Chốn Hoàng Tuyền không rõ ngày đêm, ánh sáng của đom đóm lập lòe trong màng sương mờ ảo, tiếng gào thét của quỷ dữ vọng về từ 18 tầng địa ngục, tiếng vong hồn khóc than tràn ngập con đường Hoàng Tuyền, tiếng khóc tang thương, ai oán..
"Ây da, phiền chết đi được. Các ngươi khóc cái gì? Gào cái gì? Chết xong vẫn có thể đầu thai cơ mà. Mau.. uống đi." Hạ Vũ phát uy, âm thanh than khóc của các vong hồn im bặt, đừng hỏi tại sao, họ không muốn bị vị tổ tông này đánh cho hồn bay phách tán.
Hạ Vũ phân phát canh cho các vong hồn, một hàng dài đều là những kẻ mặt mũi tái xanh, quần mắt thâm sì, thất khiếu chảy máu, có kẻ mất tay, có kẻ da thịt thối rửa, còn có kẻ tròng mắt rớt cả ra ngoài. Sau khi phát hết canh cho các vong hồn, Hạ Vũ lười biếng nằm trườn ra bàn. "Quả thật là nhàm chán, ngày nào cũng phải đối mặt với một đám lập dị thế này. Các ngươi nhìn xem, ngoại hình trông dọa người thế kia, nếu không phải bổn cô nương đây tâm lý vững chắc có phải là bị dọa cho chết khiếp rồi không?"
Vọng Nguyệt đứng kế bên đáp trả: "
Mạnh Bà, người đã sớm chết rồi, không chết được nữa đâu."
"Ha, Vọng Nguyệt, hôm nay ngươi to gan nhỉ, lại dám trả treo với ta?"
Mặt Vọng Nguyệt biến sắc, hắn có thể cảm nhận được mông hắn sắp nở hoa. Quả nhiên chỉ 1 giây sau, Hạ Vũ tiến đến gần hắn, trong tay còn xuất hiện một cây gậy gỗ.
"A.. Mạnh.. Mạnh Bà, người.. người tuyệt đối không được manh động. Người đại nhân đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân như ta.."
"Ta cứ thích làm kẻ tiểu nhân đấy, ngươi làm gì được ta?" Nói xong Hạ Vũ sắn tay áo, gậy gỗ vung lên cao, nhằm vào Vọng Nguyệt mà đánh.
Đình Mạnh Bà trải qua một trận oanh tạc, đồ vật rơi vỡ nằm la liệt trên sàn..
"A.. Tên Vọng Nguyệt chết tiệt kia, ngươi có ngon thì đừng chạy." Hạ Vũ hai tay chống xuống gối, thở hồng hộc nhưng miệng vẫn không ngừng mắng chửi.
"Mạnh Bà à, người nói có lý một tí đi, có kẻ nào ngu mà lại đưa đầu ra cho kẻ khác đánh. Ta nói người này, Dạ Minh bên đấy sao người không đánh mà cứ nhằm vào ta."
"Đừng hỏi tại sao, ta thấy ngươi ngứa mắt, có được không hả?"
"Địa bàn của người, người là lớn nhất.. đúng là mụ điên" Nói xong câu này, Vọng Nguyệt chạy biến ra khỏi đình Mạnh Bà, đối đầu với kẻ có thực lực mạnh hơn thì chuồng là thượng sách. Hắn chỉ vượt trội hơn Hạ Vũ về mảng chạy trốn thôi, còn nếu giao đấu trực tiếp thì cho dù hắn có mười cái mạng cũng không tránh được việc bị đánh cho hồn phi phách tán. Không phải hắn thực lực kém, chỉ có thể trách đối phương quá mạnh, ngay cả Minh Vương còn không phải là đối thủ của nàng thì một tên quỷ sai tép riêu như hắn đã là gì.
"Vọng Nguyệt.. tên Vọng Nguyệt kia, ngươi mau quay lại đây.. A.." Đầu Hạ Vũ đâm sầm vào một khuôn ngực rắn chắc, cách một lớp vải nàng vẫn có thể nhìn thấy được làn da màu đồng ẩn hiện, nhưng nàng chẳng có tâm trạng đâu mà thưởng thức vẻ đẹp ấy, nàng chỉ cảm nhận được một cơn đau truyền từ đầu mũi. "Ôi chao.. mũi của lão nương, đau quá."
"Cô nương có bị làm sao không?" một giọng nói trầm thấp truyền từ trên đỉnh đầu, lúc này Hạ Vũ mới ngẩng đầu lên, thời khắc hai cặp mắt giao nhau trong đầu Hạ Vũ chỉ còn lại một suy nghĩ: "Một nam nhân thật phẩm mạo phi phàm". Người nam nhân cao lớn, vai rộng hông hẹp, làn da màu đồng rắn rỏi, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng mím chặt, mắt phượng rũ xuống, chỉ có thể miêu tả bằng một chữ: Soái; hai chữ: Thật soái; ba chữ: Quá yêu nghiệt.
Hạ Vũ không phải là chưa từng nhìn thấy nam nhân xinh đẹp, à không, là vong hồn có vẻ ngoài xinh đẹp. Nhưng nam nhân này tuyệt nhiên là kẻ có ngoại hình phi phàm nhất, từ vẻ ngoài cho đến khí chất đều hơn hẳn người thường, đấy là khí chất ngạo nghễ của bậc đế vương.
"Khụ.. ngươi đến lấy canh mạnh bà à?"
"À, phải."
"Hiện tại chưa đến giờ phát canh, ngươi chờ 2 canh giờ nữa đi."
Nam nhân im lặng không đáp, tìm một chỗ ngồi xuống. Toàn thân y phủ lên một tần khí lạnh lùng, không gian ở đình Mạnh Bà như ngưng trệ lại, đến lúc này Dạ Minh- kẻ luôn bất cần với mọi sinh vật, cũng phải chú ý đến y.
"Này, Dạ Minh, ngươi nói xem lúc sống hắn là nhân vật như thế nào? Khí chất lạnh lùng, toàn thân sát khí, chật.. chật.. nếu không phải là vua chúa thì cũng là kẻ đứng trên ngàn người." Hạ Vũ ghé sát, nhỏ giọng bàn tán cùng Dạ Minh
"Ta thấy hắn giống như một tướng quân hơn, nhìn thân hình kia đi, cả đôi tay chắc khỏe nữa."
"Cũng phải.. A.." Hạ Vũ quay qua, gương mặt Vọng Nguyệt gần trong gang tấc, hại nàng cả người ngã nhào xuống đất. "Tên họ Vọng kia, ngươi cả ngày thoát ẩn thoát hiện không chán à, hại lão nương sợ chết khiếp."
"Hehe.. ta quả thật không cố ý, chỉ là thói quen, đúng thói quen." Hạ Vũ lườm Vọng Nguyệt một cái rồi lại quay qua nghiên cứu tên nam nhân ngồi bất động ở đối diện.
"Này, Dạ Minh, cho ta xem kiếp trước của hắn."
"Mạnh Bà, làm như vậy có hơi không phải lẽ."
"Mặc kệ, ta chỉ xem thôi mà, có phải thay đổi số mệnh hắn đâu." Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, Dạ Minh đưa Vọng Nguyệt và Hạ Vũ đến trước đá tam sinh. Trên tảng đá to lớn khắc ba chữ như rồng bay phượng múa: "Vương Hạo Minh".
Hạ Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vương Hạo Minh ư? Cái tên thật khí phách."
Dòng chữ dần biến mất, bề mặt tảng đá dần trở nên trong suốt, cả cuộc đời từ khi sinh ra đến khi chết đi của Hạo Minh được chiếu trên đá Tam Sinh. Thì ra y là một tướng quân, một vị tướng tài, cùng vua thống lĩnh đại binh thống nhất giang sơn. Đằng sau đế quốc Viêm triều lớn mạnh là mồ hôi và nước mắt của y. Nhưng chữ tài đi cùng chữ tai, Hạo Minh quá mạnh, lập nhiều chiến công, được lòng dân chúng, Hoàng đế đương thời cảm nhận được địa vị của mình trong lòng dân bắt đầu lung lay, hắn ta quyết định vu oan tội tham ô lên đầu Hạo Minh, tước đoạt mọi binh quyền, đày y đi canh giữ biên cương. Sau khi Hạo Minh đã ra ngoài biên cương, Hoàng đế mua chuộc thuộc hạ thân cận của y, bỏ độc vào thức ăn hằng ngày. Độc dược tích dần theo thời gian, đến khi y phát hiện ra điều bất thường thì đã quá muộn, độc ngấm sâu vào trong máu, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, càng cố vận công ép chất độc ra ngoài thì độc càng phát huy tác dụng. Một Hạo Minh tướng quân, chiến tích lẫy lừng đến cuối đời chỉ là một cái xác, tứ cố vô thân, không một ai xót thương. Nên trách bậc đế vương vô tình hay trách số phận hắn quá bi thảm đây? Cả đời một lòng trung với vua đến cuối cùng lại bị vua hại chết..
Khi ba người trở về đình Mạnh Bà thi đã là 2 canh giờ sau, lúc này các vong hồn cũng tụ tập rất đông trước cửa lớn, có một số vong hồn không ngừng liếc mắt về phía Hạo Minh, phải rồi, ở trốn Hoàng Tuyền âm u lại xuất hiện một nam nhân anh tuấn như vậy, ai lại không chú ý đến được. Hạ Vũ cũng nhìn Hạo Minh rồi thở dài, nhưng đôi mắt nàng lại lóe lên một tia sáng, đột nhiên nàng lại cảm giác vui sướng, vui sướng ư? Tại sao vậy? Nàng cũng không hiểu. Hạ Vũ mặc kệ cảm xúc quái lạ của bản thân, bắt tay vào việc phát canh Mạnh Bà.
Khi đến lượt Hạo Minh, Hạ Vũ vui vẻ nở một nụ cười hiếm hoi, tay đưa chén canh Mạnh Bà cho y. Sau khi Hạo Minh uống xong chén canh, định xoay người đi thì phía sau truyền đến một giọng nói dịu dàng: "Vương Hạo Minh, hẹn gặp lại." Hạo Minh nhíu mày, hẹn gặp lại ư? Nàng ta đang trù hắn chết sớm đấy à. Hạo Minh mặc kệ câu nói của nàng, dứt khoát bước ra khỏi đình Mạnh Bà, tiến vào vòng luân hồi.