tát, Hà phải tìm được Hân, cho bố con bé biết sự có mặt của nó trên đời này, và để thêm một cơ hội cứu nó. Dù sau chuyện này, mọi chuyện có vỡ lở, thì với Hà, tất cả đều không quan trọng bằng sinh mạng của con.
Hà bàn với Lâm chuyện đó, Lâm nói:
- Em cứ làm việc gì em muốn. Nhưng có lẽ kinh phí điều trị thì anh khó lo được nhiều hơn, sáu tháng vừa qua, anh đã cố lắm rồi!
- Em nhất định sẽ có cách!
Bằng tất cả mọi sự cố gắng, bằng tất cả
tình yêu mà cô dành cho con, Hà cuối cùng cũng có thể liên lạc được với Hân. Hân vô cùng bàng hoàng trước sự thật mà Hà tiết lộ, rằng anh là cha ruột của con bé, và con bé lúc này đang cần đến anh.
Hân bay lập tức từ Sài Gòn ra Bắc để nhanh chóng làm xét nghiệm tủy sống. Cuộc gặp gỡ chóng vánh với Hân trước phòng xét nghiệm không có chuyện gì khác ngoài chuyện bé Bí. Ai cũng đã có cuộc sống riêng của mình, mọi quan tâm đến nhau lúc này chẳng còn quan trọng bằng sức khỏe của con bé. Câu hỏi từng thôi thúc Hà phải tìm bằng được câu trả lời là lí do khiến Hân biến mất đột ngột, Hà cũng chẳng buồn hỏi nữa. Cuộc sống của Hà lúc này chỉ còn thu lại xung quanh con bé Bí đang nằm thiêm thiếp ngủ mệt trên giường bệnh kia.
Vì còn công việc trong đó, nên Hân cũng nhanh chóng bay vào, sau khi làm những xét nghiệm cần thiết. Anh dặn, khi nào có kết quả thì báo tin cho anh. Khi sắp xếp được công việc, anh sẽ ra thăm con nhiều hơn.
Hà mừng rơi nước mắt khi tủy sống của Hân tương thích với tủy sống của con bé đến 80%, thật là một kì tích. Vậy là mọi cố gắng của Hà đều không vô ích. Hà vui mừng báo cho Hân thông tin đó.
Chi phí cho đợt điều trị này lên tới sáu, bảy trăm triệu, Hà không thể yêu cầu Lâm giúp thêm được nữa, thực ra, Hà không dám đòi hỏi gì thêm. Thành ra, lần này, Hà phải cầu cứu bố mẹ cô, mặc dù nửa năm nay, ông bà đã chu cấp cho hai mẹ con rất nhiều. Cũng không còn lựa chọn nào khác, Hà buộc phải nói với bố mẹ về cha ruột của bé Bí, về tình huống khó xử của cô lúc này.
Vậy là lần nữa, bố mẹ Hà vì sai lầm trong quá khứ của con gái mà phải rao bán gấp căn nhà đang ở, sống chật chội trong gian quán bán hàng để lo tiền điều trị cho cháu.
Để nhà ngoại phải bán nhà để điều trị cho cháu, Hà bị bố mẹ chồng, rồi Lâm trách móc, nhưng Hà lúc này, không còn nghĩ được nhiều đến thế. Hà chỉ mong, con khỏi bệnh, mọi điều tiếng cô phải gánh chịu, đâu có đáng gì.
Cô còn bí mật vay mượn thêm bạn bè, chắt chiu từng chút, thậm chí bán đi cả mái tóc dày óng ả, và đôi ba lần đi bán máu, cùng với số tiền khiêm tốn cô đi làm ở tiệm tóc, móng sau mỗi đợt con bé được về nhà... cô tạm yên tâm với khoản tài chính mà mình huy động được.
Trước khi làm phẫu thuật ghép tủy, hai mẹ con được về nhà một thời gian, để bé Bí được chăm sóc, bồi dưỡng cho đảm bảo điều kiện sức khỏe tốt nhất.
Một buổi tối, khi Hà vừa ra ngoài mua sữa cho bé Bí và cu Bo, thì Lâm gọi điện bảo về ngay, con bé bỗng dưng bị ngất xỉu. Hà chạy xe ngay về nhà, cũng là lúc y tá mà Lâm gọi vừa tới. Sau khi được tiêm thuốc, con bé dần tỉnh lại. Ở bệnh viện, con bé vẫn thỉnh thoảng bị ngất xỉu và làm Hà thót tim như thế.
Sẵn trong nhà có camera, Hà muốn xem lại tình huống lúc con bé ngất, nên đợi khi Lâm ngủ say, Hà mở camera trên điện thoại, và bàng hoàng như không tin vào mắt mình. Lâm đang chơi game trên điện thoại, Hà đoán như thế, vì lúc Hà đi, Lâm cũng đang chơi. Con bé lúi húi với đống búp bê và thú bông trên sàn nhà, bỗng dưng đến lay tay bố, rồi liên tục vỗ vào đầu.
Hà biết, lúc này con bé đang bị đau đầu và sắp ngất, như mọi lần. Có lẽ con bé đã nói với Lâm về điều làm nó khó chịu, nhưng Lâm tỏ vẻ không quan tâm. Anh gạt tay con bé ra, và chỉ tích tắc sau đó, con bé ngã lăn ra sàn.
Lâm không hề tỏ ra hốt hoảng, anh không hề bế con bé lên chỗ nằm thoải mái, mà bình tĩnh đi đi lại lại, rồi tiến về phía két sắt. Bấm mã số, và mở két, loay hoay ở đấy một lúc. Sau đó, mới gọi điện cho Hà và y tá trạm.
Còn con bé vẫn nằm chơ vơ, bất động trên sàn lạnh đến mươi phút đồng hồ như thế. Chỉ khi nghe tiếng xe máy của Hà, Lâm mới vội bế con bé lên ghế sô pha.
Hà không thể ngờ được rằng, Lâm lại vô cảm, lạnh lùng với con bé như thế. Tình huống này, đến người ngoài còn hoảng loạn, lo lắng, vậy mà... Nghĩ đến đây, nước mắt Hà lại ứa ra. Hà thương con. Hà đau đớn trước hành động vừa rồi của Lâm, thì ra, trước nay, anh đã giấu bộ mặt giả tạo của mình thật khéo.
Hà biết, từ khi có bé Bo, Lâm ít để ý đến con bé hơn, nhưng Lâm vô cảm đến mức để con bé nằm chơ vơ không biết sống chết thế nào trên sàn đá hoa lạnh thì Hà không thể tưởng tượng nổi. Hà nghi ngờ: Lâm thực sự có yêu mình không, khi không thể yêu tất cả những gì thuộc về mình?
Chiếc két sắt mà Lâm vừa mở, chợt khiến Hà nảy ra ý nghĩ mà trước giờ Hà không bao giờ nghĩ đến. Hà tua lại nhiều lần đoạn ghi hình lúc Lâm mở két, dựa vào chuyển động của bàn tay Lâm, Hà cố định hình dãy số mật mã. Rồi Hà cuối cùng cũng nhận ra, đó là ngày sinh của bé Bo.
Lén rời khỏi giường, lén đến két sắt và mở khóa. Đúng mật mã rồi, Hà nhẹ nhàng mở két. Những thứ Hà nhìn thấy trong két, khiến Hà bàng hoàng hơn bao giờ hết. Trong két có khá nhiều tiền mặt, và có đến hai sổ đỏ quyền sở hữu đất mang tên Lâm, đều là những mảnh đất có thể bán đến tiền tỉ trong thời điểm hiện tại. Chỉ cần bán đi một mảnh này thôi, con bé dư tiền điều trị, vậy mà...
Lại lần nữa Hà không kìm được nước mắt. Hà biết, khi một người không còn muốn san sẻ những khó khăn, không còn muốn cùng chung vai gánh vác trách nhiệm gia đình với người bạn đời của mình, thì tình yêu đã thực sự chết tự lúc nào. Làm sao có thể tồn tại một tình yêu đơn thuần mà người này không vì nỗi đau khổ của người kia mà động lòng trắc ẩn?
Khi yêu, người ta không phải chỉ biết vui cùng nhau, cười cùng nhau, mà còn phải biết đau với nỗi đau của người mình yêu nữa. Lâm đã không vì nỗi đau của Hà mà mở lòng với con gái nhỏ của cô, thì cô không còn hi vọng gì ở mối quan hệ này nữa rồi.
Đóng két sắt lại, Hà thần thờ trở về giường. Bé Bí đang ngủ say sưa, nét mặt xinh đẹp như thiên thần, dù mái tóc đã rụng gần hết. Hà gạt nước mắt, đặt lên trán con một cái hôn đầy yêu thương, tự nhủ: "Nhất định mẹ sẽ cứu con, nhất định là thế!".
Cuộc phẫu thuật diễn ra thành công, con bé ít gặp phải những phản ứng phụ sau khi ghép tủy, nên hồi phục nhanh chóng. Hân cũng lưu lại một thời gian ở viện, để chờ con bé khỏe hơn.
Sau phẫu thuật, Lâm lên thăm con được đôi lần. Hà cố tìm cách để hai người họ không giáp mặt, vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu lỡ họ gặp nhau.
Rồi Hân lại bay vào Nam. Và cái lí do Hân bỏ trốn năm xưa, cũng chỉ được giải đáp bằng một lời giải thích có cũng như không: "Đó là một sai lầm của tuổi trẻ bồng bột, anh không muốn nhắc lại nữa. Nếu anh ngày đó không phải là cậu bé mười tám tuổi, mà là anh của bây giờ, thì đã không hành động như thế!". Hà cũng chỉ biết thêm rằng Hân đã có việc làm ổn định vài năm nay, đã yêu qua một vài cô gái, nhưng rút cục, vẫn chưa gặp được người thích hợp để đi đến hôn nhân.
Ngày xuất viện mà Hà mong chờ cuối cùng cũng tới. Hà dắt bé Bí ra khỏi cổng bệnh viện trong niềm hạnh phúc vô bờ. Đó là một ngày nắng đẹp dịu dàng. Ánh nắng lấp loáng nhảy nhót trên vai hai mẹ con. Chưa bao giờ, Hà thấy mọi vật xung quanh rực rỡ, sống động và đáng yêu đến thế. Hà ngước mắt nhìn bầu trời trong veo với những chùm mây trắng xốp đang chậm chạp vượt bay qua khoảng không gian bất tận: "Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những phép màu kì diệu!".