Trong lòng Thịnh Dự thầm cười, anh bị người ta tính kế, nhưng cho dù có bị tính kế thì giữa đường vẫn xuất hiện một con thỏ trắng giúp anh, đúng là tới đường cùng có trời giúp.
Ánh mắt âm trầm, sắc bén nhìn đăm đăm cô, đôi môi tuyệt mỹ từ từ tiến gần, Thời Dĩnh thất kinh căng mắt nhìn gương mặt tuấn tú đang dần phóng to tiến đến
"Anh muốn làm gì? Thả tôi ra!" Thời Dĩnh hốt hoảng, kịch liệt vùng vẫy
"Anh muốn phạm tội sao? Tôi nói anh biết, tôi sẽ cho anh ngồi tù!"
Một nụ hôn khóa lấy môi cô
Cô cố gắng vùng vẫy, bạt mạng lắc đầu
"Wuuu.. Thả tôi ra! Tôi sẽ báo cảnh sát! Đừng tưởng anh đẹp trai thì có thể tự ý làm bừa!"
Tự ý làm bừa sao? Anh cười lạnh một cái. Cuộc đời anh từ nhỏ đến lớn đều là tự ý làm bừa cả.
"Chỉ cần là thứ tôi muốn có, không có thứ nào tôi không có được"
Tim cô thắt lại, ánh mắt chứa đầy sự hoảng sợ..
Đây là nụ hôn đầu của cô, lại bị một tên lạ mặt chỉ mới gặp chưa đến năm phút cướp đi mất.
Tiếp sau đó, hành động của anh càng lúc càng láo xược hơn, càng quấy hơn, anh kéo dây kéo quần của cô..
Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi sự khống chế của anh nhưng không ăn thua gì, sức lực của nam và nữ vốn đã khác biệt lớn càng huống chi anh đang bị trúng thuốc, toàn thân đang mất đi sự khống chế, sức chống trả của cô không là gì so với anh.
Thời Dĩnh bị đẩy nằm xuống chiếc giường đôi mềm mại, rộng rãi, ánh đèn vàng ấm áp, huyền ảo trong căn phòng cùng lúc cũng bị tắt đi.
Hai mươi tám năm không gần nữ sắc, giờ phút này, loại cảm giác này khiến Thịnh Dự cả đời khó quên.
"Cuộc sống của tôi chỉ vừa mới bắt đầu, tôi còn chưa tốt nghiệp, tại sao anh.."
"Bây giờ việc duy nhất cô cần làm là phối hợp với tôi!"
* * *
Chuyện này xảy ra trước khi kết hôn, còn là phát sinh cùng một người con trai lạ mặt, Thời Dĩnh không thể chấp nhận nổi nhưng lại bắt buộc phải chấp nhận, lồng ngực cô đau thắt như bị bóp chặt, không thở nổi..
Vào lúc này, ở phòng bên cạnh - căn phòng Tổng thống sang trọng bậc nhất
Mộc Tử Uy đang mặc một chiếc váy mềm mại, mỏng manh do bà nội của Thịnh Dự gởi đến, đẹp tựa thiên tiên. Cô vừa bước ra từ phòng tắm, toàn thân tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Da cô rất trắng, dáng người cao ráo đầy đặn, gương mặt diễm lệ, kiêu kì.
Tối nay cô còn đặc biệt dùng loại nước hoa mới ra vừa mua bên Pháp, bà nội nói đây mà mùi vị khiến đàn ông mê mẩn nhất.
Mái tóc dài còn đang ướt sườn sượt bung xõa trước ngực, bà nội nói tuyệt đối không nên chảy đầu, xõa như vầy sẽ khiến bản thân càng thêm quyến rũ động lòng người.
Nhìn ngắm hình ảnh kiều diễm của mình trong gương, nghĩ đến bản thân sắp được ngủ cùng người đàn ông mà phụ nữ cả thế giới này đều thèm muốn, đôi má cô chợt ửng hồng lên, tim cũng thình thịch thình thịch dộng mạnh không ngừng.
Bà nội nói: Tử Uý, chỉ cần hôm nay con thành công ngủ cùng Thịnh Dự, mang thai con của Thịnh Dự thì ngày mai con sẽ là cháu dâu của nhà họ Thịnh chúng ta, vị trí Thiếu Nãi Nãi chắc chắn thuộc về con.
Tủ Uý, đừng sợ. Chỉ cần con ngủ được với Thịnh Dự, sau này ở Thịnh Gia con chính là cháu cưng của ta.
Nghĩ đến có bà nội làm hậu thuẫn Tử Uý không còn thấy sợ nữa, trong lòng cảm thấy
ngọt ngào.
Cô ngắm nhìn mình xinh đẹp trong gương, nghe âm thanh tí tắc của chiếc đồng hồ to phong cách Châu Âu treo trên tường, thời gian dần dần trôi qua, trong đôi mắt đen ngòm tỏa ra sự mất kiên nhẫn và thất vọng.