Trong nhà với bầu không khí âm u rợn người, thi thoảng có tiếng kêu đứt quãng của con mèo đen khiến Long cũng phải hơi gai người.
Bàn chân Long gõ xuống sàn gỗ, tạo nên những âm thanh lộp cộp. Kiều Nhi hiếu kỳ đảo mắt nhìn quanh căn nhà một chốc rồi bước đi rất chậm theo Long. Long bước dần đến chiếc cầu thang, liền cất giọng gọi to:
- Chú Luân, chú có nhà không?
Long ngửa đầu nhìn lên tầng trên, ở phía trên ấy có một ít ánh sáng lờ mờ đang chiếu rọi xuống bên dưới. Ánh sáng ấy phát ra duy nhất từ cái bóng đèn leb ở bảng điện, và ở bên trên tầng lầu, âm thanh vẫn hết sức im lìm như không hề có người.
Long đã đến đây hai lần, nhưng chưa một lần nào anh có thể lên tới lầu hai, vì cả hai lần ấy chính ông Luân đã đích thân đuổi anh ra về. Nỗi hiếu kì về cái nơi mà ông Luân sống, về nơi mà ông ta đã viết ra được bộ truyện
kinh dị số một của thời đại, thôi thúc cho Long bước tiếp lên những tầng bậc thang ọp ẹp, mặc dù trong lòng anh lúc này đang cảm thấy có hơi chút bất an. Rồi nghĩ đến những gì mà Đào Ngọc Lâm nói, anh chính là thế hệ quỷ kiều thứ hai. Và trong căn nhà này đang tồn tại một thứ huyền bí do chính tay ông Luân tạo ra.. Long chợt có chút cảm giác chùn chân không muốn bước tiếp.
Nhưng sau cùng, bí mật và sự thật ẩn giấu phía sau đã thôi thúc anh tiếp tục hướng căn lầu tầng hai đi lên. Quang cảnh xung quanh chậm rãi xuất hiện, Long thấy duy nhất một góc nhỏ có người đàn ông đang cặm cụi ngồi trước chiếc máy vi tính đời cổ. Cặm cụi gõ lách cách liên tục những phím chữ rất nhanh, ông ta lướt qua từng phím trên chiếc bàn vi tính điệu nghệ thực thụ như một nghệ sĩ piano đang chơi bản nhạc của mình.
- Chú Luân..
Long lại tiếp tục cất giọng gọi ông Luân, nhưng ông ta không hề trả lời, ông ta vẫn cặm cụi gõ phím rất đều, giống như một cỗ máy.
Long gọi mấy lần mà ông ta không thưa, bất giác anh đành phải mặc kệ ông ta. Anh ngoảnh nhìn quanh khắp phòng lầu tầng hai, thì liền thấy nơi này treo rất nhiều bức tranh tự vẽ, đều là vẽ hình người nào đó đang ngửa cổ lên trời tự tay bóp cổ hết sức khổ cực.
Có đến bốn bức tranh y như vậy, được treo theo thứ tự ngay ngắn với một khoảng cách nhất định. Long quét mắt nhìn tới thì thấy còn một bức tranh thứ năm, chỉ có điều là bức tranh này mới chỉ là phác thảo, còn chưa có hình thù rõ ràng nên không biết người mà nó vẽ là ai.
Chầm chậm chú ý kĩ một lần nữa, thì Long liền giật mình hoảng sợ, tại vì ở ngay cái bức tranh thứ tư, chỗ gần với bức tranh thứ năm nhất. Thì cái thân người được vẽ ở trong tranh giống y như đúc với bức ảnh mà Kiều Nhi đã cho anh xem, bức ảnh về chân dung của Đào Kiến Quốc.
Long xoay người, đang định đi về phía ông Luân ngồi, thì thình lình một cái. Ông Luân đã xuất hiện ngay trước mặt anh, ông ta trợn trừng mắt nhìn anh mà rít gào.
- Tôi là tác giả, tôi là tác giả của câu chuyện này..
Ông Luân nói xong, thì liền xoay người bật một cái máy chiếu lên. Cái máy chiếu chuyển động dần phát ra tia sáng, từng nhân vật như trong hình vẽ trên tranh xuất hiện ở đầu tia sáng ở máy chiếu. Ông Luân đắm chìm trong những hình ảnh của nhân vật trong tranh, bước đến gần cái tường. Chọn một người gần nhất đứng đối diện nói chuyện.
Ban đầu Long chỉ nhìn thấy những hình ảnh động trong video. Rồi dần dần, anh dần nhận thấy sự không hợp lý của đoạn video mà máy chiếu này đang phát. Các nhân vật ấy dần dần trở nên sinh động, và nó thoát ra khỏi quy luật vật lý thông thường, những tia sáng đang tự chuyển động và hóa thành những hình ảnh thực chất.
Bóng người trong video chợt bước tới gần ông Luân, xoa xoa đầu ông ta ở đúng cái góc mà ông ta đang đứng, cứ như đoạn video này đã xây dựng trước một đoạn khuất ở đó chờ sẵn, và chỉ phù hợp khi có người ở bên ngoài đứng vào vậy.
Rồi bất chợt cái hình trong video bóp vào cổ ông Luân, rồi bẻ cổ ông ta.
Crắc!
Long trợn mắt kinh hãi, hoảng hốt ú ớ:
- Không!
Những nhân vật trong video như nghe thấy âm thanh của Long thì bị chú ý, chúng đột nhiên đồng loại quay mặt nhìn về phía Long, và cái cổ của ông Luân đã gãy dập đang chảy xuống những dòng máu tươi. Ông ta chết trợn trừng mắt với vẻ kinh hãi như không tin, những cũng có một chút cảm giác gì đó như đã giải thoát vậy.
Còn Long thì lúc này đã tắt lịm tiếng không nói được câu nào. Các nhân vật trong đoạn video kia lập tức bổ nhào về phía anh. Anh không còn kịp suy nghĩ gì nữa mà chỉ biết túm lấy tay Kiều Nhi kéo cô chạy trốn khỏi chỗ này.
Ngay tại chỗ bàn phím vi tính, những phím chữ vẫn được gõ đều đều như trước đây. Dù ông Luân đã không còn ngồi ở đó, nhưng bàn phím vẫn được thả đều đều. Câu chuyện vẫn đang được tự sáng tác, đúng theo như lời Đào Ngọc Lâm nói. Không gì có thể dừng nó lại khi nó đã bắt đầu.
Lách cách!
Tiếng bàn phím gõ đều đều vang vào trong đầu của Long. Anh cứ cắm đầu cắm cổ kéo theo Kiều Nhi chạy mà chẳng hề quan tâm xem sau lưng mình đang có thứ gì. Những vệt sáng cứ kéo dài từ tầng hai đuổi xuống tầng một, đuổi theo Long không dứt.
Kiều Nhi thở dốc, chạy được một đoạn đến đầu phố Kim Tiền là cô đã không thể chạy thêm được nữa. Cô giằng tay mình ra khỏi tay Long rồi nói:
- Bỏ mặc em, anh đi đi..
Long vùng vằng không buông, nhưng Kiều Nhi đã gạt phăng tay anh ra rồi chạy ngược lại.
Long kinh hãi kêu lên:
- Kiều Nhi..
Nhưng cô đã chạy đi mất bóng, và thụt sâu vào con ngõ nhỏ. Chỉ ngay sau đó hai nhịp thở, Long đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Kiều Nhi, tiếng kêu hết sức ghê rợn giống như cô bị ai đó thọc vào cuống họng vậy.
Long hoảng sợ chỉ trực ngất lịm đi, đúng lúc ấy những vệt ánh sáng ở cuối con ngõ dần dần xuất hiện. Chứng tỏ rằng nó sau khi sát hại Kiều Nhi thì vẫn chưa hề dừng lại. Long cố sức quay đầu chạy trối chết. Anh ngửa đầu nhìn lên trời, chỉ cầu mong sao cho lúc này có một chiếc taxi nào đi ngang qua.
Càng chạy Long càng cảm thấy thấm mệt, mặc dù anh đã không nhìn thấy vệt sáng nữa, nhưng anh vẫn luôn có một loại cảm giác có một thứ thế lực vô hình nào đó đang bám đuổi không dứt, rằng chỉ cần anh ngừng lại một phút thôi là lập tức sẽ bị thứ đó nhấn chìm.
Két!
Bỗng trước mắt anh liền xuất hiện một chiếc xe hơi, đèn pha rọi vào mắt anh, từ trên xe một người đàn ông bước xuống. Anh ta chính là Đào Ngọc Lâm, Đào Ngọc Lâm nhìn Long với vẻ nghiêm trọng rồi nói:
- Đồ ngu, anh đã hại chết cô ấy rồi..
Đào Ngọc Lâm tiến tới tung cú đấm vào mặt Long tới tấp, kêu gào như điên loạn. Dường như anh ta đang khóc thì phải, Long cúi gằm mặt, quay đầu nhìn lại thì đã thấy vệt sáng từ cuối con đường bắt đầu xuất hiện.
Đào Ngọc Lâm túm cổ anh một lúc, không nói được gì liền thả áo ra, rồi gạt nước mắt thở dài nói:
- Lên xe đi, nhanh lên. Nếu anh không muốn chết ở đây!
Long nghe theo, liền chui đầu vào buồng xe, nằm xuống ghế sau mà thở dốc.
Đào Ngọc Lâm bước lên xe, nhanh chóng khởi động máy quay đầu xe và rời khỏi chỗ này. Còn Long thì vì quá mệt, nằm một lúc liền nhắm tịt mắt mà ngủ thiếp đi.
Tạt!
Một gáo nước lạnh nhanh chóng dội lên người anh, Long choàng tỉnh dậy hít từng ngụm khí thở cho thật đều.
- Tỉnh lại đi!
Giọng của Đào Ngọc Lâm vang lên trong đầu Long. Long bật dậy choàng tỉnh. Đào Ngọc Lâm nhìn Long với vẻ ái ngại rồi nói:
- Tôi không biết vì sao Kiều Nhi lại thích một kẻ ngu như anh?
Long liền vùng đến túm lấy cổ áo Đào Ngọc Lâm hỏi dồn:
- Kiều Nhi, cô ấy sao rồi?
Đào Ngọc Lâm kéo bàn tay đang bóp chặt cổ anh ta từ tay Long ra, rồi mới nói:
- Cô ấy ư? Sáng mai tôi sẽ cho anh nhìn thấy cô ấy!
Đào Ngọc Lâm nói xong liền giáng cho Long thêm một cú đấm nữa khiến anh lăn ra tiếp tục bất tỉnh. Đến khi anh tỉnh lại một lần nữa thì Đào Ngọc Lâm lại tiếp tục đánh cho anh ngất đi, tận thêm hai lần như thế nữa thì trời cũng sáng. Cuối cùng Long cũng tỉnh lại, Đào Ngọc Lâm lại đang chuẩn bị cho anh một cú đấm thì Long chạy thoát.
Đào Ngọc Lâm không tiếp tục truy đuổi anh mà chỉ nói:
- Được rồi, tôi không tiếp tục đánh anh nữa. Chúng ta có thể đi gặp Kiều Nhi rồi!
Long quay đầu tỏ vẻ không tin, Đào Ngọc Lâm liền giải thích:
- Tôi không muốn đánh anh, nhưng nếu anh còn tỉnh táo thì sẽ chẳng thể thoát khỏi Quỷ kiều, nên chẳng còn cách nào khác tôi đành phải làm như vậy!
Long chợt hiểu ra, vì sao mà Đào Ngọc Lâm lại liên tục đánh anh như vậy, thì ra là để bảo toàn tính mạng cho anh.
Đào Ngọc Lâm tiếp tục nói:
- Trời đã sáng rồi, vì vậy nên cho dù anh tỉnh hay không tỉnh thì quỷ kiếp cũng chẳng đến được!
Long quay ngược lại, lúc này đem chuyện của Kiều Nhi ra hỏi. Đào Ngọc Lâm mới nói:
- Cô ấy đã trở thành Quỷ kiều thứ hai rồi!
Long không tin, thì Đào Ngọc Lâm liền tống anh lên xe, sau đó phóng xe thẳng đến căn nhà tối qua.
Đến đầu phố Kim Tiền, cả hai người đều xuống xe. Đào Ngọc Lâm mở cửa bước vào căn nhà thản nhiên như không có chuyện gì. Long bước theo sau, chỉ thấy Đào Ngọc Lâm bước lên đến tầng lầu thứ hai, thì nước mắt liền chảy hai hàng khóc. Rồi xoay người lại bước trở xuống tầng dưới nói với Long:
- Anh tự nhìn đi!
Long bước lên tầng lầu, quét mắt một hồi vẫn là những bức hình vẽ ấy. Chỉ có điều khi nhìn đến bức vẽ cuối cùng, anh chợt bàng hoàng nhận ra rằng người đang ở trong tranh chính là Kiều Nhi. Cô cũng giống như những bức hình khác, đang tự tận bằng cách bóp cổ mình.
Long tự ngồi thụp xuống thất thần như không tin vào mắt mình, những chuyện xảy ra hôm qua giống như là một giấc mơ vậy.
Long chạy như điên xuống tầng lầu, túm lấy cổ áo của Đào Ngọc Lâm hỏi dồn:
- Anh nói đi, làm cách nào, làm cách nào mới có thể cứu được cô ấy!
Đào Ngọc Lâm thở dài quay đầu lại bước lên trên tầng hai, rồi trỏ tay vào cái máy tính thản nhiên nói:
- Viết tiếp, viết tiếp phần ba của câu chuyện, việc này không khó đối với anh chứ?
Long bước tới gần chiếc máy vi tính, dừng chân một chút, rồi sau đó anh trực tiếp ngồi xuống đặt tay lên bàn phím, gằn giọng nói:
- Chỉ cần có thể cứu được cô ấy, chuyện gì tôi cũng sẽ làm!
Đào Ngọc Lâm gật đầu nói:
- Vậy thì bắt đầu kế hoạch tạo quỷ, phần ba..
Long gật đầu, toan đặt tay xuống bàn phím gõ phím thì Đào Ngọc Lâm đã đưa tay ngăn anh lại và nói:
- Nhưng không phải lúc này..
Đào Ngọc Lâm ném tập bản thảo trào ra từ cái máy in ngay cạnh chiếc máy vi tính rồi nói tiếp:
- Anh cần phải đọc hết phần hai này, mới có thể hiểu rõ nội dung để viết tiếp phần ba. Và trong thời gian ấy, chúng ta sẽ phải tìm kiếm tung tích truyền nhân của đại mục sư. Chỉ có người đó mới có thể hóa giải được quỷ kiều và giúp anh!
Long gật đầu đồng ý, lúc này Đào Ngọc Lâm có nói thế nào thì anh cũng vẫn phải nghe theo. Bởi vì chỉ có duy nhất anh ta mới là người có thể giải quyết được việc này.
Theo như lời mà Đào Ngọc Lâm nói, đại mục sư của vương triều Lan Xang chính là vương quốc Lào ngày nay. Vậy đồng nghĩa với việc muốn tìm được tung tích của người này, thì hai người phải sang Lào và tìm cho ra anh ta. Nhưng làm sao có thể tìm được người như vậy trong cả triệu người dân Lào. Điều ấy khiến Long thắc mắc, Đào Ngọc Lâm liền nói:
- Người mang trong mình quỷ kiếp, đương nhiên sẽ bị truyền nhân của đại mục sư cảm nhận được!
Long hỏi:
- Tại sao anh biết được điều ấy?
Đào Ngọc Lâm liền đi tới góc của căn phòng, từ dưới bức tranh đầu tiên, lôi ra một cái hộp gỗ rồi mở ra. Bên trong có một cuốn sách cổ rất bụi bặm, ghi toàn là chữ Phạn. Anh ta nói:
- Trong cuốn bí kíp tạo quỷ này, có nhắc đến điều ấy! Chúng ta chỉ đơn giản trở về cố đô của Lan Xang ngày xưa, nơi cái ngày mà bố tôi đã phát hiện ra cuốn sách này. Và chính thức bắt đầu cái gọi là quỷ kiều, là có thể gặp được người như vậy, họ sẽ tự tìm đến..
Đào Ngọc Lâm chính miệng tiết lộ, hóa ra cái gọi xuất phát là quỷ kiều, chính là từ việc hơn hai mươi năm trước khi ông Luân sống tại Lào, đã phát hiện ra cuốn bí kíp này trong một di tích cổ tại đó. Kéo theo việc làm sống dậy cả một nghi thức cổ của cổ vương triều bồn man, vực dậy một truyền thuyết đã chết đến hàng mấy thập kỉ.
Long tiếp lấy cuốn sách, cuốn sách cổ toàn chữ Phạn nên Long đọc không hiểu. Hoàn toàn đều phải nhờ vào Đào Ngọc Lâm giải thích, cuối cùng anh cũng đã rõ được ba con quỷ được tạo ra theo cách nào. Và Đào Ngọc Lâm cũng giải thích rõ rằng tại sao ở đây lại có treo năm bức tranh. Một người là Đào Kiến Quốc, một người là Kiều Nhi, ba bức tranh còn lại thì Đào Ngọc Lâm giải thích. Đó chính là ba con quỷ đầu tiên vào chính cổ vương triều bồn man. Đào Ngọc Lâm chỉ vào bức tranh đầu tiên rồi nói:
- Đây chính là con gái của Chetchoang, cũng chính là con quỷ đầu tiên!
Đào Ngọc Lâm giải thích xong thì chỉ hối Long về nhà chuẩn bị, vì ngay sáng ngày mai, anh ta sẽ cùng với anh qua Luông Pha Băng, chính là cố đô của cổ vương triều Lan Xang. Nơi ấy anh ta có cách liên hệ được với một người tư tế dân tộc Lào. Người này được Đào Ngọc Lâm cho rằng có thể tìm được tung tích truyền nhân của vị đại mục sư kia đang sống ở đây.
Long bắt đầu con đường tìm kiếm chiếc chìa khóa mở ra quỷ kiều để cứu giúp người bạn gái của mình thoát khỏi trò chơi tạo quỷ của lão nhà văn điên rồ Kim Sơn. Sau ngày hôm nay, anh sẽ chính thức bắt đầu trò chơi tạo quỷ, và vô tình bị thúc ép bước vào con đường mà chính ông ta đã tạo ra, kẻ tạo quỷ thế hệ tiếp theo. Chính Long cũng không biết rằng, trước đó, ông Luân cũng đã vô tình bị vướng vào trò chơi này. Và kẻ khiến ông đang mắc bẫy, là kẻ đang đứng sau lưng anh đây..
Đào Ngọc Lâm nhìn bóng Long khuất dần sau cánh cửa bước vào căn nhà anh, thì chỉ nở một nụ cười nhạt hiểm hóc. Trò chơi giờ mới chính thức là lúc nó bắt đầu theo đúng ý của gã..